Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 144: ** Diệp Phi: \”Sắc đẹp không ăn được, hạt giống thì có\”

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:57:03 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 144: DIỆP PHI: "SẮC ĐẸP KHÔNG ĂN ĐƯỢC, HẠT GIỐNG THÌ CÓ"**

Sương mù sáng sớm ở thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông dày đặc như sữa, che phủ những dải núi nhấp nhô phía xa. Trong cái tĩnh mịch của bình minh, tiếng "cộc… cộc…" đều đặn vang lên từ phía Dược viên số 9.

Diệp Phi, khoác trên mình bộ quần áo vải thô đã sờn cũ, trên tay cầm chiếc cuốc gỉ sét, đang hì hục xới lại mảnh đất trồng hành. Gương mặt hắn trông cực kỳ nghiêm túc, cứ như thể thứ hắn đang chăm sóc không phải là hành lá, mà là tính mạng của cả tông môn vậy.

“Bói xong ba quẻ, quẻ nào cũng là ‘Bình Hòa’, nhưng tại sao sáng nay ta lại cảm thấy mí mắt phải hơi giật nhỉ?” Diệp Phi lầm bầm, dừng tay cuốc lại để quệt mồ hôi.

Hắn tiện tay lấy ra một đồng xu đồng, lầm rầm khấn vái: “Thiên linh linh, địa linh linh, nếu hôm nay có phiền phức, xin cho đồng xu này đứng dựng đứng lên.”

Đồng xu rơi xuống đất, nằm chỏng chơ mặt ngửa. Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn theo thói quen cũ, hắn sờ tay vào túi áo, kiểm tra lại mười ba tấm phù lục ẩn thân và tấm khiên gỗ (thực chất là gỗ Thiên Sâm vạn năm) đã đeo sẵn dưới lớp áo vải.

“Cẩn thận vẫn là trên hết. Ra đường dễ trúng đạn, ra gió dễ trúng tuyển, ông cha dạy cấm có sai.”

“Gâu!”

Một tiếng sủa ngái ngủ vang lên từ gốc cây linh quả cạnh đó. Nhị Cẩu – con chó vàng gầy nhom, xương sườn hiện rõ mồn một – uể oải vươn vai một cái. Nó dùng ánh mắt đầy sự khinh bỉ nhìn chủ nhân của mình. Nó không hiểu tại sao một kẻ có tu vi có thể bóp chết cả một vị Hóa Thần như lân bang hắt hơi, lại phải mỗi ngày ra cửa đều bói quẻ sợ hãi như gặp ma vậy.

Nhị Cẩu hừ một tiếng trong mũi, nghĩ thầm: *“Đúng là đồ hèn nhát nhất thiên hạ. Chẳng qua bữa cơm tối qua hắn trộn thêm một ít vỏ quả Chu Tước, nên ta mới tạm tha thứ cho sự nhát gan này.”*

Diệp Phi thấy Nhị Cẩu nhìn mình, liền trừng mắt: “Nhìn cái gì mà nhìn? Ngươi tưởng ta giống ngươi à? Sáng ra chỉ biết ăn với ngủ. Tối qua mất hai củ cà rốt, ta còn chưa tính sổ với ngươi đâu. Nếu để ta bắt được kẻ nào lẻn vào vườn… ta sẽ… ta sẽ xây thêm hai tầng trận pháp ngăn nó lại!”

Đúng lúc này, từ con đường mòn dẫn vào thung lũng, một bóng người thanh tao như mây trôi nước chảy, mang theo một làn hương thanh khiết chậm rãi bước tới.

Tô Thanh Tuyết – "Băng sơn nữ thần" của Thanh Vân Tông, hôm nay không mặc chiến y, mà chỉ diện một bộ lụa trắng giản đơn. Nhưng dù giản đơn, vẻ đẹp thoát tục ấy cũng đủ khiến vạn vật quanh thung lũng bỗng chốc trở nên rực rỡ hơn. Đôi mắt nàng như hồ thu tĩnh lặng, mỗi bước chân đều tỏa ra một loại tiên khí mờ ảo.

Nếu là đệ tử khác thấy nàng, chắc chắn sẽ vội vã quỳ lạy hoặc bày ra tư thế phong độ nhất để thu hút sự chú ý. Nhưng Diệp Phi thì khác. Ngay khi thấy bóng trắng ấy, lông tơ trên người hắn dựng đứng cả lên.

“Máy kéo phiền phức đến rồi!” Diệp Phi lẩm bẩm, mặt méo xệch. Hắn lập tức cúi đầu xuống, giả vờ như đang dốc hết sức bình sinh để… nhổ một cọng cỏ dại.

Tô Thanh Tuyết dừng lại bên ngoài hàng rào tre cũ kỹ của Dược viên. Nàng nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Diệp Phi đang hăng say lao động, trong lòng dâng lên một niềm cảm kích lạ lùng.

“Diệp sư đệ.” Tiếng nói của nàng thanh thót như tiếng chuông gió chạm vào nhau.

Diệp Phi vẫn không ngẩng đầu lên, tay cuốc vẫn thoăn thoắt: “À, là Tô sư tỷ đấy ư? Hôm nay trời xanh mây trắng, nắng vàng rực rỡ, thích hợp cho việc bế quan tu luyện. Sao sư tỷ không ở nội môn mà lại xuống cái nơi linh khí mỏng manh này làm gì?”

Tô Thanh Tuyết mỉm cười nhàn nhạt. Nàng đã quá quen với thái độ "đuổi người" của vị sư đệ này. Người khác hận không thể ở bên nàng cả đời, còn hắn thì mỗi lần thấy nàng đều như thấy hung thần ác sát.

“Diệp sư đệ, hôm trước nhờ đĩa canh rau của đệ, vết thương cũ do kiếm khí của ta đã hoàn toàn khỏi hẳn, thậm chí tâm cảnh cũng có chút đột phá. Hôm nay ta tới là để tạ ơn.”

Diệp Phi thở dài, rốt cuộc cũng đứng thẳng người dậy. Hắn không nhìn vào gương mặt xinh đẹp có thể làm khuynh đảo một phương của nàng, mà ánh mắt hắn lại dán chặt vào cái túi gấm buộc bên hông nàng.

“Tạ ơn bằng mồm thì miễn đi, sư tỷ cũng biết ta là người thực tế.” Diệp Phi tặc lưỡi. “Sắc đẹp có thể khiến tu vi tăng lên không? Có thể chống lại thiên kiếp không? Không. Vậy nên sư tỷ đừng có nhìn ta bằng ánh mắt đó, phí công thôi.”

Tô Thanh Tuyết hơi khựng lại, nụ cười trên môi có chút cứng đờ. Ở cái Thanh Vân Tông này, hay thậm chí là cả Đông Hoang rộng lớn, lần đầu tiên có một nam nhân nói với nàng rằng "sắc đẹp không ăn được".

Nàng nhẹ nhàng lấy từ trong túi gấm ra một chiếc hộp ngọc nhỏ màu xanh biếc, tỏa ra luồng hơi lạnh thấu xương.

“Biết tính sư đệ chỉ thích trồng trọt, nên lần này ta đi thực hiện nhiệm vụ ở cực Bắc, đã liều mình thâm nhập vào vạn cổ đóng băng để lấy cho đệ thứ này.”

Ánh mắt Diệp Phi đột ngột sáng lên như đèn pha. Hắn phi tới hàng rào với tốc độ nhanh đến mức Nhị Cẩu phải ngáp một cái đầy mệt mỏi.

“Đừng nói với ta là… hạt giống U Lan Cổ Mộc trong truyền thuyết đấy nhé?”

Tô Thanh Tuyết mở nắp hộp. Bên trong là ba hạt giống tròn xoe, màu tím sậm, tỏa ra một lớp sương mù huyền ảo. “Chính là nó. Loại linh mộc này nghe nói trăm năm mới ra hoa, hoa của nó có thể làm dịu đi tâm ma khi đột phá Đại Thừa. Với đệ thì chắc là chỉ để làm cảnh, nhưng nó thực sự rất hiếm.”

Diệp Phi chộp lấy hộp ngọc nhanh như chớp. Hắn áp hạt giống vào mặt, cảm nhận hơi lạnh sảng khoái, miệng cười không khép lại được.

“Quý! Quý quá! Sư tỷ đúng là tri kỷ của ta!” Diệp Phi hưng phấn thốt lên. “Sắc đẹp quả nhiên không ăn được, nhưng hạt giống thì có thể cứu mạng nha!”

Tô Thanh Tuyết nghe thấy hai chữ "tri kỷ", gương mặt lạnh lùng vốn có bỗng thoáng hiện một vệt hồng nhạt. Nhưng nàng chưa kịp nói gì, Diệp Phi đã vội vã cất hộp ngọc vào trong lòng ngực (nơi có bảy lớp phù bảo vệ).

Vẻ mặt Diệp Phi ngay lập tức chuyển sang chế độ "Cẩu đạo" tiêu chuẩn: “Hạt giống ta nhận rồi, quà tạ ơn coi như xong. Sư tỷ mau về đi, đừng ở đây lâu, lỡ có kẻ nào ghen ghét đi theo sư tỷ đến đây thì ta khốn đốn mất.”

Tô Thanh Tuyết thở dài: “Diệp sư đệ, đệ lúc nào cũng cẩn thận quá mức. Ở Thanh Vân Tông này, ai lại dám làm gì đệ chứ?”

“Đấy, chính cái suy nghĩ đó mới là chết người đấy!” Diệp Phi nghiêm mặt nói, tay chỉ về phía rừng cây phía sau thung lũng. “Sư tỷ không thấy sao? Phía kia, có mấy cái đuôi đang bám theo sư tỷ kìa. Ta thấy bọn chúng mặc áo đệ tử chấp pháp, chắc lại là người của Lâm Hải trưởng lão chứ gì?”

Tô Thanh Tuyết nhíu mày, quay đầu nhìn lại nhưng không thấy gì cả. Thần thức của nàng đã đạt tới Kim Đan hậu kỳ, nhưng hoàn toàn không cảm nhận được ai. Nàng nghi ngờ nhìn Diệp Phi: “Sư đệ có lầm không? Ta không thấy gì cả.”

Diệp Phi đảo mắt: “Thì đấy là vì sư tỷ tu luyện chưa tới nơi tới chốn. Tin ta đi, mau biến đi cho khuất mắt ta, nếu không tối nay ta lại phải thức đêm gia cố trận pháp rồi.”

Tô Thanh Tuyết dù có chút không cam lòng, nhưng thấy thái độ cương quyết của Diệp Phi, nàng đành quay người rời đi. Trước khi đi, nàng vẫn không quên dặn dò: “Số hạt giống đó cực kỳ khó trồng, nếu có gì cần hỗ trợ, cứ nhắn tin cho ta qua linh ngọc.”

“Biết rồi, biết rồi! Đi thong thả, không tiễn!” Diệp Phi vẫy vẫy cái cuốc gỉ như đuổi tà.

Ngay khi bóng dáng Tô Thanh Tuyết vừa biến mất ở lối rẽ, vẻ mặt tươi cười của Diệp Phi đột ngột biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lẽo vô cùng. Hắn liếc nhìn về phía bụi rậm mà hắn vừa chỉ khi nãy.

“Nhị Cẩu, việc của ngươi đấy.”

Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng, biểu thị rằng nó rất lười. Diệp Phi hừ lạnh: “Thêm một miếng mứt đào linh cấp!”

Nhị Cẩu lập tức bật dậy, bốn chân đạp mạnh một cái, bóng vàng của nó biến mất trong không trung như một tia chớp.

Cách đó ba trăm mét, nấp sau một tảng đá lớn và được che chở bởi một đạo phù "Ẩn Khí", hai tên đệ tử Chấp pháp đường đang thầm thì với nhau.

“Lâm sư huynh, không ngờ Tô sư tỷ lại thực sự xuống cái nơi rách nát này để gặp tên tạp dịch đó. Nhìn biểu cảm của nàng, hình như đối với tên kia có chút không bình thường.” Tên đệ tử trẻ hơn nói, giọng đầy vẻ ghen tị.

Tên được gọi là Lâm sư huynh chính là cháu của Lâm Hải trưởng lão – Lâm Đức. Hắn nghiến răng ken két: “Hừ, Tô Thanh Tuyết vốn là thiên kiêu trên trời, sao lại có thể để mắt đến một con sâu kiến chỉ có tu vi Luyện Khí tầng 3? Chắc chắn tên kia có bí mật gì đó. Tổ phụ đã dặn, nếu phát hiện có gì bất thường ở vườn rau này, lập tức ra tay thăm dò.”

“Nhưng nơi này là cấm địa ngoại môn…”

“Sợ gì? Một tên tạp dịch, ta giết hắn như giết một con kiến. Đợi Tô Thanh Tuyết đi xa một chút, chúng ta sẽ vào ‘hỏi thăm’ hắn một chút về bí quyết trồng rau.”

Hai tên đệ tử còn đang âm mưu, bỗng nhiên cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua sau gáy.

Lâm Đức bỗng thấy lạnh sống lưng, hắn quay lại nhưng không thấy gì, chỉ thấy một con chó vàng gầy gò đang ngồi trên tảng đá ngay phía trên đầu hắn, đôi mắt nó nhìn hắn như đang nhìn một đống phân bón cho cây.

“Ở đâu ra con chó rách này?” Lâm Đức định ra tay đánh đuổi, nhưng hắn chưa kịp cử động ngón tay thì con chó kia đã… há miệng.

Không có tiếng gầm rú, cũng không có hào quang rực rỡ, chỉ là một cái hắt hơi nhẹ của Nhị Cẩu. Một luồng lực lượng không gian vặn vẹo trong tích tắc đã cuốn phăng hai tên đệ tử Chấp pháp. Bọn chúng chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị ném thẳng ra khỏi thung lũng, rơi xuống vách núi cách đó mười dặm, toàn bộ tu vi bị phong ấn trong vòng ba tháng, thần trí trở nên điên điên khùng khùng.

Xong việc, Nhị Cẩu lại biến thành một cái bóng vàng biến mất.

Tại vườn rau, Diệp Phi cảm nhận được khí tức phiền phức đã biến mất, liền nhún vai. Hắn đi tới góc vườn, nơi có ba cái bù nhìn bằng rơm trông rất ngớ ngẩn đang đứng.

“Hết quạ đen rồi lại tới quạ người. Haiz, làm nông dân sao mà khó quá!”

Diệp Phi lẩm bẩm rồi tiện tay điều chỉnh lại vị trí của một cái bù nhìn. Ngay khi hắn dịch chuyển nó một tấc, những đường vân mờ ảo dưới mặt đất thung lũng bắt đầu rục rịch, một trận pháp sát phạt có thể băm nát một tu sĩ Nguyên Anh thành tương thịt chỉ trong một hơi thở đã được kích hoạt ngầm, trá hình dưới dạng sương mù buổi sáng.

Lúc này, một bóng người già nua, đầu tóc bù xù, tay cầm một vò rượu, loạng choạng bước tới.

“Trần tiểu hữu! À không, Diệp lão đệ! Ta đến rồi đây!”

Lý Trưởng Lão, lão hàng xóm "não bổ" số một của Diệp Phi, xuất hiện với nụ cười không thể rạng rỡ hơn. Lão nhìn thấy Diệp Phi liền lao tới, nắm chặt lấy tay hắn.

“Diệp lão đệ, tuyệt quá! Quy luật của củ cà rốt mà lão đệ nói hôm qua, tối qua ta về nghiên cứu, cuối cùng cũng hiểu được một chút!”

Diệp Phi ngớ người: “Hả? Ta nói gì về cà rốt cơ?”

Lý Trưởng Lão trợn mắt: “Thì đệ bảo ‘Cà rốt càng dài càng sâu, người tu hành càng giấu càng lâu’ đó thôi! Ta chợt nhận ra, bản chất của tu tiên chính là phải giấu đi đạo quả của mình dưới lớp đất bụi bặm của nhân gian. Diệp lão đệ, ngài thực sự là đại năng chuyển thế, mỗi lời nói ra đều là chân lý chí cao!”

Diệp Phi mặt không cảm xúc nhìn lão già điên này: “Lý trưởng lão, ta chỉ bảo là trồng cà rốt thì phải cuốc đất sâu một chút thôi mà? Lão có cần phải suy diễn đến mức đó không?”

“Đúng! Chính là cái thái độ ‘ta không biết gì hết’ này!” Lý Trưởng Lão vỗ đùi đánh đét một cái. “Sự khiêm tốn của ngài chính là cảnh giới cao nhất của đạo! Hôm nay ta tới là để mang hạt giống quả ‘Hỏa Diệm’ cho ngài đây, bù lại, có thể cho ta xin bát canh rau muống hôm qua được không?”

Diệp Phi nhếch mép, đưa tay ra nhận lấy hạt giống: “Hạt giống là được rồi, còn rau muống… lão phải tự đi mà hái, nhưng nhớ, không được dẫm vào lối đi thứ hai bên trái, nếu không lão sẽ bị kẹt trong đó ba ngày đấy.”

Lý Trưởng Lão hưng phấn gật đầu liên tục, trong đầu lão thầm nghĩ: *“Lối đi thứ hai bên trái chính là thử thách tâm tính! Diệp lão đệ lại đang chỉ điểm cho mình rồi!”*

Nhìn Lý Trưởng Lão lúi húi trong vườn rau, Diệp Phi khẽ thở dài. Hắn cầm lấy bình tưới nước màu đen cũ kỹ – vật phẩm vốn là "Thanh Tịnh Cam Lộ Bình" thần thánh, ung dung đi tưới cho mấy mầm cây vừa mới nhú.

Dòng nước trong vắt đổ xuống, tỏa ra ánh hào quang bảy màu lấp lánh trong chớp mắt trước khi thấm vào đất. Một cây hành lá vô tình đón được giọt nước, đột nhiên thân cây cứng lại, phát ra một tiếng "vút" xé gió như kiếm khí xuyên vân, nhưng ngay lập tức bị trận pháp của Diệp Phi đè nén xuống, trông lại như một cọng hành bình thường.

“Hệ thống nói, chỉ cần ta trồng được một trăm loại rau thần cấp, ta sẽ đạt đến vĩnh sinh.” Diệp Phi nhìn chằm chằm vào hạt giống U Lan Cổ Mộc trong tay. “Thế giới này quá nguy hiểm, mình vẫn nên trồng rau cho giỏi đã. Vĩnh sinh rồi mới có tư cách đi xem thế giới rộng lớn như thế nào.”

Đêm đó, Diệp Phi không đi ngủ ngay. Hắn dùng cuốc xới thêm một vòng quanh thung lũng, đào sâu thêm một cái hầm trú ẩn nữa bên dưới giường nằm, chuẩn bị mười tám loại khí độc có thể làm mê man cả Tiên nhân để đề phòng bất trắc.

Nhị Cẩu nằm ở hiên nhà, nhìn cái bóng bận rộn của chủ nhân dưới ánh trăng, nó lầm bầm: *“Ăn cái loại rau thần cấp này mỗi ngày mà còn sợ bị hại? Thật là sỉ nhục của giới trồng rau mà!”*

Nhưng nói đoạn, nó lại lén lút lấy ra một mảnh vỏ cà rốt mà Lý Trưởng Lão đánh rơi ban nãy, chậm rãi nhai ngấu nghiến.

Bên ngoài thung lũng, cơn gió đêm xào xạc mang theo những bí mật sắp tới. Nhưng trong Dược viên số 9, chỉ có mùi đất ẩm, mùi rau tươi và sự cẩn trọng đến cực đoan của một kẻ mang danh "thần nông" đang cẩu tại Tiên giới.

Sắc đẹp của nữ thần không làm hắn xao động, uy hiếp của trưởng lão không khiến hắn bận tâm. Thứ duy nhất làm Diệp Phi trăn trở chính là: *“Củ cải trắng của mình, ngày mai hình như phải bón thêm chút phân bón làm từ cốt rồng thì phải? Hy vọng con rồng nhỏ ở phía sau núi không thấy đau…”*

Thế gian ngoài kia phong vân biến hóa, kẻ tranh người đoạt, nhưng đối với Diệp Phi, chỉ có vườn rau xanh tốt này mới là chân ái của cả một đời tu tiên.

[Kết chương 144]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8