Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 139: ** Mướp đắng là \”Nhà tù không gian\”

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:53:34 | Lượt xem: 2

Ánh nắng ban mai xuyên qua tầng mây mỏng, rải những hạt bụi vàng xuống thung lũng ngoại môn của Thanh Vân Tông. Diệp Phi vươn vai một cái thật dài, xương cốt phát ra tiếng "răng rắc" giòn tan. Hắn hít một hơi thật sâu cái không khí buổi sáng trộn lẫn hương đất ẩm và mùi cỏ dại, lòng thầm cảm thán: Đúng là một ngày đẹp trời để… tăng cường bảo an.

Mặc dù hôm qua "Vô Ảnh Đạo" – vị đại năng Nguyên Anh kỳ khét tiếng đã vô thanh vô thức biến thành chất dinh dưỡng cho vườn cây, nhưng trong lòng Diệp Phi vẫn bồn chồn không yên.

"Nhị Cẩu, ngươi nói xem, thế đạo này có phải quá đáng sợ rồi không?" Diệp Phi vừa cầm chiếc bình tưới nước màu xanh cũ kỹ ra sân, vừa nói với con chó vàng đang nằm gãi tai dưới gốc cây.

Nhị Cẩu lười biếng liếc nhìn chủ nhân, đôi mắt chó chất chứa sự khinh bỉ sâu sắc. *Đáng sợ? Cả cái Thương Lam Giới này, kẻ nào đáng sợ bằng ông? Người ta là Nguyên Anh đấy, đại năng đi đến đâu cũng được cung phụng như tổ tông, thế mà vào tay ông chưa được ba hơi thở đã biến thành một đống phân xanh bón cho mấy gốc mướp hương.*

"Cái gã áo đen hôm qua, ta nhìn ra rồi, hẳn là kẻ có thâm niên trong nghề đạo tặc." Diệp Phi xoa cằm, gương mặt lộ vẻ lo âu chân thành. "Hắn vào nhà ta mà ta chẳng cảm nhận được tí khí tức nào. Nếu không phải hắn vô tình vấp phải sợi dây thừng ta chăng để phơi quần áo, rồi lại trượt chân ngã vào cái hố chứa đống gai sầu riêng biến dị, thì có lẽ hắn đã lẻn được vào tận giường của ta rồi."

Nhị Cẩu hừ lạnh một tiếng trong mũi. *Cái "dây thừng phơi quần áo" của ông là Thiên Tinh Tảo mà mấy vị Kiếm Tiên tranh giành đổ máu, còn cái hố "gai sầu riêng" đó là Địa Ngục Châm Trận đủ để xuyên thủng kim thân của một vị Hóa Thần. Hắn không chết mới là chuyện lạ.*

"Cho nên, ta quyết định rồi." Diệp Phi vỗ tay cái bộp, ánh mắt kiên định. "Ta phải trồng thêm một loại rau mới. Loại rau này phải có tác dụng trấn áp, phong tỏa, khiến kẻ địch có vào mà không có ra. Quan trọng nhất là nó phải thể hiện được sự gian khổ và cay đắng của một nông dân lương thiện như ta."

Nói là làm, Diệp Phi lật đật chạy vào căn chòi gỗ, lôi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ bám đầy bụi bặm. Bên trong là vài hạt giống sần sùi, màu xám xịt.

"Khổ qua… chính là ngươi!"

Diệp Phi nâng niu hạt giống trên tay. Trong "Hệ Thống Thần Nông Bất Tử" của hắn, mỗi loại cây trồng đều mang lại những thuộc tính khác nhau. Khổ qua (mướp đắng) trong ý nghĩa nhân gian là "quả đắng", đại diện cho sự khổ cực. Hắn nghĩ thầm, nếu mình trồng một dàn mướp đắng vây quanh thung lũng, có lẽ những kẻ xâm nhập sẽ cảm nhận được sự "cay đắng" mà quay đầu là bờ.

Hắn bắt đầu chọn một vị trí đắc địa: ngay trên đầu nguồn của dòng linh tuyền chảy vào vườn, nơi mà hôm trước "chất dinh dưỡng" Nguyên Anh kỳ vừa được hòa tan hoàn toàn vào đất.

Diệp Phi dùng chiếc cuốc gỉ xới đất. Mỗi nhát cuốc xuống, đất trời dường như rung chuyển nhẹ, nhưng dưới mắt người thường, đó chỉ là một nông phu đang lụi hụi làm việc.

"Hệ thống, bắt đầu gieo hạt!"

【 Đinh! Ký chủ gieo trồng 'Khổ Qua Sầu Đời', tiêu tốn 1000 điểm thuộc tính để gia tốc mầm non. Lưu ý: Do đất trồng có chứa tinh hoa không gian của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ chuyên tu Không Gian Thuật, giống cây có khả năng đột biến cực cao. 】

Diệp Phi hơi sững sờ: "Đột biến? Đột biến thì cũng là mướp đắng thôi đúng không? Chỉ cần nó đủ đắng, làm cho kẻ địch nản lòng thoái chí là được."

Hắn cầm bình tưới nước, đổ vào đó một ít "nước giếng" (thực chất là nước Cam Lộ thượng hạng có khả năng cải tử hoàn sinh). Khi dòng nước vừa chạm vào mặt đất, những hạt giống mướp đắng lập tức nảy mầm với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Không giống như mướp đắng bình thường có màu xanh mướt, những mầm cây này lại có màu xanh đen sâu thẳm, bề mặt bao phủ bởi những vân văn vằn vèo trông như những vết rạn nứt trên bầu trời.

Chỉ trong vài nhịp thở, dàn mướp đã leo kín giàn tre. Những dây leo quấn quýt lấy nhau, tạo thành một tấm lưới dày đặc, che khuất cả ánh sáng mặt trời.

"Nhị Cẩu, lại đây xem, nhìn có vẻ hơi… âm u nhỉ?" Diệp Phi gãi đầu.

Nhị Cẩu đứng dậy, rùng mình một cái. Dưới con mắt thần thú của nó, cái dàn mướp đắng kia không phải là thực vật. Đó là một mớ hỗn độn của các quy tắc không gian bị vặn xoắn. Những dây leo đó chính là những sợi xích hư không, và mỗi chiếc lá mướp đắng đang khẽ rung rinh kia thực chất là một khe nứt không gian có thể nuốt chửng bất cứ thứ gì.

Bỗng nhiên, từ dàn mướp đắng phát ra những tiếng "tách, tách". Những bông hoa màu vàng nhạt héo đi, thay vào đó là những quả mướp đắng đầu tiên bắt đầu kết trái.

Quả mướp đắng này rất kỳ lạ. Nó không thuôn dài mà hơi tròn, bề mặt đầy những nốt sần sùi to tướng. Mỗi nốt sần đều phát ra ánh sáng mờ ảo, giống như chứa đựng cả một tiểu thế giới bên trong.

【 Đinh! Chúc mừng ký chủ đã bồi dưỡng thành công giống loài mới: 'Vạn Cổ Sầu – Không Gian Thiên Ngục'. 】
【 Thuộc tính: Mỗi quả mướp đắng là một phòng giam không gian độc lập. Bên trong chứa đầy 'Khổ Ý' (ý niệm cay đắng), có thể giam cầm linh hồn và tu vi của bất kỳ sinh linh nào chạm vào. 】
【 Tác dụng phụ: Ăn vào có thể cảm ngộ được quy luật không gian, nhưng sẽ khiến người ăn rơi vào trạng thái trầm cảm trong vòng 7 ngày vì quá đắng. 】

Diệp Phi đọc thông báo của hệ thống mà mặt nghệt ra.

"Không gian thiên ngục? Ý là cái này dùng để nhốt người sao?" Hắn lẩm bẩm. "Mình chỉ muốn trồng chút rau ăn cho thanh nhiệt giải độc, sao cái hệ thống này lúc nào cũng làm quá lên thế nhỉ?"

Hắn tò mò đưa tay định hái một quả để xem xét kỹ hơn. Ngay khi đầu ngón tay hắn chuẩn bị chạm vào lớp vỏ sần sùi của quả mướp, không gian xung quanh bỗng nhiên vặn vẹo. Một lực hút khủng khiếp xuất hiện, như muốn kéo cả cánh tay hắn vào trong.

"Ôi chu choa!" Diệp Phi giật mình rụt tay lại, mồ hôi hột chảy ra. "Nguy hiểm, quá nguy hiểm! Suýt chút nữa thì tự mình nhốt mình rồi."

Hắn nhanh chóng lấy ra một sợi dây thừng (loại xích thần long dùng để dắt chó), cẩn thận buộc một cái biển hiệu bằng gỗ treo trước dàn mướp: "RAU CÓ ĐỘC, CẤM SỜ!"

Nghĩ một lát, hắn thấy chưa đủ yên tâm, bèn viết thêm một dòng nhỏ bên dưới: "Ai chạm vào bị nhốt ráng chịu, chủ vườn không chịu trách nhiệm giải cứu."

Lúc này, ở phía xa, bên ngoài ranh giới thung lũng, có hai bóng người đang lén lút quan sát. Đó là hai đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông, được lệnh của Lâm Hải trưởng lão đi nghe ngóng động tĩnh.

"Sư huynh, ngươi xem, thung lũng của Diệp Phi sao tự nhiên lại mọc lên một vùng sương mù xanh đen thế kia?" Một tên đệ tử trẻ tuổi run giọng hỏi.

Tên sư huynh nheo mắt nhìn: "Nghe nói hôm qua Vô Ảnh Đạo vào đó rồi không thấy ra nữa. Trưởng lão bảo chỗ này có quỷ. Nhưng ta thấy chẳng qua là tên Diệp Phi đó có bảo vật che giấu thiên cơ thôi. Ngươi nhìn xem, dàn cây kia trông lạ chưa, quả thì to tròn, chắc chắn là linh dược hiếm có!"

"Hay là chúng ta lẻn vào hái trộm một quả? Nếu mang về dâng cho Lâm trưởng lão, chắc chắn chúng ta sẽ được ban cho Trúc Cơ Đan!"

Lòng tham nổi lên lấn át cả nỗi sợ. Hai tên đệ tử thừa lúc Diệp Phi đang quay lưng lại để cho Nhị Cẩu ăn, bèn thi triển khinh công, nhẹ nhàng như lá rụng lướt về phía dàn mướp đắng.

"Hì hì, Diệp Phi đúng là kẻ ngốc, trồng linh dược mà lại để ngay lối vào thế này."

Tên sư huynh đưa tay ra, nhắm chuẩn một quả mướp đắng to nhất, lấp lánh nhất mà vồ tới.

Ngay khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào quả mướp, một tiếng "Bụp" khô khốc vang lên. Không gian như một mặt hồ bị ném đá vào, gợn sóng lăn tăn rồi nuốt chửng toàn bộ thân hình của hắn.

Tên đệ tử đi cùng trợn tròn mắt, còn chưa kịp hét lên một tiếng "A" thì cũng bị một sợi dây leo vô hình cuốn lấy chân, lôi tuột vào trong một quả mướp đắng khác nhỏ hơn.

Trên dàn mướp, hai quả mướp đắng khẽ rung rinh. Nếu nhìn thật kỹ qua lớp vỏ bán trong suốt lấp lánh của chúng, người ta có thể thấy hai bóng người nhỏ tí hon đang gào thét bên trong, nhưng không có lấy một mống âm thanh nào lọt được ra ngoài.

Diệp Phi nghe thấy tiếng gió động, quay đầu lại nhìn. Chẳng thấy ai, chỉ thấy dàn mướp đắng dường như xanh tốt hơn một chút.

"Quái lạ, hình như có tiếng chim bay?" Hắn gãi đầu, rồi đi tới gần kiểm tra. Hắn nhìn thấy hai quả mướp đắng đang lắc lư mạnh mẽ hơn bình thường.

"Ủa, mướp đắng năm nay năng động nhỉ? Chưa gì đã bắt đầu chuyển động để đón nắng rồi sao?"

Hắn hoàn toàn không biết rằng, bên trong hai quả mướp đắng đó, hai tên đệ tử đang trải qua những giây phút kinh hoàng nhất cuộc đời.

Bên trong "Vạn Cổ Sầu", không gian rộng thênh thang nhưng chỉ có một màu xám xịt. Không có linh khí, không có lối thoát. Chỉ có một mùi vị cay đắng thấm vào từng lỗ chân lông, từng sợi kinh mạch. Vị đắng đó không chỉ là ở lưỡi, mà là sự "đắng cay của cuộc đời". Tên sư huynh bỗng nhớ lại hồi nhỏ bị mẹ đánh, nhớ lại lúc bị người yêu bỏ, nhớ lại những lần bị trưởng lão mắng nhiếc… Bao nhiêu ký ức buồn bã nhất cứ thế ùa về, khiến hắn chỉ muốn ngồi xuống khóc thật to, không còn ý chí phản kháng hay tu luyện gì nữa.

Đây chính là cái gọi là "Nhà tù không gian" hoàn mỹ nhất: Giam cầm thể xác bằng quy luật không gian, và giam cầm linh hồn bằng sự cay đắng tuyệt vọng.

Diệp Phi quan sát một hồi, lẩm bẩm: "Hình như hai quả này hơi chín quá rồi, nhìn bên trong cứ tối tối làm sao ấy. Thôi kệ, để vài bữa nữa hái xuống làm món mướp đắng nhồi thịt nướng, chắc là Nhị Cẩu sẽ thích lắm."

Nhị Cẩu đứng bên cạnh nghe xong thì rùng mình, lông tơ dựng ngược lên. *Nhồi thịt nướng? Ông tính nhồi hai cái tên đen đủi bên trong kia luôn à? Thôi ta xin, món đó "nhân văn" quá, ta chịu không nổi.*

Vài ngày trôi qua, thung lũng của Diệp Phi trở thành vùng cấm tuyệt đối trong tâm trí của những đệ tử ngoại môn Thanh Vân Tông. Ba người mất tích liên tiếp, trong đó có cả một cường giả Nguyên Anh, chuyện này không còn là trùng hợp nữa.

Lâm Hải trưởng lão lúc này đang ngồi trong mật thất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Lão vốn là một kẻ tham lam và cẩn trọng, nhưng lần này lão thật sự sợ hãi. Lão đã phái đi những kẻ giỏi nhất, thế mà một cái xác cũng không thấy mang về.

"Cái thung lũng đó… rốt cuộc là cái gì? Chẳng lẽ Diệp Phi là đệ tử thân truyền của một vị đại năng ẩn thế nào đó?"

Lão quyết định tự mình đi thám thính. Nhưng lão không dại gì xông vào trực tiếp. Lão đứng từ một đỉnh núi cách thung lũng năm dặm, dùng "Thiên Nhãn Thuật" để quan sát.

Thông qua nhãn thuật, lão thấy một cảnh tượng khiến lão suýt thì tẩu hỏa nhập ma.

Trong cái sân nhỏ đơn sơ đó, một thanh niên đang cầm một chiếc bình gỉ sét tưới cho dàn cây leo xanh đen. Cạnh đó, một con chó vàng gầy gò đang dùng chân trước để… lật những quân cờ trên một bàn cờ đá (Nhị Cẩu thực ra đang buồn chán tự đánh cờ với chính mình).

Nhưng kinh khủng nhất là dàn cây leo kia. Dưới cái nhìn của một tu sĩ lâu năm, Lâm Hải thấy xung quanh dàn cây đó là vô số vết rạn không gian chi chít. Những quả mướp đắng treo lủng lẳng trên đó, mỗi quả tỏa ra một luồng khí tức u ám khiến linh hồn lão run rẩy.

"Đó… đó là 'Không Gian Chi Linh'? Trời ơi, hắn đang dùng 'Không Gian Chi Linh' để làm… giàn mướp?"

Lâm Hải lảo đảo lùi lại mấy bước, miệng lảm nhảm: "Điên rồi, thế giới này điên rồi! Dùng quy luật không gian cấp cao để trồng rau… Kẻ này rốt cuộc là tồn tại mức độ nào?"

Lúc này, Diệp Phi dường như cảm nhận được điều gì đó, hắn ngước mắt nhìn về phía đỉnh núi nơi Lâm Hải đang đứng.

Thực tế, Diệp Phi chỉ cảm thấy hướng đó có một luồng gió hơi mạnh, hắn sợ gió thổi bay mất cái mũ nan của mình nên đưa tay lên giữ mũ và tiện thể… phẩy tay một cái để xua đuổi cái "luồng khí" khó chịu đó.

"Gió to quá, hay là mình lắp thêm cái 'quạt máy' cho vườn nhỉ?"

Cú phẩy tay của Diệp Phi hết sức nhẹ nhàng. Nhưng đối với Lâm Hải, đó là một thảm họa.

Một luồng kình phong vô hình xé toạc không gian, từ thung lũng lao thẳng tới đỉnh núi. Lâm Hải chưa kịp phản ứng thì cả đỉnh núi cao hàng trăm trượng đã bị "gọt" bằng một nửa. Toàn bộ hộ thân linh khí của lão vỡ tan như bong bóng xà phòng. Lão bị đánh bay xa mười dặm, máu mồm máu mũi phun ra xối xả, rơi xuống một bụi rậm, run rẩy không thôi.

"Hắn… hắn chỉ phẩy tay một cái… đã suýt giết chết mình?" Lâm Hải nằm trong bụi rậm, lòng tràn đầy hối hận. "Cẩu! Mình phải Cẩu! Từ nay về sau, chỉ cần thấy cái thung lũng đó, ta sẽ đi đường vòng trăm dặm!"

Tại thung lũng, Diệp Phi vẫn ngơ ngác: "Ủa, gió dừng rồi hả? Đúng là thời tiết vùng cao, thật thất thường."

Hắn đi tới dàn mướp đắng, gõ gõ vào quả mướp đang giam tên sư huynh đệ tử lúc trước.

"Này, chín chưa?"

Bên trong, tên sư huynh đang nằm co quắp, nghe thấy tiếng "Gõ cửa" của Diệp Phi thì sợ tới mức hồn bay phách tán, chỉ biết chắp tay vái lạy liên hồi trong hư không.

Diệp Phi thấy quả mướp rung mạnh, cười hì hì: "Chắc là chín rồi, rung hăng hái thế này cơ mà. Nhị Cẩu, tối nay ăn món mướp đắng xào trứng nhé? Ta nghe nói mướp đắng hái lúc nó đang 'động đậy' là tươi nhất đấy."

Nhị Cẩu nhìn chủ nhân, rồi nhìn quả mướp đắng đáng thương, trong lòng thầm thắp một nén nhang cho hai tên bên trong. *Chúc mừng các ngươi, sắp được thăng thiên theo đúng nghĩa đen. Trở thành món xào của đại lão, cũng là một loại vinh dự… có lẽ vậy.*

Nhưng rốt cuộc, Diệp Phi lại không hái. Hắn khựng lại, vẻ mặt chợt trở nên nghiêm túc (điều hiếm thấy ở hắn).

"Không được, ta không thể hái bây giờ."

Nhị Cẩu ngẩn ngơ. *Ủa, sao thế? Chê thịt người hôi à?*

Diệp Phi lẩm bẩm: "Tô Thanh Tuyết nói mấy ngày nữa nàng ấy sang chơi. Nàng ấy vốn tính tình lạnh lùng, lại hay chịu nhiều áp lực trong tông môn. Loại mướp đắng 'Vạn Cổ Sầu' này có tác dụng thanh nhiệt cực tốt, lại còn giúp người ta cảm nhận sự đắng cay để trân trọng ngọt ngào hiện tại. Đợi nàng ấy tới, ta nấu cho nàng ấy ăn, chắc nàng ấy sẽ cảm động lắm."

Nghĩ đến cảnh mỹ nữ dùng bữa trong vườn rau của mình, Diệp Phi lại tủm tỉm cười.

"Đúng đúng, để dành cho khách quý. Nhị Cẩu, ngươi vào lấy cho ta cái lưới sắt, ta phải quây dàn mướp này lại kỹ hơn. Lỡ con gà hay con vịt nào bay vào đây biến mất thì phí lắm."

Nhị Cẩu thở dài, lững thững đi vào hiên nhà lôi ra một đống "lưới sắt" (thực chất là Cửu Thiên Huyền Thiết mà Diệp Phi dùng để rào chuồng gà).

Mọi việc trong thung lũng lại trở nên bận rộn một cách kỳ quặc. Người thì hăng say quây rào cho "nhà tù", chó thì cặm cụi phụ giúp, còn bên trong những quả mướp đắng, những tù nhân bất đắc dĩ đang khóc không ra nước mắt.

Đêm đó, Diệp Phi nằm trên giường, mở bảng hệ thống ra xem.

【 Ký chủ: Diệp Phi 】
【 Tu vi hiện thị: Luyện Khí tầng 3 (Vững vàng như bàn thạch) 】
【 Tu vi thực tế: Đỉnh phong Hóa Thần (Sắp đột phá Luyện Hư) 】
【 Tuổi thọ: 15.600 năm 】
【 Công đức: Đang tích lũy thông qua việc… cải tạo tội phạm bằng rau củ. 】

Diệp Phi hài lòng tắt bảng điều khiển.

"Mười năm rồi… mình vẫn chỉ là một tên đệ tử ngoại môn nhỏ bé. Thế giới ngoài kia tranh đấu giành giật, mưu mô xảo quyệt, thật là mệt mỏi. Chỉ có trồng rau là khiến lòng người thanh thản."

Hắn kéo chăn che kín đầu, ngủ một giấc thật ngon, hoàn toàn không hay biết rằng cái tên "Nông phu thung lũng xanh" đã bắt đầu trở thành một truyền thuyết kinh hoàng len lỏi vào giấc mơ của các vị đại năng ở Trung Châu.

Trong khi đó, ở một không gian khác sâu thẳm trong quả mướp đắng, tên sư huynh đệ tử chợt phát hiện ra một điều kỳ diệu. Dù hắn đang bị bao vây bởi vị đắng và nỗi buồn, nhưng cứ mỗi khi hắn hít thở, một luồng tinh hoa không gian tinh khiết nhất lại thấm vào đan điền của hắn.

Hắn từ Luyện Khí tầng 7, đột nhiên "vù" một cái, lên Luyện Khí tầng 8… rồi tầng 9…

Hắn trợn tròn mắt. "Đây… đây không phải là nhà tù? Đây là thánh địa tu luyện không gian thuật trong truyền thuyết?"

Thì ra, mướp đắng của Diệp Phi quá "xịn", lượng linh khí và quy luật chứa bên trong quả nhiều đến mức người bị giam không muốn tu luyện cũng bị ép phải mạnh lên.

"Cảm ơn tiền bối! Cảm ơn đại năng!" Tên sư huynh quỳ xuống lạy lục lớp vỏ mướp đắng. "Con nguyện bị giam ở đây cả đời! Đừng cho con ra ngoài!"

Sáng hôm sau, Diệp Phi ra thăm vườn, thấy hai quả mướp đắng không còn rung lắc nữa mà tỏa ra ánh hào quang hoàng kim rực rỡ, lại còn phát ra tiếng oanh minh của đại đạo.

Hắn gãi đầu, vẻ mặt đầy sự thất vọng: "Haiz, hỏng rồi, hỏng thật rồi. Bảo trồng mướp đắng để giải xui, thế mà nó lại mọc ra cái vẻ lấp lánh sang chảnh thế kia. Nhìn thế này khác gì bảo bọn trộm: 'Ở đây có vàng, lại mà lấy đi' đâu chứ?"

Hắn thở dài một tiếng, tay cầm chiếc bình tưới nước hắt mạnh một cái vào dàn mướp.

"Thêm chút bùn vào cho nó xấu bớt đi!"

Luồng nước Cam Lộ pha bùn đất dội xuống, lập tức che lấp toàn bộ hào quang hoàng kim, biến dàn mướp trở lại vẻ xám xịt, bẩn thỉu. Diệp Phi bấy giờ mới gật đầu đắc ý.

"Đấy, Cẩu là phải như vậy. Đồ tốt phải bôi đen, người mạnh phải giả yếu. Nhị Cẩu, đi thôi, ra chợ tông môn đổi mấy cân hạt giống ớt về trồng. Ta nghe nói tu tiên mà không ăn cay là không có nhiệt huyết đâu!"

Nhị Cẩu lẳng lặng đi theo sau, nhìn bóng lưng của chủ nhân mà trong lòng chỉ có một suy nghĩ: *Kẻ thù nào sắp tới mà bị 'Ớt' của ông nhắm vào, chắc chắn linh hồn sẽ bị nướng chín đến mức không còn tro bụi mất.*

Ở một góc nào đó của Thanh Vân Tông, một thiếu nữ mặc y phục trắng như tuyết, thanh gươm đeo ngang lưng phát ra tiếng ngâm khe khẽ. Nàng nhìn về hướng thung lũng phía Tây, đôi môi anh đào khẽ mở:

"Mùi mướp đắng… lại có giống mới rồi sao? Diệp sư huynh, huynh thật là biết cách khiến người ta tò mò."

Tô Thanh Tuyết bước đi, để lại phía sau một đám thiên tài đang ngơ ngác nhìn nàng. Nàng không về cung điện của Tông chủ, mà hướng thẳng về cái vườn rau bẩn thỉu, nơi có một nhà tù không gian đang đội lốt dàn mướp đắng xập xệ.

Trận chiến thực sự… hay nói đúng hơn là bữa ăn đắng cay nhất lịch sử sắp bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8