Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 134: ** Diệp Phi phát hiện ra thân thế thật của Nhị Cẩu

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:49:04 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 134: NHỊ CẨU, NGƯƠI RỐT CUỘC LÀ THỨ GÌ?**

Trăng treo đầu núi, ánh bạc đổ xuống thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông như một lớp lụa mỏng. Trong cái tĩnh lặng của màn đêm, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng côn trùng kêu râm ran và mùi hương thanh khiết của linh dược hòa quyện với mùi bùn đất ngai ngái.

Diệp Phi ngồi xếp bằng trên một tảng đá xanh bên cạnh luống cải bắp, trên tay cầm một chiếc quạt nan rách, thong dong quạt nhẹ. Nếu người ngoài nhìn vào, chắc chắn sẽ tưởng đây là một tên nông phu lười biếng đang hóng mát sau một ngày làm việc mệt nhọc. Nhưng thực chất, thần thức của Diệp Phi đang đắm chìm trong giao diện hệ thống “Thần Nông Bất Tử”.

*“Đinh! Chúc mừng ký chủ đã thu hoạch một lứa ‘Cà Chua Lôi Đình’ cực phẩm. Cộng 50 điểm thuộc tính Thể Chất, cộng 100 năm tuổi thọ.”*

*“Tu vi hiện tại (ẩn giấu): Sắp đột phá Hợp Thể kỳ. Tu vi hiển thị: Luyện Khí tầng 3.”*

Diệp Phi tặc lưỡi một cái, lòng thầm nhủ: “Nghịch thiên, đúng là nghịch thiên. Chỉ là mấy quả cà chua mà cộng nhiều năm thọ như vậy, cứ cái đà này, chẳng mấy chốc ta sẽ sống lâu hơn cả cái tòa núi Thanh Vân này mất.”

Hắn liếc nhìn về phía góc vườn. Ở đó, Nhị Cẩu – con chó vàng gầy trơ xương mà hắn nhặt được mười năm trước – đang nằm phủ phục dưới gốc cây “Dưa Hấu Cửu Tiêu”. Nhìn qua, nó chẳng khác gì một con chó hoang sắp chết đói, lông lá xơ xác, mắt nhắm nghiền, thỉnh thoảng lại hắt hơi một cái làm rụng vài chiếc lá linh thụ vạn năm.

“Nhị Cẩu, lại đây ăn cơm.”

Diệp Phi búng tay, một bát cơm đầy ú được trộn với nước cốt của “Linh Sâm Ngàn Năm” – thứ mà giới tu tiên trung giới có thể đánh nhau sứt đầu mẻ trán để giành giật – được đẩy đến trước mặt con chó.

Nhị Cẩu lười biếng mở một con mắt, nhìn bát cơm bằng ánh mắt khinh bỉ cực độ, rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.

“Khá khen cho ngươi, ngay cả cơm trộn Linh Sâm cũng không thèm ăn nữa? Càng ngày càng khó chiều.” Diệp Phi lẩm bẩm, rồi đứng dậy phủi mông. Hắn định vào nhà đi ngủ, bởi vì theo đạo dưỡng sinh của hắn, thức khuya là kẻ thù của sự trường thọ.

Nhưng ngay lúc Diệp Phi vừa quay lưng, một luồng khí tức kỳ lạ đột nhiên bao trùm lấy toàn bộ thung lũng.

Không gian vốn dĩ đang yên bình bỗng nhiên trở nên đặc quánh. Gió ngừng thổi, côn trùng ngừng kêu, ngay cả linh khí trong không khí cũng như bị đóng băng lại. Một cảm giác lạnh lẽo từ tận sâu trong linh hồn tràn lên, khiến Diệp Phi rùng mình một cái.

“Bói một quẻ!”

Phản xạ đầu tiên của Diệp Phi không phải là chiến đấu, mà là rút ngay bộ quẻ tre từ trong tay áo ra. Đây là thói quen của hắn trong mười năm qua, trước khi gặp rắc rối phải bói trước một quẻ để xem có nên chạy trốn hay không.

“Cạch cạch…”

Quẻ tre rơi xuống đất. Diệp Phi nhìn xuống, sắc mặt lập tức đại biến.

“Đại hung! Chạy mau!”

Hắn vừa định kích hoạt 108 đạo độn phù dán dưới đế giày để chuồn thẳng vào hầm trú ẩn sâu 1000 mét, thì một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên ngay phía sau lưng.

Đó không phải là tiếng chó sủa thông thường. Tiếng gầm đó mang theo uy áp của hồng hoang, như thể vọng lại từ nơi sâu thẳm nhất của chín tầng địa ngục, khiến vạn vật đều phải cúi đầu xưng thần.

Diệp Phi đứng sững lại, từ từ quay đầu lại.

Dưới ánh trăng mờ ảo, Nhị Cẩu – con chó vàng mà hắn vẫn hay gọi là “đồ ăn hại” – đã đứng dậy từ bao giờ. Nhưng nó không còn là con chó nhỏ gầy gò nữa. Một luồng sương mù đen kịt bao quanh cơ thể nó, những sợi lông vàng của nó giờ đây phát ra ánh sáng vàng kim chói mắt. Đôi mắt vốn dĩ đờ đẫn của nó bây giờ rực rỡ như hai vầng thái dương, rực cháy một ngọn lửa màu tím đen.

“Cái… cái gì thế kia?” Diệp Phi há hốc mồm, chiếc quạt nan trên tay rơi rụng.

Đúng lúc đó, phía trên bầu trời thung lũng, không gian đột nhiên rách toạc ra một khe hở khổng lồ. Từ trong khe nứt ấy, một luồng tử khí đen ngòm tràn ra, hóa thành những cánh tay xương xẩu, nhợt nhạt đang cố gắng bấu víu vào thực tại để bò ra ngoài.

Kèm theo đó là những tiếng than khóc thảm thiết, tiếng xiềng xích va chạm loảng xoảng vang lên giữa đêm khuya.

“Là linh hồn lạc lối của Đại Kiếp? Không đúng… khí tức này… chẳng lẽ là cánh cửa vào U Minh bị vỡ?” Diệp Phi kinh hãi. Hắn đã nghe Lý Trưởng Lão kể về việc linh khí cạn kiệt sẽ khiến ranh giới giữa âm và dương trở nên lỏng lẻo, nhưng hắn không ngờ nó lại diễn ra ngay trên đầu vườn rau của mình!

Hàng ngàn vong linh cường giả, ma đầu từ thời cổ đại đang gầm thét đòi quay trở lại nhân gian. Mỗi một bóng ma ấy đều có thể dễ dàng san phẳng cả Thanh Vân Tông chỉ trong nháy mắt.

“Hỏng rồi, rau cải bắp của ta! Củ cải trắng của ta!” Diệp Phi đau lòng kêu lên. Hắn không sợ mình chết, hắn chỉ sợ những vong linh này dẫm nát vườn rau mà hắn đã bỏ ra mười năm tâm huyết.

Nhưng đúng lúc một bóng ma mang theo hơi thở của Hóa Thần kỳ vừa kịp chui ra khỏi khe nứt và định lao xuống thung lũng, Nhị Cẩu hành động.

Nó nhẹ nhàng bước về phía trước một bước. Chỉ một bước đơn giản ấy, nhưng dưới chân nó, đất đá không hề nứt vỡ mà lại hiện ra những trận văn cổ xưa phức tạp đến mức Diệp Phi nhìn vào là thấy chóng mặt.

Nhị Cẩu ngẩng đầu nhìn lên khe nứt không gian, trong cổ họng phát ra một tiếng nói khàn đục, vang dội như tiếng sấm:

“Trở về!”

Từ “Trở về” này dường như mang theo pháp tắc của thiên địa. Vừa dứt lời, hàng ngàn vong linh đang điên cuồng bỗng nhiên im bặt. Chúng run rẩy, những đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập sự kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy con chó vàng nhỏ bé phía dưới.

Như thể chúng đang đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của nhân quả.

Nhị Cẩu không dừng lại, nó há miệng, một lực hút kinh người phát ra. Cái miệng nhỏ nhắn ấy lúc này dường như có thể chứa đựng cả bầu trời. Toàn bộ tử khí, toàn bộ vong linh lạc lối đều bị hút ngược trở lại khe nứt không gian như một cơn lốc xoáy.

“Gâu!”

Nó sủa nhẹ một tiếng. Tiếng sủa này mang theo sức mạnh bình định nhân gian, chấn nhiếp luân hồi. Khe nứt không gian kia dưới tiếng sủa ấy dường như gặp phải thiên địch, lập tức khép lại một cách cưỡng ép, trả lại bầu trời sự thanh bình vốn có.

Toàn bộ sự việc diễn ra chưa đầy mười nhịp thở.

Không gian đóng băng biến mất. Gió lại thổi, tiếng dế lại kêu.

Nhị Cẩu đứng đó thêm một lúc, đôi mắt vàng kim từ từ tắt ngấm, cơ thể lại thu nhỏ lại thành con chó vàng gầy gò như cũ. Nó quay đầu lại, nhìn thấy Diệp Phi đang cầm chiếc cuốc gỉ, đứng ngây người như phỗng đá cách đó không xa.

Ánh mắt một người, một chó chạm nhau giữa sân.

Nhị Cẩu bỗng nhiên lè lưỡi, ngoáy đuôi một cái, rồi lạch bạch chạy đến bát cơm trộn Linh Sâm khi nãy, bắt đầu ăn ngon lành như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Cạch…”

Chiếc cuốc trên tay Diệp Phi rơi xuống đất. Hắn nuốt nước bọt cái ực, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Hắn vừa nhìn thấy cái gì?

Để chắc chắn mình không nằm mơ, Diệp Phi lấy chiếc “Gương Soi Phân Bón” (thực chất là Gương Chiếu Yêu đã được hắn cải tạo để soi sâu bệnh) ra, lén lút rọi về phía Nhị Cẩu.

Bình thường, khi soi vào Nhị Cẩu, chiếc gương chỉ hiện lên hai chữ: “Chó Vàng”.

Nhưng lần này, có lẽ vì khí tức của Nhị Cẩu chưa kịp thu hồi hoàn toàn, hoặc do tác động của kẽ hở luân hồi khi nãy, trên mặt gương dần hiện lên một dòng chữ vàng óng, uy nghiêm:

**[DANH TÍNH: LINH MINH TOẠ THIẾT – TRẤN THỦ LUÂN HỒI MÔN]**

**[TRẠNG THÁI: CHƯA THỨC TỈNH HOÀN TOÀN (ĐANG TRONG QUÁ TRÌNH ĂN BÁM)]**

**[GIỚI THIỆU: SINH RA TỪ HỖN ĐỘN, LÀ SINH LINH DUY NHẤT CÓ THỂ CANH GIỮ CÁNH CỬA GIỮA SINH VÀ TỬ. KHI LUÂN HỒI ĐẢO LỘN, NÓ SẼ XUẤT HIỆN ĐỂ TẠI THIẾT TRẬT TỰ.]**

“Răng rắc!”

Chiếc gương soi phân bón quý giá của Diệp Phi xuất hiện một vết nứt dài. Dường như ngay cả cái tên của Nhị Cẩu cũng mang theo sức mạnh quá lớn khiến đạo cụ của hệ thống cũng không chịu nổi.

Diệp Phi lùi lại ba bước, tim đập thình thịch như đánh trống.

“Linh Minh Toạ Thiết? Trấn thủ Luân Hồi môn? Ngươi… ngươi không phải là chó?”

Nhị Cẩu đang ăn cơm dở, nghe thấy thế thì ngẩng đầu lên, cái mũi dính đầy cơm trắng, nhìn Diệp Phi với vẻ mặt “Ngươi là đồ ngốc à?”. Sau đó, nó cúi xuống liếm sạch bát, nằm lăn ra đất, phơi bụng ra như muốn Diệp Phi gãi ngứa cho mình.

Diệp Phi nhìn con vật đang làm nũng dưới chân, rồi lại nhìn bầu trời nơi khe nứt vừa biến mất. Trong đầu hắn lúc này nổ tung một chuỗi suy nghĩ.

*Hắn nhặt được nó ở cạnh một nghĩa địa cổ mười năm trước.*

*Hắn nuôi nó bằng đủ loại rau linh quả chứa đựng tinh túy thiên địa.*

*Hắn luôn chửi nó là đồ ăn hại, bắt nó canh cổng để đuổi thỏ, ai ngờ nó lại đi canh cánh cổng của cả cái giới tu tiên này!*

“Khổ quá, ta chỉ muốn trồng rau thôi mà!” Diệp Phi vò đầu bứt tai. “Nuôi một con chó thần thì thôi đi, đằng này lại là kẻ canh giữ cửa luân hồi. Nếu đám đại năng trên thượng giới biết ta bắt người trấn giữ luân hồi đi đuổi thỏ rừng, bọn họ có lột da ta ra bón phân không?”

Hơn nữa, một cái bí mật động trời như thế này nằm ngay trong vườn của hắn, chẳng khác nào ôm một quả bom nổ chậm. Tính cách “Cẩu đạo” của Diệp Phi trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn cảm thấy sự an toàn của mình đang bị đe dọa nghiêm trọng.

“Nhị Cẩu…” Diệp Phi ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào mặt con chó.

Nhị Cẩu rên ư ử, đuôi ngoáy tít mù.

“Ngươi… ngươi có biết ngươi mạnh lắm không?”

Nhị Cẩu ngáp một cái thật dài, để lộ hàm răng trắng nhởn nhưng trông hoàn toàn vô hại. Nó đứng dậy, bước đến luống hành lá gần đó, nhấc chân lên… làm một bãi.

Diệp Phi đen mặt.

*Xong rồi. Đúng là nó rồi.*

Dù nó có là thần thánh phương nào, thì sau mười năm sống cùng hắn, nó đã bị tha hóa thành một con chó lười biếng chính hiệu. Nhưng chính điều này lại làm Diệp Phi lo lắng hơn. Hắn biết, trong những tiểu thuyết mà hắn từng đọc kiếp trước, những thứ “trấn thủ” này thường gắn liền với những âm mưu kinh thiên động địa.

Nếu cánh cửa luân hồi đang gặp trục trặc, và Nhị Cẩu xuất hiện ở đây, có nghĩa là… đại kiếp thực sự sắp đến rồi, và nó sẽ chọn chỗ của hắn làm điểm tựa.

“Càng ít người biết càng tốt.” Diệp Phi lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. “Phải bịt đầu mối. Không, phải che giấu kỹ hơn nữa!”

Hắn lập tức đứng dậy, không ngủ nghê gì nữa. Hắn vác chiếc cuốc gỉ ra, bắt đầu đào bới xung quanh chỗ Nhị Cẩu nằm.

Hắn lôi ra hàng loạt khối đá khắc đầy linh văn phức tạp. Đây là “Thập Nhị Thiên can Tuyệt Ảnh Trận” – một trận pháp che giấu hơi thở cấp bậc Tiên giai mà hắn vừa đổi được từ hệ thống tháng trước.

Hắn còn chưa yên tâm, tiếp tục lấy ra một loại phân bón đặc biệt làm từ tro cốt của một vị Ma tôn (vô tình nhặt được dưới gốc cây dưa hấu) rải quanh thung lũng.

“Nhị Cẩu, từ hôm nay trở đi, không có lệnh của ta, cấm ngươi sủa tiếng người, cấm ngươi hóa khổng lồ, và đặc biệt…” Diệp Phi chỉ vào cái bát không, “Cấm ngươi làm rách bầu trời. Ngươi có hiểu không? Nếu có kẻ thù đến, cứ để ta lo… à không, nếu có kẻ thù đến, ta sẽ chạy trước, ngươi cản sau, nhưng tuyệt đối không được dùng bản thể!”

Nhị Cẩu nhìn Diệp Phi bận rộn như một con ruồi mất đầu, trong đôi mắt sâu thẳm của nó thoáng hiện lên một tia ý vị thâm trường, tựa như đang cười nhạo, lại tựa như đang cảm kích. Nó dụi đầu vào ống quần của Diệp Phi, khẽ kêu “gâu” một tiếng yếu ớt.

Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua sương mù, Lý Trưởng Lão đã vác vò rượu mò sang như thường lệ.

“Diệp tiểu hữu, tối qua ta nghe thấy tiếng nổ lớn lắm, hình như phát ra từ phía này? Có chuyện gì xảy ra sao?” Lý Trưởng Lão nhìn xung quanh với vẻ mặt nghi hoặc.

Diệp Phi lúc này đang lom khom tưới nước cho mấy cây cải, vẻ mặt mệt mỏi nhưng nụ cười vẫn cực kỳ vô hại:

“Nổ gì đâu lão? Chắc là Nhị Cẩu nhà ta tối qua ăn nhiều đậu nành quá, nó bị đầy hơi nên… ợ hơi hơi to một chút thôi.”

Nhị Cẩu nằm dưới gốc cây, nghe thấy thế thì lườm Diệp Phi một cái sắc lẹm, rồi lại thản nhiên ngủ tiếp.

Lý Trưởng Lão nheo mắt nhìn Nhị Cẩu, rồi lại nhìn vết nứt mờ nhạt trên tảng đá gần đó (nơi chân Nhị Cẩu từng dẫm qua). Lão khẽ giật mình, nhưng lập tức lắc đầu tự giễu:

“Hóa ra là đầy hơi… Diệp tiểu hữu thật là, ngay cả con chó cũng nuôi đến mức khí lực dồi dào như vậy. Ta biết mà, ngươi chắc chắn là đang ẩn cư luyện môn công pháp ‘Rùa Đất Thần Chưởng’ nào đó đúng không?”

Diệp Phi cười trừ, trong lòng lại thầm tính toán: *Lý lão này mắt mũi tinh tường quá, có lẽ tối nay nên bón cho lão một củ cà rốt có tác dụng gây hay quên thôi.*

Đợi Lý Trưởng Lão đi khỏi, Diệp Phi đứng một mình giữa vườn rau, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen của Đại Kiếp vẫn đang lờ mờ tụ lại.

Hắn vuốt ve chiếc cuốc gỉ, thở dài:

“Cái thế giới này loạn thật rồi. Con chó canh nhà hóa ra lại là vị thần gác cổng địa phủ. Vậy cái cuốc này của ta, cái bình tưới nước này của ta… rốt cuộc là thứ gì nữa đây?”

Nhị Cẩu trong giấc ngủ khẽ cử động tai, dường như nó đã tìm thấy một nơi trú ẩn an toàn nhất trong cái thế giới đầy loạn lạc này. Không phải vì trận pháp của Diệp Phi mạnh, mà vì cái vườn rau này có một người chủ nhân thà chịu nhục chứ không chịu lộ diện, thà trồng rau chứ không chịu cứu thế.

Đó chính là “Cẩu đạo” tối cao, cũng chính là sự che chở vững chắc nhất cho nó – kẻ vốn dĩ đã quá mệt mỏi với việc luân hồi.

Một nông phu, một con chó gầy, và một thung lũng sương mù.

Sóng gió ngoài kia dù có thể lật đổ trời đất, nhưng có vẻ như vẫn chưa đủ sức để chạm vào một lá rau cải của Diệp lão đệ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8