Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 133: ** Xây dựng \”Nông trại Thiên Đường\”

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:48:17 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 133: XÂY DỰNG "NÔNG TRẠI THIÊN ĐƯỜNG"**

Ánh bình minh của Thương Lam Giới hôm nay dường như nhuốm một màu đỏ sẫm kỳ quái. Bầu trời vốn xanh trong nay bị phủ lên bởi những tầng mây xám xịt, cuồn cuộn như sóng dữ. Gió từ phương Bắc thổi về mang theo hơi thở của rỉ sét và máu, báo hiệu một thời kỳ tăm tối đang đến gần. Những vị đại năng bế quan lâu năm đều đồng loạt mở mắt, kinh hãi nhìn về phía chân trời: Đại Kiếp Luân Hồi – thứ mười vạn năm mới xuất hiện một lần – đã bắt đầu rục rịch.

Thế nhưng, tại một góc hẻo lánh của Thanh Vân Tông, trong một thung lũng nhỏ bé mang tên Dược Viên ngoại môn, không khí lại hoàn toàn khác biệt.

“Quẻ này… không ổn chút nào.”

Diệp Phi ngồi bệt dưới gốc cây linh thụ vạn năm (mà trong mắt người ngoài chỉ là một cây đại thụ che bóng mát), tay cầm ba đồng tiền xu gỉ sét vừa gieo xuống đất. Hắn nhìn chằm chằm vào kết quả quẻ bói, sắc mặt thay đổi liên tục:

“Đại hung! Xuất hành đại hung! Ra khỏi cửa là trúng độc, bước một bước là trúng phục kích, ngẩng đầu là gặp thiên lôi, cúi đầu là dẫm phải phân thần thú… Khổ quá, bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà lại nguy hiểm đến mức này?”

Hắn đưa tay lau mồ hôi trên trán, rồi lật sang một quẻ khác để bói về vận mệnh của thung lũng nếu mình… ngồi yên một chỗ.

“Cát? Đại đại cát?”

Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, ném ba đồng xu vào túi, vẻ mặt lập tức trở nên kiên định: “Đã vậy thì rõ rồi. Từ hôm nay, không ai được ra ngoài, kể cả con chó nhà này cũng không được ra khỏi hàng rào quá một tấc!”

Ở cách đó không xa, Nhị Cẩu đang nằm phơi bụng dưới nắng bỗng khẽ hắt hơi một cái. Nó lười biếng hé mắt nhìn chủ nhân, trong lòng thầm khinh bỉ: *Cái tên nhát gan này, bên ngoài có Ma thần hạ phàm hay Thiên đạo sụp đổ thì liên quan gì đến chúng ta? Chỉ cần ở đây ăn thịt nướng, uống linh dịch không phải là tiên hơn sao?*

Tuy nói vậy, nhưng Nhị Cẩu vẫn dựng cái tai gầy gò của nó lên. Một tia hắc khí từ ngoài thung lũng vừa định lách qua khe hở của trận pháp hộ vệ đã bị cái đuôi của Nhị Cẩu quất một phát tan tành. Nó lại nằm xuống, tiếp tục giả chết.

“Xích Hỏa! Mấy người các anh đứng đực ra đấy làm gì?” Diệp Phi quát lớn về phía ba vị “lao công” đang đứng đần người nhìn bầu trời.

Xích Hỏa Thiên Tôn cùng hai vị đồng đạo của mình giật mình thon thót, vội vàng thu hồi ánh mắt đầy sợ hãi khỏi bầu trời nhuốm máu. Với tu vi của họ, họ thừa hiểu cái màu đỏ kia là điềm báo của “Thiên Địa Huyết Tế”. Cả giới tu tiên sắp bị gặt hái như cỏ rác, chỉ có những nơi trú ẩn cổ xưa nhất mới có cơ may sống sót. Thế mà, vị “đại năng” Diệp đạo hữu này lại chỉ quan tâm đến… hàng rào vườn rau.

“Dạ, thưa Diệp tiên… à không, Diệp lão đệ! Chúng tôi đang chờ lệnh của ngài!” Xích Hỏa Thiên Tôn cung kính cúi đầu, vạt áo bào rách nát thấm đẫm mồ hôi.

Diệp Phi lấy ra một bản vẽ tự tay mình phác thảo bằng than đen, trải rộng lên bàn gỗ. Đây là tâm huyết cả đêm qua của hắn sau khi hệ thống thông báo nhiệm vụ mới: **[Xây dựng Nông trại Thiên Đường – Nơi bảo tồn sinh vật tối cao]**.

“Các anh nhìn đây. Tôi thấy cái thung lũng này vẫn chưa đủ an toàn. Cổng chính quá mỏng manh, hàng rào tre này cũng dễ bị gió bão đánh sập. Tôi quyết định nâng cấp nơi này thành một tổ hợp khép kín. Các anh phải đào cho tôi một cái hệ thống hầm ngầm sâu thêm 3000 mét bên dưới ruộng khoai tây. Còn cái hàng rào này…”

Diệp Phi chỉ tay vào hàng rào tre bình thường: “…phải dỡ bỏ hết đi. Thay vào đó là các cọc gỗ bằng ‘Sét đánh mộc’ chín nghìn năm mà tôi tích trữ trong kho. Ở mỗi cọc gỗ, các anh hãy treo lên một chùm ớt khô cho tôi.”

Cửu U Thiên Tôn bên cạnh nghe vậy thì khóe miệng giật giật: “Diệp đạo hữu… treo ớt lên để… làm gì ạ? Để xua đuổi ma quỷ chăng?”

Diệp Phi lườm lão một cái: “Đuổi ma quỷ cái gì? Để đuổi chim! Mấy con chim hạc ở ngoại môn dạo này cứ rình rình ăn vụng mầm cải bắp của tôi. Ớt khô của tôi là loại Ớt Hỏa Liên, hít phải hơi cay thôi là đủ để chúng tởn đến già!”

Ba vị Thiên Tôn nhìn nhau trân trối. *Ớt Hỏa Liên? Đó không phải là thần vật của Hỏa tộc sao? Ăn một trái là có thể đốt cháy nguyên thần Kim Đan tu sĩ, vậy mà ngài ấy đem đi đuổi… chim hạc?*

Hơn nữa, cái bản thiết kế kia… Xích Hỏa Thiên Tôn nhìn kỹ vào các đường nét ngoằn ngoèo. Lão là bậc thầy trận pháp, nhìn một lúc thì đồng tử co rụt lại, sống lưng lạnh toát.

Đó đâu phải là sơ đồ hầm ngầm! Đó rõ ràng là **“Vạn Cổ Tuyệt Linh Trận”** kết hợp với **“Hỗn Độn Ngũ Hành Nghịch Chuyển Trận”**. Nếu trận pháp này được hoàn thành, đừng nói là Đại Kiếp Luân Hồi, ngay cả khi toàn bộ Thương Lam Giới này nổ tung thành tro bụi, cái vườn rau này vẫn sẽ bình yên vô sự như không có chuyện gì xảy ra.

“Diệp… Diệp đạo hữu, cái lỗ tròn ở góc này là để làm gì?” Xích Hỏa Thiên Tôn run rẩy chỉ vào một chi tiết nhỏ.

Diệp Phi thản nhiên đáp: “À, đó là chuồng gà mới cho con gà lông đỏ kia. Nó dạo này béo quá rồi, cần chỗ rộng rãi để đi lại. Các anh lót đáy chuồng bằng mấy miếng gạch cũ trong đống phế liệu đằng sau vườn ấy.”

Ba vị đại năng nhìn về phía “đống phế liệu”. Ở đó, có vài miếng đá vỡ tỏa ra hơi thở của thời gian, khắc những ký tự cổ xưa.

*Phế liệu? Đó là Trấn Ma Thạch của Thái Cổ Thần Miếu! Một miếng là đủ để đè bẹp cả một vương quốc tu tiên! Ngài lại mang đi… lót chuồng gà?*

Lúc này, một bóng người thanh tú bước vào thung lũng. Tô Thanh Tuyết vận một bộ bạch y đơn giản nhưng khí chất lạnh lùng thoát tục. Tuy nhiên, khi nhìn thấy Diệp Phi, vẻ lạnh lùng ấy biến mất, thay vào đó là sự lo lắng nhẹ nhàng.

“Diệp sư đệ, huynh đang làm gì mà bận rộn vậy?”

Diệp Phi thấy Tô Thanh Tuyết đến, mắt lập tức sáng lên, vẫy vẫy tay: “Tô sư tỷ, đúng lúc lắm! Cô mang hạt giống tới phải không? Mau vào đây, bên ngoài sắp có bão lớn rồi, ở đây là an toàn nhất.”

Tô Thanh Tuyết bước tới, khẽ chau mày nhìn lên bầu trời: “Ta cũng cảm thấy không ổn. Tông chủ vừa hạ lệnh phong sơn, các trưởng lão đều lo sốt vó. Nhưng chẳng hiểu sao, bước chân vào vườn rau của huynh, cảm giác bất an lại hoàn toàn biến mất.”

“Chắc do mùi phân bón hữu cơ tôi vừa tưới đấy, nó giúp thư giãn thần kinh.” Diệp Phi cười ha hả, nhận lấy túi hạt giống từ tay cô. “Ồ, đây là hạt cải bắp sao? Nhìn màu sắc có chút lạ…”

Tô Thanh Tuyết gật đầu: “Đó là giống cải mà ta lấy được từ một cổ tích ở Trung Châu. Người ta gọi là ‘Cửu Chuyển Linh Cải’, nghe nói ngàn năm mới nảy mầm một lần.”

“Ngàn năm?” Diệp Phi bĩu môi. “Chắc tại người ta không biết cách gieo thôi. Ở chỗ tôi, chiều gieo sáng mai là nảy mầm. Để tôi trồng thử cho cô thấy, khi nào được thu hoạch thì làm món cải xào nấm cực phẩm chiêu đãi tỷ.”

Đang nói chuyện, một bóng dáng già nua, xiêu vẹo hiện ra đầu thung lũng. Lý Trưởng Lão xách theo một bầu rượu, dáng điệu vừa đi vừa thở dốc, mặt mũi đỏ gay gắt.

“Tiểu… Tiểu hữu! Diệp tiểu hữu!”

Lý Trưởng Lão lao tới, vấp phải một củ khoai tây trồi lên mặt đất, suýt nữa thì vồ ếch. Lão vừa thở vừa kêu: “Đại sự không ổn! Bên ngoài đánh nhau rồi! Ma Đạo vây quét, thiên tai giáng lâm… Toàn bộ Đông Hoang đã loạn thành một đoàn!”

Lão nhìn thấy ba vị Thiên Tôn đang đào hầm, lại nhìn thấy Diệp Phi đang cầm bản vẽ, mắt bỗng nhiên trợn ngược, toàn bộ hơi rượu đều bay sạch.

“Đây… đây là…” Lý Trưởng Lão run rẩy chỉ vào hàng cọc gỗ treo ớt khô. “Diệp tiểu hữu, ngươi rốt cuộc đã bắt đầu chuẩn bị cứu thế rồi sao? Trận pháp này, còn cả thứ bảo vật chứa đựng thiên địa hỏa chi tinh thuần này… Ngươi là muốn lấy thung lũng này làm căn cứ điểm, phản kích thiên đạo, cứu vớt chúng sinh sao?”

Diệp Phi ngẩn ra, rồi thở dài lắc đầu: “Lý lão, lão lại uống quá chén rồi à? Cứu thế gì chứ? Tôi chỉ đang sửa lại cái chuồng gà và đào cái hầm chứa thức ăn dự trữ cho mùa đông thôi. Lão thấy đấy, bão tố sắp về, không trữ sẵn đồ ăn thì có mà chết đói.”

Lý Trưởng Lão đứng hình. Lão nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy thâm ý, trong lòng lại bắt đầu màn “não bổ” thần thánh: *Dự trữ thức ăn? Phải rồi! Khi thiên địa linh khí cạn kiệt, mọi tu sĩ đều héo mòn, chỉ có linh thực của tiểu hữu mới có thể duy trì sức mạnh! Đào hầm chính là tích lũy thực lực trong bóng tối! Ngài ấy nói mùa đông, thực chất chính là ‘Mùa đông của tu tiên giới’ – thời kỳ mạt pháp! Cao minh, quả thực là quá cao minh!*

Lão quay sang nhìn ba vị lao công, những người mà lão biết thừa là các cường giả khủng bố đang phải khúm núm phục dịch. Lão khẽ ghé tai Xích Hỏa Thiên Tôn hỏi nhỏ: “Thế nào? Diệp tiên nhân có chỉ thị gì thêm về kế hoạch cứu thế không?”

Xích Hỏa Thiên Tôn lau mồ hôi, mặt mếu máo: “Cứu thế cái gì? Ngài ấy vừa bắt tôi tháo dỡ toàn bộ Thần Kiếm cũ của chúng tôi ra để làm… dao cắt rau. Ngài ấy nói Thần Kiếm làm bằng nguyên liệu quý, cắt rau sẽ không làm mất vị ngọt.”

Lý Trưởng Lão hít một hơi khí lạnh, râu cũng run theo: “Dùng Thần Kiếm cắt rau… Nghệ thuật! Đúng là phong thái của đệ nhất nông phu vạn cổ!”

Trong khi mọi người đang bàn tán xôn xao, Diệp Phi đã bắt đầu ra tay. Hắn cầm chiếc bình tưới nước màu xanh cũ kỹ (Bình Cam Lộ), đi thong dong giữa các luống rau. Mỗi khi dòng nước chảy xuống, mặt đất bỗng nhiên khẽ rung động. Các hạt cải vừa gieo xuống lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà đâm chồi, nảy lộc.

“Tách, tách!”

Những mầm non màu tím vàng mọc lên, mang theo một làn hương thơm thanh khiết đến cực điểm, đánh bật hoàn toàn cái mùi hôi hám của hắc khí ngoài kia. Bầu trời vốn đang xám xịt bên trên thung lũng, bỗng nhiên nứt ra một lỗ hổng, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuống, tạo thành một vầng hào quang rực rỡ như thiên đường giữa địa ngục.

Hệ thống trong đầu Diệp Phi vang lên tiếng thông báo liên tục:
*[Đã gieo trồng Cửu Chuyển Linh Cải, tặng thêm 1000 ngày tuổi thọ!]*
*[Kỹ năng 'Vạn Vật Cộng Sinh' đạt cấp 5, khu vực thung lũng được bao phủ bởi 'Lá Chắn Thái Hòa'!]*
*[Cấp độ cẩu đạo tăng nhẹ, điểm phòng ngự tăng thêm 500%!]*

Diệp Phi mỉm cười hài lòng. Hắn quay lại bảo ba vị Thiên Tôn: “Được rồi, làm việc nhanh tay lên. Xích Hỏa, anh sang góc kia dựng cho tôi một cái xích đu gỗ cho Tô sư tỷ ngồi nghỉ. Dùng cái khối gỗ đen đen nằm ở dưới gầm giường tôi ấy.”

Xích Hỏa Thiên Tôn chạy vào, cầm khối gỗ ra mà tay chân rụng rời: “Diệp… Diệp lão đệ, đây là ‘Vạn Niên Hỗn Độn Mộc’ mà? Thứ này là để rèn luyện cực phẩm tiên binh… dùng làm xích đu có phải hơi quá không?”

“Phí lời! Bảo làm thì làm đi!” Diệp Phi chống hông quát.

Thế là, giữa lúc toàn bộ Thương Lam Giới đang chìm trong lo âu và chiến hỏa, giữa lúc các tông môn đang liều mạng củng cố hộ tông đại trận trong vô vọng, thì tại Thanh Vân Tông, có một nhóm “người điên” đang hì hục xây dựng một nông trại.

Có kẻ cầm tiên kiếm chặt gỗ, có kẻ cầm pháp bảo vạn năng để múc phân, và có một con chó gầy đang thản nhiên gặm một khúc xương được rèn từ xương của Thượng Cổ Yêu Vương.

Màn đêm dần buông xuống, sắc đỏ trên bầu trời càng thêm nồng đậm, nhưng thung lũng của Diệp Phi lại bừng sáng lên một cách dị thường. Một lớp sương mù trắng xóa bảo phủ toàn bộ khu vực, ngăn cách nó hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Lý Trưởng Lão đứng nhìn cảnh tượng đó, trong lòng tràn ngập cảm xúc. Lão bỗng nhận ra, cái gọi là “Nông trại Thiên Đường” của Diệp Phi thực chất là một chiếc thuyền cứu sinh. Một chiếc thuyền cứu sinh mà ở đó, người lái tàu không phải là một vị anh hùng vung kiếm, mà là một nông phu đang cần mẫn cuốc đất.

“Diệp tiểu hữu,” Lý Trưởng Lão lẩm bẩm. “Nếu cả thế giới này diệt vong, chắc chỉ còn cái vườn cải này của ngươi là còn tồn tại.”

Diệp Phi lúc này đang loay hoay nấu một nồi canh lớn bên đống lửa, mùi thơm tỏa ra khiến ngay cả các vị Thiên Tôn cũng phải chảy nước miếng. Hắn nghe thấy lời của lão hàng xóm, chỉ cười xòa:

“Lão cứ nói gở. Thế giới rộng lớn thế này, làm sao mà diệt vong được? Ăn bát canh đi lão, rau sạch nhà trồng đấy, bên ngoài có tiền cũng không mua được đâu.”

Bên cạnh đống lửa, Tô Thanh Tuyết ngồi trên chiếc xích đu làm từ gỗ Hỗn Độn, ánh mắt lấp lánh nhìn Diệp Phi. Cô cảm nhận được một sự bình yên chưa từng có, một sự bình yên vượt xa mọi đỉnh cao tu luyện.

Phía trên thung lũng, một vài thiên thạch mang theo tà khí rơi xuống từ vũ trụ, nhưng chưa kịp chạm tới ngọn cây đã bị luồng ánh sáng từ chùm ớt khô của Diệp Phi thiêu rụi không còn một mảnh vụn.

Trận chiến với Đại Kiếp Luân Hồi thậm chí còn chưa kịp bắt đầu, thì nó đã bị chặn đứng ở ngay ngưỡng cửa một vườn rau… theo cách lãng nhách nhất như thế.

Diệp Phi vừa húp sụp soạt bát canh vừa thầm nghĩ: *Phải xây thêm vài cái kho nữa. Nhỡ mùa đông này kéo dài lâu quá thì sao? Thà chuẩn bị thừa còn hơn thiếu.*

Đêm đó, "Nông trại Thiên Đường" chính thức khánh thành. Một vùng ốc đảo xanh tươi bừng sáng giữa đêm tối của thời đại mạt pháp, im lặng đón chờ những bão tố kinh thiên động địa nhất sắp sửa quét qua.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8