Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 157: ** Thiên Đạo bắt đầu giáng xuống hình phạt
**CHƯƠNG 157: THIÊN ĐẠO BẮT ĐẦU GIÁNG XUỐNG HÌNH PHẠT**
Trong thung lũng hẻo lánh phía sau Thanh Vân Tông, sương mù ban mai vẫn còn đọng lại trên những phiến lá cải xanh mướt. Diệp Phi vươn vai một cái thật dài, xương cốt phát ra những tiếng "răng rắc" giòn tan. Hắn cầm lấy chiếc bình tưới bằng thiếc đã cũ rỉ, múc một gáo nước từ cái giếng cổ giữa vườn, thong thả tưới cho hàng cà tím mới chớm ra hoa.
Hôm qua, sau khi trồng thành công giống "Tử Kim Long Cà" vừa quay số trúng thưởng từ hệ thống, Diệp Phi đã nhận được một thông báo khiến hắn mất ngủ cả đêm:
[Đinh! Chúc mừng ký chủ đã trồng thành công linh quả phẩm giai Thần cấp – Tử Kim Long Cà. Thưởng: 50.000 năm thọ nguyên, 1.000 điểm Thuộc tính Tự do, công pháp ẩn nấp "Hư Vô Thần Thuật" đại viên mãn.]
[Cảnh báo: Do ký chủ liên tục gieo trồng các vật chủng nghịch thiên, phá vỡ sự cân bằng của linh khí tại Thương Lam Giới, Thiên Đạo đã chú ý và bắt đầu điều động Hình Phạt Lôi Kiếp. Xin ký chủ hãy chuẩn bị đón nhận.]
Diệp Phi nhíu mày, nhìn lên bầu trời vốn đang xanh trong vắt:
"Cái gì mà Hình phạt? Ta chỉ là một nông phu thật thà, chăm chỉ làm lụng để đóng góp cho an ninh lương thực của tông môn. Trồng vài củ cà tím mà cũng phạm pháp sao?"
Hắn tặc lưỡi, theo thói quen lấy bộ đồ nghề bói toán ra gieo một quẻ. Ba đồng xu cổ xoay tròn trên mặt đất, cuối cùng dừng lại ở một vị trí cực kỳ quái dị.
"Đại hung?"
Diệp Phi lẩm bẩm, mặt hơi tái đi. Châm ngôn của hắn là "Ra gió dễ trúng tuyển, ra đường dễ trúng đạn". Suốt mười năm qua, hắn luôn giữ tu vi ở mức Luyện Khí tầng 3, ra ngoài chưa bao giờ dám ngẩng cao đầu quá 45 độ, vậy mà giờ đây cái ông trời kia lại muốn tìm hắn tính sổ.
Hắn liếc nhìn về phía gốc cây cổ thụ bên góc vườn. Ở đó, Nhị Cẩu đang nằm dài, hai chân sau vắt chéo, cái đuôi gầy gò thỉnh thoảng lại ngoe ngoẩy xua ruồi. Con chó này dường như cảm nhận được điều gì đó, nó hé một bên mắt, khinh bỉ nhìn lên trời cao một cái rồi lại ngáp dài, quay sang gặm củ cà rốt vừa được Diệp Phi thải ra.
"Nhị Cẩu, lát nữa có mưa thì nhớ thu dọn đồ nghề vào đấy. Ta đi gia cố lại hàng rào một chút."
Diệp Phi thở dài, lấy ra mấy cọc gỗ mục trông có vẻ bình thường, nhưng nếu một vị Đại sư Trận pháp cấp tông sư nhìn thấy, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết. Mỗi cái cọc gỗ ấy đều khắc đầy rẫy "Thần Văn Cấm Kỵ", đủ sức ngăn cản đòn tấn công toàn lực của một cường giả Hóa Thần kỳ. Nhưng trong mắt Diệp Phi, đó chỉ là "mấy cái que chắn gió cho rau khỏi dập".
…
Cùng lúc đó, tại chính điện của Thanh Vân Tông.
Tông chủ Thanh Vân Tử và các trưởng lão bỗng nhiên biến sắc, đồng loạt lao ra khỏi đại điện. Họ kinh hãi nhìn về hướng thung lũng ngoại môn. Bầu trời vốn đang nắng đẹp, bỗng chốc mây đen từ đâu kéo đến nghịt trời, cuồn cuộn như sóng thần hắc ám.
Không phải mây đen bình thường, mà là mây tím đậm tới mức gần như đen kịt, bên trong ẩn hiện những tia lôi điện màu huyết hồng rợn người.
"Đây là… Thiên Kiếp?" Thanh Vân Tử giọng run rẩy: "Nhưng tại sao lại là Cửu Thiên Diệt Thế Lôi? Loại lôi kiếp này chỉ xuất hiện khi có nghịch thiên yêu ma xuất thế, hoặc là… có bảo vật cấp bậc Tiên Khí ra đời!"
"Hướng đó… chẳng lẽ là thung lũng của Diệp tiểu hữu?" Lý Trưởng Lão vừa chạy tới, hơi thở hổn hển, trên tay vẫn còn cầm một củ cải trắng đang gặm dở – thứ bảo vật mà lão vừa "xin khéo" từ vườn của Diệp Phi hôm trước.
"Lý trưởng lão, chẳng lẽ vị đại năng ẩn cư đó đang đột phá?" Một trưởng lão khác run giọng hỏi.
Lý Trưởng Lão sắc mặt nghiêm trọng, đầu óc bắt đầu "não bổ" kịch liệt: "Chắc chắn rồi! Diệp đạo hữu bình thường giản dị, nhưng mỗi bước đi, mỗi cái cuốc đều chứa đựng quy luật đại đạo. Chắc hẳn lần này hắn không muốn giả vờ nữa, hắn muốn cùng Thiên Đạo so thấp cao!"
Ở một góc khác, Tô Thanh Tuyết đứng lặng giữa đỉnh núi tuyết, thanh Thanh Vân Kiếm trong tay nàng khẽ run lên như thể cảm nhận được áp lực kinh hồn từ trên cao. Nàng nhìn về phía thung lũng của Diệp Phi, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
"Diệp đạo hữu… người rốt cuộc đang làm gì vậy? Tại sao lại kích động Thiên Đạo đến mức này?"
…
"Ầm đùng!"
Một tiếng sấm nổ vang trời như muốn xé toạc không gian. Cả vùng đất phía sau Thanh Vân Tông rung chuyển kịch liệt.
Diệp Phi đứng giữa vườn rau, ngửa cổ nhìn những đám mây đen đang xoáy thành một vòng tròn khổng lồ ngay trên đỉnh đầu mình. Sức ép từ thiên không khiến những ngọn cỏ xung quanh bị ép rạp xuống đất, mặt đất bắt đầu nứt nẻ.
"Khổ thật mà, ta đã nói là thời tiết hôm nay không tốt mà!" Diệp Phi bực bội lẩm bẩm. Hắn chạy vội vào gian nhà tranh, lôi ra một cái "Bù nhìn đuổi quạ" làm bằng rơm cũ kỹ, dựng ngay giữa vườn.
Thực chất, cái bù nhìn này được bện từ "Thiên Tàm Ti" vạn năm, bên trong nhồi đầy "Lôi Thạch" và được phong ấn bằng mười vạn bát quái trận. Diệp Phi đặt nó ở đó với suy nghĩ đơn giản: "Thứ này chắc chắn dẫn điện tốt, sét có đánh thì đánh vào nó, đừng có làm cháy mấy cây cải thìa của mình là được."
"Rắc!"
Một đạo lôi điện màu đỏ tươi to bằng bắp đùi người trưởng thành đột ngột giáng xuống. Nó mang theo hơi thở hủy diệt, phá tan tầng mây, nhắm thẳng vào trung tâm vườn rau mà bổ tới.
Không gian quanh thung lũng bị xé rách thành những đường nứt đen ngòm. Các trưởng lão đứng từ xa quan sát chỉ cảm thấy da đầu tê dại, nếu là họ, e rằng chỉ cần hơi thở của đạo lôi điện này cũng đủ khiến thần hình câu diệt.
Nhưng ngay khi đạo lôi điện chuẩn bị chạm vào những luống rau muống, cái "bù nhìn đuổi quạ" của Diệp Phi bỗng nhiên lóe lên một ánh sáng vàng nhạt. Đạo lôi điện hùng mạnh kia như gặp phải một cái hố không đáy, bị hút sạch sành sanh vào bên trong cái thân hình rơm cũ kỹ ấy mà không để lại lấy một dấu vết.
Ngay cả một tiếng nổ cũng không có.
Thiên Đạo dường như bị chọc giận. Bầu trời vốn đã đen kịt nay lại càng thu hẹp lại, áp súc linh khí của cả vạn dặm vào trong các tầng mây.
Hơn mười đạo lôi xà màu tím hỏa bắt đầu cuộn xoáy, lần này chúng không giáng xuống từng đợt, mà tụ lại thành một con Lôi Long khổng lồ. Con rồng điện này gầm rống, uy lực của nó làm cho những dãy núi xung quanh bắt đầu sụp đổ.
Diệp Phi đứng dưới nhìn lên, sắc mặt bắt đầu trở nên khó coi.
"Chưa xong à? Mưa gì mà dai thế? Nhà lại dột thì khổ."
Hắn tặc lưỡi, lấy ra một chiếc bình tưới nước màu xanh lục. Đây là "Bình Cam Lộ" – vật phẩm dùng để nuôi dưỡng linh dược, nhưng lúc này Diệp Phi lại dùng nó với mục đích khác. Hắn đổ một ít nước từ trong bình ra lòng bàn tay, rồi thổi mạnh một cái.
"Hô!"
Lớp nước mỏng manh ấy bay lên không trung, gặp gió lập tức hóa thành một màng sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ thung lũng. Màng sương này mỏng như cánh ve, nhưng khi Lôi Long vồ xuống, nó lại giống như một tấm nệm cao su mềm mại, hút trọn toàn bộ chấn động và nhiệt lượng khủng khiếp của thiên kiếp.
Lôi Long cuồng bạo lao vào màn sương, giống như một hòn than nóng rơi vào hồ nước lạnh, chỉ phát ra tiếng "xèo xèo" rồi tan biến hoàn toàn.
Lúc này, ở bên ngoài thung lũng, Thanh Vân Tử và đám trưởng lão đã quỳ rạp cả xuống đất. Không phải vì họ muốn quỳ, mà là uy áp của thiên kiếp quá lớn khiến chân tay họ không còn nghe theo lời nữa.
"Hai đạo lôi kiếp mạnh nhất lịch sử… cứ thế mà biến mất?" Lý Trưởng Lão lắp bắp, hai mắt lồi ra như mắt cá vàng: "Diệp đạo hữu… ngài ấy rốt cuộc đang dùng thần thông gì? Tại sao ta không cảm nhận được chút linh lực dao động nào? Chẳng lẽ… chẳng lẽ ngài ấy đã đạt tới cảnh giới 'Phản phác quy chân', chỉ dùng ý chí là hóa giải thiên tai?"
Tô Thanh Tuyết cũng đứng không vững, nàng tựa vào một thân cây, môi mím chặt: "Hắn… hắn chỉ đang phẩy tay một cái thôi sao?"
Trong khi cả thế giới bên ngoài đang rúng động vì màn biểu diễn "hóa giải thiên kiếp" này, thì tại "tâm bão", Diệp Phi đang gào thét đầy đau xót.
"Trời ơi! Bình nước của ta! Uổng mất nửa bát nước Cam Lộ rồi! Một giọt này đáng giá bao nhiêu hạt giống đây hả?"
Hắn nhìn lên trời, cơn giận bộc phát. Diệp Phi là một người cực kỳ tiết kiệm, đối với hắn, lãng phí là tội ác lớn nhất. Việc Thiên Đạo bắt hắn phải dùng đến nước Cam Lộ quý giá chỉ để "dập bụi" và che chắn sét là điều không thể tha thứ.
"Này ông trời kia! Ngươi còn làm loạn nữa là ta không nể tình hàng xóm đâu nhé!"
Diệp Phi giơ cái cuốc gỉ lên, chỉ thẳng vào đám mây đen nghịt trên cao. Cái cuốc này trông thì cũ nát, nhưng cán cuốc được làm từ "Thế Giới Thụ", lưỡi cuốc đúc từ "U Minh Thần Thiết". Khi Diệp Phi nhấc nó lên, một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề như cả vạn thái sơn ép xuống, bỗng chốc lan tỏa.
Thiên Đạo hình như cũng có linh tính. Nó cảm nhận được một mối đe dọa khủng khiếp phát ra từ gã nông phu nhỏ bé bên dưới. Đám mây tím bỗng nhiên khựng lại, tiếng sấm nổ lách tách như thể đang phân vân.
Đây là Hình Phạt Thiên Đạo, theo quy luật thì phải giáng xuống đủ chín đạo lôi điện mới thôi. Nhưng nhìn vào cái cuốc trong tay Diệp Phi, dường như nếu nó dám giáng xuống đạo thứ ba, gã đó sẽ vác cuốc lên "xới tung" cả cái thiên đình này mất.
Đám mây đen kịt vốn đang cuồn cuộn hùng hổ, bỗng nhiên… nhạt dần.
Chúng thu hẹp lại với tốc độ chóng mặt, chuyển từ màu đen sang xám, rồi từ xám sang trắng, cuối cùng tan biến vào hư không, trả lại một bầu trời xanh ngắt, nắng vàng rực rỡ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Diệp Phi đứng ngẩn ngơ: "Ơ… tạnh rồi à? Dự báo thời tiết đúng là chẳng ra gì, mới nổ có hai cái đã hết nước."
Hắn hạ cái cuốc xuống, lau mồ hôi trên trán rồi lẩm bẩm: "May mà mình phản ứng nhanh, không thì vườn rau này nát bét hết. Thật là… thế giới tu tiên này nguy hiểm quá, ở trong nhà cũng bị sét đánh. Ngày mai phải đào hầm trú ẩn sâu thêm một chút cho chắc."
Nhị Cẩu ở đằng kia lại ngáp một cái, ánh mắt lộ vẻ khinh thường nhìn lên bầu trời: *"Hừ, cái loại thiên đạo hèn nhát, thấy chủ nhân vác cuốc là chạy nhanh hơn thỏ."*
Nó uể oải đứng dậy, tiến lại gần hàng rau cà tím, khẽ khịt khịt mũi. Nó biết, sau khi trải qua chút dư ba của thiên lôi, những củ cà này đã chính thức hoàn thiện quá trình lột xác.
Đúng lúc này, hệ thống vang lên trong đầu Diệp Phi:
[Đinh! Ký chủ đã hóa giải 'Thiên Đạo Hình Phạt' theo phong cách cực kỳ 'Cẩu'. Đạt được danh hiệu ẩn: 'Kẻ Bắt Nạt Thiên Đạo'. Thưởng thêm: 1 hũ phân bón Thần cấp 'Hỗn Độn Thổ', thọ nguyên tăng thêm 10.000 năm.]
Diệp Phi ngẩn người, rồi thở phào nhẹ nhõm: "Phù, vậy là được rồi. Có thêm phân bón là tốt, nhưng danh hiệu kia là ý gì? Ta bắt nạt ai cơ chứ? Ta là nạn nhân mà!"
Hắn cất chiếc cuốc vào góc tường, vừa định đi rửa tay thì nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ phía lối vào thung lũng.
Lý Trưởng Lão dẫn đầu đoàn người Thanh Vân Tông lao vào, ai nấy đều mặt mày tái mét, ánh mắt nhìn Diệp Phi như nhìn một con quái vật thời thái cổ.
Lý Trưởng Lão chạy đến trước mặt Diệp Phi, giọng run lẩy bẩy: "Diệp… Diệp đạo hữu… ngài… ngài vừa rồi…"
Diệp Phi lập tức trưng ra bộ mặt ngơ ngác thường thấy của một tu sĩ Luyện Khí tầng 3, gãi đầu cười nói: "Chào Lý lão già, sao mọi người kéo đến đây đông thế? Vừa rồi sấm sét to quá, làm tôi giật cả mình, phải vác cái bù nhìn ra chắn gió đấy. May mà trời lại tạnh nhanh, chắc là ông trời thấy tôi hiền lành nên tha cho vườn rau này chăng?"
Lý Trưởng Lão nhìn cái bù nhìn rơm đứng sừng sững giữa vườn, cảm nhận được một luồng linh khí lôi điện cực kỳ tinh khiết đang bị khóa chặt bên trong đó. Lão nhìn lại Diệp Phi, rồi lại nhìn cái cuốc gỉ nằm trong góc, trong lòng chỉ còn biết kêu gào:
*"Trời ạ! Lấy thiên kiếp diệt thế để sạc điện cho bù nhìn đuổi quạ? Ngài ấy nói mình 'giật mình' mà tay chân không mảy may run rẩy? Đây chính là đại năng! Đây chính là Chí Tôn đang đóng vai nông dân! Ta biết ngay mà!"*
Lý Trưởng Lão hít một hơi thật sâu, nghiêm túc cúi người hành lễ: "Đúng, đúng vậy… Diệp tiểu hữu quả nhiên là người có đại phúc khí. Lão phu và mọi người chỉ là lo cho… đám rau của tiểu hữu nên mới chạy đến xem thôi."
Diệp Phi cười hì hì: "Đa tạ mọi người quan tâm. Rau vẫn tốt lắm. Tiện đây có mấy quả cà mới chín, mọi người cầm về mỗi người một ít mà nấu canh, coi như cảm ơn đã chạy đến đây."
Hắn tùy tiện hái mấy quả cà tím đưa cho đám trưởng lão.
Khi những quả cà đó vừa chạm vào tay họ, tất cả những cường giả của Thanh Vân Tông đều đứng hình. Một luồng linh lực mênh mông như biển cả cuồn cuộn len lỏi qua từng kẽ tay họ, thấm vào kinh mạch, khiến tu vi của họ chỉ trong một hơi thở đã rung động mãnh liệt, có dấu hiệu sắp đột phá.
Thanh Vân Tử cầm quả cà, tay run cầm cập: *"Đây… đây là 'Long Tủy Tử Cà' trong truyền thuyết có thể cải tạo căn cốt của người đã chết sao? Ngài ấy cứ thế mà đưa cho chúng ta để… nấu canh?"*
Lý Trưởng Lão ôm quả cà vào lòng như ôm bảo vật ngàn năm, trong đầu nảy ra một ý tưởng điên rồ hơn: *"Ngài ấy cho cà tím ngay sau thiên kiếp… chẳng lẽ đây là ám thị? Cà tím có màu tím giống lôi điện… ý ngài ấy là chúng ta phải tôi luyện bản thân cứng rắn như thiên lôi mới có thể đứng vững trong đại kiếp sắp tới sao?"*
Lão xúc động đến mức suýt rơi nước mắt: "Đa tạ đạo hữu chỉ điểm! Lão phu về sẽ nấu món cà tím này với sự tôn trọng cao nhất!"
Nói đoạn, lão kéo cả đám trưởng lão chạy trối chết ra khỏi thung lũng, vì lão sợ nếu đứng lại lâu hơn, áp lực của sự "vĩ đại" tỏa ra từ Diệp Phi sẽ làm vỡ nát đạo tâm của mình.
Diệp Phi nhìn theo bóng họ, lắc đầu ngán ngẩm: "Đám người tu tiên này lạ thật, có quả cà tím thôi mà làm gì cứ như sắp trúng số không bằng. Mà thôi, họ đi rồi thì mình cũng phải nghỉ ngơi chút đã."
Hắn vỗ đầu Nhị Cẩu: "Đi nào Nhị Cẩu, tối nay ta làm lẩu cà tím. Ăn xong ta với ngươi phải bàn bạc phương án tẩu thoát thứ 109. Thế giới này không an toàn chút nào, vừa rồi rõ ràng là ông trời muốn nhắm vào ta mà."
Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng, cái đuôi vẫn ngoe ngoẩy, thầm nghĩ: *"Chủ nhân à, người là cái kẻ nguy hiểm nhất cái thế giới này đấy, người có biết không?"*
Màn đêm dần buông xuống, thung lũng lại trở về vẻ yên bình vốn có. Chỉ có bầu trời phía trên, những gợn mây vẫn chưa hoàn toàn tan hết, dường như Thiên Đạo vẫn đang âm thầm quan sát, sợ hãi nhưng cũng tò mò về cái gã nông phu chỉ muốn "Cẩu" hết đời mình trong vườn rau này.
Trong căn nhà tranh, Diệp Phi vừa thổi bếp lửa vừa lật xem cuốn sổ tay tự chế: "Nhật ký trồng rau ngày 157: Trời bỗng nhiên đổ sấm sét, hao tổn nửa bát nước Cam Lộ. Lần sau nếu thiên kiếp còn đến, mình phải nghiên cứu cách dùng nó để… nướng khoai. Lãng phí năng lượng điện là không tốt cho môi trường."
Nếu Thiên Đạo biết được suy nghĩ này của hắn, chắc hẳn đạo sấm thứ ba sẽ không dám tan biến nhanh đến thế, mà sẽ uất hận mà rụng khỏi tầng mây mất thôi.