Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 138: ** Đạo tặc không gian đột nhập
**Chương 138: Đạo tặc không gian đột nhập**
Trăng treo trên đỉnh ngọn núi Thanh Vân, tỏa ánh bạc lạnh lẽo xuống thung lũng ngoại môn mờ mịt sương khói. Đêm nay, vạn vật dường như đều rơi vào giấc ngủ sâu, chỉ có tiếng côn trùng kêu râm ran trong bụi cỏ và tiếng gió xào xạc qua những tán linh thụ vạn năm mà Diệp Phi vẫn luôn miệng gọi là "mấy gốc dưa hấu dại".
Trong căn nhà gỗ đơn sơ, Diệp Phi nằm trên chiếc giường bện bằng cỏ Đạo Diễn — loại cỏ mà nếu lọt ra ngoài, một cọng thôi cũng đủ khiến đám cường giả Độ Kiếp kỳ đánh nhau vỡ đầu để có được chút hy vọng cảm ngộ thiên địa. Hắn ngáy o o, khóe miệng còn dính chút nước dãi, tay thì thỉnh thoảng gãi bụng, dáng vẻ hoàn toàn là một gã tạp dịch đệ tử lười biếng.
Dưới chân giường, Nhị Cẩu — con chó vàng gầy gò — đột ngột mở mắt. Đôi đồng tử của nó trong đêm tối không hề có chút tinh quang nào, ngược lại là một màu xám xịt như hố đen, tựa hồ có thể nuốt chửng cả tinh cầu. Nó liếc nhìn phía cửa sổ, cái mũi hơi thun lại, rồi khẽ hừ một tiếng như tiếng thở phào khinh bỉ, sau đó lại gục đầu xuống đôi chân gầy guộc tiếp tục đánh giấc.
Cách đó nửa dặm, ngoài hàng rào tre của vườn rau, không gian đột nhiên vặn xoẹo.
Một vệt bóng đen mờ ảo như nước tan vào hư không, từ từ hiện ra. Đó là một nam tử mặc hắc y bó sát, khuôn mặt gầy guộc với ánh mắt sắc lẹm như chim ưng. Hắn tên là Lâm Mặc, biệt hiệu "Vô Ảnh Đạo", một kẻ tán tu khét tiếng trong giới tu tiên nhờ khả năng thao túng không gian bẩm sinh.
Lâm Mặc đứng trong sương mù, khinh thường nhìn vào hàng rào tre cũ kỹ của Diệp Phi. Hắn đã nghe danh nơi này từ lâu. Thiên hạ đồn rằng Thanh Vân Tông ẩn giấu một vị đại năng trồng rau, thực lực khó lường. Nhưng với Lâm Mặc, một kẻ từng đột nhập vào kho báu của tứ đại tông môn mà không để lại dấu vết, những tin đồn này chỉ là trò đùa để hù dọa kẻ yếu.
"Một đệ tử Luyện Khí tầng ba, cùng lắm là thêm vài trận pháp ẩn giấu rẻ tiền." Lâm Mặc nhếch môi cười lạnh. "Hào quang linh khí đậm đặc thế kia, chắc chắn là có chí bảo. Để xem tối nay ta dọn sạch vườn của ngươi như thế nào."
Hắn bước lên một bước, thân hình lại lần nữa biến mất. Đây là "Hư Không Bộ", tuyệt học giúp hắn bước đi trong kẽ hở của không gian, miễn nhiễm hoàn toàn với mọi trận pháp và cạm bẫy thực thể.
Hàng rào tre của Diệp Phi nhìn thì mỏng manh, nhưng thực chất được bện từ Thiên Địa Hỗn Độn Đằng — loại dây leo có thể trói buộc cả nhân quả. Tuy nhiên, vì Diệp Phi "cẩu" quá kỹ, hắn đã dùng bí thuật che giấu khiến chúng nhìn như tre mục.
Lâm Mặc xuyên qua hàng rào một cách dễ dàng. Hắn đứng trong vườn, hít một hơi thật sâu. Mùi hương thanh khiết của linh thực tràn ngập khoang mũi khiến tu vi của hắn vốn đã đình trệ ở Nguyên Anh trung kỳ nhiều năm, bỗng dưng rung động.
"Trời ạ… đây là loại linh khí gì? Tinh khiết gấp trăm lần cực phẩm linh thạch!"
Ánh mắt hắn dừng lại ở một giàn mướp đắng (khổ qua) xanh mướt phía góc vườn. Dưới ánh trăng, những quả mướp đắng ấy không hề sần sùi như loại bình thường, mà trông như những viên phỉ thúy điêu khắc tinh xảo, bên trong lấp lánh ánh sáng xám huyền bí.
Lâm Mặc nuốt nước miếng cái ực. Theo trực giác của một kẻ trộm chuyên nghiệp, những quả mướp đắng này chính là tinh túy của cả khu vườn.
Hắn tiếp cận giàn mướp. Thận trọng như mọi khi, Lâm Mặc không trực tiếp chạm tay vào. Hắn thi triển không gian chi lực, định dùng "Không Gian Thủ" để cắt lấy một quả mà không gây ra bất kỳ dao động nào.
Thế nhưng, ngay khi không gian xung quanh quả mướp đắng vừa bị lay động, một biến cố kinh hoàng xảy ra.
"Vút!"
Quả mướp đắng — vốn đang lủng lẳng một cách yên bình — bỗng dưng rung lên. Một làn khói màu xám đậm nhàn nhạt tỏa ra, ngay lập tức bao phủ lấy Lâm Mặc.
Lâm Mặc kinh hãi, định lùi bước, nhưng hắn phát hiện không gian xung quanh mình đã trở nên cứng đặc như xi măng. Không, còn hơn thế nữa, nó đang… thu nhỏ lại!
"Cái gì thế này? Quy luật không gian nén ép?"
Lâm Mặc gào lên trong lòng. Hắn thi triển toàn bộ tu vi Nguyên Anh, muốn dùng lực lượng không gian để phá tan phong tỏa. Nhưng những sợi xích không gian của hắn vừa vung ra liền bị làn khói xám kia nuốt chửng như muối bỏ biển.
Đây không phải là không gian thông thường. Đây là "Khổ Không" — một loại quy luật thần bí phát ra từ những quả mướp đắng mà Diệp Phi đã dùng nước Cam Lộ pha với điểm thuộc tính "Định Nghĩa Không Gian" để tưới tẩm suốt một năm qua.
Diệp Phi trồng mướp đắng này thực chất là để chữa chứng mất ngủ. Theo lý thuyết của hắn: Mướp đắng càng đắng càng thanh nhiệt, đắng đến mức làm lòng người trống rỗng (không gian) thì sẽ dễ ngủ. Thế là "Hệ thống Thần Nông" đã giúp hắn tạo ra cái loại quái thai này: "Khổ Qua Thần Không".
Công dụng: Làm khổ người xâm nhập đến mức… nghẹt thở trong không gian.
"Aaaaa!"
Lâm Mặc thấy cơ thể mình đang nhỏ đi một cách không thể kiểm soát. Không phải cơ thể nhỏ đi, mà là không gian nơi hắn đứng đang co rụt lại bằng tốc độ ánh sáng. Trong nháy mắt, cả một đại cao thủ Nguyên Anh kỳ bị hút tọt vào bên trong một quả mướp đắng xanh lờ mờ.
Từ góc nhìn bên ngoài, quả mướp đắng chỉ hơi đung đưa một chút rồi im lìm trở lại. Nhưng bên trong nó, Lâm Mặc đang trải qua cơn ác mộng tồi tệ nhất cuộc đời.
Hắn bị kẹt trong một không gian chật hẹp, vách tường xung quanh chính là ruột mướp đắng. Một mùi đắng chát kinh hồn bạt vía xộc thẳng vào linh hồn hắn. Cái đắng này không chỉ là vị giác, mà nó khiến người ta cảm thấy cả cuộc đời là một bể khổ, tu hành là vô nghĩa, sống cũng chẳng bằng chết.
"Cứu… cứu ta…"
Lâm Mặc nghẹn họng. Mỗi hơi thở của hắn đều tràn ngập tinh hoa "khổ" cực độ. Sức mạnh Nguyên Anh của hắn bị vị đắng này hóa giải hoàn toàn thành một làn khói trắng làm phân bón cho cây.
Tệ hơn nữa, hắn không thể nhúc nhích. Không gian bên trong quả mướp đắng đã bị phong ấn bởi 108 đạo cấm chế mà Diệp Phi vô tình cài đặt mỗi khi hắn lẩm bẩm: "Trồng rau phải chắc chắn, không để sâu bọ bay ra."
Cao thủ "Vô Ảnh Đạo" danh chấn một phương, lúc này biến thành một hạt mầm trong quả mướp đắng của một tên tạp dịch.
Sáng hôm sau.
Tiếng gà rừng (vốn là huyết mạch Phượng Hoàng bị thoái hóa) gáy vang thung lũng. Diệp Phi ngáp ngắn ngáp dài, vác cái cuốc gỉ bước ra khỏi nhà. Nhị Cẩu lẽo đẽo đi sau, thỉnh thoảng dùng cái đuôi ngắn ngủn ngoáy ngoáy, mắt lười biếng nhìn quanh.
"Nhị Cẩu à, hôm nay tiết trời đẹp nhỉ? Để xem có con sâu nào dám phá hoại mấy đứa nhỏ của ta không."
Diệp Phi đi tới giàn mướp đắng. Hắn cau mày nhìn quả mướp ở giữa giàn: "Ơ, cái quả này sao hôm nay trông mập mạp thế nhỉ? Lại còn hơi rung rung nữa? Lạ thật, chẳng lẽ là bón phân quá tay?"
Hắn đưa tay sờ vào quả mướp đắng.
Lâm Mặc, lúc này đang thoi thóp bên trong, cảm thấy có một bàn tay khổng lồ như bàn tay của thiên đạo đang bao trùm lấy thế giới của mình. Hắn sợ đến mức linh hồn cũng muốn tan biến. Kẻ này… kẻ này là ai? Chỉ một cái chạm nhẹ mà áp lực còn kinh khủng hơn cả đối mặt với vị Thái Thượng Trưởng Lão Độ Kiếp kỳ của Thanh Vân Tông!
Diệp Phi gãi đầu, thầm nghĩ: *Hệ thống nói loại mướp này để lâu quá sẽ bị xơ, chắc là nên hái vào nấu canh thôi. Tô Thanh Tuyết dạo này mặt hơi có mụn, cho tỷ ấy ăn cái này giải độc là nhất.*
Nghĩ là làm, Diệp Phi cầm lấy cái kéo (thực chất là Đoạn Hồn Kim Kéo), xoẹt một phát.
Lâm Mặc cảm thấy cả thế giới của mình bị cắt đứt khỏi nguồn linh khí. Hắn run rẩy, gào thét nhưng không ra tiếng.
Bỗng nhiên, ánh mắt Diệp Phi thoáng thấy dưới chân quả mướp đắng có một miếng vải đen nhỏ. Đó là một mảnh áo của Lâm Mặc bị kẹt lại khi hắn bị hút vào.
Diệp Phi lập tức biến sắc, lùi phắt lại mười bước, cái cuốc gỉ thủ thế trước ngực, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hãi và cảnh giác.
"Cái gì đây? Vải đen? Có đạo tặc?"
Hắn lập tức xoay người, bốc một nắm bụi (Thần Sa Lạc Địa) ném ra xung quanh, đồng thời hô lớn: "Nhị Cẩu! Bảo vệ! Có địch tập kích! Phóng phương án 72!"
Nhị Cẩu thở dài một tiếng, vẻ mặt chán chường đến cực điểm. Nó liếc nhìn miếng vải, rồi liếc nhìn chủ nhân của mình đang nhảy nhót như bị kiến đốt. Nó sủa "Gâu" một tiếng lấy lệ, rồi lững thững đi tới miếng vải đen, nhấc chân lên… "tè" một bãi vào đó.
Nước tiểu của Nhị Cẩu chứa sức mạnh phá diệt vô ngần. Miếng vải đen lập tức hóa thành hư vô, không để lại chút dấu vết nào.
Diệp Phi thấy miếng vải biến mất, lúc này mới hoàn hồn, lau mồ hôi hột trên trán.
"Phù… Hết hồn. Chắc là giẻ rách của lão Lý hàng xóm bay sang. Cứ tưởng có sát thủ của Thiên Cơ Các tìm tới chứ."
Hắn nhặt quả mướp đắng lên, ném vào cái giỏ tre đeo bên hông. Hắn hoàn toàn không biết rằng, bên trong quả mướp đó là một vị Nguyên Anh đại năng đang quỳ lạy, khóc lóc thảm thiết, van cầu trời đất được sống tiếp.
Diệp Phi xách giỏ đi vào bếp, miệng lẩm nhẩm: "An toàn là trên hết, tối nay phải bố trí thêm mười cái bẫy sấm sét quanh vườn mới được. Càng lúc càng thấy bất an."
Vừa lúc đó, từ bên ngoài, một giọng nói sang sảng vang lên:
"Diệp lão đệ! Có nhà không? Lão Lý ta sang đổi ít hành lá đây!"
Lý Trưởng Lão dắt theo cái bụng phệ, vừa cười vừa đi vào. Vừa bước chân vào ranh giới vườn rau, sắc mặt lão đột nhiên thay đổi. Là một người đã bước nửa chân vào Hóa Thần kỳ, cảm giác của lão nhạy bén vô cùng.
Lão cảm thấy không khí hôm nay có gì đó… tàn bạo một cách kỳ quái. Trong không trung dường như còn sót lại chút tàn dư của không gian chi lực đang bị nghiền nát.
Ánh mắt Lý Trưởng Lão dừng lại ở cái giỏ tre của Diệp Phi, nơi quả mướp đắng vừa mới hái đang nằm đó.
"Chí bảo! Đó chắc chắn là Không Gian Đạo Quả!" Lý Trưởng Lão trong lòng gào thét. Lão thấy rõ ràng trên bề mặt quả mướp có những vân quy luật mà cả đời lão chưa từng thấy. "Diệp tiểu hữu quả nhiên không phải người phàm. Mỗi một loại rau hắn trồng đều ẩn chứa chân lý tối cao của đại đạo. Nhìn kìa, quả mướp đó dường như chứa đựng cả một thế giới!"
Diệp Phi thấy lão Lý nhìn chằm chằm vào quả mướp của mình, liền nheo mắt đầy đề phòng, giấu cái giỏ ra sau lưng.
"Lý trưởng lão, lão lại muốn sang xin rau ăn chực hả? Hành lá hôm nay chưa chín đâu, mời lão về cho."
Lý Trưởng Lão cười hắc hắc, mặt dày sáp lại gần: "Diệp lão đệ, đừng có keo kiệt thế chứ. Ta thấy quả mướp này… hình dạng rất 'đạo', hay là để ta nếm thử một chút? Biết đâu ta có thể giúp ngươi đánh giá phẩm chất?"
"Không được!" Diệp Phi dứt khoát. "Cái này đắng lắm, lão già rồi, ăn vào tăng huyết áp là ta không chịu trách nhiệm đâu."
Thực tế là Diệp Phi đang sợ. Hắn nghĩ: *Lão già này ánh mắt thèm thuồng thế kia, chắc chắn biết đây là quả mướp biến dị. Ngộ nhỡ lão ăn xong rồi lăn đùng ra đó chết, tông môn lại bắt ta đền mạng thì sao? Phải cẩn thận, tuyệt đối không được để lão chạm vào đồ vật không rõ nguồn gốc.*
"Thôi được, thôi được." Lý Trưởng Lão thở dài, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía góc tường bếp, nơi Diệp Phi đang để một chậu nước rửa rau.
Lão giật mình. Trong chậu nước đó, có mấy cọng lá hành héo úa nổi lềnh bềnh. Nhưng dưới con mắt của lão, mỗi cọng lá đó lại tỏa ra kiếm khí sắc lẹm, tựa như có thể chém đứt cả mây trời!
"Diệp lão đệ… mấy cọng hành đó…"
"Đó là hành dại, chuẩn bị đem đi bón phân." Diệp Phi thờ ơ nói, tay đã lén lút kích hoạt một trận pháp "Tiễn Khách" dưới chân Lý Trưởng Lão.
Lý Trưởng Lão còn chưa kịp nói hết câu thì cảm thấy trời đất quay cuồng. Một lực đẩy nhẹ nhàng nhưng không thể kháng cự khiến lão bay vèo ra khỏi hàng rào vườn rau, tiếp đất bằng mông một cách chuẩn xác bên ngoài thung lũng.
Lão ngồi bệt dưới đất, sờ mông, trong mắt tràn đầy sự sùng bái.
"Cao nhân! Đúng là cao nhân! Ngay cả tư thế tiễn khách cũng chứa đựng 'Thái Cực Đạo Ý', thâm ảo khôn lường! Ta phải về bế quan nghiền ngẫm cú ngã này mới được!"
Trong bếp, Diệp Phi lau sạch tay, thở phào một cái.
"Phù, cuối cùng cũng đuổi được lão 'não bổ' này đi. Thế giới này thật quá nguy hiểm, ai nấy đều nhìn chằm chằm vườn rau của mình. Phải mau chóng nâng cấp hệ thống phòng thủ lên thôi."
Hắn cầm quả mướp đắng lên, định đặt vào nồi nước đang sôi.
Bỗng dưng, từ bên trong quả mướp phát ra một âm thanh cực nhỏ, tựa như tiếng muỗi kêu: "Xin… xin ngài… tha mạng…"
Diệp Phi khựng lại, đôi mắt tròn xoe. Hắn áp tai vào quả mướp.
"Kỳ quái, mướp bây giờ cũng biết nói chuyện sao? Hay là mình trồng ra yêu tinh rồi?"
Nghĩ đến việc trồng ra yêu tinh có thể bị tông môn liệt vào hạng "tà tu", Diệp Phi mặt mày tái mét. Hắn không nói hai lời, lập tức chạy ra sau vườn, đào một cái hố sâu ba trượng.
"Không được, cái này nguy hiểm quá. Phải tiêu hủy bằng cách an toàn nhất!"
Hắn ném quả mướp đắng (có chứa Lâm Mặc) xuống hố, sau đó đổ vào đó một thùng "Nước Cam Lộ đậm đặc". Tiếp đó, hắn lấp đất lại, rồi lôi ra từ trong tay nải 81 tấm bùa chú "An Thần Phục Ma" (vốn dĩ là bùa trừ tà mà hắn mua của quầy bán hàng rong, nhưng sau khi bị hắn bôi thêm nước linh thực, chúng đã trở thành Trấn Ma Thần Phù cực phẩm).
"Ngủ ngon nhé, 'Mướp tinh'. Ngươi cứ ở đây làm phân bón cho cây dưa hấu của ta đi."
Dưới lòng đất sâu, Lâm Mặc — kẻ không gian tặc khét tiếng — sau khi bị nước Cam Lộ đậm đặc bao phủ, vốn dĩ phải chết, nhưng linh lực quá mức dồi dào lại bắt đầu cải tạo kinh mạch của hắn. Vị đắng thấm đẫm vào từng tế bào, khiến ý chí của hắn dần dần tan rã, hòa nhập vào với thổ nhưỡng của khu vườn.
Hắn không chết, nhưng hắn đã không còn là con người nữa. Hắn trở thành một loại linh tính hộ vệ, vĩnh viễn gắn liền với bộ rễ của những cây mướp đắng trong thung lũng.
Đúng lúc này, thông báo của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Phi:
[Ding! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Thần Nông Giáo Hóa – Thu phục Đạo tặc không gian thành linh phân chất lượng cao".]
[Phần thưởng: 1000 điểm tuổi thọ, 500 điểm thuộc tính 'Cẩn Thận', và một túi hạt giống 'Ớt Cay Diệt Thế'.]
Diệp Phi nhìn vào bảng thuộc tính, thấy điểm "Cẩn Thận" tăng vọt, trong lòng cảm thấy an tâm hơn đôi chút.
"Haiz, trồng trọt quả là một nghề nghiệp đầy rủi ro. Chỉ mới hái quả mướp thôi mà cũng gặp yêu tinh."
Hắn phủi bụi trên tay, gọi Nhị Cẩu: "Đi thôi, Nhị Cẩu. Nay chúng ta vào rừng sâu hái ít phân chim về trộn với đống lá héo tối qua. Ta thấy hàng rào phía đông vẫn hơi mỏng, phải dặm thêm mấy cây hành 'Kiếm Ý' mới được."
Nhị Cẩu vểnh tai, ngáp một cái thật dài, lững thững đi theo chủ nhân. Nó nhìn đống đất vừa được lấp, trong lòng thầm nghĩ: *Tội nghiệp tên tiểu tử đó, ai không chọn lại chọn đột nhập vào đây. Bị biến thành phân bón còn là nhẹ đấy, gặp lúc ông chủ đang khó ở, chắc hắn bị nghiền thành nước tưới rau từ lâu rồi.*
Cùng lúc đó, tại một đình đài tráng lệ cách đó vạn dặm, vị Tông chủ của tổ chức đạo tặc "Không Gian Môn" bỗng nhiên bóp nát chén ngọc trong tay.
"Vô Ảnh Đạo… mệnh bài đã nát? Hắn chết rồi sao? Một Nguyên Anh kỳ đại năng giỏi không gian thuật nhất tông môn, lại chết ở một thung lũng ngoại môn nhỏ bé của Thanh Vân Tông?"
Vị Tông chủ đứng dậy, ánh mắt tràn đầy sự hoang mang và kinh sợ. Lão vốn định phái thêm người, nhưng nhìn vào bản đồ phương hướng Thanh Vân Tông, lão bỗng thấy một luồng hắc khí tử vong cuồn cuộn (thực chất là khói bếp của Diệp Phi đang nướng khoai).
"Trốn! Ngay lập tức giải tán chi nhánh tại Đông Hoang! Chỗ đó không phải là nơi con người có thể đến!"
Tin tức "Vô Ảnh Đạo" mất tích kỳ bí tại Thanh Vân Tông nhanh chóng lan rộng trong giới thế giới ngầm, càng khiến thung lũng của Diệp Phi trở thành một địa danh cấm kỵ bí hiểm bậc nhất.
Mà Diệp Phi — người khởi xướng mọi chuyện — lúc này đang vắt vẻo trên ngọn cây, vừa ăn một củ cà rốt giòn rụm, vừa lẩm bẩm:
"Nghe nói giới tu tiên dạo này loạn lắm. May mà mình chỉ là một kẻ trồng rau vô danh tiểu tốt, chẳng ai thèm ngó ngàng tới. Bình yên… đúng là bình yên quá đi!"
Nói rồi, hắn ném lõi cà rốt xuống đất. Lõi cà rốt chạm đất, một trận nổ nhỏ xảy ra (linh khí quá đặc), đánh bay một con thỏ rừng tình cờ đi ngang qua bay xa hàng trăm mét.
Diệp Phi chép miệng: "Aiz, mình ném rác cũng làm ô nhiễm môi trường. Thật là tội lỗi, tội lỗi quá…"
Bên cạnh hắn, Nhị Cẩu thở dài, nhắm mắt coi như không thấy gì.
Cả thung lũng lại chìm vào sự yên tĩnh của buổi sáng, một sự yên tĩnh giả tạo bao phủ lấy vô số cạm bẫy và bí mật khiến cả thiên hạ phải run rẩy. Diệp Phi vẫn là Diệp lão đệ hiền lành, Nhị Cẩu vẫn là con chó vàng vô hại, chỉ có điều, trong hố sâu sau vườn, một quả mướp đắng đang từ từ nảy mầm một lần nữa, mang theo tất cả nỗi "khổ" của một đại năng tu tiên…