Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 152: ** Ma Hoàng trở thành phân bón cho cây đậu thần

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:03:28 | Lượt xem: 2

Tiết trời vùng biên viễn Đông Hoang thường khởi đầu bằng những dải sương mù xám xịt, nhưng kỳ lạ thay, tại thung lũng nhỏ nơi Diệp Phi cư ngụ, sương mù lúc nào cũng mang một màu tím nhạt huyền ảo, thoang thoảng hương thơm của đất ẩm và linh quả chín mọng.

Cửu U Ma Hoàng – Mạc Thanh Vân, vị thống lĩnh hắc ám vừa mới đêm qua còn nuôi mộng nuốt chửng cả Thanh Vân Tông, lúc này đang nằm sõng soài trên một đống rơm khô ngoài rìa vườn rau. Hắn thấy đầu óc mình như bị một chiếc cối xay vạn cân nghiền qua. Ký ức cuối cùng còn sót lại là một bóng đen gầy gò của một con chó vàng, cùng với một cú tát mang theo sức mạnh lay trời chuyển đất, vả bay toàn bộ hộ thể ma quang của hắn.

“Ta… ta chưa chết?”

Mạc Thanh Vân run rẩy chống tay ngồi dậy. Hắn bàng hoàng nhận ra, toàn bộ kinh mạch trong cơ thể mình đã bị phong ấn một cách triệt để. Không phải bằng phù chú, cũng không phải bằng cấm chế cao thâm, mà là bằng… một thứ gì đó giống như sợi xơ mướp. Những sợi xơ mướp trắng tinh này quấn chặt lấy nguyên anh của hắn, khiến ma lực vốn cuồn cuộn như biển cả giờ đây không bằng một tia nước nhỏ từ khe đá.

Hắn nhìn ra xung quanh, và rồi đồng tử thu nhỏ lại như kim châm.

Ở cách hắn không xa, một thanh niên mặc áo vải thô, ống quần xắn cao tới tận đầu gối, tay cầm một chiếc cuốc gỉ sét đang lúi húi xới đất. Bên cạnh thanh niên đó, con chó vàng gầy gò – kẻ đã hành hạ hắn đêm qua – đang nằm lười biếng phơi nắng, cái đuôi thi thoảng lại vẫy một cái để xua đuổi những con ruồi không biết lượng sức.

Diệp Phi thở dài một tiếng, lau mồ hôi trên trán:
“Haiz, Nhị Cẩu, ta đã bảo ngươi bao nhiêu lần rồi. Đừng có tha rác về nhà. Ngươi nhìn lão bá kia xem, trông rách rưới thế kia, chắc là người tị nạn từ vùng chiến sự phía Nam chạy sang rồi.”

Nhị Cẩu hừ hừ trong mũi một tiếng, ánh mắt nhìn Ma Hoàng đầy sự khinh bỉ, như muốn nói: *“Cái loại rác rưởi này mà chủ nhân cũng gọi là lão bá?”*

Mạc Thanh Vân nghe thấy lời của Diệp Phi, trái tim bỗng thắt lại. Hắn là ai? Hắn là vị tồn tại mà chỉ cần gọi tên thôi cũng khiến trẻ con Trung Châu ngừng khóc. Vậy mà trong mắt thanh niên này, hắn chỉ là một “lão già tị nạn”? Hắn muốn đứng dậy, muốn hét lên một tiếng đại diện cho uy nghiêm của Ma giới, nhưng khi nhìn thấy cái bình tưới nước đặt cạnh chân Diệp Phi, toàn thân hắn đóng băng.

Cái bình tưới nước đó… bên trong không phải là nước bình thường. Những giọt nước bám trên miệng bình đang tỏa ra linh khí đậm đặc đến mức hóa thành hình rồng, hình phượng đang vờn quanh.

*“Cam Lộ Vạn Năm? Không, đó là Tiên Tủy Tinh Khiết!”* Mạc Thanh Vân gào thét trong lòng. *“Hắn dùng Tiên Tủy để tưới… rau bắp cải?”*

Diệp Phi thấy “lão già” kia tỉnh lại, liền tiến tới vài bước, nở một nụ cười hiền lành – cái nụ cười mà trong mắt Mạc Thanh Vân chẳng khác nào nụ cười của một vị Tử Thần đang kiểm tra độ tươi ngon của con mồi.

“Lão bá, ngài tỉnh rồi? Đêm qua trời lạnh, sao ngài lại nằm ngủ ở ngoài đống rơm này? May mà nhà tôi có con Nhị Cẩu nó phát hiện ra, nếu không e là ngài bị thỏ rừng nó dẫm chết rồi.”

Mạc Thanh Vân run rẩy: “Thỏ… thỏ rừng?”
Hắn nhìn sang bờ rào, nơi có vài con thỏ đang gặm cỏ. Mỗi con thỏ đó đều toát ra khí tức ngang ngửa với một vị yêu thú bậc 5, ánh mắt tụi nó nhìn hắn sắc lẹm như muốn nói: *“Tên tu sĩ này có vẻ nhiều đạm, lát nữa chủ nhân đi vắng chúng ta chia nhau nhé?”*

Mạc Thanh Vân nuốt nước miếng, lí nhí: “Đa tạ… đạo hữu cứu mạng. Chẳng hay nơi đây là…”

“À, đây là Dược Viên ngoại môn của Thanh Vân Tông thôi. Tôi chỉ là một đệ tử tạp dịch trồng rau, tên gọi Diệp Phi. Ngài cứ gọi tôi là tiểu Diệp được rồi.” Diệp Phi thân thiện nói, đồng thời trong đầu cũng âm thầm đánh giá: *“Hệ thống nói lão này có ma khí cực nặng, có vẻ là một bãi phân bón chất lượng cao đây. Nhưng phải bình tĩnh, người tu hành sợ nhất là sát sinh, mình phải dùng lòng tốt để ‘cảm hóa’ lão, khiến lão tự nguyện hiến dâng.”*

Ngay lúc này, âm thanh điện tử khô khốc của Hệ Thống Thần Nông vang lên trong đầu Diệp Phi:
*“Ding! Phát hiện vật chứa dinh dưỡng cao cấp thuộc tính Ám – Ma Hoàng Cấp. Đề xuất ký chủ gieo trồng ‘Cây Đậu Thần Nghịch Thiên’. Loại đậu này cần hấp thụ toàn bộ tinh hoa ma đạo của một tu sĩ đỉnh cấp để có thể đơm hoa kết quả.”*

Ánh mắt Diệp Phi sáng lên, nhìn Mạc Thanh Vân như nhìn một mỏ vàng lộ thiên.

“Lão bá này, ngài trông có vẻ suy nhược quá. Hay là thế này, tôi đang định gieo một hạt giống đặc biệt, cần một người có ‘kinh nghiệm’ ngồi cạnh để… giám sát. Ngài giúp tôi một tay nhé? Tôi sẽ đãi ngài một bữa canh rau cải trắng.”

Mạc Thanh Vân trong lòng dấy lên một tia hy vọng: *“Canh rau cải? Nếu rau của hắn toàn là tiên dược, mình uống vào có lẽ sẽ phá được phong ấn!”* Nghĩ đoạn, lão vội vàng gật đầu như bổ củi: “Lão phu… tiểu nhân sẵn lòng giúp sức!”

Diệp Phi mỉm cười hài lòng. Hắn đưa Ma Hoàng đến chính giữa mảnh vườn, nơi có một cái hố nhỏ đã được đào sẵn. Từ trong ngực áo, Diệp Phi lấy ra một hạt đậu màu đen huyền, trên mặt hạt đậu có những đường vân sấm sét đỏ rực lấp lánh.

Vừa nhìn thấy hạt đậu, Mạc Thanh Vân lập tức cảm thấy linh hồn mình như muốn thoát xác bay vào trong đó. Đó không phải là hạt đậu, đó là một hố đen đang khát cầu ma lực!

“Lão bá, ngài cứ ngồi bệt xuống đây. Đúng rồi, tựa lưng vào mép hố ấy. Ngài cứ vận công như đang sưởi ấm là được.” Diệp Phi ôn tồn chỉ dẫn.

Mạc Thanh Vân vừa ngồi xuống, đột nhiên từ dưới đất trồi lên những rễ cây bắp cải giống như những con trăn lớn, quấn lấy tứ chi của lão. Lão hoảng sợ: “Đạo hữu! Ngươi định làm gì?”

“Đừng sợ, đừng sợ, chỉ là để cố định thôi. Gieo hạt giống này cần sự ổn định tuyệt đối.” Diệp Phi cười híp mắt, tay cầm cái bình nước “tưới nhẹ” lên đầu Mạc Thanh Vân một cái.

Giọt nước vừa chạm vào đỉnh đầu, Mạc Thanh Vân cảm thấy một luồng sức mạnh tinh khiết nhưng vô cùng bá đạo len lỏi vào từng tế bào. Tuy nhiên, luồng sức mạnh này không phải để chữa trị cho lão, mà là để… tẩy tủy, đẩy toàn bộ ma khí từ sâu trong xương tủy của lão ra ngoài.

“Aaaa!”

Mạc Thanh Vân thét lên một tiếng đau đớn. Một luồng khói đen kịt, mang theo oán niệm của hàng vạn năm tu luyện Ma công bắt đầu phun ra từ bảy lỗ trên mặt lão. Luồng khói này vừa thoát ra, hạt đậu đen trong hố bỗng nhiên phát ra tiếng kêu “răng rắc”. Nó bắt đầu nảy mầm với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Những chiếc lá màu đen thẫm, cứng cáp như hắc kim đâm xuyên qua lớp đất, quấn lấy cơ thể Mạc Thanh Vân.

“Trời ơi! Thần kỳ thật!” Diệp Phi vỗ tay khen ngợi. “Lão bá, ma khí của ngài thật là… nói thế nào nhỉ, rất mỡ màng! Đúng là bón phân không bằng dùng ‘phế liệu hữu cơ’ cấp cao!”

Mạc Thanh Vân lúc này đã không còn sức để thét. Lão cảm thấy tu vi của mình đang tụt dốc không phanh. Ma Hoàng tầng 9… tầng 5… Kim Đan… Trúc Cơ… Phàm nhân!

Nhưng điều kỳ lạ là, khi ma khí bị hút cạn, một cảm giác thanh tịnh chưa từng có lại tràn ngập tâm trí lão. Những sát niệm, những tham vọng bá chủ bỗng chốc tan biến. Lão nhìn thấy cây đậu thần đang lớn nhanh như thổi, ngọn cây vươn cao tới mười trượng, che khuất cả một khoảng trời, và những nụ hoa bắt đầu hé nở, tỏa ra ánh sáng rực rỡ như những vì sao.

“Ta… ta đang trở thành một phần của Đạo?” Mạc Thanh Vân thào thào, ánh mắt lão bắt đầu mờ đục nhưng môi lại nở một nụ cười giải thoát.

Dưới chân lão, cây đậu thần đã hút cạn chút sinh mệnh lực cuối cùng của vị Ma Hoàng danh chấn thiên hạ. Mạc Thanh Vân không chết, nhưng cơ thể lão đã hóa thành một bức tượng đá màu tro, hòa làm một với gốc cây đậu, vĩnh viễn trở thành chất dinh dưỡng và là bệ đỡ cho hạt đậu thần này.

*“Ding! Chúc mừng ký chủ thu hoạch được ‘Cây Đậu Thần Ma Đạo’. Nhận phần thưởng: 5000 năm tuổi thọ, 1000 điểm thuộc tính Thần Nông, và một chiếc lá Đậu Thần có khả năng trảm sát toàn bộ Ma tộc dưới cấp Tiên.”*

Diệp Phi hài lòng gật đầu, nhìn bức tượng đá: “Lão bá này đúng là người tốt. Hiến thân vì nông nghiệp, thật đáng trân trọng. Sau này mình sẽ khắc lên cây đậu này mấy chữ: ‘Nơi đây tưởng niệm một bãi phân bón tuyệt vời’.”

Nhị Cẩu đứng bên cạnh ngáp một cái, chân sau giơ lên gãi tai, tỏ vẻ chẳng có gì lạ.

Vừa lúc đó, từ xa có tiếng bước chân lảo đảo kèm theo mùi rượu nồng nặc. Lý Trưởng Lão – vị hàng xóm thích “não bổ” của chúng ta – đang khật khưỡng đi tới. Lão vừa thấy cây đậu cao ngất trời thì đánh rơi cả bình rượu trên tay.

“Diệp… Diệp lão đệ! Cái… cái gì thế này?” Lý Trưởng Lão dụi mắt, nhìn chằm chằm vào cây đậu.

Diệp Phi vội vàng dùng một tấm bạt cũ che bức tượng đá của Ma Hoàng lại, cười xòa:
“À, chẳng có gì đâu Lý trưởng lão. Tôi vừa tìm được loại phân bón hữu cơ hơi mạnh một chút, nên cái cây nó hơi… dậy thì sớm thôi.”

Lý Trưởng Lão tiến lại gần, cảm nhận được luồng dư uy ma khí còn sót lại xung quanh gốc cây, rồi nhìn sang bức tượng đá (dù đã che bạt nhưng vẫn toát ra khí tức kinh người). Trí tưởng tượng của lão bắt đầu hoạt động hết công suất.

*“Linh khí Ma tộc tinh thuần nhất thế giới… và bức tượng kia… Khí tức đó… Chẳng lẽ là Cửu U Ma Hoàng tối qua xôn xao khắp giới tu tiên? Không thể nào! Chẳng lẽ Diệp lão đệ chỉ trong một đêm đã bắt giữ Ma Hoàng, dùng lão làm vật trung gian để trồng loại cây trong truyền thuyết này?”*

Lý Trưởng Lão rùng mình một cái, ánh mắt nhìn Diệp Phi đã chuyển từ nể phục sang sùng bái tột độ. Lão run rẩy chỉ tay vào cây đậu:
“Diệp đạo hữu… ngươi đừng lừa lão già này nữa. Đây chính là ‘Thông Thiên Đậu’ trong ghi chép cổ phải không? Loại cây có thể bắc cầu lên thượng giới?”

Diệp Phi sững người: “Thông Thiên cái gì cơ? Đây là đậu ván để tôi chuẩn bị xào tỏi mà!”

Lý Trưởng Lão cười đau khổ: “Xào tỏi… vâng, xào tỏi. Chỉ có đại năng như ngài mới dám nói dùng Thông Thiên Đậu để xào tỏi.”

Lão đột ngột quỳ sụp xuống, ôm lấy chân Diệp Phi: “Tiền bối! Xin hãy nhận lão hủ một lạy! Ta biết rồi, ngài trồng cây này là để đối phó với Đại Kiếp Luân Hồi phải không? Ngài muốn biến toàn bộ ma đầu của Ma giới thành phân bón để cứu thế!”

Diệp Phi nghẹn họng, cảm thấy cái não của vị trưởng lão này cần phải được đem đi tưới nước cho bớt khô hạn lại. Hắn than thở: “Lý lão ca, huynh bớt uống rượu lại đi. Tôi thực sự chỉ muốn trồng rau thôi mà!”

Lý Trưởng Lão gật đầu lia lịa: “Tôi hiểu! Tôi hiểu mà! Trồng rau là phụ, trồng ‘Đạo’ là chính! Ma Hoàng hóa đất, Tiên Đế hóa bùn, chỉ có Diệp tiên sinh là trường tồn!”

Trong khi hai người một bên giải thích, một bên suy diễn, thì tại Ma giới, ngọn mệnh đăng của Ma Hoàng cuối cùng cũng vụt tắt. Một tin chấn động nổ ra: Ma Hoàng Mạc Thanh Vân đã biến mất tại thung lũng của một “nông phu” Thanh Vân Tông.

Toàn bộ giới tu tiên bắt đầu rung động. Những ánh mắt dòm ngó từ bóng tối bắt đầu hướng về vườn rau nhỏ bé của Diệp Phi. Nhưng họ không biết rằng, ở đó đang có một vị chủ nhân đang cau mày vì… đậu ván lần này có vẻ hơi cứng, chắc phải hầm lâu hơn một chút mới ăn được.

Và Nhị Cẩu, sau khi thấy có quá nhiều người nhòm ngó, đã lẳng lặng đi ra hàng rào, nhấc chân lên "đánh dấu lãnh thổ". Một vòng tròn ma pháp vô hình bao quanh thung lũng được hình thành, bất cứ kẻ nào mang theo sát niệm bước vào, kết cục của bọn họ có lẽ cũng chẳng khá khẩm hơn Ma Hoàng là bao: hoặc là biến thành củ cải, hoặc là biến thành đạm cho lúa.

Chiều hôm đó, Diệp Phi bẻ một trái đậu thần, mang vào bếp. Khi trái đậu bị bẻ ra, một đạo kiếm khí màu đen bay vút lên trời, chém đứt một đám mây lớn, nhưng Diệp Phi chỉ lẩm bẩm:
"Hừm, đậu này nhiều xơ quá, lần sau phải nhắc Hệ Thống chọn hạt giống ít tạp chất hơn."

Ở một nơi xa, một nhóm sát thủ của Huyết Sát Môn đang tiến gần thung lũng, bỗng nhiên thấy mây trời bị chém đứt, cả đám đứng hình, rồi đồng loạt quay đầu chạy trốn với tốc độ ánh sáng.

"Chủ nhân cái vườn đó… không phải người! Chạy mau!"

Diệp Phi ở trong lều, nhóm lửa nấu cơm, lòng vẫn đầy lo lắng:
"Ngày mai phải làm thêm 10 lớp trận pháp chống chim bay qua mới được. Dạo này thế giới nguy hiểm quá, người ta cứ nhìn vườn rau của mình như nhìn kho báu vậy. Haiz, làm nông dân sao mà khổ thế này?"

Màn đêm buông xuống, cây đậu thần phát ra ánh sáng tím đen lung linh. Dưới gốc cây, bức tượng Ma Hoàng dường như cũng đang mỉm cười. Lão đã thực sự tìm thấy "đạo" – Đạo của việc làm phân bón. Đó là một sự cống hiến âm thầm, bền bỉ và không cần tranh đấu.

Và đó cũng là khởi đầu cho một huyền thoại mới: "Kẻ hủy diệt ma đạo" mang tên Người Trồng Đậu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8