Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 143: ** Nữ đế phương Bắc tìm đến xin giống cây

Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:56:17 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 143: NỮ ĐẾ PHƯƠNG BẮC TÌM ĐẾN XIN GIỐNG CÂY**

Sương sớm tại thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông lãng đãng như những dải lụa mỏng, quấn quýt quanh những luống rau xanh mướt. Đây vốn là nơi hẻo lánh nhất, linh khí mỏng manh nhất của tông môn, nhưng chẳng biết từ bao giờ, không gian nơi này lại mang một vẻ tĩnh mịch và huyền bí lạ thường.

Diệp Phi khoác chiếc áo vải thô, ống quần xắn cao, tay cầm chiếc bình tưới cũ kỹ đi dạo quanh vườn. Thực tế, cái "bình tưới cũ kỹ" này được đúc từ Huyền Kim vạn năm, bên trong chứa đựng nước Cam Lộ tinh khiết mà hắn vừa múc từ cái giếng thần đằng sau nhà.

Đối với Diệp Phi, tưới rau là việc đại sự hàng đầu, quan trọng hơn cả việc tu luyện.

“Nhị Cẩu, dậy đi, đừng có nằm lì ở đó giả chết.”

Diệp Phi dùng chân khều khều con chó vàng đang nằm bò dưới gốc cây hòe. Con chó này gầy gò, lông lá lởm chởm, nhìn qua chẳng khác gì một con chó cỏ sắp chết đói. Nhưng nếu có một đại năng Hóa Thần kỳ nào ở đây, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức rụng rời tay chân. Bởi mỗi hơi thở của "con chó cỏ" này đều khiến không gian xung quanh vặn xoắn, và cái cây hòe mà nó đang nằm tựa thực chất là Thiên Địa Linh Căn đã tuyệt chủng từ thời Thượng Cổ.

Nhị Cẩu lim dim đôi mắt, lười biếng rên lên một tiếng "hừ hừ", rồi lật người lại, tiếp tục chổng vó lên trời mà ngủ. Trong đầu nó thầm nghĩ: *“Chủ nhân lại bắt đầu diễn kịch rồi. Tưới mấy cây rau thần cấp mà cũng làm như đang tưới hành hoa ở quê vậy. Đúng là lão đại thích làm màu nhất mà mình từng thấy.”*

Diệp Phi lắc đầu thở dài: “Đúng là nuôi tốn cơm mà. Đợi mấy cây rau muống này chín, ta sẽ nấu cho ngươi một bát canh, không làm việc thì đừng hòng có phần.”

Nghe đến "canh rau muống", cái đuôi của Nhị Cẩu khẽ vẫy một cái. Rau muống của Diệp Phi trồng không phải là rau muống thường, mà là "Thanh Vân Thúy Cốt Thảo", một sợi hành lá cũng đủ khiến cho kẻ sắp chết sống lại, huống chi là rau muống do đích thân Diệp lão đại bón phân bằng sỏi tinh thạch.

Trong khi Diệp Phi đang hì hục nhổ cỏ, thì cách thung lũng mười dặm, một luồng khí lạnh thấu xương đang lặng lẽ tràn đến.

Trên bầu trời, một đóa hoa tuyết khổng lồ đang lơ lửng bay tới. Đứng trên đó là một nữ nhân với vẻ đẹp khiến trời đất phải nghẹt thở. Nàng mặc bộ trường bào màu trắng tinh khôi, mái tóc dài bạc trắng tựa như băng tinh, đôi mắt xanh thẳm như đại dương đóng băng.

Nàng chính là Tuyết Phượng Dao – Nữ đế của phương Bắc, chủ nhân của Tuyết Lạc Cung, người đứng đầu một vùng lãnh thổ rộng lớn hơn cả mười cái Đông Hoang cộng lại.

Lúc này, sắc mặt của Tuyết Phượng Dao hơi tái nhợt. Phương Bắc của nàng đang gặp phải đại kiếp, linh mạch bị đóng băng, vạn vật khô héo. Nàng nghe theo lời chỉ dẫn của một vị bói toán thần bí, vượt vạn dặm tìm đến đây để cầu một cơ hội sống cho tông môn.

“Đây chính là Thanh Vân Tông sao?” Tuyết Phượng Dao khẽ nhíu mày, “Linh khí loãng thế này, ngay cả tiểu tông môn ở Bắc Hải cũng không thèm ngó ngàng tới, liệu thực sự có cao nhân sao?”

Nàng hạ thấp vân đài, bay về phía thung lũng phía sau tông môn theo cảm giác kỳ lạ trong lòng.

Khi Tuyết Phượng Dao đáp xuống lối vào thung lũng, nàng đột nhiên khựng lại. Một cảm giác nguy hiểm tột độ trỗi dậy trong tâm linh. Trước mặt nàng chỉ là một hàng rào tre cũ kỹ, xiêu vẹo, trông như chỉ cần một cơn gió nhẹ là sụp đổ. Nhưng trong mắt của một vị cấp bậc Nữ đế như nàng, hàng rào này lại chứa đựng vạn nghìn sát trận, mỗi một cây tre đều tỏa ra kiếm ý ngút trời, khóa chặt mọi sinh tử.

“Trận pháp gì đây? Tại sao ngay cả Thần thức của ta cũng không thể nhìn thấu?” Tuyết Phượng Dao kinh hãi.

Nàng thu hồi vẻ kiêu ngạo, bước xuống đất, nhẹ nhàng gõ vào không khí: “Phương Bắc Tuyết Phượng Dao, xin cầu kiến tiền bối ẩn cư nơi này.”

Giọng nói của nàng mang theo tiên lực, vang vọng khắp thung lũng.

Bên trong vườn, Diệp Phi giật nảy mình, làm rơi cả cái xẻng. Hắn lập tức mặt mày biến sắc, mồ hôi hột chảy ròng ròng.

*“Xong rồi! Xong rồi! Đã trốn kỹ thế này rồi mà sao vẫn có kẻ tìm đến? Tuyết Phượng Dao? Nữ đế? Nghe tên thôi đã thấy đầy rắc rối rồi!”*

Châm ngôn của Diệp Phi là gì? Là sống lâu thì đừng ra gió! Một vị Nữ đế tìm đến, nếu không phải đòi bảo vật thì cũng là đòi lấy mạng. Hắn nhìn xuống tu vi đang được ẩn giấu ở Luyện Khí tầng 3 của mình, lòng thầm gào thét.

“Nhị Cẩu! Nhị Cẩu! Mau tỉnh dậy, kẻ thù tìm đến cửa rồi!” Diệp Phi chạy lại đá Nhị Cẩu.

Nhị Cẩu ngáp dài, liếc nhìn ra ngoài hàng rào, rồi lại khinh thường nhắm mắt lại. Nó nghĩ: *“Chỉ là một con nhóc tiểu bối chưa tới Hóa Thần mà thôi, chủ nhân lại bắt đầu giả vờ sợ hãi để lừa mình ra đánh thuê đây mà.”*

Thấy con chó vàng không mảy may động tĩnh, Diệp Phi càng hoảng hơn. Hắn vội vàng chạy vào gian nhà gỗ, lấy ra mười mấy lá bùa hộ mệnh đeo khắp người, tay nắm chặt chiếc cuốc gỉ (vũ khí mạnh nhất của hắn).

“Dù sao cũng không trốn được, chi bằng ra ngoài xem sao. Nếu tình hình xấu, mình sẽ kích hoạt trận pháp bỏ trốn số 72 ngay lập tức!” Diệp Phi tự trấn an mình, sau đó lấy hết can đảm đi ra phía hàng rào.

Khi cánh cổng tre kẹt cửa mở ra, Tuyết Phượng Dao sững sờ.

Nàng nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi, gương mặt thanh tú, khí chất cực kỳ bình thường, trên người không hề có chút gợn sóng linh lực nào của bậc cao thủ. Hắn đứng đó, tay cầm chiếc cuốc gỉ, nhìn nàng với ánh mắt tràn đầy sự… cảnh giác và sợ sãi.

*“Người này chính là vị đại năng đó sao?”* Tuyết Phượng Dao nghi ngờ. Nhưng nàng ngay lập tức chú ý đến chiếc cuốc trên tay hắn. Trên thân cuốc gỉ sét đó, dường như có khắc những văn tự cổ xưa mà nàng chưa từng thấy, mỗi một vết sứt mẻ dường như đều mang theo quy tắc của đạo trời.

*“Đỉnh cấp tiên khí!”* Nàng rùng mình, vội vàng cúi đầu hành lễ: “Tuyết Phượng Dao bái kiến tiền bối. Vì vạn dặm tìm đến, mong tiền bối thứ lỗi cho sự đường đột.”

Diệp Phi nghe thấy hai chữ "tiền bối" thì chân run cầm cập. Hắn nghĩ thầm: *“Thôi xong, nàng ta chắc chắn là muốn tìm vị đại năng nào đó đã chết trong khu này rồi. Nếu mình nói mình chỉ là thằng trồng rau, liệu nàng ta có băm mình ra cho cá ăn không?”*

Diệp Phi cố gắng nặn ra một nụ cười khổ, giọng nói run run: “Cô nương chắc là tìm nhầm người rồi. Ta… ta chỉ là một đệ tử ngoại môn phụ trách trồng rau ở đây thôi. Không có tiền bối nào ở đây cả.”

Tuyết Phượng Dao nhìn vào ánh mắt của Diệp Phi. Nàng thấy sự giản dị, sự "chân thật" đến mức đáng sợ. Trong lòng nàng lập tức tự "não bổ": *“Quả nhiên như lời đồn, đại năng thường phản phác quy chân, coi mình như người phàm. Hắn gọi mình là cô nương, là vì không muốn phá vỡ trạng thái nhập thế tu hành này.”*

Nàng càng cung kính hơn: “Tiền bối đừng khiêm tốn. Phượng Dao hôm nay đến đây không cầu gì khác, chỉ mong tiền bối thương xót chúng sinh phương Bắc, ban cho một ít hạt giống linh thực để cứu vãn linh mạch đã cạn kiệt.”

Diệp Phi đần mặt ra. *“Hạt giống linh thực? Cô nàng xinh đẹp thế này đi vạn dặm tới đây chỉ để xin giống rau?”*

Hắn nhìn lại đống rau muống mình vừa trồng. Đây là giống rau mà hệ thống Thần Nông vừa mới thưởng cho hắn tuần trước sau khi hắn trồng xong một sào ngô. Đối với hắn, đống rau này dù ngon nhưng cũng chỉ là rau muống mà thôi.

“Cô nói… là xin giống cây?” Diệp Phi hỏi lại cho chắc.

“Đúng vậy!” Tuyết Phượng Dao khẩn thiết, “Chỉ cần tiền bối chịu giúp, Tuyết Phượng Dao nguyện ý trả bất cứ giá nào. Dù là cực phẩm linh thạch, hay là thần công bí tịch của Tuyết Lạc Cung, thậm chí là…”

Nàng cắn môi, khuôn mặt lạnh lùng như băng bỗng chốc ửng hồng: “Thậm chí là chính bản thân Phượng Dao, cũng nguyện ý ở lại đây hầu hạ tiền bối, làm một tì nữ tưới cây cho ngài.”

“Phụt!” Diệp Phi suýt thì sặc nước bọt.

Hắn nhìn Nữ đế trước mặt. Da trắng như tuyết, vóc dáng chuẩn không cần chỉnh, khí chất thì như tiên nữ giáng trần. Một người như vậy đòi ở lại làm tì nữ cho hắn?

*“Bình tĩnh! Diệp Phi, mày phải bình tĩnh! Đây chắc chắn là cái bẫy!”* Diệp Phi nghĩ thầm, *“Đàn bà đẹp là nguồn cơn của mọi rắc rối. Nàng ta ở lại đây thì các đệ tử thiên tài của Thanh Vân Tông chắc chắn sẽ kéo đến thách đấu mình. Rồi các lão quái vật theo đuổi nàng ta cũng sẽ tìm đến. Không được, tuyệt đối không được!”*

“Khụ khụ, cô nương nói quá rồi. Ta ở đây quen sống một mình, không cần tì nữ đâu.” Diệp Phi vội vàng từ chối.

Tuyết Phượng Dao lộ vẻ thất vọng, thậm chí là tuyệt vọng. Nàng nghĩ rằng tâm ý mình chưa đủ chân thành để cảm hóa vị tiền bối này.

Nàng nhìn lướt qua khu vườn. Ở kia, những củ cà rốt to như bắp tay đang tỏa ra hào quang màu vàng kim. Bên kia, những lá hành sắc bén như kiếm đang rung rinh trong gió. Và đặc biệt nhất là luống rau muống xanh biếc kia, mỗi một lá rau đều như được khắc bằng phỉ thúy, chứa đựng nguồn sinh mệnh dạt dào đến kinh người.

*“Đó… đó là Thái Sơ Thần Thảo trong truyền thuyết sao?”* Tim nàng đập loạn nhịp. Nếu mang được một nhúm rau muống đó về, linh mạch phương Bắc chắc chắn sẽ được hồi sinh.

Nàng lấy trong tay nải ra một chiếc hộp ngọc, quỳ một gối xuống đất, dâng lên bằng cả hai tay: “Tiền bối, đây là Hàn Băng Chi Tâm vạn năm của Bắc Hải, là vật bảo bối nhất của cung chúng ta. Phượng Dao xin dùng nó để đổi lấy một ít hạt giống rau muống của ngài.”

Diệp Phi nhìn cái hộp tỏa ra hàn khí nhức xương, trong lòng lại một lần nữa gào thét: *“Đồ điên! Cái hòn đá lạnh lẽo đó cầm vào chắc có nước cụt tay. Mình cần nó làm gì? Lót giường à?”*

Nhưng hắn nhìn bộ dạng tội nghiệp của Nữ đế, rồi lại nhìn đống rau muống đang mọc tràn lan như cỏ dại sắp lấn chiếm cả lối đi, bỗng nảy ra một ý định.

“Thôi được rồi, hạt giống rau muống này ta không thiếu. Nhưng ta không cần hòn đá lạnh của cô đâu.”

Tuyết Phượng Dao run lên: “Vậy… tiền bối cần gì?”

Diệp Phi chỉ tay về phía sọt hạt dưa hấu mà nàng đang đeo bên hông (thực chất đó là hạt giống của một loại Linh quả hiếm mà nàng mang theo để hộ thân): “Ta thấy mấy hạt giống dưa kia có vẻ lạ, cô đổi cho ta đống đó đi. Rồi cô muốn hái bao nhiêu rau muống tùy thích.”

Tuyết Phượng Dao trợn tròn mắt. *“Dưa hấu dại? Ngài dùng Thái Sơ Thần Thảo quý giá nhất thế gian để đổi mấy hạt dưa hấu dại mà ta nhặt bên đường lúc nghỉ chân sao?”*

Trong lòng nàng chấn động mạnh mẽ. *“Quả nhiên, tiền bối không màng danh lợi, ngài ấy chỉ đang tìm một lý do để ban ơn cho ta mà không khiến ta cảm thấy mắc nợ. Tâm lượng này, khí độ này… quả thực là thần tiên trung nhân!”*

“Đa tạ tiền bối thành toàn!” Tuyết Phượng Dao dập đầu, sau đó cung kính đưa sọt hạt dưa cho Diệp Phi.

Diệp Phi nhận lấy sọt hạt dưa, trong lòng vui như mở hội. Hệ thống của hắn vừa hiện lên thông báo: *[Nhiệm vụ ẩn: Thu thập hạt giống "Vạn Kiếp Ma Dưa". Phần thưởng: 500 năm tuổi thọ, 100 điểm thuộc tính Thể Chất, và một bộ Kỹ năng "Gọt dưa không dùng dao".]*

“Phù, lời rồi! Đống dưa này trồng chắc chắn sẽ ngon lắm đây.” Diệp Phi cười hì hì, sau đó hào phóng nói: “Nào, lại đây, ta dẫn cô đi hái rau. Nhớ là chỉ hái rau muống thôi nhé, mấy cây hành kia nó chém người đấy, đừng có chạm vào.”

Tuyết Phượng Dao nuốt nước bọt, bước theo sau Diệp Phi. Khi nàng đi ngang qua Nhị Cẩu, con chó bỗng nhiên mở một mắt ra nhìn nàng.

Chỉ một cái liếc mắt đó thôi, Tuyết Phượng Dao cảm thấy toàn bộ linh hồn mình như bị đóng băng, tu vi bị ép xuống mức thấp nhất, không thể phản kháng. Nàng nhìn thấy trong đôi mắt của con chó cỏ kia là cả một dải ngân hà sụp đổ, là sự tồn tại của một vị Thôn Phệ Thần Thú thời Viễn Cổ.

Nàng sợ đến mức không dám thở mạnh, rón rén bước đi như một kẻ trộm.

Diệp Phi cúi xuống, dùng tay bốc một nắm đất lên, đưa cho nàng: “Tặng cô thêm chút phân bón này nữa. Mang về hòa với nước mà tưới, rau muống sẽ mau lớn lắm.”

Tuyết Phượng Dao run rẩy nhận lấy "nắm đất". Nàng suýt thì ngất xỉu tại chỗ. Đây đâu phải đất thường? Đây chính là "Ngũ Hành T息 Thổ" (Ngũ Hành Tức Thổ), một nắm nhỏ cũng đủ để tạo ra một thánh địa tu luyện. Vậy mà vị tiền bối này lại dùng nó như… phân bón?

Nàng nghẹn ngào, nước mắt trực trào: “Tiền bối… đại ân đại đức của ngài, Phượng Dao suốt đời không quên.”

“Thôi thôi, mấy bó rau muống thôi mà, làm gì như sắp đi xa vĩnh viễn vậy.” Diệp Phi gãi đầu, cảm thấy Nữ đế này hình như có vấn đề về đầu óc, hơi bị nhạy cảm quá thì phải.

Hái xong rau, Tuyết Phượng Dao ôm bó rau muống vào lòng như ôm một bảo vật vô giá. Nàng nhìn Diệp Phi một lần cuối, đột nhiên bạo dạn hỏi: “Tiền bối, nếu sau này Phượng Dao muốn học cách trồng rau… ngài có thể thu lưu không?”

Diệp Phi nghe thấy thế, lập tức giật nảy mình. *“Lại nữa rồi! Muốn đến đây phá hỏng cuộc sống yên bình của ta sao?”*

Hắn nghiêm mặt lại, hắng giọng nói theo kiểu "cao nhân" mà hắn hay thấy trong phim: “Trồng rau cũng là tu hành. Nếu lòng không tịnh, rau trồng ra cũng chỉ là rác rưởi. Cô nương hãy về lo cho tốt phương Bắc đi đã. Khi nào cô hiểu được tại sao rau muống lại có lỗ rỗng ở giữa, lúc đó hãy quay lại tìm ta.”

Tuyết Phượng Dao đứng ngây người. *“Rau muống có lỗ rỗng ở giữa… Tại sao? Có phải ngài ấy muốn nói rằng, lòng người cũng phải rỗng rang thì mới chứa đựng được đạo trời? Đúng rồi! Chính là ý này!”*

Nàng như đốn ngộ, cúi đầu thật sâu: “Đa tạ tiền bối chỉ điểm! Phượng Dao đã hiểu.”

Sau đó, nàng hóa thành một đạo ánh sáng rực rỡ, lao thẳng về hướng Bắc với tốc độ chưa từng thấy, chỉ để lại một vùng sương tuyết nhàn nhạt.

Diệp Phi đứng đó, nhìn theo bóng lưng của nàng, khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Phù, cuối cùng cũng tiễn được đi rồi. May mà mình nhanh trí phán một câu xanh rờn, chứ không thì rắc rối to.”

Hắn nhìn xuống đống hạt dưa hấu mới kiếm được, tâm trạng lại trở nên vui vẻ: “Nhị Cẩu! Ra đây chuẩn bị cuốc đất, mùa này mà trồng dưa thì mùa sau có cái mà ăn rồi!”

Nhị Cẩu nhìn chủ nhân mình với ánh mắt vô cùng kỳ lạ. Nó không hiểu tại sao một kẻ đứng đầu vạn giới lại có thể diễn kịch một cách say mê đến thế. Nhưng nhìn bó rau muống "Cửu Thiên Huyền Thúy Thảo" bị Nữ đế mang đi, nó cũng thấy tiếc thay cho cô ta. Nếu cô ta biết rằng những "phế phẩm" bị Diệp Phi vứt ở góc vườn còn quý hơn cả bó rau đó, chắc cô ta sẽ đập đầu vào tường mà chết mất.

Trong khi đó, ở phía xa, Lý Trưởng Lão nãy giờ vẫn đứng núp sau một bụi rậm, miệng mồm há hốc, chứng kiến toàn bộ sự việc.

Lão run lẩy bẩy, ghi chép vào cuốn sổ tay "Mật mã Tiên nhân":
*“Ngày thứ 143: Nữ đế Bắc Hải tìm đến đổi linh bảo lấy rau muống. Tiền bối dùng một câu nói về 'lỗ hổng của rau muống' làm cho Nữ đế ngộ đạo ngay tại chỗ. Kết luận: Muốn tu tiên, trước tiên phải biết ăn rau muống rỗng ruột!”*

Lý Trưởng Lão rưng rưng nước mắt: “Tiền bối… ngài đúng là bậc thầy về triết học! Từ nay về sau, ta cũng sẽ chỉ ăn rau muống thôi!”

Tại vườn rau, Diệp Phi bỗng thấy rùng mình một cái.

“Lạ thật, trời hôm nay hình như hơi lạnh thì phải? Hay là lại sắp có thiên tai gì rồi?”

Hắn vội vàng chạy vào nhà lấy thêm một chiếc áo khoác. Đối với Diệp Phi, dù có là Tiên hay là Thần, việc giữ ấm cho cơ thể vẫn là quan trọng nhất để sống lâu trăm tuổi.

Sống thọ chính là thắng lợi, trồng rau chính là nhân sinh!

Sáng hôm sau, cả Thương Lam Giới chấn động bởi một tin tức kinh hoàng: Nữ đế Bắc Hải sau khi đi thăm một thung lũng ở Đông Hoang đã đột phá tu vi, một kiếm chém tan tảng băng vạn năm che lấp linh mạch phương Bắc. Mà thứ nàng dùng để bày ra đại trận trấn áp linh mạch, lại là những mầm rau muống xanh mướt tỏa ra tiên khí ngập trời.

Người ta đồn rằng, muốn cứu thế giới, không cần bí tịch thượng cổ, chỉ cần tìm đến vị đại năng trồng rau ở Thanh Vân Tông.

Nhưng vị đại năng đó, lúc này đang đau đầu vì một chuyện khác:

“Chết tiệt! Đứa nào trộm mất hai củ cà rốt của ta rồi? Nhị Cẩu! Có phải ngươi không? Khai mau!”

Nhị Cẩu bị oan, sủa ầm ĩ. Thực chất, cà rốt là do Lý Trưởng Lão lẻn vào trộm về để "nghiên cứu quy luật vũ trụ" lúc Diệp Phi đang ngủ.

Một thung lũng nhỏ bé, một chú chó già, một "nông dân" sợ chết, và một đám cường giả đang phát điên bên ngoài… Câu chuyện tu tiên trồng rau vẫn cứ thế tiếp diễn một cách dở khóc dở cười.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8