Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 146: ** Cuộc thi trồng rau của hai đại mỹ nữ
**CHƯƠNG 146: CUỘC THI TRỒNG RAU CỦA HAI ĐẠI MỸ NỮ**
Ánh ban mai nhàn nhạt xuyên qua lớp sương mù lãng đãng của Dược viên số 9, hắt lên những phiến lá xanh mướt còn đọng những giọt sương tinh khiết như pha lê.
Diệp Phi ngồi dưới mái hiên của gian nhà tranh rách nát, tay cầm một chén trà nhạt, đôi mắt lờ đờ như chưa tỉnh ngủ hẳn. Phía dưới chân hắn, Nhị Cẩu đang nằm bò ra đất, bốn chân chổng lên trời, cái đuôi thi thoảng lại ngoáy một cái như thể đang xua đuổi những con ruồi vô hình trong giấc mộng.
Trong đầu Diệp Phi, thanh âm hệ thống vang lên đều đặn:
【 Tinh! Thu hoạch thành công mười gốc "Hàn Băng Thần Cải", độ thuần thục nông nghiệp tăng 100 điểm. Tu vi cộng 100 năm. 】
【 Tinh! Thọ nguyên của ngài đã vượt qua mức 50.000 năm. Tặng thêm thuộc tính: "Đại Địa Chi Thân" cấp độ 2 (Đứng trên mặt đất, phòng ngự tăng gấp đôi). 】
Diệp Phi húp một ngụm trà, trong lòng thầm thở dài. Tu vi lại tăng, thọ nguyên lại dài ra, hắn cảm giác mình sắp "hóa thạch" mất rồi. Cứ cái đà này, không khéo mấy vị Thái thượng lão tổ của Thanh Vân Tông ngủm sạch rồi mà hắn vẫn còn đang ngồi đây hái rau muống.
Thế nhưng, nỗi lo lớn nhất của hắn hiện tại không phải là thiên kiếp, mà là cái "bãi chiến trường" ngay trước mắt.
"Diệp sư đệ, huynh xem, mầm cây Cải Băng này ta gieo đã nảy lên ba lá, có phải là tư chất cực phẩm không?"
Một giọng nói thanh lạnh như băng ngọc vang lên. Tô Thanh Tuyết, vị Băng Sơn Nữ Thần danh chấn ngoại môn, lúc này đang xắn ống tay áo, đôi bàn tay ngọc ngà dính đầy bùn đất, hào hứng chỉ vào một luống rau nhỏ.
Diệp Phi còn chưa kịp đáp lời, một giọng nói thanh thót, lanh lảnh như chuông bạc khác đã vang lên từ phía hàng rào phía Tây, đầy vẻ khiêu khích:
"Hừ, ba lá thì có gì ghê gớm? Nhìn bên này đi, 'Hỏa Linh Ớt' của ta đã bắt đầu kết nụ, linh khí nồng đậm hơn cải của cô ít nhất hai phần!"
Vừa nói, một thiếu nữ mặc y phục đỏ rực như lửa, eo thon như rắn nước, mang theo vẻ đẹp hoang dã và rực rỡ bước tới. Đó là Hỏa Linh Nhi – thiên tài của Linh Thực Phong, con gái duy nhất của Phong chủ, người vốn nổi tiếng là kẻ nghiện trồng linh dược nhưng tính khí lại nóng nảy như thuốc nổ.
Diệp Phi xoa xoa huyệt thái dương, cảm thấy cái đầu sắp nổ tung.
Sự tình bắt đầu từ ba ngày trước. Hỏa Linh Nhi nghe tin Tô Thanh Tuyết – người vốn dĩ chỉ biết cầm kiếm chém người – dạo này lại quanh quẩn ở Dược viên số 9 để học "nông đạo". Vốn tính hiếu thắng, lại tự cho mình là thiên tài trồng trọt số một Thanh Vân Tông, Hỏa Linh Nhi ngay lập tức xách giỏ hạt giống đến tận cửa "khiêu chiến".
Kết quả, một người dùng Hàn Băng Kiếm Ý để giữ ẩm cho đất, một người dùng Hỏa Diễm Chân Pháp để sưởi ấm hạt giống. Hai đại mỹ nữ vốn dĩ là tâm điểm của hàng vạn đệ tử, giờ đây lại đang tranh giành nhau xem ai là người… bón phân giỏi hơn.
"Diệp sư đệ, huynh nói đi, giữa Cải Băng và Ớt Lửa, loại nào quý giá hơn?" – Hỏa Linh Nhi chống nạnh, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn chằm chằm Diệp Phi.
Tô Thanh Tuyết cũng đứng thẳng người, dù trên mặt có vết bùn nhưng khí chất cao lãnh vẫn không giảm, lặng lẽ chờ đợi câu trả lời.
Diệp Phi nhìn sang Nhị Cẩu, hi vọng nó làm chút chuyện gì đó để giải vây. Nhị Cẩu dường như cảm nhận được ánh mắt của chủ nhân, nó hé mắt ra, nhìn hai vị mỹ nữ, sau đó ngáp một cái thật dài, xoay người, mông hướng về phía bọn họ rồi lại ngủ tiếp.
*Đồ phản chủ!* – Diệp Phi mắng thầm.
Hắn đành hắng giọng, cố tỏ ra ngu ngơ nhất có thể: "Khụ khụ… Hai vị sư tỷ, tiểu đệ chỉ là một đệ tử tạp dịch hèn mọn, kiến thức nông cạn. Trong mắt tiểu đệ, rau nào cũng là rau, miễn là… xào lên ăn ngon là được."
"Không được!" – Cả hai đồng thanh quát khẽ.
Hỏa Linh Nhi tiến lên một bước, mùi hương thiếu nữ hòa quyện cùng mùi linh hỏa nhàn nhạt ập vào mũi Diệp Phi: "Diệp sư huynh, đừng giả vờ nữa. Lý trưởng lão đã nói với cha ta rằng huynh chính là một 'Nông đạo cao nhân' ẩn mình. Hôm nay ta và nàng ta nhất định phải phân cao thấp. Ai thua, người đó phải rời khỏi thung lũng này, không được quấy rầy huynh nữa!"
Tô Thanh Tuyết ánh mắt lóe lên một tia sáng lạnh: "Ta không thua được."
Diệp Phi nghe đến vế "người thua phải rời đi", đôi mắt hắn bỗng chốc sáng lên như đèn pha. *Ô kìa, cơ hội tống khứ phiền phức tới rồi sao?*
Hắn ngay lập tức đứng bật dậy, vẻ mặt trở nên nghiêm túc (nhưng thực chất là đang diễn kịch): "Nếu hai vị sư tỷ đã có nhã hứng, vậy tiểu đệ mạn phép làm trọng tài. Chúng ta sẽ lấy một canh giờ làm hạn định. Mỗi người trồng một loại hạt giống do tiểu đệ cung cấp. Ai làm cho hạt giống nảy mầm và phát triển tốt nhất, người đó thắng."
Nói đoạn, hắn thò tay vào trong túi áo (thực chất là lấy từ kho hệ thống) ra hai hạt giống đen sì, trông không khác gì những hạt đá vụn ven đường.
"Đây là… hạt giống gì?" – Hỏa Linh Nhi nhíu mày, nàng cảm nhận không ra một chút linh khí nào từ nó.
Diệp Phi nghiêm trang nói: "Đây là 'Vô Danh Thảo'. Loại hạt này rất khó chiều, nó không cần linh khí mạnh mẽ, mà cần 'tâm ý' của người trồng. Hai vị sư tỷ, mời!"
Thực chất, đó chỉ là hạt của một loại cỏ dại đột biến mà hệ thống tặng kèm khi hắn đạt cấp độ "Trùm Đồng Áng". Đặc điểm của nó là cực kỳ khó nảy mầm nếu dùng linh lực quá mạnh, nhưng nếu tưới bằng nước suối bình thường thì nó lại mọc nhanh như thổi. Diệp Phi tính toán rất kỹ: cả hai cô nàng này đều là thiên tài tu luyện, chắc chắn sẽ dùng linh lực cường đại để thúc ép, kết quả chắc chắn là cả hai đều thất bại.
Thất bại thì sao? Thất bại thì cả hai cùng đi! Thế giới của hắn sẽ trở lại yên bình!
"Bắt đầu!" – Diệp Phi hô lớn.
Ngay lập tức, thung lũng trở nên sôi động.
Tô Thanh Tuyết ngồi xếp bằng trước luống đất của mình, đôi bàn tay kết ấn. Một màn sương lạnh mờ ảo bao phủ lấy hạt giống. Nàng đang dùng "Băng Tâm Quyết" để tĩnh hóa tạp chất trong đất, cố gắng tạo ra môi trường thuần khiết nhất.
Ở bên kia, Hỏa Linh Nhi cũng không kém cạnh. Nàng điều khiển một tia nhỏ li ti của "Địa Tâm Hỏa", nhẹ nhàng sưởi ấm lòng đất dưới hạt giống, tạo ra một trận pháp tụ linh nhỏ bằng bàn tay.
Diệp Phi nhìn cảnh tượng này, trong lòng thầm đắc ý: *Cứ dùng sức đi, cứ dùng linh lực đi. Loại cỏ này kỵ nhất là linh lực nhân tạo. Các cô càng cố gắng, hạt giống càng hóa đá. Một canh giờ sau, ta sẽ cung kính tiễn các cô ra cổng tông môn!*
Nửa canh giờ trôi qua.
Trán của Hỏa Linh Nhi bắt đầu lấm tấm mồ hôi. Nàng nghiến răng: "Quái lạ, tại sao hạt giống này lại hấp thụ hỏa linh khí của ta như muối bỏ bể vậy? Chẳng lẽ nó là một loại kỳ trân thượng cổ?"
Tô Thanh Tuyết dù mặt không đổi sắc, nhưng hàng lông mi run nhẹ cũng tiết lộ sự lo lắng trong lòng nàng. Cái hạt giống kia giống như một cái hố không đáy, bất luận nàng truyền vào bao nhiêu hàn khí, nó vẫn nằm trơ ra đó, không có dấu hiệu gì là nảy mầm.
Diệp Phi thong dong nằm ngả lưng ra ghế tre, nhấm nháp hạt dưa, trong lòng thầm đếm ngược thời gian.
*Mười lăm phút nữa… Mười phút nữa… Sắp được tự do rồi!*
Thế nhưng, đời không như là mơ, và nhân tính thì không bằng "cẩu" tính.
Nhị Cẩu đang nằm ngủ, đột nhiên cái mũi nó chun chun lại. Nó ngửi thấy mùi hạt dưa của Diệp Phi, liền lồm cồm bò dậy, khệnh khạng đi tới định xin vài hạt. Nhưng đúng lúc đi ngang qua luống đất của Tô Thanh Tuyết, nó không cẩn thận bị vấp phải một cái cuốc (cái cuốc thần khí mà Diệp Phi tùy tiện vứt đó).
"Áu!" – Nhị Cẩu kêu lên một tiếng, chân sau vô tình đá bay cái bát đựng nước pha đường mà Diệp Phi vừa uống dở.
Cái bát bay vèo một vòng trên không trung, đổ ụp toàn bộ nước bên trong vào ngay chính giữa… hai luống đất của Tô Thanh Tuyết và Hỏa Linh Nhi.
Nước pha đường kia, thực chất không phải đường bình thường. Đó là nước suối Cam Lộ kết tinh từ hệ thống, Diệp Phi dùng để giải khát cho bản thân mỗi ngày vì nó ngọt.
Chuyện kinh dị xảy ra ngay sau đó.
Ngay khi nước suối vừa thấm xuống đất, hai cái hạt giống "Vô Danh Thảo" vốn đang bị linh lực ép cho nghẹt thở, đột nhiên gặp được dòng nước cam lồ tinh khiết, liền điên cuồng trỗi dậy.
*Rắc! Rắc!*
Hai mầm xanh từ mặt đất vươn lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Chúng không chỉ mọc lá, mà còn bắt đầu quấn quýt lấy nhau, vươn cao lên đến tận ba thước, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ làm say đắm lòng người. Tệ hơn nữa, hai mầm cây này càng mọc càng gần, cuối cùng bện chặt vào nhau thành hình một trái tim lớn.
Tô Thanh Tuyết ngẩn ngơ.
Hỏa Linh Nhi tròn mắt.
Cả hai quay lại nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy chấn động.
Tô Thanh Tuyết lắp bắp: "Diệp huynh… Huynh… Huynh nhìn xem, hai mầm cây này… chúng bện vào nhau. Đây chẳng lẽ là điềm báo của 'Duyên phận song hành' sao?"
Hỏa Linh Nhi má đỏ ửng, giọng run run: "Lý trưởng lão nói không sai… Diệp sư huynh không chỉ dạy ta trồng trọt, mà còn dùng thực tế để nói với chúng ta rằng… 'Vạn vật hòa hợp, linh căn đồng quy'. Huynh muốn nói, hai chúng ta không cần phải tranh giành, mà nên cùng nhau… cùng nhau phụ tá cho huynh sao?"
*Cái gì cơ?* – Diệp Phi hóa đá trên ghế tre. Cái hạt dưa trong miệng rơi bộp xuống đất.
Hắn quay sang nhìn Nhị Cẩu. Nhị Cẩu bây giờ đang ngồi liếm chân, nhìn hắn bằng ánh mắt đầy ẩn ý, như thể muốn nói: *"Chủ nhân, đừng cảm ơn ta, ta biết ngài muốn 'thâu tóm' cả hai, ta chỉ đẩy thuyền một chút thôi."*
*Đẩy cái đầu ngươi ấy! Ta muốn tống tụi nó đi chứ không muốn lập hậu cung!* – Diệp Phi gào thét trong lòng.
Đúng lúc này, từ xa có tiếng cười sang sảng vang lên. Lý trưởng lão chẳng biết từ đâu xuất hiện, tay cầm bình rượu, mặt mày hớn hở bước vào:
"Ha ha ha! Chúc mừng Diệp tiểu hữu! Chúc mừng hai vị thiên kiêu! Nhìn cái 'Tâm Tâm Tương Ấn Thảo' này đi, đây chính là tuyệt tích của vạn năm trước. Nghe nói chỉ có những người có chân tình mãnh liệt mới có thể nuôi sống nó. Diệp tiểu hữu, ngươi đúng là không ra tay thì thôi, hễ ra tay là khiến cho lão già này mở rộng tầm mắt!"
Hỏa Linh Nhi cúi đầu, bối rối nghịch tà áo: "Thì ra… đây gọi là Tâm Tâm Tương Ấn Thảo sao? Tên đẹp quá…"
Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi, ánh mắt vốn lạnh như băng giờ lại tràn đầy một loại cảm xúc mềm mại khó tả: "Diệp huynh tâm ý sâu xa, Thanh Tuyết thụ giáo rồi."
Diệp Phi muốn khóc mà không có nước mắt. Hắn lập tức đứng dậy, vung tay định giải thích: "Không! Các người hiểu lầm rồi! Đó chỉ là nước đường tôi uống thừa thôi! Cái cây kia chỉ là cỏ dại đột biến thôi!"
Thế nhưng, mỗi khi hắn muốn nói thật, quy tắc của hệ thống lại vô hình chung áp chế khí tức của hắn, khiến lời nói ra trong tai mọi người lại biến thành:
"Đạo pháp tự nhiên, vạn vật giai có tình. Một bát nước cũng có thể thành nhân quả, hai vị không cần quá để tâm."
(Thực tế là hắn nói "Đừng để tâm đến cái bát nước đó", nhưng qua "bộ lọc" đại năng của Lý trưởng lão và hai mỹ nữ, nó lại trở thành chí lý đạo pháp thượng thừa).
Lý trưởng lão vỗ đùi đánh đét một cái: "Hay! Hay cho câu 'Đạo pháp tự nhiên'! Diệp tiểu hữu, đẳng cấp của ngươi, lão phu cả đời này chỉ có thể nhìn bóng lưng thôi!"
Hỏa Linh Nhi bỗng nhiên ngước lên, ánh mắt đầy kiên định: "Diệp sư huynh, ta quyết định rồi! Ta sẽ không về Linh Thực Phong nữa. Ta sẽ chuyển hẳn tới đây, ở lại làm… một đệ tử tạp dịch, phụ huynh trông coi vườn rau này!"
Tô Thanh Tuyết lạnh lùng liếc nhìn Hỏa Linh Nhi một cái, rồi quay sang Diệp Phi, nhẹ nhàng nói: "Dược viên số 9 diện tích không nhỏ, một mình nàng ta chăm sóc không xuể. Ta cũng sẽ ở lại. Huynh không cần từ chối, ta có thể tự xây nhà gỗ ở phía bên kia thung lũng."
Diệp Phi nghe đến đây, chân tay rụng rời. Hắn dường như thấy được một tương lai mịt mờ, nơi thung lũng hẻo lánh này sẽ trở thành trung tâm của những cuộc đánh ghen, tranh giành và phiền phức từ đám nam đệ tử hâm mộ hai người này.
Cái giấc mơ "Cẩu" đến khi thiên địa diệt vong của hắn, đang tan thành mây khói theo từng bước chân của hai mỹ nữ.
Hỏa Linh Nhi bắt đầu hăng hái: "Được rồi! Để chúc mừng việc chúng ta đồng hành, tối nay Diệp sư huynh hãy nấu món gì đó đi! Ta có mang theo mật ong rừng linh cấp này!"
Tô Thanh Tuyết cũng tiếp lời: "Ta có Tuyết Liên nghìn năm, nấu canh rất bổ."
Lý trưởng lão cười ha hả: "Lão phu có rượu ngon! Diệp tiểu hữu, còn chờ gì nữa? Mau đi thu hoạch mấy củ khoai tây Thần cấp của ngươi đi!"
Diệp Phi lững thững đi về phía góc vườn, bóng lưng trông vô cùng cô độc và thê lương. Nhị Cẩu lạch bạch chạy theo sau, ngoáy tít cái đuôi như thể muốn xin ăn.
*Gâu! Gâu!* (Chủ nhân, làm món khoai tây xào đi, ta thèm lắm!)
Diệp Phi liếc nhìn Nhị Cẩu, nghiến răng nói nhỏ: "Tối nay không có khoai tây, chỉ có thịt chó hầm thôi, ngươi tin không?"
Nhị Cẩu rùng mình một cái, cụp đuôi chạy biến vào lùm cỏ.
Diệp Phi nhìn trời cao, thở dài một hơi dài dặc. Tại sao hắn đã cố gắng hết sức để trở nên tầm thường, mà thế giới này cứ nhất quyết biến hắn thành một huyền thoại vậy?
*Cái hệ thống này… Cái thế giới này… Thật sự là không cho nông dân con đường sống mà!*
Hắn vừa lẩm bẩm mắng mỏ, vừa cúi xuống cuốc đất. Mỗi một nhát cuốc giáng xuống, linh khí xung quanh lại rung động dữ dội theo quy luật đại đạo, nhưng bản thân Diệp Phi thì vẫn cứ đinh ninh rằng mình chỉ là một tên tạp dịch đang xả cơn bực tức lên mặt đất tội nghiệp.
Ngoài cổng dược viên, mấy con thỏ rừng linh cấp đang thập thò nhìn vào. Chúng cảm nhận được hơi thở đáng sợ từ phía Nhị Cẩu và sự biến hóa kinh người của mầm cây "Tâm Tâm Tương Ấn", liền đồng loạt quay đầu chạy trối chết, không con nào dám bén mảng tới ăn vụng nữa.
Trong vô thức, một cái mê cung trận pháp bằng cỏ dại lại được Diệp Phi vô tình hoàn thiện thêm một tầng nữa khi hắn bực bội giẫm đạp xung quanh luống rau.
Cả Thanh Vân Tông lúc này đâu ai biết được, cái thung lũng rách nát ấy đang dần biến thành một "Cấm địa" mà ngay cả Tiên Đế bước vào cũng khó lòng quay ra. Mà kẻ chủ mưu – Diệp Phi – thì vẫn đang khổ sở tính toán xem làm sao để ngày mai… giả vờ đau bụng để không phải dậy trồng rau cùng hai đại mỹ nữ kia.
Đêm dần buông xuống, ánh lửa từ gian bếp nhỏ tỏa ra hơi ấm nồng nàn. Mùi hương của linh thực bắt đầu lan tỏa, khiến cho ngay cả những vị lão quái vật đang bế quan trong hang sâu của Thanh Vân Tông cũng phải không tự chủ được mà hít hà một cái, trong lòng đầy kinh ngạc:
*"Mùi vị này… chẳng lẽ có người vừa luyện thành Thần đan thượng cổ?"*
Trong khi đó, ở Dược viên số 9, "Nông thần" Diệp Phi đang đau khổ ngồi gọt khoai tây, miệng lẩm bẩm: "Phiền phức… quá nhiều phiền phức… Ngày mai nhất định phải bói thêm mười quẻ, xem có nên dọn nhà đi lên đỉnh núi tuyết ở ẩn không nữa."
Nhưng nhìn thấy Tô Thanh Tuyết đang lóng ngóng giúp mình nhóm lửa, và Hỏa Linh Nhi đang hì hục lau bàn, hắn lại bất giác thở dài, một nụ cười nhẹ không tự chủ hiện lên trên môi. Có lẽ, tu tiên giữa sự ồn ào này, cũng không hẳn là tệ lắm. Chỉ là… ngày mai phải cẩn thận hơn thôi!
Cái thế giới này, thật khó để "Cẩu" cho yên ổn mà!