Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 151: ** Diệp Phi dùng bình tưới nước \”dìm hàng\” Ma Hoàng

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:02:43 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 151: BÌNH TƯỚI NƯỚC “DÌM HÀNG” MA HOÀNG**

Đêm ở Thanh Vân Tông lẽ ra phải rất yên tĩnh, nhưng thung lũng của Diệp Phi lúc này lại bao phủ bởi một bầu không khí kỳ dị.

Dưới ánh trăng mờ ảo, Ma Hoàng—kẻ vừa làm khuynh đảo cả một phương trời, kẻ mà tên tuổi khiến trẻ con vùng Trung Châu không dám khóc đêm—đang nằm bẹp dí trong một hố đất hình chữ “Đại”. Huyết y trên người lão rách nát, ma khí vốn cuồn cuộn như hắc long giờ đây chỉ còn lại những sợi khói tàn lụi, yếu ớt như ngọn nến trước gió.

Diệp Phi đứng cách đó mười trượng, hai tay thủ thế, lòng bàn chân bấm chặt xuống đất, sẵn sàng tư thế “Lăng Ba Vi Bộ” bản nâng cấp để chạy trốn bất cứ lúc nào. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán hắn.

“Chết tiệt, cái bảng hệ thống bảo mình tiêu diệt khí thế của hắn, nhưng hình như hắn vẫn còn thở?”

Diệp Phi nhìn chằm chằm vào cái xác (hẳn là vẫn còn sống) kia, tim đập thình thịch. Hắn nhớ mang máng trong các bộ tiểu thuyết tu tiên, phản diện thường có chiêu “giả chết hoàn hồn” hoặc “tự bạo nguyên anh”. Nếu Ma Hoàng này bỗng nhiên phát điên, chẳng phải toàn bộ vườn rau bắp cải vừa mới nhú mầm của hắn sẽ tan tành theo mây khói sao?

Mười năm trồng rau, thứ Diệp Phi sợ nhất không phải là thiên tai, mà là “nhân họa” làm hỏng đất canh tác. Đất này hắn đã dày công ủ phân từ linh quả thần cấp, nếu bị ma khí làm ô nhiễm, mười năm công cốc coi như đổ sông đổ biển.

“Oa… phụt!”

Đúng lúc này, Ma Hoàng rên rỉ một tiếng, phun ra một ngụm máu đen ngòm. Lão khó khăn chống tay xuống đất, đôi mắt đỏ ngầu từ từ ngẩng lên, nhìn về phía bóng người trẻ tuổi đang đứng bất động kia.

Trong mắt Ma Hoàng, Diệp Phi không phải là một đệ tử ngoại môn luyện khí tầng ba. Trong mắt lão, bóng dáng kia cao sừng sững như một ngọn cổ sơn, khí tức huyền diệu ẩn hiện, thiên đạo quy tắc quấn quýt quanh từng lọn tóc. Đặc biệt là con chó vàng gầy gò đang nằm ngáp ngắn ngáp dài bên cạnh hắn, áp lực từ nó còn kinh khủng hơn cả mười vị Tiên Đế cộng lại.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” Ma Hoàng thều thào, giọng nói khản đặc chứa đầy sự tuyệt vọng. “Thương Lam Giới… làm sao có thể có hạng người như ngươi…?”

Diệp Phi nghe không rõ, chỉ thấy Ma Hoàng đang lẩm bẩm cái gì đó, lại còn trừng mắt nhìn mình.

“Lại còn dám trợn mắt? Hắn đang tích tụ đại chiêu sao? Đúng rồi, nhìn kia, ma khí quanh hắn đang đen lại kìa!”

Thực ra, đó chỉ là chút ma khí tàn dư đang cố gắng bảo vệ chủ nhân, nhưng trong mắt một kẻ mắc chứng hoang tưởng bị hại giai đoạn cuối như Diệp Phi, đó là điềm báo của một vụ nổ hạt nhân cấp tu tiên.

“Nhị Cẩu, hắn muốn nổ kìa! Làm sao bây giờ?” Diệp Phi hốt hoảng hỏi.

Nhị Cẩu lim dim mắt, lười biếng vẩy đuôi một cái, rồi hếch mõm về phía chiếc bình tưới nước gỉ sét đang đặt cạnh lu nước. Ý tứ rất rõ ràng: *“Nóng quá thì dập lửa đi, chủ nhân ngu ngốc.”*

Diệp Phi sực tỉnh: “Đúng! Phải dùng nước Cam Lộ để thanh tẩy. Ma khí sợ nhất là linh thủy thuần khiết. Chỉ cần dập tắt mồi lửa của hắn, hắn sẽ không nổ được nữa!”

Hắn lật đật chạy lại phía lu nước, cầm lên chiếc bình tưới màu đồng đen gỉ sét. Đây vốn là một mảnh đồng vụn hắn nhặt được ở bãi rác tông môn mười năm trước, nhưng sau khi được hệ thống “thăng cấp” và dùng để đựng nước Cam Lộ ròng rã bấy lâu, nó đã sớm trở thành một món vật phẩm không thể định nghĩa bằng cấp độ Tiên giới.

Diệp Phi hít một hơi thật sâu, đi lại gần hố đất.

Trong mắt Lý Trưởng lão và đám đệ tử Thanh Vân Tông đang nấp đằng xa quan sát, hành động này của Diệp Phi mang đậm phong thái của một bậc chí tôn đang đi dạo trong vườn sau nhà. Từng bước chân của hắn như đạp lên mạch đập của đại địa, khiến không gian xung quanh khẽ run rẩy.

“Nhìn kìa! Tiền bối Diệp Phi định ra tay rồi!” Lý Trưởng lão run giọng, đôi mắt tràn đầy sùng bái. “Người cầm chiếc bình kia… lẽ nào đó chính là Thiên Thủy Tịnh Bình trong truyền thuyết?”

Ma Hoàng nhìn thấy Diệp Phi tiến lại gần, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi nguyên thủy. Khi Diệp Phi nâng chiếc bình tưới lên, lão cảm giác như cả bầu trời đang sụp đổ.

“Đừng… đừng giết ta! Ta nguyện làm nô…”

“Ồn ào quá!” Diệp Phi lẩm bẩm. “Để ta giúp ngươi hạ hỏa, tưới cho ngươi mát mẻ một chút, bớt nghĩ đến việc tự bạo đi!”

Nói đoạn, Diệp Phi nghiêng nhẹ bình tưới.

*Tõm.*

Một dòng nước trong vắt, lấp lánh ánh lăng ly chảy ra từ vòi bình.

Trong mắt Diệp Phi, đó chỉ là một dòng nước nhỏ để tưới cây. Nhưng trong nhãn giới của Ma Hoàng, thế giới hoàn toàn biến đổi.

Hư không phía trên lão bỗng nhiên rạn nứt. Từ trong vết nứt đó, một đại dương vô tận từ chín tầng trời đổ ập xuống. Mỗi một giọt nước đều nặng tựa vạn quân, bên trong ẩn chứa vạn trượng lôi đình và sinh cơ vô tận. Dòng nước đó không phải là nước bình thường, đó là Thái Sơ Linh Dịch—thứ mà ngay cả thần linh cổ đại cũng phải nhỏ dãi thèm thuồng.

“Áaaa!”

Ma Hoàng hét lên thảm thiết. Khi dòng nước chạm vào người lão, ma khí trên cơ thể lão như gặp phải thiên địch, ngay lập tức bị tan rã, bốc hơi thành những làn khói trắng. Lão cảm thấy mình không phải đang bị tưới nước, mà là đang bị một trăm con thái cổ thương long dẫm đạp qua lại.

“Này thì tự bạo! Này thì ma khí này!”

Diệp Phi càng tưới càng hăng hái. Hắn lắc lắc cái bình, xịt nước vào mặt, vào thân thể Ma Hoàng. Mỗi lần vòi sen phun ra một tia nước, Ma Hoàng lại cảm giác như có một thanh tuyệt thế thần kiếm đâm xuyên qua tâm hồn mình, rửa sạch mọi tội lỗi và công lực mà lão đã tu luyện hàng vạn năm.

“Áp lực lớn quá…” Ma Hoàng rên rỉ. Lão thấy mình như một con kiến nhỏ bé bị dìm dưới thác nước khổng lồ. Tu vi của lão, từ Ma Hoàng đỉnh phong, tụt dốc không phanh.

Hóa Thần… Nguyên Anh… Kim Đan…

Trong phút chốc, toàn bộ ma công đại thành của lão đã bị dòng nước kia “rửa sạch” hoàn toàn, biến lão thành một kẻ phàm trần không hơn không kém. Không, thậm chí còn sạch sẽ hơn cả phàm nhân, vì lỗ chân lông toàn thân lão lúc này đang tỏa ra mùi thơm của linh dược.

Sau mười hơi thở, Diệp Phi ngừng tay. Hắn nhìn cái bình vơi đi một nửa, lòng đau như cắt: “Xót tiền quá, bình nước này đáng giá bao nhiêu hạt giống rau cơ chứ.”

Lúc này, cái hố nơi Ma Hoàng nằm đã biến thành một hồ nước nhỏ. Ma Hoàng đang nổi bồng bềnh trên mặt nước, ánh mắt dại ra, miệng lẩm bẩm: “Cám ơn… cám ơn đại năng đã ban ơn…”

Lão không điên. Lão nhận ra rằng, mặc dù tu vi bị phế sạch, nhưng cơ thể lão giờ đây lại đầy ắp sinh cơ, tuổi thọ thậm chí còn dài hơn cả lúc trước. Đây không phải là dìm hàng, đây là “tẩy tủy kinh mạch” ở cấp độ tối cao nhất. Người đàn ông này chỉ dùng một bình nước tưới cây mà đã biến một tên đại ma đầu thành một kẻ thiện lương nhất trần đời (vì không còn ma lực để làm ác).

Diệp Phi thấy Ma Hoàng không còn động đậy, ma khí đen sì cũng biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một mùi thơm nhàn nhạt như mùi hoa cỏ, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

“Hù chết ta. May mà mình nhanh tay dùng nước dập lửa, nếu không hắn mà nổ ra thì vườn cải thảo này coi như bỏ.”

Hắn quay sang nhìn Nhị Cẩu: “Hình như hắn bị mình dập tắt mồi lửa đến mức ngất xỉu rồi. Nhị Cẩu, ngươi lôi hắn ra bãi rác ngoài cổng tông môn đi, để ở đây hỏng hết cảnh quan vườn rau.”

Nhị Cẩu lười biếng đứng dậy, bước lại gần hồ nước nhỏ. Nó dùng mõm ngoạm lấy cổ áo Ma Hoàng, sau đó như lôi một con búp bê vải, thong dong đi về phía cổng rừng.

“Nhớ vứt xa xa một chút, kẻo người nhà hắn tìm đến đòi bồi thường tiền nước!” Diệp Phi dặn với theo.

Đứng đằng xa quan sát, Lý Trưởng lão và các trưởng lão khác chứng kiến toàn bộ quá trình, ai nấy đều hóa đá tại chỗ.

Họ thấy gì? Họ thấy vị đại năng Diệp Phi dùng một món thần khí nhìn như bình tưới cây, nhẹ nhàng “dìm” chết ý chí của Ma Hoàng, sau đó phế bỏ hoàn toàn ma công của đối phương một cách tàn nhẫn nhưng cũng đầy từ bi. Cuối cùng, đến cả con chó giữ nhà cũng có thể coi Ma Hoàng như cỏ rác mà tha đi.

“Khủng bố… thật sự quá khủng bố.” Một trưởng lão nội môn lắp bắp. “Đó chính là lực lượng của quy tắc sao? Một giọt nước chứa đựng cả một thế giới?”

Lý Trưởng lão vuốt râu, mắt long lanh nước: “Các ngươi thấy chưa? Tiền bối không chỉ diệt trừ ma đầu, mà còn dùng linh dịch quý giá để rửa tội cho hắn. Đây chính là đại từ đại bi, là cảnh giới ‘Vạn vật là chó rơm’ của thánh nhân! Tuyệt đối không được tiết lộ nửa lời về bình tưới nước kia ra ngoài, nếu không giới tu tiên này sẽ loạn mất!”

Trong khi đó, tại thung lũng, Diệp Phi đang hì hục cầm cuốc để lấp cái hố nước lại.

“Tiếc thật, nước Cam Lộ chảy xuống đây làm đất mềm quá, thôi thì trồng tạm ít hành lá ở đây vậy. Đất thấm máu Ma Hoàng… à không, thấm nước dãi của Ma Hoàng thì chắc là màu mỡ lắm.”

Vừa lấp đất, Diệp Phi vừa nhìn bảng hệ thống đang nhảy số liên tục:

*“Ký chủ dùng Linh Thủy tẩy tủy cho Ma tộc, cải tà quy chính một đại năng. Thưởng: Hạt giống Cà Chua Thiên Hỏa x10, Điểm ẩn nấp +500.”*

*“Cảnh báo: Danh tiếng của ‘Ẩn sĩ trồng rau’ đã lan đến tai Ma giới. Đề nghị ký chủ tăng cường phòng thủ hoặc trốn sâu hơn mười mét.”*

Diệp Phi sững sờ, suýt nữa đánh rơi cái cuốc.

“Cái gì? Lại lan truyền rồi? Mình đã cẩn thận tưới nước im lặng như vậy rồi mà!”

Hắn nhìn quanh quất, thấy không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc qua kẽ lá bắp cải. Hắn rùng mình một cái, vội vàng xách cuốc chạy vào trong túp lều nhỏ.

“Không được, ngày mai phải bảo Lý Trưởng lão dựng thêm mấy tấm biển ‘Vùng đất có phóng xạ, cấm vào’ mới được. Thế giới này không thể ở nổi nữa rồi, đâu đâu cũng có kẻ muốn hãm hại nông dân hiền lành như mình!”

Sâu thẳm dưới lòng đất, bên dưới những rễ cây rau cải, một bộ xương khổng lồ của một vị thần thời cổ đại bỗng khẽ rung lên. Một giọt nước Cam Lộ dư thừa từ nãy đã thấm xuống tới tận đây, rơi trúng hộp sọ của bộ xương.

Một luồng linh khí kinh thiên động địa bắt đầu thai nghén, nhưng Diệp Phi thì chẳng hề hay biết. Hắn lúc này đang bận đếm số lượng hạt giống cà chua thiên hỏa mới nhận được, lòng thầm nghĩ không biết loại cà chua này ném đi có nổ to hơn củ khoai tây không để còn chuẩn bị cho kế hoạch tẩu thoát thứ 109.

Dưới trăng, thung lũng lại trở nên yên bình. Ma Hoàng bị Nhị Cẩu ném vào một đống rơm khô ngoài bìa rừng, khuôn mặt già nua của lão lúc này thế mà lại lộ ra một nụ cười thanh thản lạ kỳ.

Lão đã mất hết tất cả, nhưng lại tìm thấy “đạo”. Đạo nằm trong một giọt nước tưới cây.

Ở một nơi nào đó tại Trung Châu, trong cung điện tối tăm của Ma giới, một ngọn mệnh đăng (đèn mạng) thuộc về Ma Hoàng bỗng nhiên chuyển từ màu đỏ máu sang màu xanh ngọc bích lấp lánh, sau đó bắt đầu tỏa ra mùi… hương hoa nhài.

Cả Ma giới rúng động.

“Ma Hoàng đại nhân… ngài ấy biến thái rồi sao?”

Tin đồn về một vị thần nông thần bí có khả năng “thánh hóa” ma đầu bắt đầu lan truyền như cháy rừng, và Diệp Phi – nhân vật chính của chúng ta – lại một lần nữa vô tình trở thành tâm điểm của bão tố, trong khi hắn chỉ đơn giản là đang lo lắng xem sáng mai liệu trời có mưa để khỏi phải đi gánh nước hay không.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8