Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 160: ** Diệp Phi mắng Thiên Đạo vì làm ồn
**Chương 160: Diệp Phi mắng Thiên Đạo vì làm ồn**
Đêm thảo nguyên Đông Hoang thường tĩnh mịch như tờ, chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích hòa cùng hơi thở của cỏ cây. Nhưng đêm nay, sự tĩnh lặng đó bị xé toạc bởi một luồng áp lực kinh thiên động địa.
Phía trên đỉnh núi của Thanh Vân Tông, mây đen từ tứ phía cuồn cuộn đổ về, đặc quánh như mực tàu. Giữa tầng mây, những tia sét màu tím sẫm như những con rồng khổng lồ đang nhe răng múa vuốt, thỉnh thoảng lại "ầm" một tiếng, chấn động đến mức khiến cả rặng núi Thanh Vân rung chuyển bần bật.
"Cửu Thiên Huyền Lôi? Đây… đây là có đại năng nào đang độ kiếp Hóa Thần sao?"
Tại nội môn Thanh Vân Tông, lão tông chủ cùng các vị trưởng lão đứng trên đỉnh núi, mặt cắt không còn giọt máu. Luồng uy áp kia quá khủng khiếp, khiến linh lực trong cơ thể họ đình trệ, đầu gối không tự chủ được mà muốn quỵ xuống.
Trong khi cả tông môn đang nơm nớp lo sợ tai họa ngập đầu, thì tại một thung lũng hẻo lánh phía sau núi, trong căn nhà tranh lụp xụp của khu dược viên ngoại môn, có một người đang trùm chăn kín mít, bực bội xoay người lần thứ mười tám.
Diệp Phi đang ngủ rất ngon. Trong mơ, hắn vừa thu hoạch được một lứa "Cà rốt Vạn Niên", điểm thuộc tính tăng vọt đến mức hắn có thể một đấm đấm bay cái thế giới đầy rẫy nguy hiểm này để về quê cũ. Thế nhưng, cứ mỗi lần hắn chuẩn bị chạm tay vào hạt giống mới, một tiếng nổ kinh hoàng lại vang lên bên tai, khiến giấc mơ tan thành mây khói.
"Ầm!!!"
Thêm một đạo lôi điện đánh xuống, mạnh đến nỗi làm cái bình tưới nước đặt đầu giường của Diệp Phi nảy lên bần bật, nước Cam Lộ bên trong bắn ra vài giọt xuống đất.
"Con mẹ nó… thật là không cho ai ngủ mà!"
Diệp Phi bật dậy, mái tóc hơi rối bời, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Hắn vớ lấy chiếc cuốc gỉ dựng góc tường làm gậy chống, xỏ đôi dép cỏ rách rưới, hầm hầm bước ra khỏi cửa.
Bên ngoài, Nhị Cẩu đang nằm phủ phục dưới gốc cây lê già, cái đuôi gầy gò cụp lại, đôi mắt chó vàng láo liên nhìn lên trời. Thấy chủ nhân đi ra với bộ mặt như sắp đi đòi nợ, Nhị Cẩu rùng mình một cái, thầm nghĩ: *Thôi xong, cái "Ông Trời" này hôm nay đen rồi. Ai bảo gào thét đúng lúc chủ nhân đang ngủ nướng làm gì.*
Diệp Phi bước ra giữa sân, ngước mặt nhìn lên bầu trời đen kịt. Lúc này, trên tầng không, một luồng lôi điện màu vàng kim to bằng cả cột đình đang tích tụ, chuẩn bị giáng xuống một đòn hủy thiên diệt địa. Áp lực khổng lồ khiến không gian xung quanh thung lũng bắt đầu rạn nứt.
Diệp Phi không hề cảm thấy uy áp gì cả. Trong mắt hắn, cái "Thiên Đạo" hay "Lôi Kiếp" này chỉ giống như một cái loa phường bị hỏng, cứ đến giờ linh lại réo lên hành hạ lỗ tai người lương thiện. Hắn chống nạnh, tay kia giơ chiếc cuốc gỉ chỉ thẳng lên trời, giọng khản đặc vì ngái ngủ nhưng mang theo một sự phẫn nộ tột độ:
"Cái đồ thần kinh này! Ngươi có biết bây giờ là mấy giờ không hả?"
Giọng nói của Diệp Phi không lớn, nhưng ngay khi tiếng mắng vang lên, một luồng sóng âm vô hình mang theo quy tắc "Thần Nông Bất Tử" từ cơ thể hắn tuôn ra. Luồng khí tức này bình thường bị hắn thu liễm đến cực điểm, giờ đây theo cơn giận mà bộc phát một tia nhỏ nhất.
Tiếng mắng vừa dứt, đạo lôi điện vàng kim đang chuẩn bị đánh xuống bỗng nhiên… khựng lại giữa chừng.
Đúng thế, nó khựng lại như bị ai đó bấm nút tạm dừng.
Diệp Phi vẫn chưa hả giận, hắn tiếp tục gào lên: "Ầm ầm cái gì? Nhà ngươi giàu điện lắm à? Muốn khoe khoang thì cút ra ngoài biển mà đánh! Ngươi có biết tiếng ồn của ngươi làm mấy cây bắp cải của ta sợ đến mức héo lá rồi không? Rau mà không lớn được thì ngươi đền cho ta chắc?"
Nói đoạn, Diệp Phi tức mình vung chiếc cuốc gỉ lên, chẳng cần dùng đến linh lực, chỉ là một động tác xua đuổi ruồi muỗi bình thường: "Biến ngay! Trong vòng mười hơi thở mà còn thấy một cái tia chớp nào, ta thề sẽ lên đó cuốc nát cái đám mây rác rưởi của ngươi làm phân bón!"
Tại một nơi nào đó sâu thẳm trong quy tắc vận hành của thế giới, "ý chí Thiên Đạo" vốn đang vận hành theo bản năng bỗng nhiên run rẩy. Trong cái nhìn của "Nó", thanh niên mặc áo vải thô kia không phải là một tu sĩ Luyện Khí tầng 3, mà là một vị Thần Ma Thượng Cổ đang tỉnh giấc. Mỗi lời mắng của hắn đều chứa đựng sức mạnh định hình lại nhân quả, chiếc cuốc trong tay hắn chính là thứ có thể khai thiên lập địa.
"Vút!"
Một màn kỳ lạ nhất từ khi Thanh Vân Tông lập phái đã xảy ra.
Đám mây đen rộng hàng ngàn dặm, vốn đang mang theo uy thế tiêu diệt chúng sinh, bỗng nhiên co rúm lại như một đứa trẻ bị bắt quả tang làm sai chuyện. Những tia lôi điện hung dữ lập tức tắt ngấm. Trong chớp mắt, đám mây tản ra với tốc độ còn nhanh hơn lúc nó kéo đến, để lộ ra bầu trời đêm đầy sao lấp lánh và một vầng trăng tròn vành vạnh.
Không gian trở nên im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng một chiếc lá rơi.
Diệp Phi hứ một tiếng, thu lại chiếc cuốc: "Đấy, phải biết điều thế chứ. Cứ tưởng mình là ông trời thì thích làm gì thì làm chắc?"
Hắn xoay người, lầm bầm bước vào nhà: "Nhị Cẩu, trông vườn cho kỹ. Đứa nào còn dám làm ồn nữa thì bảo ta, ta ra lột da nó nấu cao."
Nhị Cẩu nhìn chủ nhân đóng cửa, sau đó nhìn lên bầu trời trống rỗng, trong lòng thầm bĩu môi: *Cái đồ Thiên Đạo hèn nhát, bị mắng vài câu đã chạy mất dép. Đúng là không có tiền đồ.* Nó ngáp một cái dài, nằm xuống tiếp tục giấc ngủ, nhưng cái đuôi đã kịp lén ngoáy một cái xuống đất, ra hiệu cho các "cư dân" dưới Vạn Cổ Mộ: "Nghe thấy chưa? Chủ nhân đang bực, đứa nào dám thở mạnh là ta không cứu được đâu đấy."
Ở phía xa, trên vách núi Thanh Vân Tông.
Lý Trưởng Lão – người vừa lén mò sang để "hít" chút linh khí tỏa ra từ vườn rau của Diệp Phi – chứng kiến toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối qua một khe đá. Lão đứng ngây người như một pho tượng, chén rượu trên tay rơi xuống lúc nào không biết.
Lão vừa thấy gì?
Một đệ tử ngoại môn, tay cầm một chiếc cuốc rách, mắng cho Thiên Đạo phải im miệng? Mắng cho Cửu Thiên Lôi Kiếp phải bỏ chạy trối chết?
"Đây… đây không phải là tu tiên nữa rồi…" Lý Trưởng Lão lẩm bẩm, đôi mắt già nua long lanh sự sùng bái điên cuồng: "Diệp tiểu hữu… không, Diệp tiền bối! Ngài rốt cuộc là ai? Ngôn xuất pháp tùy, quát tháo lôi đình… Hóa ra tu luyện đến tột cùng không phải là nghịch thiên, mà là để… mắng thiên!"
Lý Trưởng Lão cảm thấy một tầng xiềng xích trong não mình vừa vỡ tan. Lão tưởng mình đã hiểu về Diệp Phi, nhưng giờ lão mới thấy mình vẫn quá "ngây thơ". Hóa ra trồng rau chỉ là cái vỏ bọc để ngài ấy giám sát Thiên Đạo.
"Trời ạ, ta hiểu rồi! Ngài ấy nói rau bị héo… Thực chất là đang nhắc nhở Thiên Đạo rằng sự cân bằng giữa âm và dương đã bị phá vỡ! Một câu mắng mang theo chí lý vô thượng về sự sinh tồn của vạn vật!"
Lý Trưởng Lão run rẩy rút ra một cuốn sổ nhỏ, ghi lại một dòng chữ: *"Ngày… tháng…, tiền bối mắng trời, trời kinh hãi rút lui. Kết luận: Tu tiên phải giữ mồm giữ miệng, nhất là lúc người ta đang ngủ."*
Trong khi đó, bên trong nhà tranh.
Diệp Phi đã leo lên giường, chùm chăn kín đầu. Hắn cảm thấy thế giới này cuối cùng cũng bình yên được một chút. Hệ thống trong đầu hắn vang lên một tiếng thông báo khô khốc:
[Ting! Ký chủ uy hiếp Thiên Đạo thành công, hoàn thành thành tựu ẩn: "Ta là ông nội của ông trời".]
[Phần thưởng: Điểm tuổi thọ +1000 năm, hạt giống "Dưa Hấu Ngộ Đạo" x1.]
[Thuộc tính tăng mạnh, Tu vi thực tế (ẩn): Đỉnh phong… đang chờ cập nhật…]
Diệp Phi nửa tỉnh nửa mê, mắng thầm: "Hệ thống cũng làm ồn… Câm miệng, cho ta ngủ!"
Tiếng hệ thống lập tức im bặt. Cả thung lũng lại chìm vào sự yên tĩnh tuyệt đối, chỉ còn tiếng ngáy đều đều của một kẻ "cẩu" nhất thế gian, người mà chỉ cần một giấc ngủ ngon là có thể cứu được cả một đại lục khỏi thảm họa.
Ở bên ngoài, những cây bắp cải vừa được "tha mạng" từ lôi kiếp bỗng nhiên lay động, lớp lá màu xanh sẫm của chúng hơi ửng lên một lớp ánh sáng kim cương bền bỉ, dường như vừa trải qua một cuộc lột xác thần thánh nhờ vào mấy tiếng mắng chửi của chủ nhân.
Một đêm kinh hoàng của giới tu tiên, kết thúc đơn giản như vậy đấy. Bởi vì, có một nông dân không thích bị mất giấc ngủ.