Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 159: ** Sét đánh vào lá chuối và biến mất không dấu vết

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:09:02 | Lượt xem: 2

Thanh Vân Tông, thung lũng dược viên ngoại môn.

Khi ánh nắng đầu tiên của buổi sớm mai xuyên qua lớp sương mù dày đặc, rọi xuống những luống rau xanh mướt còn đọng những hạt sương lung linh như ngọc, Diệp Phi uể oải vươn vai một cái thật dài, bước ra khỏi căn nhà tranh xiêu vẹo.

Hắn dụi mắt, nhìn bầu trời quang đãng như chưa từng có chuyện gì xảy ra, rồi lại nhìn xuống mấy mảnh lá chuối rách nát nằm ngổn ngang dưới đất.

"Haiz, thời tiết Tiên giới đúng là chẳng biết đâu mà lần. Đêm qua rõ ràng sấm chớp đùng đùng, nổ như muốn san phẳng cái thung lũng này, thế mà sáng ra lại tạnh ráo như không. Hại ta mất ngủ cả đêm để chuẩn bị phương án tẩu thoát thứ 69."

Diệp Phi lẩm bẩm, vẻ mặt đầy sự oán trách. Hắn nhặt một miếng lá chuối lên, săm soi. Miếng lá này đêm qua hắn đã dùng để che cho mấy gốc cải bắp mới nhú mầm. Trên mặt lá có vài vết cháy sém đen ngòm, tản ra một chút mùi khét lẹt.

"Cái lá chuối này đúng là đồ dỏm. Để mai phải tìm giống chuối khác trồng mới được, mới có tí sấm sét mà đã cháy thế này, nhỡ trời mưa đá thật thì rau của mình đi đời nhà ma hết sao?"

Hắn tặc lưỡi, tiện tay ném miếng lá chuối vào hố phân phía sau vườn. Hắn đâu biết rằng, miếng "lá chuối dỏm" mà hắn vừa ném đi ấy, đêm qua đã gánh chịu trực diện chín đạo Cửu Thiên Huyền Lôi. Nếu một tu sĩ Kim Đan kỳ mà chạm vào cái "rác thải" ấy thôi, e là cũng đủ để bị đánh thành tro bụi ngay lập tức. Nhưng trong mắt Diệp Phi – một kẻ tự nhận là Luyện Khí tầng 3 bền bỉ suốt mười năm – thì đó chỉ là một phế liệu không đáng một xu.

Ở góc sân, Nhị Cẩu – con chó vàng gầy trơ xương – đang nằm bò ra đất, bốn chân duỗi thẳng, cái lưỡi dài thượt thò ra ngoài. Nhìn qua thì tưởng nó đang giả chết, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy lỗ mũi nó thỉnh thoảng lại phun ra hai luồng khí tím sẫm, cuốn trôi đi tàn dư lôi điện còn sót lại trong không trung.

Nhị Cẩu lén nhìn chủ nhân mình một cái bằng ánh mắt khinh bỉ.

*Chủ nhân đúng là càng ngày càng quá đáng. Đêm qua cái gã "Thiên Đạo" kia rõ ràng là nhìn trúng gốc "Thất Thải Tiên Giá" mà ngài ấy vừa trồng, định giáng sét xuống để lập lại trật tự nhân quả. Thế mà ngài ấy chỉ cầm cái lá chuối rách ra che, còn miệng thì lẩm bẩm chửi 'ông trời không cho ai ngủ'. Thiên Đạo bị cái lá chuối ấy hút sạch sấm sét, uất ức đến mức mây đen tan biến trong vòng ba hơi thở. Bây giờ ngài ấy lại chê lá chuối dỏm?*

Nhị Cẩu hắt hơi một cái, thầm nghĩ: *Thôi kệ, dù sao mình cũng chỉ là một con chó nhỏ đáng thương, việc của mình là giữ cửa và… chờ ăn linh quả thừa thôi.*

Diệp Phi không hề hay biết sự hoạt động tinh thần phong phú của con chó. Hắn cầm chiếc cuốc gỉ – thứ mà hắn nhặt được ở bãi rác tông môn nhưng thực tế là "Thái Cổ Khai Thiên Cuốc" – đi ra phía luống rau cải.

"Nào, kiểm tra xem nào. Cải bắp kim cương, cà chua nổ, hành lá sắc bén… may quá, đều bình an vô sự."

Hắn ngồi xổm xuống, ân cần tưới cho mỗi gốc cây một gáo nước lấy từ cái bình đất nung cũ kỹ. Nước trong bình trông thì bình thường, nhưng nếu một vị cường giả Hóa Thần kỳ ở đây, họ sẽ phát điên mà gào lên: "Đó là Vạn Năm Cam Lộ tinh khiết nhất thế gian! Một giọt cũng đủ để cải tử hoàn sinh!"

[Ting! Bạn đã tưới nước cho 'Cải Bắp Kim Cương' thành công. Kinh nghiệm nông nghiệp +10, Thọ nguyên +5 năm, Thuộc tính Lực lượng +1.]

Âm thanh máy móc của hệ thống vang lên trong đầu Diệp Phi. Hắn khẽ thở dài:

"Lại tăng tuổi thọ. Hệ thống này thật là, ta đã sống hơn nghìn năm rồi, cứ thế này thì bao giờ mới được chết vì già đây? Ta chỉ muốn làm một người nông dân bình thường thôi mà, sống dai quá chỉ tổ thu hút sự chú ý của mấy gã đại năng ưa tò mò thôi."

Diệp Phi lẩm bẩm xong, liền đứng dậy định đi nấu bữa sáng. Đột nhiên, hắn khựng lại.

Ngoài hàng rào tre mà hắn dựng lên (thứ thực chất là "Tuyệt Diệt Thần Trận" đủ sức nhốt chết Tiên Đế), có một bóng người đang đứng run rẩy.

Đó là Lý Trưởng Lão – vị trưởng lão ngoại môn phụ trách quản lý dược viên, đồng thời cũng là "khách quen" hay sang đây để… hưởng sái không khí.

Lúc này, Lý Trưởng Lão trông thảm hại vô cùng. Râu tóc lão dựng đứng hết cả lên, bộ đạo bào màu xám thì cháy rách tả tơi, khuôn mặt đen nhẻm như vừa chui ra từ lò than. Đêm qua, khi sấm sét giáng xuống hướng thung lũng của Diệp Phi, Lý Trưởng Lão vì lo lắng (và cũng vì tò mò xem có bảo vật gì xuất thế không) nên đã cố gắng tiến gần thung lũng. Kết quả, chỉ một chút dư chấn từ "Thiên Đạo nổi giận" bay ra cũng suýt chút nữa tiễn lão về chầu tổ tiên.

Thế nhưng, khi lão nhìn vào bên trong thung lũng, lão hoàn toàn sững sờ.

Bên ngoài thung lũng, cây cối bị đánh thành than, đất đá hóa thành nham thạch nguội lạnh. Vậy mà bên trong hàng rào tre ấy, cỏ cây xanh mướt, hoa nở rộ, thậm chí ngay cả một hạt bụi cũng không bị xáo trộn. Diệp Phi – cái gã "Luyện Khí tầng 3" mà lão quen biết – thì đang thản nhiên cầm cuốc tưới rau, khuôn mặt vẫn cái vẻ lười biếng và nhát chết như mọi ngày.

"Diệp… Diệp lão đệ…" Lý Trưởng Lão lắp bắp, giọng nói run rẩy.

Diệp Phi giật mình, vội vàng giấu cái cuốc gỉ ra sau lưng, trưng ra bộ mặt lo lắng: "Ái chà, Lý lão ca! Sao ngài lại thành ra thế này? Lại đi luyện công bị tẩu hỏa nhập ma sao? Đã bảo ngài rồi, tuổi cao thì đừng có ham hố đột phá làm gì, cứ trồng rau như ta có phải khỏe không?"

Lý Trưởng Lão suýt nữa phun một ngụm máu già ra đất. *Tẩu hỏa nhập ma cái đầu ngươi ấy! Ngươi có biết đêm qua cả Thanh Vân Tông náo loạn thế nào không? Tông chủ và chín vị thái thượng trưởng lão đều bị lôi kiếp kia làm cho kinh hãi đến mức bế quan không dám ra ngoài. Ngươi ở ngay trung tâm vụ nổ mà còn hỏi ta sao thành ra thế này?*

Lý Trưởng Lão hít một hơi sâu, đôi mắt già nua của lão đảo qua mảnh lá chuối cháy sém mà Diệp Phi vừa vứt vào hố phân. Một luồng linh áp khủng khiếp từ cái lá ấy xộc thẳng vào tâm trí lão, khiến Kim Đan trong cơ thể lão run rẩy kịch liệt.

*Trời đất ơi! Đó là… đó là một loại khí tức còn kinh khủng hơn cả lôi kiếp đêm qua! Lẽ nào…*

Đầu óc Lý Trưởng Lão bắt đầu hoạt động với công suất cực đại. Lão nhìn Diệp Phi, nhìn cái lá chuối, rồi nhìn Nhị Cẩu đang nằm giả chết. Một kịch bản mang tầm vóc sử thi hiện ra trong não lão:

*Chắc chắn là vậy! Đêm qua Thiên Đạo thấy Diệp tiểu hữu tu hành quá mức nghịch thiên (trong mắt lão, trồng rau ra linh quả thần cấp chính là nghịch thiên), nên mới hạ xuống diệt thế lôi kiếp. Diệp tiểu hữu vì muốn ngủ ngon, không muốn bị làm phiền, nên đã dùng một cái lá chuối bâng quơ hóa giải toàn bộ kiếp số. Đối với người thường, đó là thiên tai; nhưng đối với Diệp tiểu hữu, đó chẳng qua là một trò trẻ con quấy rầy giấc ngủ của ngài ấy!*

Nghĩ đến đây, thái độ của Lý Trưởng Lão lập tức thay đổi 180 độ. Lão khom lưng, gượng gạo cười nói: "Ha ha, đúng là lão phu không cẩn thận. Mà Diệp lão đệ này, cái lá… cái lá chuối cháy sém kia, ngươi không cần nữa sao?"

Diệp Phi nhướn mày: "Lá đó hỏng rồi, vứt đi làm phân thôi. Sao, Lý lão ca thích nhặt rác à?"

Lý Trưởng Lão tim đập loạn nhịp, thầm nghĩ: *Rác? Đó là chí bảo lôi hệ có thể dùng để luyện thành Tiên khí đấy!* Nhưng lão không dám nói thẳng, chỉ cung kính nói: "À, lão phu thấy cái lá ấy có vẻ dai, định mang về… lót tổ gà."

"Lão ca cứ tự nhiên. Đúng là người già thường có sở thích kỳ lạ." Diệp Phi xua xua tay, trong lòng thầm nghĩ: *Lão này chắc chắn bị sét đánh trúng não rồi, lá chuối cháy mà cũng đòi mang về.*

Để xua đi bầu không khí quái dị, Diệp Phi chỉ vào luống cà chua: "Nào, đến sớm thì có phần. Nay ta mới thu hoạch được mấy quả cà chua 'mọng nước', lão ca cầm vài quả về mà bồi bổ."

Lý Trưởng Lão nhìn mấy quả cà chua đỏ rực, căng mọng đang tỏa ra thứ ánh sáng đỏ mờ ảo, trông giống như những trái tim của một vị thần nào đó đang đập phập phồng. Lão nuốt nước miếng ực một cái. Mỗi lần ăn rau của Diệp Phi, tu vi của lão lại tăng tiến một cách vô lý. Lần trước ăn một củ cà rốt, lão từ Kim Đan tầng 2 vọt lên tầng 5 trong vòng một đêm mà không cần luyện tập gì.

Lão đón lấy mấy quả cà chua bằng đôi tay run rẩy: "Đa tạ Diệp lão đệ… à không, đa tạ Diệp tiên sinh!"

"Tiên sinh cái gì mà tiên sinh? Cứ gọi Diệp đệ là được rồi." Diệp Phi xua tay, vẻ mặt cực kỳ khó chịu. Hắn ghét nhất là bị gọi là cao nhân hay tiên sinh, bởi vì điều đó đồng nghĩa với việc hắn sắp gặp rắc rối.

Hắn vội vàng quay vào bếp, lấy ra hai cái bánh bao chay rồi nói vọng ra: "Lão ca tự nhiên nhé, ta còn phải đi… bói quẻ xem hôm nay có nên ra khỏi thung lũng không. Đêm qua sấm sét thế này, chắc chắn là điềm báo đại hung, tốt nhất là ta nên ở trong hầm trú ẩn thêm vài ngày."

Nói đoạn, Diệp Phi chui tọt vào căn nhà tranh, đóng chặt cửa lại. Hắn lấy ra một bộ quẻ bói làm từ xương rùa cổ đại (vốn là xương của một con Huyền Vũ nào đó), bắt đầu gieo.

"Cạch… cạch…"

Mảnh xương rơi xuống bàn. Diệp Phi nhìn chằm chằm, rồi mặt biến sắc: "Hự! Đại đại cát? Trời ơi, không thể nào! Theo kinh nghiệm 'cẩu' lâu năm của ta, phàm là lúc quẻ bói bảo tốt nhất thì chính là lúc nguy hiểm nhất đang rình rập! Điềm 'Đại cát' này chắc chắn là 'Cực thịnh tất suy'! Không ổn, không ổn, mình phải gia cố thêm 10 lớp trận pháp nữa!"

Bên ngoài, Lý Trưởng Lão cầm mấy quả cà chua, nhìn căn nhà đóng cửa im lìm của Diệp Phi với ánh mắt đầy sùng bái.

"Diệp tiên sinh quả nhiên là đại năng lánh đời. Ngài ấy rõ ràng đã nắm vận mệnh thế gian trong lòng bàn tay, thế mà vẫn khiêm tốn, thận trọng đến mức đáng sợ. Một đạo lôi kiếp chẳng thấm vào đâu mà ngài ấy còn định gia cố trận pháp. Đây chính là cảnh giới của kẻ mạnh thực sự: Bất động thanh sắc, thận trọng như đi trên băng mỏng!"

Lão ôm chặt mấy quả cà chua như ôm báu vật, rồi liếc nhìn Nhị Cẩu. Nhị Cẩu ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng ởn có thể nghiền nát cả cực phẩm pháp bảo.

Lý Trưởng Lão rùng mình, không dám ở lại lâu hơn, vội vàng thi triển độn thuật biến mất. Lão phải về ngay lập tức, vừa ăn cà chua vừa bế quan. Lão linh cảm rằng, sau khi ăn hết mấy quả này, lão có lẽ sẽ là Nguyên Anh kỳ đầu tiên trong lịch sử Thanh Vân Tông đột phá mà… chỉ cần ngồi ăn.

***

Trong khi thung lũng ngoại môn đang chìm trong bầu không khí "điền văn" thanh bình xen lẫn những hiểu lầm hài hước, thì ở chính điện của Thanh Vân Tông, bầu không khí lại căng thẳng như dây đàn.

Tông chủ Thanh Vân Tông – Vân Trung Tử, một vị cường giả Nguyên Anh tầng 9, lúc này đang đứng ngồi không yên trên bảo tọa. Phía dưới là chín vị thái thượng trưởng lão, ai nấy mặt mày cũng xanh mét.

"Báo cáo Tông chủ, kết quả trắc nghiệm đêm qua đã có." Một vị chấp pháp trưởng lão run giọng nói, "Đạo thiên lôi đêm qua không phải là thiên tai bình thường, cũng không phải là có kẻ đột phá Hóa Thần."

"Vậy nó là cái gì?" Vân Trung Tử gầm lên.

"Nó là… Thiên Phạt." Vị trưởng lão kia quỳ sụp xuống, "Theo ghi chép trong cổ tịch, Thiên Phạt chỉ giáng xuống khi có một thứ gì đó làm đảo lộn quy luật của trời đất, vượt ra ngoài sự kiểm soát của Thiên Đạo xuất hiện. Và… điểm hạ lạc của Thiên Phạt là ở hướng thung lũng ngoại môn."

"Thung lũng ngoại môn? Chẳng phải đó là nơi bỏ hoang để trồng rau sao?" Một vị thái thượng trưởng lão thắc mắc.

"Vâng, đúng là nơi đó. Nhưng có một điều kỳ quái… đêm qua khi Thiên Phạt giáng xuống, chúng tôi cảm nhận được lôi điện biến mất một cách không dấu vết ngay khi vừa chạm đất. Cứ như thể… cứ như thể có một cái miệng khổng lồ đã nuốt chửng toàn bộ chín đạo lôi đình vậy."

Cả chính điện chìm vào im lặng đến nghẹt thở.

Nuốt chửng Thiên Phạt? Chuyện này ngay cả các vị Tiên nhân trong truyền thuyết cũng chưa chắc làm được.

Vân Trung Tử run rẩy nắm chặt thành ghế: "Mau! Cho người đến thung lũng ngoại môn kiểm tra ngay lập tức! Nhưng nhớ kỹ, tuyệt đối không được gây hấn, không được to tiếng! Nếu nơi đó thật sự có đại năng cư ngụ, Thanh Vân Tông chúng ta phải dùng mọi giá để lấy lòng ngài ấy!"

"Nhưng… người của chúng ta đi vào thung lũng đó có gặp nguy hiểm không?" Một người hỏi.

Vân Trung Tử trầm mặc hồi lâu rồi thở dài: "Nếu ngài ấy muốn giết chúng ta, cả cái Thanh Vân Tông này đã biến thành tro bụi từ đêm qua rồi. Thung lũng ngoại môn đó… bây giờ là vùng đất cấm kỵ nhất, cũng là hy vọng duy nhất của tông môn ta trong thời kỳ pháp mạt này."

Cùng lúc đó, tại một thế giới cao hơn – Tiên Giới thượng tầng.

Ý chí của Thiên Đạo Thương Lam Giới đang lâm vào trạng thái cực kỳ rối loạn. Nó là quy luật điều hành thế giới này, mọi sinh linh đều phải tuân theo sự sắp đặt của nó. Thế nhưng, đêm qua nó phát hiện ra có một góc nhỏ trong thung lũng hẻo lánh, có kẻ dám trồng ra thứ rau quả chứa đựng tinh túy vượt qua cả Tiên dược.

Nó giận dữ giáng xuống Thiên Phạt. Thế nhưng, điều làm nó "ngơ ngác" đến mức muốn sập nguồn chính là: Đòn tấn công mạnh nhất của nó lại bị một… mảnh lá thực vật che lại. Không phải là hóa giải, mà là "hấp thụ". Giống như một cái giếng không đáy, toàn bộ năng lượng của Thiên Phạt bị mảnh lá kia hút cạn, sau đó chuyển hóa thành chất dinh dưỡng để… nuôi mấy gốc cải bắp.

Thiên Đạo ngơ ngác, uất ức nhưng không thể làm gì. Bởi vì khi nó muốn định vị kẻ nghịch thiên kia để trừng phạt tiếp, nó chỉ thấy một gã phàm nhân đang cầm cuốc đứng lẩm bẩm chửi trời. Khí tức của gã phàm nhân đó hoàn toàn hòa hợp với đất trời, nhịp thở của hắn đồng nhất với nhịp đập của đại địa, khiến Thiên Đạo không thể nào khóa định được.

Nó có cảm giác như mình vừa bị một gã nông dân tát một cái thật kêu, nhưng khi nhìn kỹ lại thì gã nông dân ấy lại đang chăm chú xem xét… bãi phân chó.

Sự sỉ nhục này, Thiên Đạo chỉ có thể nuốt đắng cay vào trong.

***

Quay lại thung lũng của Diệp Phi.

Lúc này, nhân vật chính của chúng ta đã gia cố xong lớp trận pháp thứ 10 bằng cách… cắm thêm vài hàng rào mây mới quanh vườn rau.

"Phù… thế này chắc là tạm ổn. Trận pháp 'Bình Hàng Rào' này chắc là có thể ngăn được mấy con thỏ rừng vào phá hoại." Diệp Phi phủi tay, đắc ý nhìn tác phẩm của mình.

Hắn không biết rằng, cái "bình hàng rào" của hắn, mỗi một sợi mây đều được hắn ngâm trong nước Cam Lộ và được bao phủ bởi "Khốn Tiên Trận" cấp 9. Một con thỏ rừng nếu lao vào sẽ bị nướng chín ngay lập tức, còn một vị cao thủ Hợp Thể kỳ nếu muốn đột phá cái hàng rào này, e là phải dùng mạng mà đổi.

Hắn bế Nhị Cẩu lên, vỗ vỗ vào cái đầu đầy lông của nó: "Này Nhị Cẩu, từ hôm nay hai ta phải thận trọng hơn nữa. Bói quẻ bảo Đại Cát, chắc chắn là có rắc rối to sắp đến. Để cho chắc ăn, tối nay ta sẽ nấu nồi lẩu cà chua cà rốt. Ăn xong hai ta chui xuống hầm ngủ cho chắc, rõ chưa?"

Nhị Cẩu rên hừ hừ một tiếng, trong lòng thầm nghĩ: *Lẩu linh quả thần cấp? Ngài nói thế thì Thiên Đạo có sập xuống tôi cũng cam lòng.*

Nhị Cẩu ngoáy tít cái đuôi gầy, nhìn chủ nhân mình bận rộn trong bếp. Nó biết, đêm qua không chỉ có lôi kiếp, mà dưới lòng đất – trong Vạn Cổ Mộ – cũng có vài lão quái vật định tỉnh lại. Nhưng ngay khi Diệp Phi dẫm mạnh xuống đất một cái để đóng cọc hàng rào, một luồng kình lực kinh thiên động địa đã truyền thẳng xuống mạch đất, ép tất cả các cỗ quan tài cổ đại phải đóng chặt lại, mấy vị cổ thần bên trong sợ đến mức hồn vía lên mây, lập tức tự phong ấn thêm một vạn năm nữa cho chắc.

Thế giới này quả thật rất nguy hiểm, nhưng đó là với người khác. Còn ở thung lũng này, quy tắc chỉ có một: Đừng có làm phiền Diệp Phi trồng rau.

Diệp Phi vừa nhóm lửa vừa lẩm bẩm: "Trồng rau đúng là vất vả thật. Bao giờ mới được nghỉ ngơi đây?"

Trong nồi, những lát cà chua đỏ mọng bắt đầu tan chảy, tỏa ra một mùi hương nồng nàn đến mức khiến mây xanh trên trời cũng phải ngừng trôi, gió ngừng thổi, như muốn ghé tai xuống nghe xem cái món "thần thực" này vị nó thế nào.

Một ngày bình thường (trong mắt Diệp Phi) lại tiếp tục trôi qua như thế. Sét đánh? Lá chuối hỏng? Thiên Đạo ngơ ngác? Những chuyện đó đối với một "Cẩu nhân" chính hiệu thì chẳng quan trọng bằng việc bữa tối nay rau có tươi hay không.

Và cứ thế, trong căn nhà tranh lụp xụp, một vị đại năng "sợ chết" đang hì hục nấu ăn, bên cạnh là một con thần thú "giả chó", tất cả đều đang nghiêm túc thực hiện triết lý: "Càng mạnh thì càng phải trốn kỹ".

Còn ở bên ngoài, sóng gió mới chỉ bắt đầu khởi động khi đoàn người của Tông chủ Thanh Vân Tông đang run rẩy tiến về phía thung lũng…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8