Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 145: ** Tô Thanh Tuyết ghen
**CHƯƠNG 145: BĂNG SƠN NỮ THẦN NHẬP ĐẠO TRỒNG RAU**
Ánh nắng ban mai tại Dược viên số 9 luôn mang một tầng màu sắc đặc biệt. Nó không chỉ đơn thuần là ánh sáng mặt trời, mà là những sợi tơ linh khí được lọc qua tầng tầng lớp lớp trận pháp ẩn giấu, mềm mại như lụa, nhẹ nhàng vuốt ve từng phiến lá xanh mướt.
Diệp Phi đứng giữa vườn rau, tay cầm chiếc bình tưới nước màu đen cũ kỹ. Hắn đang tập trung tinh thần cao độ, ánh mắt ngưng trọng như thể đang đối mặt với một trận chiến sinh tử cấp Tiên đế. Thực tế, hắn chỉ đang đong đếm xem nên tưới cho gốc "Hỏa Diệm Tiên Ớt" này ba giọt hay bốn giọt Cam Lộ nước đường.
"Một giọt để giữ gốc, hai giọt để tăng sắc, ba giọt để cường hóa cay nồng… Thôi, tưới hai giọt rưỡi vậy, tưới nhiều quá nó đột ngột nổ tung thì hỏng mất bộ y phục mới may."
Diệp Phi lầm bầm, động tác vô cùng cẩn trọng. Chiếc bình tưới khẽ nghiêng, nước đổ ra tạo thành một cầu vồng nhỏ xíu, linh áp mỏng manh đến mức dường như không tồn tại, nhưng nếu có một cao thủ Hóa Thần ở đây, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức rụng rời chân tay vì nhận ra thứ nước đó chứa đựng sinh cơ nồng đậm đến mức có thể cải tử hoàn sinh.
Cách đó không xa, dưới gốc cây đại thụ to lớn, Nhị Cẩu đang nằm vắt chân chữ ngũ, một sợi cỏ tiên vắt ngang miệng, đôi mắt chó lim dim như đang chiêm nghiệm nhân sinh. Thỉnh thoảng, cái đuôi nó lại vẫy một cái, đánh tan một luồng sát khí mỏng manh đang rình rập quanh rào dậu. Thực chất, đó là một con Yêu Điệp cấp 3 định bay vào ăn vụng, nhưng vừa chạm vào ranh giới trận pháp đã bị Nhị Cẩu "vô tình" phóng ra một luồng khí tức làm cho tan thành mây khói.
Đúng lúc này, từ con đường mòn dẫn vào thung lũng, một bóng dáng thanh thoát, thoát tục như tiên nữ giáng trần chậm rãi bước tới. Tô Thanh Tuyết hôm nay mặc một bộ váy lụa màu trắng tuyết, dải lụa thắt ngang eo tôn lên vóc dáng mảnh mai nhưng tràn đầy khí chất. Khuôn mặt nàng xinh đẹp không tì vết, nhưng đôi mày liễu lại hơi nhíu lại, tạo nên một vẻ lạnh lùng khó gần.
Diệp Phi không ngẩng đầu lên, nhưng giác quan của hắn đã truyền về tín hiệu "Nguy hiểm cấp độ vàng".
*“Bình tĩnh, Diệp Phi. Là Tô Thanh Tuyết, không phải chủ nợ, cũng không phải ma đầu thượng giới. Chỉ là một nữ nhân hay ăn trực thôi.”* – Hắn tự nhủ thầm, điều chỉnh biểu cảm khuôn mặt về mức "Vô hại nhất giới tu tiên".
“Diệp sư đệ, huynh lại đang bận rộn sao?” Giọng nói của Tô Thanh Tuyết lạnh lùng như thường lệ, nhưng nếu để ý kỹ sẽ nghe thấy một chút dao động không đáng kể.
Diệp Phi nặn ra một nụ cười thật thà của một lão nông: “À, Thanh Tuyết sư tỷ đến đấy à. Hôm nay gió thổi phương nào mà đưa tỷ đến chỗ hẻo lánh này? Chẳng lẽ củ cà rốt hôm qua tỷ mang về đã ăn hết rồi sao?”
Tô Thanh Tuyết nghe đến từ "cà rốt", sắc mặt vốn lạnh nhạt bỗng hơi ửng hồng. Nàng nhớ lại cảm giác tinh khiết chảy tràn trong kinh mạch khi ăn củ cà rốt đó, thậm chí còn giúp nàng bình ổn được một tia tâm ma đang chực chờ bộc phát. Nhưng khi nhìn thấy Diệp Phi đang nâng niu cây ớt kia, ánh mắt hắn dịu dàng hơn cả lúc nhìn nàng, lòng nàng bỗng trào lên một cảm giác khó tả.
Nàng hừ nhẹ một tiếng, đi tới cạnh luống rau, đôi mắt phượng quét qua một vòng: “Sáng nay ta thấy vị muội muội ở Linh Dược Đường đến tìm huynh. Muội ấy dường như… rất quan tâm đến phương pháp ủ phân của huynh?”
Diệp Phi khựng lại, mồ hôi hột trên trán khẽ rịn ra. *Chết tiệt, mình đã cực kỳ cẩn thận rồi mà sao vẫn bị theo dõi?*
Hắn vội vàng giải thích: “Tỷ nói Lý sư muội sao? Muội ấy chỉ đến hỏi mượn một ít hạt giống cải chíp thông thường thôi. Ta nào có phương pháp ủ phân gì cao siêu, chỉ là trộn lá khô với… khụ khụ… nước tiểu của Nhị Cẩu thôi mà.”
Nhị Cẩu đang nằm ở đằng kia nghe thấy thế thì tai giật một cái, sủa "Gâu" một tiếng đầy phản đối và khinh bỉ.
Tô Thanh Tuyết không tin. Nàng đi vòng quanh Diệp Phi, tà váy chạm nhẹ vào những cọng cỏ ven đường, khiến chúng ngay lập tức như được tiếp thêm sinh lực, vươn cao lên vài phân. Nàng dừng lại trước một luống bắp cải, lạnh lùng nói: “Huynh quan tâm đến rau củ hơn cả việc tu luyện. Thậm chí, ngay cả khi ta đến, huynh cũng chỉ lo nhìn mấy cái cây này. Chẳng lẽ Tô Thanh Tuyết ta đây, nhìn không bằng một cây hành lá sao?”
Diệp Phi run bắn người. Câu hỏi này chính là cạm bẫy! Đây là câu hỏi tu từ mang tính sát thương cao nhất mà hắn từng gặp trong 10 năm qua. Nếu trả lời "Tỷ đẹp hơn rau", nàng sẽ hỏi "Vậy sao không nhìn ta?". Nếu trả lời "Rau quan trọng hơn", chắc chắn nàng sẽ rút kiếm chém bay vườn rau của hắn.
“Thanh Tuyết sư tỷ nói đùa rồi. Rau là thực, tỷ là tiên. Tiên thực hữu hình, mỗi thứ một vẻ. Ta trồng rau là để phục vụ tỷ, tỷ ăn ngon tức là tâm đạo của ta viên mãn.” – Diệp Phi vận dụng hết kỹ năng văn phòng thời hiện đại để "đẩy bóng".
Tô Thanh Tuyết im lặng một chút, cơn giận trong lòng dường như vơi bớt, nhưng sự hiếu thắng lại nổi lên. Nàng nhìn cái cuốc gỉ đang dựng cạnh hàng rào, ánh mắt chợt lóe lên một tia kiên định.
“Diệp sư đệ, ta quyết định rồi. Bắt đầu từ hôm nay, ta sẽ học trồng rau cùng huynh.”
*Cái gì?*
Diệp Phi suýt chút nữa đánh rơi bình tưới nước. Nhị Cẩu cũng giật mình ngồi bật dậy, đôi mắt chó trợn ngược. Một thiên chi kiều nữ, Băng sơn nữ thần của Thanh Vân Tông, người sở hữu kiếm ý có thể chém đứt thác nước, bây giờ đòi đi cuốc đất?
“Tỷ… tỷ đang nói đùa phải không? Tay tỷ là để cầm kiếm, để trấn áp tà ma, làm sao có thể chạm vào đất cát dơ bẩn này được?” Diệp Phi cố gắng khuyên ngăn, vì hắn biết rõ nàng mà vào vườn, bí mật của hắn dễ bị lộ như chơi.
Tô Thanh Tuyết không nói hai lời, đi thẳng tới chỗ chiếc cuốc gỉ. Nàng đưa bàn tay ngọc ngà, thon dài ra nắm lấy cán gỗ. Ngay khi tay nàng chạm vào cái cuốc, một luồng khí tức cổ xưa, trầm hùng đột nhiên từ cán cuốc truyền vào lòng bàn tay nàng. Thanh Tuyết giật mình, chiếc cuốc này… dường như còn nặng hơn cả Thanh Vân Kiếm của nàng gấp mười lần!
Nàng nghiến răng, vận hành linh lực toàn thân. Một vòng sáng xanh nhạt bao phủ lấy cánh tay, nàng dùng lực nhấc chiếc cuốc lên.
*Ầm!*
Chỉ một động tác nhấc lên thôi mà khí kình tản ra làm cho mấy con chim trên cành cây xa xa sợ hãi bay tứ tán.
“Tỷ thấy chưa, cái cuốc này nặng lắm, không hợp với tỷ đâu.” Diệp Phi vội chạy tới định lấy lại.
Tô Thanh Tuyết lại bướng bỉnh lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy sự khiêu khích: “Huynh nhấc được, Nhị Cẩu nhấc được (thực ra Nhị Cẩu toàn dùng mõm tha đi), chẳng lẽ ta không nhấc được? Ta không những học, mà còn phải trồng ra loại rau tốt hơn của huynh!”
Thế là, một cảnh tượng kỳ quái nhất trong lịch sử Thanh Vân Tông bắt đầu diễn ra.
Tô Thanh Tuyết, nữ thần trong mộng của hàng ngàn đệ tử, lúc này đang lom khom… bổ những nhát cuốc đầu tiên xuống đất. Nàng không biết rằng, mảnh đất này bên dưới chôn cất xương cốt thần thú cổ đại, độ cứng của nó ngang ngửa với tinh kim vạn năm. Mỗi một nhát cuốc bổ xuống là một lần linh lực của nàng va chạm kịch liệt với đất mẹ.
*Keng! Keng! Keng!*
Tiếng động không giống tiếng cuốc đất, mà giống như tiếng thợ rèn đang đập sắt.
Diệp Phi đứng bên cạnh, ôm mặt đau khổ. *Thôi xong, luống đất vừa mới bón phân chu sa của mình… Tỷ ấy bổ thế kia thì nát hết linh mạch của đất rồi.*
“Tỷ nhẹ tay một chút… Đất nó cũng biết đau đấy…” Diệp Phi yếu ớt nhắc nhở.
Tô Thanh Tuyết đổ mồ hôi hột trên trán, một lọn tóc mai dính bết vào má, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa: “Đất này cứng thật! Chắc chắn đây là một loại khảo nghiệm tâm tính mà huynh thường nói đúng không?”
Ở đằng xa, Lý Trưởng Lão đang đi dạo gần đó, nghe tiếng động lạ liền tò mò bay tới. Lão đứng trên mây, nhìn xuống thung lũng, rồi đột ngột khựng lại, đôi mắt già nua lồi ra.
“Kia… kia chẳng lẽ là Tô Thanh Tuyết? Nàng ta đang dùng ‘Kiếm ý phá thiên’ để… xới đất sao? Trời đất ơi! Nhìn nhát cuốc kia mà xem, trông thì đơn giản nhưng lại ẩn chứa quy luật ‘Phá rồi sau đó mới Lập’. Chẳng lẽ đây là đỉnh cao của tu luyện – ‘Hóa Kiếm thành Nông’?”
Lý Trưởng Lão lập tức lấy ra một cuốn sổ nhỏ, ghi chép điên cuồng: *“Ngày hôm nay, thiên tài tông môn đã nhận ra chân lý: Muốn đạt tới đại đạo, trước tiên phải biết cúi lưng cuốc đất. Diệp tiểu hữu thực sự là bậc thầy giáo hóa!”*
Trong khi đó, ở dưới đất, Diệp Phi sắp phát điên vì sự vụng về của Tô Thanh Tuyết. Nàng bổ một nhát cuốc suýt chút nữa chặt trúng ngón chân mình, lại một nhát nữa suýt làm gãy hệ thống ống dẫn nước Cam Lộ ẩn dưới đất.
“Dừng! Tỷ dừng lại cho ta!” Diệp Phi không nhịn nổi nữa, lao tới nắm lấy bàn tay đang cầm cuốc của nàng.
Một luồng xúc cảm ấm áp truyền qua, Tô Thanh Tuyết đột ngột đứng khựng lại, trái tim bỗng đập chệch một nhịp. Đây là lần đầu tiên Diệp Phi chủ động nắm tay nàng, dù là để ngăn nàng phá hoại.
“Trồng rau không phải dùng sức trâu như vậy.” Giọng Diệp Phi bỗng trở nên nghiêm túc, hắn đứng ngay sau lưng nàng, một tay cầm lấy cán cuốc bên dưới tay nàng, tay kia chỉnh lại vai cho nàng. “Phải cảm nhận hơi thở của đất. Đất là mẹ, cây là con. Tỷ cầm cuốc như cầm kiếm giết địch, đất nào nó cho tỷ trồng?”
Hơi thở của Diệp Phi phả nhẹ vào tai Tô Thanh Tuyết, khiến nàng nhất thời ngẩn ngơ. Cái cảm giác bình yên, mùi hương của cỏ dại và nắng ấm từ người hắn tỏa ra bao trùm lấy nàng, làm cho sự lạnh lùng thường ngày tan chảy sạch sành sanh.
“Tỷ nhìn xem, nhấc cuốc lên nhẹ nhàng, để trọng lực tự rơi xuống, cổ tay phải lỏng ra…”
Diệp Phi dẫn dắt tay nàng, nhẹ nhàng bổ một nhát. Lần này, lưỡi cuốc đi vào đất êm ru như cắt đậu hũ, không một tiếng động, nhưng một luồng sinh khí từ lòng đất lập tức trào lên, quấn quýt lấy chân hai người.
Nhị Cẩu nhìn cảnh này, che mắt lại, lầm bầm: *“Đúng là cẩu lương! Sủa cũng không xong với hai người này nữa.”*
Tô Thanh Tuyết lúc này hoàn toàn không còn nghe thấy gì xung quanh. Nàng chỉ cảm nhận được nhịp tim của mình và của Diệp Phi dường như đang đồng điệu theo nhịp nhấc cuốc. Nàng chợt nhận ra, trồng rau… hình như còn khó hơn luyện kiếm gấp nhiều lần, nhưng cũng thú vị hơn nhiều.
“Bây giờ đến lượt gieo hạt.” Diệp Phi lấy ra một nắm hạt giống lấp lánh như ngọc bích. “Đây là hạt giống rau cải thảo. Tỷ thử gieo xem, nhưng nhớ kỹ, phải dùng ‘tình cảm’ để gửi gắm vào hạt giống.”
Tô Thanh Tuyết nhận lấy hạt giống, lòng bàn tay nàng đổ mồ hôi. Nàng nhìn hạt giống nhỏ bé, thầm nghĩ trong lòng: *“Phải lớn thật nhanh nhé, để ta chứng minh cho tên đầu gỗ này thấy ta không hề thua kém cái cây nào.”*
Nàng cẩn thận đặt hạt giống xuống lỗ, lấp đất lại, rồi nhìn chằm chằm vào đó với ánh mắt đầy mong đợi.
Nhưng, điều không ai ngờ tới đã xảy ra.
Tô Thanh Tuyết vốn là thiên tài mang băng hệ linh căn cực kỳ thuần khiết. Lúc gieo hạt, tâm tình nàng quá kích động, dẫn đến một luồng hàn khí vô ý thoát ra.
*Rắc… rắc…*
Lỗ đất vừa lấp lại đột nhiên bị đóng băng. Không những thế, một mầm cây màu xanh nhạt vừa nhú lên đã ngay lập tức bị biến thành một khối băng điêu khắc tinh xảo. Nhưng điều kỳ lạ là mầm cây không chết, ngược lại nó bắt đầu hút lấy hàn khí đó, phát ra ánh sáng lạnh lẽo.
Diệp Phi trợn tròn mắt. *“Hệ thống! Cái quái gì thế này? Rau cải thảo đóng băng?”*
Trong đầu hắn vang lên âm thanh của hệ thống:
*【Ting! Chúc mừng ký chủ đã vô tình hướng dẫn ‘Băng Tâm Linh Thể’ khai phá ra giống loài mới: Tuyết Lan Cải Thảo (Cấp độ: Thần cấp sơ giai). Tác dụng: Thanh lọc tâm hồn, vĩnh viễn tăng 10% kháng tính băng hệ. Điểm thuộc tính +100, Tuổi thọ +50 năm.】*
Diệp Phi sững sờ. *Thế cũng được sao? Nàng ta phá hoại một lúc mà lại tạo ra giống mới? Công bằng ở đâu?*
Tô Thanh Tuyết thấy mầm cây phát sáng, tưởng mình làm hỏng, mặt liền tái đi: “Diệp sư đệ, ta… ta làm nó chết cóng rồi phải không?”
Nhìn thấy vẻ mặt sắp khóc của nữ thần, Diệp Phi bỗng thấy mềm lòng. Hắn thở dài, vươn tay xoa đầu nàng – một hành động mà nếu người ngoài nhìn thấy chắc chắn sẽ kinh hãi đến rụng hàm.
“Không chết. Ngược lại, tỷ vừa tạo ra một kỳ tích đấy. Cây cải này… rất quý giá.”
Tô Thanh Tuyết ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt long lanh: “Thật sao? Vậy là ta có thể tiếp tục ở lại đây trồng rau với huynh chứ?”
Diệp Phi nhìn vào đôi mắt ấy, lại nhìn cái thông báo "Điểm thuộc tính +100" vẫn đang treo lơ lửng, hắn tặc lưỡi: “Thôi được rồi. Nhưng tỷ phải hứa, trước khi làm gì cũng phải hỏi ý kiến của ta. Vườn rau này là mạng sống của ta đấy.”
“Ta hứa!” Tô Thanh Tuyết cười.
Nụ cười ấy khiến trăm hoa trong thung lũng dường như cùng lúc đua nở. Ngay cả những cây rau "khó tính" nhất cũng khẽ rung rinh lá như tán thưởng.
Lý Trưởng Lão đứng trên không trung, chứng kiến nụ cười đó và hành động xoa đầu của Diệp Phi, lão vuốt râu, nước mắt nghẹn ngào: “Đại năng chính là đại năng! Ngay cả việc dạy dỗ thiên tài cũng dùng ‘tình cảm nhập đạo’. Thanh Vân Tông ta phen này sắp có Tiên Đế xuất thế rồi!”
Lão ngay lập tức bay về hướng điện chính, vừa bay vừa lẩm bẩm: “Phải báo với Tông chủ, không được cho ai làm phiền Dược viên số 9. Nơi đó bây giờ không phải vườn rau, mà là nơi dưỡng dục Thiên Đạo!”
Dưới thung lũng, Diệp Phi chợt rùng mình một cái. Hắn có cảm giác mình vừa gieo thêm một cái nhân quả vô cùng to lớn.
*“Không ổn, trực giác mách bảo phiền phức sắp kéo tới hàng loạt rồi. Tối nay mình phải đào sâu thêm cái hầm xuống 2000 mét, chuẩn bị thêm mấy cái trận pháp dịch chuyển tức thời thôi.”*
Diệp Phi nhìn sang Tô Thanh Tuyết đang hớn hở tưới nước cho cái cây cải băng kia, rồi lại nhìn Nhị Cẩu đang ngáp dài, hắn thầm than: *“Tu tiên thực sự là công việc nguy hiểm nhất thế giới mà. Ta chỉ muốn làm một nông dân yên tĩnh thôi, sao mà khó quá vậy nè?”*
Gió đêm bắt đầu thổi qua thung lũng, mang theo hơi lạnh của cải băng và mùi đất nồng nàn. Dưới ánh trăng, bóng của một người, một nữ nhân và một con chó kéo dài trên mặt đất, tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ lùng giữa một Tiên giới đầy rẫy tranh đoạt.
Nhưng Diệp Phi biết, sự yên bình này chỉ là mặt nước lặng trước cơn bão. Hắn nhìn vào hạt giống "U Lan Cổ Mộc" trong túi áo, thầm nghĩ: *“Chờ mình trồng xong cái cây này, có lẽ đủ tuổi thọ để sống thêm vài vạn năm nữa… Lúc đó mới thực sự an toàn.”*
Bên cạnh hắn, Tô Thanh Tuyết đang lén lút nhìn nghiêng khuôn mặt hắn, trong lòng thầm nghĩ: *“Rau củ này, thực ra trồng cũng không tệ lắm. Ít nhất là ở cạnh huynh, ta cảm thấy thoải mái hơn ngồi trên đỉnh núi tuyết nhiều.”*
Chương truyện kết thúc với hình ảnh Băng sơn nữ thần lần đầu tiên trong đời dính bùn đầy váy nhưng nụ cười lại rạng rỡ hơn bao giờ hết, còn "Cẩu đạo đại sư" Diệp Phi thì đang lén lút ghi chép vào sổ tay phương án tẩu thoát thứ 109: *“Khi nữ nhân đòi trồng rau, hãy chuẩn bị tinh thần để vườn rau trở thành chiến trường tình ái.”*
—
**Hết chương 145.**