Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 150: ** Ma Hoàng xuất thế
**CHƯƠNG 150: MA HOÀNG XUẤT THẾ**
Sáng sớm, sương mù dày đặc bao phủ thung lũng của ngoại môn Thanh Vân Tông.
Diệp Phi vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu răng rắc. Hắn vừa kết thúc một đêm nghiên cứu hạt giống mới mà hệ thống vừa ban thưởng: *Cải Thảo Băng Hỏa Kiếm Khí*. Đây là loại hạt giống cực phẩm, yêu cầu điều kiện gieo trồng rất khắt khe, nhưng bù lại, mỗi chiếc lá của nó đều chứa đựng tinh túy của kiếm đạo thái cổ, nóng lạnh luân chuyển, có thể chém đứt cả hư không nếu được sử dụng đúng cách.
“Mười năm rồi… Tu vi của ta chắc cũng tương đương với Luyện Khí tầng 3 rồi nhỉ?” Diệp Phi lẩm bẩm, liếc nhìn bảng thuộc tính cá nhân vốn dĩ đã bị hắn dùng bí pháp của hệ thống che giấu đến mức ngay cả Tiên Đế cũng không nhìn thấu.
Thực tế, lúc này trong thức hải của hắn, một viên Kim Đan tròn trịa, rực rỡ như mặt trời đang quay vòng, tỏa ra linh lực tinh khiết đến mức đáng sợ. Nhưng trong mắt Diệp Phi, Kim Đan chỉ là “cái thứ bóng đèn thắp sáng” để hắn nhìn rõ đường đi bón phân vào ban đêm. Hắn luôn tự nhủ rằng giới tu tiên này quá nguy hiểm, Kim Đan cảnh đi ra ngoài chỉ làm bia đỡ đạn mà thôi.
“Nhị Cẩu, dậy đi làm việc! Đừng có nằm đó giả chết nữa!”
Diệp Phi đá nhẹ vào mông con chó vàng đang nằm bò dưới gốc cây hòe cổ thụ. Nhị Cẩu hé một mắt nhìn chủ nhân, trong ánh mắt đó chứa đựng sự khinh bỉ sâu sắc. Nó là Thôn Phệ Thần Thú đấy! Đêm qua nó vừa mới “xơi tái” linh hồn của mười hai tên sát thủ Ma tộc đang lẻn vào bìa rừng, thế mà giờ lại bị gọi dậy để đuổi chim quạ. Tuy nhiên, nhìn thấy chiếc cuốc gỉ trên tay Diệp Phi đang phát ra khí tức hung hiểm, Nhị Cẩu lập tức bật dậy, vẫy đuôi rối rít.
Theo thói quen “Cẩu đạo” mười năm nay, trước khi bắt đầu công việc đồng áng, Diệp Phi lấy ra ba đồng tiền cổ bằng đồng, gieo xuống đất.
“Cạch… cạch… cạch…”
Ba đồng tiền rơi xuống, tạo thành một quẻ tượng vô cùng kỳ quái. Tim Diệp Phi đập thình thịch, mồ hôi hột bắt đầu chảy dài trên trán.
“Đại hung! Là quẻ Đại Hung cực độ! Thiên hôn địa ám, máu chảy thành sông? Chết tiệt, chẳng lẽ hôm nay có kẻ đến cướp cà rốt của ta sao?”
Hắn hốt hoảng chạy vào nhà, lục lọi trong hòm: “Phải chuẩn bị ngay. Kế hoạch tẩu thoát thứ 302: Giả chết nộp mạng. Không được, kế hoạch thứ 505: Đào hầm xuyên đại lục. Đúng, cái này chắc chắn hơn!”
Trong khi Diệp Phi đang bận rộn chuẩn bị “quan tài dự phòng” thì tại một vùng đất u ám nằm sâu trong lòng đất Đông Hoang, một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên.
“Oanh!”
Vách núi nứt toác, hắc khí ngùn ngụt bốc lên trời cao, che lấp cả ánh mặt trời. Một nam tử trung niên tóc dài đỏ quạch như máu, đôi mắt lấp lánh hắc hỏa bước ra từ tâm bão linh khí. Hắn chính là Ma Hoàng U Minh – kẻ từng xưng bá một thời, vừa phá phong ấn sau ba vạn năm bị giam cầm.
“Hỗn xược! Thống lãnh của Ma tộc ta đâu? Tại sao linh hồn đăng của bọn chúng lại tắt lịm chỉ trong một đêm?” Giọng nói của Ma Hoàng như sấm sét, khiến vạn dặm núi rừng run rẩy.
Một tên ma binh run cầm cập quỳ sụp xuống: “Khởi bẩm Ma Hoàng… bọn chúng… bọn chúng đều biến mất khi tiến vào một thung lũng nhỏ của Thanh Vân Tông. Nghe nói ở đó có một vị đại năng lấy việc trồng rau làm vui, bọn chúng đều bị… biến thành phân bón rồi ạ!”
“Đại năng? Trồng rau?” Ma Hoàng cười lạnh, tiếng cười chói tai: “Thanh Vân Tông từ bao giờ lại có kẻ mạnh như thế? Chỉ là một lũ kiến cỏ ở vùng biên viễn mà thôi. Hôm nay bổn hoàng sẽ đích thân san phẳng thung lũng đó, dùng máu của tên nông phu kia để hiến tế cho thanh Ma kiếm này!”
Ma Hoàng bước lên hư không, sau lưng hắn là vạn quân Ma tộc cưỡi yêu thú cấp cao, kéo đi rầm rộ như đám mây đen muốn nuốt chửng cả thế giới. Khí thế của hắn đi đến đâu, cỏ cây héo úa đến đó, chim chóc rơi rụng, vạn vật tuyệt linh.
Lúc này, tại Thanh Vân Tông, Tông chủ và các vị trưởng lão đang họp trong điện chính. Cảm nhận được áp lực đáng sợ từ phía chân trời, mặt ai nấy đều tái mét.
“Khí tức này… là Hóa Thần kỳ? Không, là vượt qua Hóa Thần! Ma Hoàng tái thế rồi!” Tông chủ Thanh Vân Tông run giọng nói, chiếc chén trà trên tay rơi xuống đất vỡ tan.
Lý Trưởng lão đứng ở một góc, mặt dù trắng bệch nhưng trong đầu lại nảy ra một suy nghĩ điên rồ. Lão chợt nhớ tới Diệp Phi – vị “đại năng” đang ngày ngày cuốc đất. Lão lẩm bẩm: “Chẳng lẽ quẻ tượng ‘Rau sắp héo’ mà Diệp tiểu hữu nói chiều qua chính là ám chỉ chuyện này?”
Lý Trưởng lão vội vàng lên tiếng: “Tông chủ, chúng ta chưa hẳn đã chết! Mau, mau dẫn người đến thung lũng phía Tây, chỉ có người đó mới cứu được chúng ta!”
“Phía Tây? Đó không phải là khu mộ tạp dịch sao?”
“Cứ đi theo ta! Muốn sống thì đừng có hỏi nhiều!”
Ma Hoàng U Minh dẫn theo quân đoàn ma đạo hạ xuống trước cửa thung lũng ngoại môn. Hắn nhìn thung lũng trông có vẻ tiêu điều, linh khí mỏng manh, cười khẩy: “Hừ, che giấu thật sâu. Một tòa trận pháp trá hình sao? Để xem một chiêu của bổn hoàng có thể đánh nát cái hang chuột này không!”
Ma Hoàng giơ tay lên, hắc khí tụ lại thành một bàn tay khổng lồ dài ngàn trượng, áp suất nặng nề khiến đất đá xung quanh vỡ vụn. Hắn quát lớn: “Kẻ trồng rau bên trong kia, ra đây chịu chết!”
Đúng lúc này, bên trong hàng rào tre cũ kỹ, Diệp Phi đang lúi húi bê một thùng nước màu xanh biếc. Nghe thấy tiếng hét lớn như sấm nổ ngang tai, Diệp Phi giật nảy mình, làm đổ cả thùng nước tưới rau xuống chân.
“Oái! Tiền của ta! Linh dịch của ta!” Diệp Phi xót xa kêu lên. Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, thấy một đám người bay lơ lửng, đen kịt cả một vùng, khí thế hung hãn vô cùng.
Trong suy nghĩ của một kẻ “Cẩu đạo” kinh niên như Diệp Phi, đây chắc chắn là một đoàn đòi nợ hoặc một tổ chức đa cấp giới tu tiên đến để phá hoại vườn rau của hắn.
“Này! Mấy cái ông kia!” Diệp Phi cầm chiếc cuốc gỉ, đứng cạnh Nhị Cẩu hét vọng lên: “Có chuyện gì thì hạ xuống đất mà nói, bay trên cao thế không thấy mỏi cổ à? Mà làm ơn bớt dùng mấy cái hiệu ứng khói đen đó đi, tro bụi bay vào vườn rau của ta làm hỏng hết mấy cây bắp cải vừa mới nảy mầm rồi đây này!”
Ma Hoàng U Minh ngẩn ra. Hắn nhìn kỹ lại người thanh niên bên dưới: Áo vải thô, đôi giày cỏ lấm lem bùn đất, tu vi… Luyện Khí tầng 3?
“Hahaha! Chỉ là một con sâu cái kiến mà thôi! Ngươi chính là kẻ đã giết thuộc hạ của ta sao?” Ma Hoàng cảm thấy mình bị xúc phạm nghiêm trọng. Một kẻ mạnh nhất Ma giới lại đi nói chuyện với một tên tạp dịch trồng rau?
“Ngươi dám sỉ nhục ta?” Ma Hoàng nổi giận lôi đình, bàn tay hắc ám khổng lồ lập tức nện xuống thung lũng với sức mạnh có thể san bằng một ngọn núi lớn.
Diệp Phi nhìn bàn tay đen sì kia áp xuống, tim bắn ra ngoài lồng ngực. Hắn nghĩ thầm: *“Thôi xong, đây chắc chắn là tuyệt chiêu của đám ăn trộm rồi. May mà mình đã trang bị ‘Hàng rào phòng thủ chim quạ’ mới.”*
Thực chất, cái mà Diệp Phi gọi là “Hàng rào phòng thủ chim quạ” chính là một bộ Thần trận Thái Cổ được hệ thống cường hóa qua hàng ngàn lần. Diệp Phi tiện tay nhặt một củ khoai tây đã chín hơi quá lửa dưới đất, ném mạnh về phía bàn tay khổng lồ đó.
“Đi chỗ khác chơi cho người ta làm việc!” Diệp Phi bực bội quát.
Củ khoai tây bình thường bay vèo lên không trung. Nhưng ngay khi nó chạm vào hắc khí của Ma Hoàng, một luồng ánh sáng vàng kim chói lòa bùng phát.
“Đoàng!”
Một tiếng nổ chấn động cả mười phương tám hướng. Bàn tay hắc ám khổng lồ kia trong nháy mắt bị nổ nát thành tro bụi. Sóng xung kích mạnh đến mức khiến vạn quân Ma tộc phía sau ngã rạp khỏi yêu thú, máu phun như mưa.
Ma Hoàng U Minh bị chấn động đến mức lùi lại mấy dặm trên không trung, khóe miệng rỉ máu, đôi mắt tràn đầy sự hãi hùng.
“Cái… cái gì thế này? Một củ khoai tây có thể phá nát Thần Thông Ma Hoàng của ta sao?”
Hắn nhìn lại Diệp Phi. Lúc này, dưới ánh mắt “não bổ” của Ma Hoàng, tên nông phu kia không còn là Luyện Khí tầng 3 nữa. Chung quanh hắn tỏa ra một loại đạo vận mờ ảo, mỗi lần hắn nhấc cuốc đều như đang điều khiển nhân quả của trời đất. Con chó vàng gầy gò bên cạnh hắn kia, giờ đây trong mắt Ma Hoàng giống như một con cự thú có thể nuốt cả mặt trăng.
“Lùi lại! Tất cả lùi lại!” Ma Hoàng kinh hãi hét lên: “Đây không phải là nông phu, đây là Thiên Đạo hóa thân! Hắn đang dùng củ khoai tây để răn đe ta!”
Dưới mặt đất, Diệp Phi cũng sợ hết hồn khi thấy nổ to như vậy. Hắn thầm mắng: *“Cái hệ thống này, phân bón kiểu gì mà khiến khoai tây bốc hỏa thế này? Lần sau phải bón ít đạm lại mới được, không thì nổ cháy cả vườn rau mất.”*
Thấy đám người trên trời vẫn chưa chịu đi, Diệp Phi lo lắng vô cùng. Hắn cầm bình tưới nước (bình chứa Cam Lộ Vạn Năm) định hắt ra ngoài để dập bớt bụi than đang rơi xuống rau.
“Đi đi! Đi chỗ khác mà chơi đồ cổ!” Diệp Phi vừa hắt nước vừa xua tay như xua đuổi ruồi muỗi.
Nước trong bình bắn ra thành những giọt li ti. Trong mắt người thường, đó là những giọt nước dập bụi. Nhưng trong mắt Ma Hoàng và các tu sĩ Thanh Vân Tông vừa chạy tới nơi, đó là cả một biển linh khí tinh khiết đến mức hóa lỏng! Mỗi giọt nước đều chứa đựng sức mạnh sáng thế, có thể thanh lọc mọi tà khí trên đời.
“Aaaa!”
Đám ma binh chạm phải giọt nước liền như bị ném vào chảo dầu, ma khí tan biến, tu vi bị phế bỏ ngay lập tức. Ma Hoàng U Minh dùng toàn lực chống đỡ, hắc hỏa bao quanh thân thể nhưng vừa chạm vào giọt nước của Diệp Phi thì liền tắt lịm. Hắn bị một giọt nước rơi trúng vai, xương bả vai vang lên tiếng rắc rồi gãy lìa, thân hình rơi tự do từ trên cao xuống đất, tạo thành một cái hố sâu hoắm ngay cổng thung lũng.
Hiện trường chìm vào tĩnh lặng một cách đáng sợ.
Vạn quân Ma tộc bỏ chạy trối chết, không dám ngoái đầu nhìn lại một giây nào. Vị Ma Hoàng vừa mới tái thế hùng hổ xong, giờ đây đang nằm bẹp dưới hố, thở không ra hơi.
Tông chủ Thanh Vân Tông và các trưởng lão đứng đờ người ra tại cửa vào thung lũng. Họ nhìn thấy cảnh tượng một tên tạp dịch đang hì hục cầm chổi quét bụi, mồm còn đang lẩm bẩm chửi rủa: “Thật là, ban ngày ban mặt lại đi ném pháo bông làm gì không biết. Rau của ta mà bị héo là ta bắt mấy người đền tiền đấy!”
Lý Trưởng lão lắp bắp: “Tông chủ… ngài thấy chưa… Tôi đã bảo rồi, Diệp tiểu hữu là người không thích ồn ào.”
Tông chủ nhìn Ma Hoàng đang thảm hại dưới hố, lại nhìn Diệp Phi đang cầm bình tưới nước bước lại gần, sợ hãi nói: “Lý trưởng lão, mau… mau chuẩn bị đại lễ. Chúng ta phải bái kiến vị tiền bối này!”
Trong khi đó, Diệp Phi thấy có người đứng trước cổng vườn rau của mình thì hốt hoảng: *“Lại một đám nữa sao? Hay là bên kiểm tra vệ sinh môi trường đến phạt vì mình ném khoai tây gây nổ? Phải dùng kế hoạch tẩu thoát 707 ngay: Nhập vai phàm nhân đáng thương!”*
Nghĩ là làm, Diệp Phi vứt cuốc xuống, vẻ mặt hốt hoảng chạy lại: “Các vị tiên nhân đại giá quang lâm! Vừa rồi có kẻ nào đó đến làm loạn, may mà con chó nhà tôi nó hắt xì một cái nên bọn họ sợ quá chạy mất rồi! Mọi chuyện không liên quan đến tôi, vườn rau này của tôi hoàn toàn đúng quy định tông môn ạ!”
Nhị Cẩu ở phía sau thầm thề: *“Chủ nhân, người quá đáng vừa thôi! Ta còn chưa kịp hắt xì cơ mà!”*
Ma Hoàng U Minh dưới hố vừa tỉnh lại, nghe thấy lời này của Diệp Phi thì phun ra một ngụm máu già. Một con chó hắt xì? Một củ khoai tây?
“Ngươi… ngươi…” Ma Hoàng chỉ tay vào Diệp Phi, uất ức đến mức đứt mạch máu, ngất xỉu thêm một lần nữa.
Tông chủ và dàn trưởng lão đi tới, run rẩy nhìn Diệp Phi. Tông chủ cung kính cúi người chín mươi độ: “Tiền bối quá lời rồi. Ngài vừa cứu cả Thanh Vân Tông chúng ta, đại ân này biết bao giờ mới trả nổi?”
Diệp Phi ngớ người: “Hả? Ta cứu mọi người bao giờ? Ta chỉ… chỉ vừa mới đuổi mấy con ruồi trâu đi thôi mà?”
Lý Trưởng lão mỉm cười thần bí: “Đúng, đúng, là ruồi trâu! Diệp đạo hữu nói rất chí lý. Ma Hoàng trong mắt ngài chẳng qua cũng chỉ là một con ruồi mà thôi!”
Diệp Phi mặt đầy hoang mang. Ma Hoàng? Ma Hoàng nào? Chẳng lẽ cái gã mặc áo đỏ tóc đỏ nằm dưới hố kia là nhân vật lớn sao? Hắn lén liếc nhìn bảng hệ thống, thấy một dòng chữ màu đỏ rực vừa mới hiện ra:
*“Ký chủ vừa tiêu diệt khí thế Ma Hoàng, bảo vệ thành công vườn rau bắp cải. Điểm thuộc tính +1000, Tuổi thọ +1000 năm. Thưởng danh hiệu: Sát Thủ Của Ma.”*
Diệp Phi tái mặt. Chết tiệt, mình vừa đánh trọng thương Ma Hoàng sao? Vậy là hận thù sâu như biển rồi! Chắc chắn đám Ma tộc còn lại sẽ kéo đến trả thù! Nguy hiểm! Nguy hiểm cực độ!
“Ách, các vị trưởng lão, tôi bỗng nhiên thấy không khỏe, chắc phải đóng cửa bế quan trồng rau mười năm tới, xin thứ lỗi không tiếp khách!”
Nói đoạn, Diệp Phi xách cổ Nhị Cẩu chạy biến vào trong căn lều lá của mình, sập cửa rào rào, lại còn cẩn thận rải thêm mười tám lớp trận pháp cách âm nữa.
Lý Trưởng lão nhìn hành động của Diệp Phi, vuốt râu cảm thán: “Thật là phẩm hạnh cao thượng. Lập chiến công hiển hách mà không màng danh lợi, chỉ muốn ẩn cư chuyên tâm nghiên cứu Đạo cảnh. Chúng ta cần phải học tập tiền bối Diệp Phi!”
Cả đám trưởng lão đồng thanh: “Cực kỳ đúng! Chúng ta nhất định phải bảo mật danh tính cho tiền bối, không để kẻ ngoại bang tới quấy rầy giấc ngủ của người!”
Trong thung lũng, Diệp Phi đang ngồi bệt dưới đất, tay ôm ngực thở dốc: “Nhị Cẩu, từ mai hai ta dọn giường sâu xuống thêm năm mét nữa đi. Thế giới này… sao mà đáng sợ quá đi mất!”
Nhị Cẩu liếc nhìn ông chủ nhát gan của mình, thở dài một tiếng rồi nằm rạp xuống gặm nốt nửa quả linh lê còn thừa. Ma Hoàng hả? Tu vi Thần Cấp hả? Ở trong vườn rau này, một cọng hành lá cũng có thể đâm chết tên Ma Hoàng đó hàng trăm lần rồi, thật là chẳng hiểu chủ nhân lo sợ cái gì nữa.
Cảnh cuối chương: Ánh trăng lên, Thanh Vân Tông rộn ràng mở tiệc ăn mừng vì thoát nạn, còn trong góc thung lũng ngoại môn u tối, có tiếng cuốc đất bì bõm vẫn âm thầm vang lên. Diệp Phi đang cố gắng xới lại vũng đất nơi Ma Hoàng rơi xuống, lòng lẩm bẩm: “Thịt Ma Hoàng… à không, tro cốt Ma Hoàng hình như bón cho cải thảo rất tốt thì phải? Phải tranh thủ đêm hôm vắng vẻ lấy làm phân bón thôi!”
—
[Hết chương 150]