Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 149: ** \”Plants vs Zombies\” phiên bản tiên hiệp
Dưới ánh nắng nhạt nhòa của buổi chiều tà, thung lũng phía sau ngoại môn Thanh Vân Tông vốn dĩ phải là nơi hoang vắng nhất, nay lại bao trùm trong một bầu không khí quỷ dị.
Diệp Phi ngồi xổm bên cạnh giếng nước, tay cầm một chiếc gáo gỗ cũ kỹ, múc từng gáo nước tưới cho đám rau bắp cải đang cuộn lá xanh mướt. Nhìn qua thì đây chỉ là một thanh niên nông phu bình thường với gương mặt hiền lành, nhưng nếu nhìn kỹ vào đôi mắt hắn, người ta sẽ thấy một nỗi lo âu sâu thẳm, loại lo âu chỉ có ở những kẻ mắc chứng hoang tưởng bị hại mức độ nặng.
“Lý lão, ngài nói xem, sấm sét màu tím lúc nãy có phải là điềm báo Ma tộc sắp đồ sát cả cái tông môn này không?” Diệp Phi vừa tưới nước vừa run rẩy hỏi. “Ta đã nói rồi mà, ra ngoài bói quẻ thấy đại hung. Chắc chắn là có đại ma đầu nào đó đang nhắm vào vườn rau của ta.”
Lý Trưởng lão đứng cạnh đó, khóe miệng giật giật, nhìn cái hố sâu hoắm nơi gã tu sĩ Nguyên Anh vừa bị “sét đánh” biến thành tro bụi. Lão hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng mình không run rẩy:
“Tiểu hữu… lão phu nghĩ ngươi lo xa quá rồi. Có lẽ đó chỉ là… một vị tiền bối đi ngang qua thấy bất bình nên ra tay tương trợ thôi.”
Tô Thanh Tuyết đứng phía sau, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào những đóa hoa hướng dương đang rung rinh theo gió. Cô không nói gì, nhưng trong lòng sóng cuộn biển gầm. Cô vừa thấy cái gì? Những đóa hoa kia không chỉ hấp thụ tử khí, mà còn biến nó thành kiếm khí thuần khiết nhất để chém chết một đại năng Nguyên Anh? Nếu đây mà là “điềm báo thiên tai” thì trên đời này chắc chẳng có chỗ nào an toàn nữa.
Nhưng đúng lúc này, mặt đất chợt rung chuyển nhẹ. Một mùi hôi thối, tanh tưởi từ phía bìa rừng tràn vào thung lũng.
“U u… khà…”
Tiếng gầm gừ đục ngầu vang lên. Từ trong làn sương mù đen đặc, hàng trăm hình bóng xiêu vẹo bước ra. Đó không phải là tu sĩ sống, mà là những xác chết khô héo, mắt lập lòe lửa xanh, trên người mặc giáp trụ rách nát của Ma quân cổ đại.
“Ma Xác! Đây là bí thuật của Ma đạo – Vạn Thi Trào!” Lý Trưởng lão biến sắc, vội vàng rút ra một thanh đoản kiếm. “Diệp tiểu hữu, mau lùi lại phía sau lão phu! Ma quân của Huyết Sát Môn chắc chắn đã phát hiện ra điều gì đó, chúng đang điều động đội quân xác ướp này tới đây!”
Diệp Phi vừa nghe thấy chữ “Ma Xác”, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn quăng ngay cái gáo gỗ, vắt chân lên cổ chạy về phía căn nhà tranh: “Chết rồi! Chết chắc rồi! Cứu mạng với! Nhị Cẩu, mau dậy đi, giặc đến nhà rồi!”
Nhị Cẩu đang nằm dưới gốc cây cổ thụ, khẽ hé một con mắt, nhìn đám xác chết di động đang bò vào vườn rau với vẻ khinh bỉ tột độ. Nó ngáp một cái thật dài, rồi lại nhắm mắt lại, tiếp tục mơ về những miếng xương rồng của thần thú Thượng cổ.
Đám Ma Xác kia di chuyển chậm chạp nhưng vô cùng áp đảo về số lượng. Chúng bước qua hàng rào tre mà Diệp Phi tự tay dựng. Ngay khi cái chân khô héo đầu tiên của một con Ma Xác dẫm lên thảm cỏ xanh trong vườn, một âm thanh "Tách" vang lên giòn giã.
Diệp Phi từ trong cửa sổ nhà tranh nhìn ra, hét lớn: “Ôi không! Đừng có dẫm vào đám Đậu Hà Lan của ta! Ta vừa bón phân sáng nay xong!”
Thế nhưng, điều kinh dị đã xảy ra.
Một cây đậu xanh cao chừng nửa mét đột ngột vươn thẳng thân mình. Cái đài hoa to tướng của nó phồng lên như một họng súng đại bác.
"Pụp! Pụp! Pụp!"
Những viên đậu xanh tròn vo, lấp lánh linh quang xanh biếc, bắn ra với tốc độ kinh hoàng. Một con Ma Xác đang nhe răng trợn mắt bị viên đậu găm trúng ngực.
"Oàng!"
Viên đậu nổ tung như một quả lựu đạn linh lực cấp cao. Con Ma Xác tội nghiệp không kịp rên rỉ một tiếng đã bị nổ bay thành hàng trăm mảnh vụn.
Chưa dừng lại ở đó, cả hàng đậu xanh hơn trăm cây đồng loạt “khai hỏa”. Tiếng nổ liên hoàn vang lên khắp thung lũng. Từng làn đạn xanh mướt cày xới đội hình Ma Xác, khiến đám xác sống này dù không biết đau đớn cũng phải khựng lại vì sức công phá quá lớn.
“Cái… cái gì thế này?” Lý Trưởng lão há hốc mồm, thanh đoản kiếm trong tay rơi cái “keng” xuống đất. “Linh Thực Công Kích? Lại còn là tấn công tầm xa liên hoàn? Mỗi viên đậu đó đều chứa đựng một đạo Mộc hệ lôi điện tinh thuần nhất!”
Tô Thanh Tuyết cũng ngây người. Cô nhìn thấy một con Ma Xác to lớn hơn, có lẽ là cấp bậc Kim Đan, đang cố gắng vượt qua làn đạn đậu xanh để lao vào vườn. Nó gầm lên một tiếng, vung thanh đao rỉ sét chém xuống một cây bắp cải màu đỏ rực.
“Tránh ra! Đừng đụng vào trái ớt của ta!” Tiếng Diệp Phi vọng ra đầy đau đớn như thể trái tim hắn đang bị rỉ máu.
Quả ớt kia, đỏ đến mức như thể đang bốc cháy, đột ngột nổ tung. Một cột lửa khổng lồ cao tới mười trượng bốc lên, thiêu rụi con Ma Xác Kim Đan kia thành hư vô trong nháy mắt. Ngọn lửa lan rộng theo một đường thẳng, nướng chín hàng chục con xác sống đi phía sau, để lại một con đường cháy sém tỏa mùi thịt khét lẹt.
“Ớt… Cửu Dương Tâm Hỏa ớt?” Lý Trưởng lão run rẩy lùi lại. “Đây là linh thực thánh phẩm trong truyền thuyết, có thể dùng để luyện chế Thần Đan tiến cấp Hóa Thần mà? Hắn… hắn lại dùng nó làm bẫy mìn?”
Trận chiến trở nên kỳ quái vô cùng. Một đám xác sống nghìn năm vốn dĩ là nỗi khiếp sợ của giới tu tiên, nay lại đang phải chật vật vượt qua một mảnh vườn rau.
Một con Ma Xác đột nhiên dẫm phải một củ khoai tây có khuôn mặt trông rất "đần thộn" đang nhô lên khỏi mặt đất. Củ khoai tây kia vừa thấy có người dẫm lên mình, đôi mắt vốn dĩ khép hờ đột nhiên trợn ngược, tỏa ra ánh sáng đỏ rực.
"Bùm!"
Một đám mây hình nấm nhỏ mọc lên giữa bầy Ma Xác. Mặt đất bị khoét ra một cái hố sâu hoắm. Sức ép từ vụ nổ thổi bay tất cả những gì trong bán kính mười trượng.
Diệp Phi ngồi trong nhà tranh, ôm đầu rên rỉ: “Hỏng rồi, hỏng hết rồi! Khoai tây của ta là để dành nấu canh xương mà! Đám giặc cỏ này ở đâu ra mà phá phách thế không biết? Chắc chắn là có kẻ muốn hại ta, chắc chắn là muốn cướp sạch lương thực dự trữ mùa đông của ta!”
Bên ngoài, đội ngũ Ma Xác vẫn đang ngoan cố tiến vào. Lần này, một đám xác sống cưỡi quái điểu từ trên không trung lao xuống, bỏ qua hàng phòng thủ dưới đất.
Lý Trưởng lão thảng thốt: “Nguy rồi! Chúng tấn công từ trên cao! Đám rau dưới đất không với tới được!”
Tô Thanh Tuyết vừa định rút kiếm định hỗ trợ thì Diệp Phi từ trong nhà thò đầu ra, hét lớn: “Lý lão, Thanh Tuyết cô nương, mau vào nhà! Cẩn thận kẻo ngô rơi trúng đầu!”
“Ngô?”
Tô Thanh Tuyết ngước nhìn lên. Từ phía sau vườn rau, nơi có những hàng ngô cao quá đầu người, những bắp ngô chín vàng đột ngột tách khỏi thân cây, bay vút lên trời như những tên lửa định vị tầm nhiệt.
Cái hay nhất là những bắp ngô này còn biết chia làm hai loại. Loại thứ nhất va chạm vào quái điểu liền nổ tung thành những đám "bỏng ngô" vàng óng, linh khí nổ mạnh như xé nát hư không. Loại thứ hai, đáng sợ hơn, lại là những khối bơ vàng rực, đặc quánh dính chặt lấy cánh quái điểu, khiến chúng rụng lả tả như sung.
Chỉ trong chưa đầy mười nhịp thở, không trung lại yên bình như cũ. Những mảnh vụn Ma Xác và xác quái điểu rơi rụng đầy rẫy, bốc khói nghi ngút.
Cả thung lũng rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Ma quân phía sau sương mù đen dường như cũng bị cảnh tượng này làm cho khiếp vía. Một luồng uy áp cực mạnh đột ngột bộc phát từ sâu trong sương mù, một vị thống lãnh Ma tộc cầm theo một chiếc đầu lâu màu đen bước ra. Hắn chính là người điều khiển vạn thi, một đại năng Hóa Thần sơ kỳ của Ma đạo.
“Kẻ nào? Kẻ nào dám dùng yêu pháp sỉ nhục đại quân xác ướp của ta?” Hắn gầm lên, giọng nói vang vọng khiến vách đá rung chuyển.
Diệp Phi ở trong nhà nghe thấy tiếng gầm, sợ tới mức suýt ngất xỉu. Hắn lẩm bẩm: “Xong rồi, tiếng quát này mạnh quá, chắc chắn là Tiên đế hạ phàm rồi. Mình không thể chết thế này được!”
Trong cơn hoảng loạn, Diệp Phi quờ tay lấy một củ khoai sọ xù xì, vỏ ngoài đầy bùn đất mà hắn vừa mới đào lên hôm qua. Hắn run rẩy ném củ khoai ra ngoài cửa sổ, hướng về phía phát ra giọng nói: “Đi chết đi đồ ác ma! Đừng có cướp rau của ta nữa!”
Củ khoai sọ bay theo một đường vòng cung xấu xí trong không khí, trông chẳng khác nào một món rác rưởi.
Vị thống lãnh Ma tộc nhìn thấy một củ khoai bay về phía mình, trên mặt hiện lên vẻ khinh bỉ tột độ: “Bằng cái này mà đòi…?”
Lời chưa nói hết, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi. Trong cảm quan thần thức của một đại năng Hóa Thần, củ khoai sọ xù xì kia đang mang theo một loại quy luật vận hành của đại đạo “Phục Hồi”. Không đúng, không phải phục hồi bình thường, mà là phục hồi về trạng thái đất cát nguyên thủy nhất!
Củ khoai sọ vừa chạm vào khí đen xung quanh hắn, một luồng ánh sáng vàng đất đột ngột bùng nổ.
“Ầm!!!”
Sức mạnh này không phải là nổ tung, mà là “đồng hóa”. Toàn bộ không gian xung quanh vị thống lãnh Ma tộc biến thành một khối đất đá rắn đặc cứng như kim cương cổ đại, giam hãm hắn vào chính giữa.
Vị đại năng Hóa Thần trừng lớn mắt, không tài nào hiểu nổi tại sao một củ khoai sọ lại chứa đựng Thổ hệ quy luật tối cao đến mức này. Hắn bị nhốt cứng trong một khối thổ nguyên tố tinh khiết nhất, chỉ còn chừa ra cái đầu lộ ra ngoài như một cái tượng đất bị lỗi.
Nhị Cẩu thấy trận chiến đã ngã ngũ, cuối cùng cũng chịu đứng dậy. Nó thong thả đi tới chỗ khối đất đá, nhấc một chân sau lên, tưới cho “bức tượng” kia một bãi nước vàng khè, rồi quay mông đi về.
Sương mù đen tan biến. Toàn bộ đội quân xác sống hùng mạnh chỉ sau vài phút đã trở thành rác hữu cơ, rải rác khắp nơi để làm phân bón.
Diệp Phi rón rén từ trong nhà bước ra, tay cầm chiếc cuốc gỉ, thấy khung cảnh tan hoang thì khóc không ra nước mắt: “Nhìn xem! Nhìn xem! Lũ khốn khiếp này làm nát hết thảm cỏ của ta rồi! Mùa màng thất bát thế này thì sống sao nổi?”
Lý Trưởng lão đứng đực ra đó như một cái cây gỗ khô. Lão nhìn vị đại năng Hóa Thần đang bị chôn sống trong khối Thổ linh khí, rồi lại nhìn Diệp Phi đang xót xa cho mấy mầm đậu xanh bị dập.
*“Hắn… hắn vừa dùng một củ khoai sọ… để phong ấn một vị Hóa Thần?”* Lý Trưởng lão cảm thấy tam quan của mình đã sụp đổ hoàn toàn.
Tô Thanh Tuyết thì lẳng lặng đi đến bên một hàng bắp cải, nơi có một quả cà chua đỏ mọng vừa rụng xuống. Cô nhẹ nhàng nhặt lên, lau sạch bụi đất, rồi cắn một miếng. Một luồng linh lực tinh khiết tràn vào kinh mạch, khiến tu vi vừa mới đột phá Kim Đan của cô lại một lần nữa lung lay, muốn tiến lên Kim Đan nhị tầng.
Cô thở dài, nhìn Diệp Phi đang hì hục nhặt lại những viên đậu xanh dưới đất: “Diệp sư đệ, kỳ thực… mấy cái xác sống đó có lẽ chỉ muốn đến xin ăn thôi.”
Diệp Phi trừng mắt: “Cô nương nói gì lạ thế? Ăn xin mà mang đao mang kiếm? Mang cả xác chết đi theo để dọa ta? Chúng chắc chắn là băng đảng trộm rau chuyên nghiệp! Ta đã bảo rồi, tu tiên giới này đáng sợ lắm, ngay cả rau muống cũng không giữ nổi!”
Nói rồi, Diệp Phi quay sang Lý Trưởng lão: “Lý lão, giúp ta một tay. Chúng ta đem đống ‘phế thải’ kia chôn sâu xuống gốc cây dưa hấu phía sau đi. Coi như tận dụng một chút phân bón, bù đắp thiệt hại.”
Vị thống lãnh Ma tộc đang bị nhốt trong khối đá, nghe thấy chữ “phân bón”, uất ức đến mức phun ra một ngụm máu đen rồi ngất lịm đi. Hắn, một thống lãnh Ma tộc vạn người kính sợ, nay lại sắp được vinh dự làm phân bón cho dưa hấu.
Chiều hôm đó, dưới sự giúp đỡ “miễn cưỡng” (và đầy run rẩy) của Lý Trưởng lão, toàn bộ chiến trường được dọn sạch. Diệp Phi vẫn không quên cẩn thận bói thêm ba quẻ nữa để xem có đợt “trộm rau” nào nữa không.
Khi ánh trăng lên, Diệp Phi ngồi trước hiên nhà, vừa uống trà (nước Cam Lộ pha lá vối) vừa nhìn Nhị Cẩu: “Nhị Cẩu à, sau này thấy có người lạ vào vườn, ngươi phải biết sủa lên nghe chưa? Suốt ngày ngủ như lợn thế, đến lúc vườn rau bị bê đi mất thì cả nhà mình nhịn đói đấy!”
Nhị Cẩu hừ một tiếng lười biếng, thầm nghĩ: *“Chủ nhân à, nếu ta mà ra tay sớm, cái thung lũng này chắc không còn nổi một ngọn cỏ sống. Ngài cứ dùng rau quả mà chơi với tụi nó đi, dù sao mấy củ khoai tây kia cũng nổ vui tai hơn ta gầm.”*
Lý Trưởng lão ngồi bên cạnh, uống một ngụm trà mà thấy như uống một viên kim đan, lòng thầm nhủ: *“Lão phu sống mấy trăm năm, bây giờ mới hiểu thế nào là đại năng ẩn cư. Châm ngôn của tiểu hữu này quả không sai: Càng ít người biết ta mạnh, ta càng sống lâu. Chỉ là… cách mạnh của ngươi hơi khiến tim người khác khó thở quá.”*
Dưới ánh trăng, thung lũng lại chìm vào yên lặng. Những cây đậu xanh lại thu lại họng súng, những bắp ngô lại rủ xuống như những cây gậy bình thường. Ai mà ngờ được, chính tại nơi này, một đội quân Ma tộc đáng sợ nhất vừa bị xóa sổ bởi những thứ rau củ mà phàm nhân vẫn ăn hàng ngày.
Chỉ có Diệp Phi là vẫn trằn trọc không ngủ được. Hắn đang tính toán xem phải thiết kế thêm cái "Bù nhìn đuổi quạ" có khả năng phóng đại sét, để phòng hờ trường hợp lũ trộm rau quay lại lần nữa.
“An toàn là trên hết.” Hắn lẩm bẩm rồi chìm vào giấc ngủ, trong khi hệ thống trong đầu lặng lẽ hiện lên thông báo:
*“Chúc mừng ký chủ tiêu diệt thành công Ma quân xâm nhập bằng Linh Thực. Tăng thêm 500 năm tuổi thọ. Thưởng hạt giống: Cải Thảo Băng Hỏa Kiếm Khí.”*