Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng RauChương 158: ** Diệp Phi dùng ô che mưa để chống sét
**Chương 158: Nhất Diệp Chướng Thiên, Cuồng Lôi Chỉ Thị Phù Vân**
Sau khi tiễn đám người Lý trưởng lão cùng đám đệ tử "nhìn như bị động kinh" kia ra khỏi thung lũng, Diệp Phi đứng tựa lưng vào cổng tre, thở dài một hơi thườn thượt. Hắn giơ tay lau vệt mồ hôi không hề tồn tại trên trán, ánh mắt tràn đầy vẻ mệt mỏi của một kẻ vừa phải gồng mình diễn kịch trước ống kính máy quay.
"Nhị Cẩu, ngươi thấy không? Thế giới bên ngoài quá phức tạp. Một quả cà tím mà bọn họ làm như cầm phải khối bom nổ chậm. May mà ta thông minh, tiễn đi sớm, nếu không chỉ riêng việc giải thích tại sao cà tím lại có màu tím cũng đủ khiến ta nổ não rồi."
Nhị Cẩu nằm dưới gốc cây cổ thụ, lười biếng hé một con mắt ra nhìn chủ nhân, sau đó lại hừ hừ trong mũi hai tiếng, cái đuôi gầy guộc đập bôm bốp xuống đất. Nó thầm nghĩ: *Chủ nhân à, người không lo giải thích cái quả cà tím chứa lôi điện quy luật đó đi, mà nên lo nhìn lên trời ấy. Ông trời già hình như đang cảm thấy bị người nhục mạ nghiêm trọng lắm rồi.*
Diệp Phi không nghe thấy tiếng lòng của chó, nhưng hắn cảm nhận được.
Bầu trời vốn dĩ đã dịu đi sau đợt sét vừa rồi, nay bỗng dưng lại bắt đầu cuộn sóng. Những đám mây đen không còn màu xám chì bình thường nữa, mà bắt đầu chuyển sang một sắc tím sẫm đến rợn người. Từng luồng lôi điện lân tinh chạy luồn lách trong mây như những con rắn bạc khổng lồ đang nén giận, chờ đợi thời khắc xé toạc màn đêm.
"Lại nữa à?" Diệp Phi nhướn mày, sắc mặt biến hóa liên tục. "Điềm báo đại hung! Quả nhiên quẻ bói hồi sáng không sai, 'Đông phương hữu hắc vân, ra đường dễ mất quần'. Đây không phải là mưa bình thường, đây chắc chắn là thiên tai cường hóa phiên bản Tiên giới!"
Hắn lật đật chạy vào trong gian nhà tranh, vừa chạy vừa lẩm bẩm: "Phải chuẩn bị, phải chuẩn bị ngay. Phương án tẩu thoát thứ 109: 'Kim thiền thoát xác' còn chưa hoàn thiện, nhưng phương án phòng thủ bị động 'Rùa rụt cổ' thì đã đến lúc thực hành rồi."
Diệp Phi lục tung cái hầm chứa đồ toàn những thứ "đồng nát sắt vụn" mà hắn lượm lặt hoặc tự chế trong 10 năm qua. Nào là gạch kê chân giường (thực chất là Tiên thạch vạn năm), nào là dây thừng buộc củi (Gân rồng thượng cổ), cho đến khi ánh mắt hắn dừng lại ở một góc tối, nơi có một phiến lá xanh biếc đang tỏa ra hơi thở mát lạnh.
Đó là một phiến lá chuối.
Nhưng không phải lá chuối thường. Đây là lá từ cây "Vạn Niên Bất Tử Chuối" mà Diệp Phi đã trồng ở sát mép khe suối Linh Dịch năm ngoái. Cây chuối đó cả năm mới rụng một lá, Diệp Phi thấy nó dai vô cùng, lại không thấm nước, nên định bụng giữ lại để… gói bánh chưng. Nhưng giờ đây, trong tình thế cấp bách, khi linh cảm về một trận "mưa axit" của Tiên giới đang đến gần, hắn bỗng nảy ra một ý tưởng thiên tài.
"Đúng rồi! Làm một cái ô!"
Hắn lôi phiến lá chuối dài hơn hai mét ra, lấy thêm một đoạn tre già đằng sau vườn. Đoạn tre này tên là "Lôi Minh Trúc", vốn là thứ mà các kiếm tu thèm khát để luyện kiếm, nhưng vào tay Diệp Phi, nó chỉ là một cái cán ô vừa tay. Hắn dùng một ít nhựa cây dính chặt lá vào cán, gia cố thêm mấy vòng dây mây linh hoạt.
Chỉ mất chưa đầy mười phút, một chiếc ô "handmade" độc nhất vô nhị đã hoàn thành.
Chiếc ô có hình dáng cực kỳ thô kệch, lá chuối xanh ngắt còn vương vài giọt sương, cán tre thì sần sùi. Nếu cầm ra ngoài chợ, chắc chắn sẽ bị đám đệ tử Thanh Vân Tông cười rụng răng vì sự "nhà quê" của nó. Thế nhưng, khi chiếc ô vừa thành hình, một luồng khí tức huyền diệu, trầm mặc và nặng nề bỗng chốc lan tỏa trong căn phòng nhỏ, nhưng Diệp Phi thì chẳng nhận ra điều đó, hắn chỉ thấy… nó hơi nặng.
"Xong rồi! 'Siêu cấp ô chống thiên tai phiên bản 1.0'. Hi vọng nó bền hơn mấy cái ô sản xuất hàng loạt thời hiện đại."
Vừa lúc đó, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên.
*ĐOÀNG!*
Cả thung lũng rung chuyển. Một tia sét màu tím to bằng cột nhà đột ngột từ chín tầng mây bổ thẳng xuống. Mục tiêu không phải là ai khác, chính là vườn rau của Diệp Phi. Có lẽ vì ban nãy Diệp Phi "vô tình" lấy rau quả do trời đất tạo hóa ra để cho người khác "nấu canh", hành động đó đã chạm đến giới hạn của Thiên Đạo.
Lúc này, ở bên ngoài thung lũng, Lý trưởng lão cùng đám người vừa mới đi được nửa đường thì bị chấn động này làm cho ngã nhào.
"Trời ơi! Cửu Thiên Tử Lôi?" Lý trưởng lão nhìn lên không trung, đôi mắt già nua lồi ra, giọng run rẩy: "Đó là lôi kiếp dành cho cường giả đột phá Hóa Thần kỳ! Tại sao… tại sao nó lại giáng xuống Dược Viên ngoại môn?"
Một vị chấp pháp trưởng lão khác mặt cắt không còn giọt máu: "Lý huynh, chẳng lẽ vị 'đại năng' kia làm điều gì nghịch thiên nên bị Thiên Đạo trừng phạt? Chúng ta mau chạy đi, chậm một chút thôi là tro cốt cũng không còn!"
"Chạy cái đầu ngươi!" Lý trưởng lão đột nhiên quát lên, ánh mắt đầy vẻ sùng bái xen lẫn điên cuồng: "Ngươi nhìn kỹ đi! Diệp đạo hữu… ngài ấy đang đi ra kìa!"
Giữa màn đêm tím ngắt, một bóng người gầy gò, khoác chiếc áo vải thô kệch, tay cầm một thứ trông giống như lá chuối lớn, thong dong bước ra giữa vườn rau.
Trong mắt Diệp Phi, lúc này gió thổi rất mạnh, bụi bay mù mịt khiến hắn khó mở mắt. Hắn lo lắng nhìn mấy luống rau cải chíp mới nảy mầm: "Khốn khiếp, gió to thế này thì rau nát hết mất! Phải che chắn ngay!"
Hắn giương chiếc ô lá chuối lên.
Ngay khoảnh khắc chiếc ô được mở ra, một luồng hào quang màu xanh nhạt bao phủ lấy toàn bộ khu vườn. Tia sét màu tím khổng lồ kia vừa chạm vào tán lá chuối, bỗng dưng giống như một con rắn gặp phải khắc tinh, toàn bộ uy lực hủy thiên diệt địa của nó đột ngột bị "nuốt chửng".
Không có tiếng nổ lớn, không có khói bụi mịt mù. Tia sét ấy chỉ biến thành một luồng điện yếu ớt, bò lổm ngổm trên tán lá xanh mướt, rồi biến mất không một dấu vết.
Diệp Phi nhíu mày, lẩm bẩm: "Ô hay, hôm nay thời tiết lạ thật. Mưa gì mà rơi xuống ô cứ kêu 'tách tách' như điện giật thế này? Hay là bị hở điện ở đâu nhỉ?"
Hắn lại dời ô sang che cho đám cà chua bên cạnh.
Lại một đạo lôi kiếp nữa giáng xuống, lần này là hai tia cùng lúc, mạnh gấp đôi lúc trước. Không gian xung quanh thung lũng bắt đầu rạn nứt, áp lực từ trên trời khiến mặt đất lún xuống mười phân.
*Oanh! Oanh!*
Diệp Phi cảm thấy tay hơi tê một chút. Hắn đổi tư thế cầm ô, càu nhàu: "Đúng là đồ tự chế, cán tre hơi rung. Chắc lát nữa phải dùng dây kẽm quấn thêm mấy vòng cho chắc."
Phía xa, Lý trưởng lão và những người khác đã quỳ xuống từ bao giờ. Bọn họ không quỳ vì áp lực thiên địa, mà quỳ vì… sợ.
"Ta thấy cái gì thế này?" Lý trưởng lão lẩm bẩm như kẻ tâm thần. "Cửu Thiên Tử Lôi… bị ngài ấy lấy một cái lá chuối hứng lấy? Hơn nữa… dáng vẻ ngài ấy dường như còn rất không hài lòng? Ngài ấy đang chê lôi kiếp quá nhẹ sao?"
Một vị đệ tử đứng cạnh đó nuốt nước bọt ực một cái: "Trưởng lão, con vừa thấy ngài ấy… dùng cái ô đó để hắt nước lôi điện đi như hắt nước mưa vậy…"
Đúng là như vậy. Diệp Phi thấy trên mặt ô lá chuối tích tụ quá nhiều "nước mưa màu tím" (thực chất là lôi dịch nguyên chất), hắn lo sợ cái lá chuối bị nặng quá mà rách, bèn vẩy tay một cái thật mạnh.
"Đi chỗ khác chơi cho rảnh nợ!"
Một luồng linh dịch màu tím đặc quánh bị văng ra khỏi tán ô, bắn thẳng vào ngọn núi phía xa.
*BÙM!*
Một ngọn núi cao hàng ngàn mét, vốn là cấm địa đầy rẫy yêu thú, trong chớp mắt bị san thành bình địa. Một lỗ hổng khổng lồ cháy đen hiện ra, linh khí lôi hệ nồng đậm tỏa ra khiến cả một vùng bán kính trăm dặm trở thành một mảnh "Lôi trì".
Diệp Phi nhìn ngọn núi sụp đổ, tim đập thình thịch: "Vãi! Sét đánh trúng ngọn núi kia rồi? May mà mình cầm ô kịp, không thì giờ mình thành thịt nướng rồi! Nguy hiểm quá, Tiên giới thực sự là nơi đất khách quê người, mạng người như cỏ rác mà!"
Hắn càng nắm chặt cán ô hơn, mắt láo liên nhìn trời.
Trên không trung, những đám mây tím bỗng nhiên… sững lại.
Nếu như Thiên Đạo có ý chí, lúc này nó chắc chắn đang chửi thề. Nó tích tụ cả vạn năm linh lực để thực hiện một cuộc thanh trừng quy luật, thế mà cái kẻ dưới kia lại dùng một cái lá chuối rách để hứng lấy "quà tặng" của nó, hứng xong còn vứt đi như rác. Đã vậy, gã đó còn nhìn nó bằng ánh mắt kinh hoàng như thể *nó* mới là kẻ bị hại.
Thiên Đạo cảm thấy lòng tự tôn của mình bị tổn thương nghiêm trọng. Một con mắt khổng lồ bằng sấm sét bắt đầu hình thành giữa tầng không – Thiên Phạt Nhãn!
Áp lực lúc này đã vượt ra ngoài ranh giới của Thương Lam Giới. Các đại năng ở các châu lục khác, các tông môn ẩn thế từ Trung Châu cho đến Bắc Hải đều đồng loạt mở mắt ra khỏi trạng thái bế quan trăm năm.
"Thứ gì đang xuất thế ở Đông Hoang?"
"Hơi thở này… là có kẻ muốn nghịch thiên phạt?"
"Mau! Điều động Thiên Cơ Các, dùng gương soi rọi Đông Hoang!"
Trong khi cả Tiên giới đang loạn cào cào, Diệp Phi lại đang bận… kiểm tra dép.
"Chết tiệt, nước bắn vào chân rồi. Mai phải làm thêm một đôi ủng bằng vỏ dừa nữa cho đủ bộ." Hắn ngẩng đầu nhìn con mắt khổng lồ trên trời, không hiểu sao thấy cái vòng tròn đó giống như cái bóng đèn khổng lồ sắp cháy.
"Nhìn cái gì mà nhìn? Muốn đánh nhau hả?" Diệp Phi lẩm bẩm, tay trái thủ sẵn một củ hành tây trong túi áo – củ hành mà hắn tự nhủ là nếu thấy tình hình không ổn sẽ ném ra để gây khói mù tẩu thoát.
Thiên Phạt Nhãn trừng lớn, năng lượng hủy diệt đã nén đến mức cực hạn. Chỉ cần một tia thôi, Thanh Vân Tông chắc chắn biến mất khỏi bản đồ.
Nhưng đúng vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc đó, Nhị Cẩu vốn đang nằm giả chết bên dưới gốc cây bỗng nhiên đứng dậy. Nó hướng lên bầu trời, hé răng để lộ ra một cái ngáp dài thườn thượt, đồng thời khẽ khà một tiếng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
*Gâu.*
Một tiếng sủa bình thường của một con chó vàng gầy gò. Nhưng lọt vào "tai" của Thiên Đạo, nó chẳng khác gì tiếng gầm của một vị hung thần thượng cổ từ thời hồng hoang, đủ để khiến linh hồn những vị Thần đế cũng phải tan biến.
Mây đen đang cuồn cuộn bỗng dưng… đứng khựng lại.
Cái "con mắt" khổng lồ trên trời bỗng rung lên bần bật, sau đó nhanh như cắt… tự tan rã. Mây đen rút lui với tốc độ ánh sáng, ánh trăng vằng vặc lộ ra, bầu trời trong xanh như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ngay cả gió cũng ngừng thổi, vạn vật tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
Diệp Phi ngẩn người ra, ô vẫn còn giơ trên đầu: "Ơ… tạnh rồi à? Nhanh thế? Dự báo thời tiết Tiên giới đúng là không tin được một giây nào cả."
Hắn gập chiếc ô lá chuối lại, lắc lắc mấy cái cho khô nước rồi thở phào nhẹ nhõm: "Phù… hú vía. May mà mình có cái ô gia truyền tự làm này. Không ngờ lá chuối năm nay chất lượng tốt thật."
Diệp Phi vui vẻ quay vào nhà, vẫy vẫy tay với Nhị Cẩu: "Vào thôi Nhị Cẩu, mưa tạnh rồi. Tối nay cho ngươi thêm nửa cái xúc xích, ban nãy ngươi sủa hay lắm, có vẻ tiếng sủa của ngươi dọa được mấy con chim lợn trên trời rồi đấy."
Nhị Cẩu hừ lạnh một tiếng, lại nằm xuống vị trí cũ, nhắm mắt coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Trong lòng nó thầm mắng: *Chim lợn cái gì? Đó là Thiên Đạo! Nếu ta không dọa nó biến đi, nó sợ rằng sẽ bị cái gã thần kinh như ngươi dùng ô lá chuối đập chết luôn tại chỗ mất!*
Cách đó vài dặm, Lý trưởng lão cùng đám người đứng ngây ra như phỗng đá. Bầu trời xanh thẳm rạng ngời, nhưng mặt đất xung quanh thì tan hoang, minh chứng cho một trận kinh thiên động địa vừa mới diễn ra.
"Kết thúc rồi… Chỉ một cái xua tay, thiên phạt tan biến?" Lý trưởng lão quỵ ngã, nước mắt giàn giụa: "Lão phu sống mấy trăm năm, cứ ngõ mình đã chạm đến đạo… Nào ngờ, chân lý của đạo vốn dĩ chỉ nằm trong một cái ô lá chuối của tiền bối!"
Lão run rẩy đứng dậy, nhìn về hướng vườn rau với ánh mắt đầy tôn sùng: "Chúng ta đi! Chuyện hôm nay, ai hé răng nửa lời, lão phu sẽ đích thân phế bỏ tu vi kẻ đó! Diệp tiền bối muốn sống ẩn dật, chúng ta không được làm phiền thanh tu của ngài ấy!"
Đêm đó, ở một nơi sâu thẳm dưới lòng đất của Thanh Vân Tông, những cổ thi nghìn năm trong "Vạn Cổ Mộ" đồng loạt rung động. Chúng cảm nhận được hơi thở của một vị chí tôn vừa mới "hạ phàm" để… che mưa cho mấy luống rau cải.
Trong căn nhà tranh, Diệp Phi đang ngồi bên cạnh ngọn đèn dầu, tỉ mỉ ghi vào nhật ký:
*Ngày 158: Thời tiết thất thường, sét đánh dữ dội nhưng nhờ ô lá chuối nên thoát nạn. Bài học rút ra: Phải trồng thêm thật nhiều chuối xung quanh thung lũng, tạo thành một hàng rào phòng thủ xanh. Thế giới này thực sự quá nguy hiểm, mình phải chuẩn bị thêm ít nhất 200 cái ô nữa mới đủ cảm giác an toàn.*
Dưới ánh đèn leo lét, bóng của hắn đổ dài lên vách đất, trông giống như một vị thần đứng vững giữa dòng thời gian, nhưng thực chất, trong lòng vị thần ấy chỉ đang đau khổ suy nghĩ xem… làm thế nào để bón phân cho cà chua sao cho đúng kỹ thuật.
"Đúng là sống ở cái nơi tu tiên này, không cẩn thận một tí là đi đời nhà ma ngay." Diệp Phi lẩm bẩm, rồi thổi tắt đèn, chìm vào giấc ngủ với giấc mơ về một cánh đồng rau không bao giờ có sấm sét.
Bên ngoài, Nhị Cẩu hé mắt nhìn ánh trăng, rồi lại nhìn cái ô lá chuối dựng ở góc cửa. Nó biết, kể từ ngày hôm nay, cái lá chuối đó đã không còn là lá chuối bình thường nữa. Nó đã dính "Nhân quả" của Thiên Đạo, và có lẽ trong vài ngày tới, sẽ có khối kẻ vì cái lá chuối này mà mất mạng.
Nhưng thôi, miễn là chủ nhân của nó vui, Thiên Đạo có sập xuống thì nó cũng sẽ dùng cái mông của mình che lại là được. Sống kiểu "Cẩu" mà, quan trọng nhất là được ăn ngon ngủ yên.
Giấc ngủ của Diệp Phi tối hôm đó rất ngon, nhưng đối với thế giới bên ngoài, cơn địa chấn tâm linh này chỉ mới là bắt đầu. Những tin đồn về "Thần nhân dùng lá chuối phạt thiên" bắt đầu lan truyền âm thầm trong bóng tối, thu hút những đôi mắt tham lam và sợ hãi từ khắp nơi đổ dồn về mảnh thung lũng hẻo lánh của Thanh Vân Tông.
Mà kẻ bị nhắm đến, lúc này đang ngáy khò khò, thỉnh thoảng còn đạp chăn, miệng ú ớ: "Cà tím… không được cho nhiều muối…"