Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 140: ** Thanh Vân Tông trở thành đệ nhất tông môn (dù không muốn)

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:54:11 | Lượt xem: 2

**Chương 140: Thanh Vân Tông trở thành đệ nhất tông môn (dù không muốn)**

Trong thung lũng hẻo lánh phía sau Thanh Vân Tông, sương mù sáng sớm vẫn còn đọng trên những lá cải bắp xanh mướt. Diệp Phi vươn vai một cái, xương cốt toàn thân phát ra những tiếng kêu răng rắc như hạt đậu rang. Hắn liếc nhìn bảng trạng thái của hệ thống đang lơ lửng trong không trung, nơi mà ngoài hắn ra không ai thấy được.

【 Ký chủ: Diệp Phi 】
【 Tu vi thực tế: Độ Kiếp tầng 9 (Sắp phi thăng nhưng đang cố nén) 】
【 Tu vi hiển thị: Luyện Khí tầng 3 】
【 Tuổi thọ: 15.680 năm 】
【 Công việc hôm nay: Gieo hạt Ớt Hỏa Long, tưới nước cho dưa hấu. 】

“Haiz, lại tăng thêm năm trăm năm tuổi thọ. Trồng rau kiểu này bao giờ mới chết được đây? Sống lâu quá cũng là một loại tội ác mà.” Diệp Phi lẩm bẩm, gương mặt hiện rõ vẻ ưu tư của một kẻ sợ… không được chết già.

Hắn cầm chiếc bình tưới nước gỉ sét – thứ mà nếu đại năng giới thượng tầng nhìn thấy sẽ nhận ra là “Tịnh Thế Cam Lộ Bình” có thể hồi sinh vạn vật – thong dong tưới lên đám mầm ớt mới nhú.

Bên cạnh hắn, Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò với cái đuôi cụt ngủn – đang ngáp dài một cái. Luồng hơi thở từ cái ngáp của nó vô tình tạo thành một cơn lốc linh khí nhỏ, khiến mây đen trên bầu trời Thanh Vân Tông tan biến ngay lập tức, trả lại một bầu trời trong xanh đến lạ lùng.

“Nhị Cẩu, bớt khoe khoang lại. Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, chúng ta phải khiêm tốn. Ra gió dễ trúng tuyển, nổi danh dễ trúng đạn, hiểu không?”

Nhị Cẩu liếc mắt nhìn chủ nhân, khinh bỉ hừ một tiếng rồi nằm vật ra gốc cây dưa hấu. Trong mắt nó, chủ nhân của nó là kẻ nhát gan nhất lịch sử tu chân giới, nhưng cũng là kẻ âm hiểm nhất mà nó từng gặp.

Cùng lúc đó, tại Nghị Sự Đường của Thanh Vân Tông.

“Hahaha! Các vị trưởng lão, hãy xem này!”

Tiếng cười của Tông chủ Trình Hỏa Vân vang dội như sấm rền, khiến bụi trên xà nhà rơi lả tả. Ông ta đang cầm một tấm kim thiếp màu vàng ròng, bên trên khắc bốn chữ oai phong lẫm liệt: “Đệ Nhất Tông Môn”.

“Càn Khôn Các vừa mới gửi bảng xếp hạng tới! Thanh Vân Tông chúng ta, từ một tông môn hạng ba biên viễn, chính thức vượt qua cả Thiên Kiếm Môn và Vạn Pháp Tông để trở thành đệ nhất Đông Hoang!”

Các trưởng lão phía dưới nhìn nhau, gương mặt ai nấy đều vừa hưng phấn lại vừa… hoang mang.

“Tông chủ, chuyện này có nhầm lẫn gì không?” Lý trưởng lão – người chuyên gia “não bổ” nổi tiếng – vuốt râu nghi hoặc: “Đệ tử chúng ta tuy gần đây thăng cấp hơi nhanh, nhưng để nói là đệ nhất thì… có vẻ hơi quá?”

Trình Hỏa Vân đập bàn, hớn hở nói: “Nhầm thế nào được! Sứ giả của Càn Khôn Các nói rằng, khi ông ta đứng cách Thanh Vân Tông trăm dặm, đã cảm nhận được một luồng tiên khí nồng đậm đến mức khiến bình cảnh hóa thần của ông ta lung lay. Đặc biệt là vùng núi phía Tây, linh khí hóa lỏng thành sương, quy luật đại đạo hiển hiện rõ mồn một. Ông ta nói, dù là siêu cấp đại phái ở Trung Châu cũng chưa chắc có được thánh địa tu luyện như thế này!”

Lý trưởng lão nghe đến “vùng núi phía Tây”, đồng tử lập tức co rụt lại. Lão nhớ đến mảnh vườn nhỏ của “Diệp tiểu hữu”. Lão nhớ đến lần trước sang đó xin chén trà, vừa uống xong liền đột phá hai tầng cảnh giới, còn tưởng là do bản thân tích lũy đủ sâu. Giờ nghĩ lại, chén trà đó… hình như có lá xanh mướt nhìn rất giống lá của Tiên Linh Thảo vạn năm?

“Hóa ra là vậy… Diệp tiền bối, ngài cuối cùng cũng không giấu được nữa sao?” Lý trưởng lão lẩm bẩm, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái.

Trình Hỏa Vân không để ý đến thái độ của Lý trưởng lão, ông ta đang đắm chìm trong viễn cảnh tươi đẹp: “Bắt đầu từ ngày mai, toàn bộ sưu thuế của các thành trì phụ cận sẽ tăng gấp đôi. Chúng ta sẽ mở đại hội chiêu mộ đệ tử, tiêu chuẩn là… thiên tài của thiên tài mới được nộp đơn!”

Giữa lúc cả tông môn đang ăn mừng, một luồng áp lực khủng khiếp đột nhiên từ trên trời giáng xuống.

Một giọng nói lạnh lùng, mang theo uy nghiêm của kẻ bề trên vang lên: “Thanh Vân Tông là cái thứ gì? Dám tự xưng đệ nhất Đông Hoang? Huyết Sát Môn chúng ta chưa đồng ý, ai dám phong vương?”

Ba bóng người áo huyết bào đạp không mà tới. Mỗi người đều tỏa ra tu vi Nguyên Anh đỉnh phong, khí thế sát phạt khiến đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông đồng loạt ngã quỵ vì kinh sợ. Đây là sứ giả của Huyết Sát Môn – thế lực hắc ám bá chủ bấy lâu nay.

Trình Hỏa Vân sắc mặt đại biến: “Sứ giả Huyết Sát Môn? Các vị đến đây có ý gì?”

“Ý gì sao?” Kẻ dẫn đầu cười khẩy: “Hủy cái bảng hiệu đệ nhất đi, quỳ xuống dâng lên phân nửa mỏ linh thạch mỗi năm, nếu không, hôm nay Thanh Vân Tông sẽ thành huyết vân tông!”

Đúng lúc không khí căng thẳng đến tột độ, một tiếng động lạ từ phía sau núi vang lên.

*Bộp.*

Như có thứ gì đó vừa bị ném ra.

Một củ khoai tây đế màu tím đen, bên trên còn dính chút bùn đất, không biết từ đâu bay tới, chuẩn xác rơi ngay dưới chân ba vị sứ giả Huyết Sát Môn.

“Cái gì đây? Một củ khoai tây?” Kẻ dẫn đầu ngẩn ra, hắn cảm nhận được củ khoai này chẳng có chút linh khí nào, trông giống hệt đồ bỏ đi của phàm nhân. Hắn tức giận giơ chân định dẫm nát nó: “Dám dùng thứ này sỉ nhục ta?”

Tại thung lũng phía Tây, Diệp Phi đang gãi đầu bối rối: “Chết tiệt, Nhị Cẩu! Ta bảo ngươi tha đống rau hỏng đi vứt, sao ngươi lại ném mạnh thế? Lỡ trúng đầu ai thì sao?”

Nhị Cẩu nằm dài, một con mắt nhắm một con mắt mở, trong lòng thầm nghĩ: *Trúng đầu là may đấy, không trúng mới là họa.*

Quay lại cổng tông môn.

Vừa lúc bàn chân của sứ giả Huyết Sát Môn chạm vào củ khoai tây, một tiếng nổ nhỏ vang lên. Nhưng đó không phải là tiếng nổ của thuốc pháo. Đó là tiếng vỡ vụn của không gian.

“Oanh!!!”

Một cột sáng tím khổng lồ từ củ khoai tây bùng phát, phóng thẳng lên trời xanh, xé toạc mây mù trong bán kính nghìn dặm. Quy luật lôi đình ẩn chứa bên trong củ khoai – thứ mà Diệp Phi gọi là “rau hỏng vì bị sét đánh trúng” – lập tức hóa thành hàng vạn con lôi long điên cuồng càn quét.

Ba vị sứ giả Nguyên Anh đỉnh phong còn chưa kịp kêu lên một tiếng, toàn bộ hộ thể linh lực đã vỡ tan như pha lê. Họ bị hất văng ra xa hàng chục dặm, máu tươi phun ra như mưa, quần áo rách nát, trông không khác gì những kẻ hành khất.

Yên lặng. Toàn bộ Thanh Vân Tông im phăng phắc như tờ.

Trình Hỏa Vân đờ đẫn nhìn củ khoai tây đã nổ tung, miệng lắp bắp: “Một… một củ khoai tây… đánh bại ba vị Nguyên Anh?”

Lý trưởng lão run rẩy quỳ sụp xuống, hướng về phía thung lũng Tây sơn mà dập đầu: “Thần vật! Đó là Thái Cổ Lôi Thần Quả trong truyền thuyết! Diệp tiền bối… ngài thật sự dùng nó để chọi gà sao?”

Lúc này, ở chân núi, ba vị sứ giả Huyết Sát Môn lồm cồm bò dậy, vẻ mặt kinh hoàng tột độ. Kẻ dẫn đầu nhìn về hướng thung lũng, nơi hắn thấy một nam thanh niên mặc áo vải thô, tay cầm cuốc, bên cạnh là một con chó vàng đang đi tới đi lui.

Hắn chỉ thấy nam thanh niên đó liếc nhìn về phía mình một cái.

Thực ra Diệp Phi chỉ đang lẩm bẩm: “Chỗ kia vừa bị nổ, chắc chắn là Nhị Cẩu ném trúng bãi phân lợn rồi, mùi kinh quá, phải đi xem sao.”

Nhưng trong mắt sứ giả Huyết Sát Môn, đó là ánh mắt của một vị Chí Tôn đang nhìn sâu vào linh hồn hắn, một lời cảnh cáo rằng nếu còn ở lại, hắn sẽ bị biến thành phân bón cho vườn rau kia ngay lập tức.

“Chạy! Chạy mau! Thanh Vân Tông có Tiên nhân trấn giữ!”

Ba tên Nguyên Anh vắt chân lên cổ mà chạy, ngay cả phi kiếm cũng không dám dùng vì sợ làm động đến không gian linh khí xung quanh.

Nửa canh giờ sau, thông tin “Thanh Vân Tông dùng một củ khoai tây tiêu diệt sứ đoàn Huyết Sát Môn” lan truyền khắp Đông Hoang với tốc độ ánh sáng. Những tông môn còn đang định đến gây khó dễ lập tức quay xe, thậm chí có phái còn vội vàng gửi lễ vật tới xin làm phụ thuộc.

Trong khi đó, tại thung lũng.

Tô Thanh Tuyết với dáng vẻ lạnh lùng thanh khiết thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một nữ tu với đôi mắt sáng rực, đang ngồi xổm bên đống hành lá của Diệp Phi.

“Diệp sư huynh, củ khoai ban nãy… có vẻ hơi chín quá nhỉ?”

Diệp Phi thở dài, thu lại chiếc cuốc: “Thanh Tuyết muội đấy à. Khổ lắm, con Nhị Cẩu nó nghịch ngợm ném rác lung tung. Ta đang sợ làm hỏng danh tiếng thanh tịnh của vườn rau đây này. Muội xem, dạo này người đến tìm Thanh Vân Tông đông quá, ta bói quẻ thấy toàn quẻ hung. Càng nổi tiếng, càng dễ bị thiên đạo dòm ngó. Ta định mai sẽ đào một cái hầm sâu thêm năm trăm trượng nữa, muội thấy sao?”

Tô Thanh Tuyết khóe miệng giật giật. Đào hầm sâu năm trăm trượng? Với tu vi của hắn, đó là muốn đào thông xuống địa ngục hay gì?

“Diệp sư huynh, Tông chủ bảo muội đến báo với huynh một tin…” Tô Thanh Tuyết ngập ngừng: “Các đại tông môn vừa thống nhất tôn huynh làm ‘Đông Hoang Chí Tôn’, Thanh Vân Tông chúng ta chính thức là đệ nhất.”

*Choảng!*

Chiếc bình tưới nước trên tay Diệp Phi rơi xuống đất. Gương mặt hắn tái mét, đôi môi run rẩy:

“Đệ… đệ nhất? Chí tôn?”

Hắn lùi lại mấy bước, tim đập thình thịch: “Hỏng rồi! Đại họa rồi! Đứng đầu là đứng đầu sóng ngọn gió! Sau này có quái vật xuất thế, kẻ địch xâm lược, tụi nó sẽ tìm đứa mạnh nhất đầu tiên! Nhị Cẩu! Đóng cổng! Treo biển ‘Chủ nhà đi vắng, chó dữ đừng vào’! Ta phải bế quan… à không, ta phải đi trồng thêm mười mẫu Ớt Hỏa Long để chế bom ớt thủ thân ngay lập tức!”

Nhị Cẩu nhìn chủ nhân mình chạy đi như bị ma đuổi, lại nhìn Tô Thanh Tuyết đang thản nhiên hái một trái cà chua tiên cấp lên ăn, nó khẽ thở dài một hơi tiếng người:

“Haiz, người ta cầu danh không được, chủ nhân ta có danh thì như bị tuyên án tử. Đúng là cái đồ nhát gan… nhưng mà, cà chua hôm nay hơi ngọt, chắc là do hắn cho thêm tí nước mắt vào bình tưới rồi.”

Ngày hôm đó, cả Đông Hoang rúng động vì sự ra đời của một tân vương. Nhưng không ai biết rằng, vị tân vương ấy đang vừa khóc vừa hì hục đào hầm, trong lòng chỉ canh cánh một nỗi sợ:

“Làm sao để người ta tin là mình chỉ muốn trồng rau bây giờ?”

Dưới bóng hoàng hôn, Thanh Vân Tông tỏa sáng rực rỡ bởi linh khí từ thung lũng phía Tây tràn ra. Tông chủ Trình Hỏa Vân ngồi trên cao, cười đến mức nếp nhăn xếp thành tầng, lòng thầm cảm ơn liệt tổ liệt tông đã phù hộ cho tông môn có một “người nông dân” bá đạo như thế.

Và thế là, một truyền kỳ mới bắt đầu, không phải từ những trận chiến oanh liệt, mà từ một vườn rau mộc mạc nơi có một vị đại năng… nhát gan nhất thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8