Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 161: ** Bí ẩn về người tạo ra Hệ thống Thần Nông

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:10:27 | Lượt xem: 2

Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù dày đặc của Thập Bát Đại Trận đang bao phủ thung lũng, Diệp Phi mới vươn vai thức dậy trên chiếc giường gỗ sồi đã lên nước bóng loáng.

Tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ dường như có phần dè dặt hơn thường ngày. Cũng phải thôi, dư chấn từ màn "mắng trời" đêm qua vẫn còn lảng vảng đâu đó trong hư không, khiến vạn vật trong vùng bán kính mười dặm quanh Dược Viên Ngoại Môn này đều đang ở trong trạng thái cung kính một cách kỳ lạ.

Diệp Phi dụi mắt, lầm bầm: "Hệ thống, hôm nay bói cho ta một quẻ. Xuất hành có thuận lợi không?"

[Ting! Quẻ tượng hôm nay: Bình An Vô Sự. Gợi ý: Ký chủ nên ở nhà nhổ cỏ, bón phân, không nên rời khỏi trận pháp quá ba bước chân để tránh nhìn thấy những thứ không nên thấy.]

Diệp Phi gật đầu vẻ hài lòng: "Tốt, trùng khớp với ý ta. Thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, Thiên Đạo còn bị ta mắng cho chạy mất dép, vạn nhất nó ghi thù rồi giáng một đạo lôi kiếp 'lạc quẻ' lúc ta đang đi vệ sinh thì hỏng bét."

Hắn bước ra khỏi giường, chân trần chạm vào mặt đất mát rượi. Điều đầu tiên Diệp Phi làm không phải là súc miệng bằng nước linh tuyền, mà là tiến đến bên góc tường, nơi đặt một chậu gốm nhỏ đang chứa một hạt giống lấp lánh sắc cầu vồng – phần thưởng từ hệ thống đêm qua: Hạt giống Dưa Hấu Ngộ Đạo.

Hạt giống này không giống bất kỳ thứ gì Diệp Phi từng thấy trong mười năm qua. Nó không nằm yên mà thỉnh thoảng lại khẽ rung lên, mỗi lần rung lại phát ra những tiếng ngân nga như có ngàn vạn vị tiên nhân đang thuyết pháp bên tai.

"Hạt giống này… hơi ồn ào." Diệp Phi nhíu mày. Hắn vớ lấy cái bình tưới nước gỉ sét – thứ mà nếu đại năng giới tu tiên nhìn thấy sẽ phải quỳ lạy gọi là "Cam Lộ Tịnh Bình" – và nhỏ vào đó đúng một giọt nước.

Nhưng khi ngón tay Diệp Phi chạm vào lớp vỏ của hạt giống, một luồng điện nhẹ xẹt qua tâm trí hắn. Không phải cảm giác của lôi điện, mà là cảm giác của một sợi dây liên kết bị đứt đoạn lâu ngày đột ngột được nối lại.

[Ting! Cảnh báo: Ký chủ đang tiếp xúc với 'Bản Nguyên Chi Chủng'. Tiến trình giải mã nguồn gốc Hệ Thống Thần Nông: 0.01%…]

Diệp Phi khựng lại. Đây là lần đầu tiên sau mười năm, cái hệ thống khô khan này nhắc đến hai chữ "nguồn gốc".

Từ trước đến nay, Diệp Phi luôn tin rằng mình chỉ là một kẻ xúi quẩy chết vì làm việc quá sức, được một "phần mềm" nào đó từ chiều không gian khác chọn trúng để giải trí. Nhưng cái con số 0.01% kia hiện lên đỏ rực như một dấu hỏi lớn. Tại sao một hệ thống tối cao có thể điều khiển cả thọ nguyên và tu vi lại gắn liền với công việc đồng áng bình dị nhất?

"Nhị Cẩu! Lại đây."

Diệp Phi gọi to. Từ dưới gầm cái bàn dài bằng đá vôi (thực chất là một khối Tiên thạch chưa gọt giũa), một cái đầu chó vàng gầy gò ló ra. Nhị Cẩu ngáp dài một cái, để lộ hàm răng trông thì vàng ố nhưng lại có thể nhai nát Thần binh như nhai bánh đa. Nó nhìn Diệp Phi với ánh mắt khinh bỉ: *Lại chuyện gì nữa đây lão bản? Đang ngủ nướng cơ mà?*

"Mày xem cái này." Diệp Phi chỉ vào hạt giống dưa hấu. "Mày có cảm thấy thứ này… giống như là do con người tạo ra không?"

Nhị Cẩu lười biếng bước tới, hít hít hai cái. Đột nhiên, bộ lông vàng dựng đứng lên như bàn chông. Đôi mắt vốn luôn lim dim của nó trợn trừng, sâu thẳm trong đồng tử hiện lên bóng ma của một con cự thú vắt ngang bầu trời cổ đại. Nó khẽ gầm gừ một tiếng trong cổ họng, rồi cụp đuôi lùi lại ba bước, đầu cúi thấp xuống mặt đất.

"Mày sợ?" Diệp Phi ngạc nhiên. Nhị Cẩu đến Thiên Kiếp còn dám há mồm nuốt, vậy mà lại sợ một hạt dưa hấu?

Nhị Cẩu không nói, nó chỉ dùng móng vuốt cào xuống nền đất, viết ra mấy chữ ngoằn ngoèo mà Diệp Phi phải nhìn mãi mới luận ra: *Chủ nhân cũ…*

"Chủ nhân cũ của mày? Hay của cái hạt này?" Diệp Phi run lên.

Nhị Cẩu lại xóa đi, rồi nằm bẹp xuống, không chịu ra hiệu thêm một chữ nào nữa. Nó bắt đầu giả chết, hơi thở đều đều như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Diệp Phi trầm ngâm. Hắn biết Nhị Cẩu không đơn giản là một con chó nhặt được bên vệ đường. Mười năm trước, khi hắn vừa mới xuyên không đến và nhận nhiệm vụ trồng rau đầu tiên, hắn đã thấy Nhị Cẩu nằm thoi thóp bên cạnh một chiếc cuốc gỉ và một cái bình tưới nước.

Lúc đó hắn cứ ngàng ngàng rằng đây là "Combo tân thủ" của hệ thống tặng kèm. Nhưng bây giờ nghĩ lại, chiếc cuốc, cái bình và cả con chó này, dường như đã ở đó từ rất lâu, trước khi cả linh hồn hắn kịp nhập vào xác thân của tên đệ tử ngoại môn cùng tên này.

Hắn hít một hơi thật sâu, quyết định làm một việc mà trong mười năm qua hắn chưa bao giờ dám: Thâm nhập sâu vào lõi ý thức của Hệ thống.

"Mở giao diện thông tin cá nhân mở rộng." Diệp Phi ra lệnh.

[Ting! Tu vi hiện tại: Không xác định (Vượt quá giới hạn đo lường của Thương Lam Giới).]
[Tuổi thọ: 1.200.560 năm.]
[Nghề nghiệp: Nông phu sơ cấp (Tiến cấp cần trồng thêm 100 loại Tiên thảo).]
[Nguồn gốc hệ thống: QUYỀN TRUY CẬP BỊ TỪ CHỐI. YÊU CẦU ĐẠT MỨC 'NÔNG THÁNH' ĐỂ MỞ KHÓA.]

"Nông phu sơ cấp?" Diệp Phi tức đến suýt phụt máu mũi. "Ta mắng Thiên Đạo chạy trối chết, giết Hóa Thần như giết gà, mà vẫn chỉ là 'sơ cấp'? Vậy cái kẻ tạo ra hệ thống này… hắn là loại quái vật gì?"

Diệp Phi xách chiếc cuốc gỉ lên, đi ra vườn rau phía sau. Hắn cần làm việc để bình tâm lại.

Dược Viên của hắn lúc này đã là một thế giới hoàn toàn khác. Những hàng bắp cải kim cương tỏa ra ánh sáng rực rỡ dưới nắng mai, lá của chúng cứng đến mức nếu một tu sĩ Kim Đan đâm kiếm vào, chắc chắn kiếm sẽ gãy mà lá không một vết trầy. Những bụi hành lá mọc thẳng tắp, mỗi ngọn lá đều sắc lẹm, thỉnh thoảng lại bắn ra một tia kiếm khí vô hình chém đôi những hạt bụi bay lơ lửng.

Ở giữa vườn là cây đại thụ che trời – nơi mà Diệp Phi từng gọi là cây dưa hấu đột biến. Thực ra đó là một cây linh mộc vạn năm đã bị hắn bón quá nhiều phân Thần cấp đến mức biến dị.

Đúng lúc này, ngoài cổng rào, một bóng dáng già nua, lôi thôi đang lén lút dòm ngó.

Lý Trưởng Lão hôm nay không uống rượu. Lão mang theo một cái hộp gỗ cổ xưa, mặt mũi đầy vẻ lo âu nhưng cũng cực kỳ thành kính. Thấy Diệp Phi đang cuốc đất, lão không dám vào ngay, mà đứng ngoài hành lễ chín mươi độ.

"Diệp… Diệp tiền bối, tiểu lão nhi có chuyện quan trọng muốn bẩm báo."

Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, thở dài: "Lý lão gia tử, ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, cứ gọi là Diệp đạo hữu hoặc Diệp lão đệ thôi. Tiền bối cái gì chứ, ta chỉ là tên tạp dịch trồng rau."

Lý Trưởng Lão trong lòng tự nhủ: *Ngài cứ diễn đi, đêm qua ngài mắng trời như mắng con cháu, giờ lại giả bộ làm tạp dịch. Nếu ngài là tạp dịch thì Tông chủ nhà chúng ta chỉ đáng làm cái xẻng xúc phân.*

"Dạ, Diệp tiểu hữu." Lý Trưởng Lão đổi giọng ngay lập tức cho hợp ý "đại năng". Lão run rẩy mở hộp gỗ ra. "Chuyện là… đêm qua khi Lôi Kiếp rút đi, tại cấm địa 'Vạn Cổ Mộ' phía sau núi bỗng nhiên có một vật này bay vọt ra, nó cứ lở lửng phía trên đỉnh núi rồi tự động bay về hướng Dược Viên này. Tiểu lão nhi thấy nó có duyên với ngài, nên mạo muội mang đến."

Diệp Phi nhìn vào trong hộp. Đó là một mảnh xương bả vai của ai đó, nhưng không trắng hếu mà lại đen bóng như ngọc thạch, trên bề mặt khắc chằng chịt những ký tự cổ quái.

Khi mảnh xương xuất hiện, Nhị Cẩu đang nằm giả chết đột ngột bật dậy. Nó gầm lên một tiếng nhỏ, rồi nhảy phóc tới, cướp lấy cái hộp gỗ trước sự kinh hoàng của Lý Trưởng Lão.

"Nhị Cẩu! Trả lại cho người ta!" Diệp Phi quát.

Nhưng Nhị Cẩu không trả. Nó mang cái hộp đến dưới gốc hạt giống dưa hấu ngộ đạo, dùng chân bới đất rồi chôn chặt cái hộp xuống đó. Sau đó, nó nhìn Diệp Phi bằng ánh mắt khẩn thiết, dường như muốn nói: *Thứ này là chìa khóa.*

Cùng lúc đó, âm thanh của hệ thống vang lên dồn dập, lần đầu tiên có chút cảm xúc run rẩy:

[Ting! Phát hiện mảnh vỡ ký ức của 'Thần Nông Tiên Khởi'!]
[Tự động hấp thu…]
[Tiến trình giải mã nguồn gốc: 1%… 5%… 10%…]

Ầm một tiếng!

Diệp Phi cảm thấy mặt đất dưới chân mình đột nhiên biến mất. Lý Trưởng Lão đang đứng đó cũng nhòe đi. Cả thung lũng xanh tốt của hắn bị thay thế bởi một vùng không gian xám xịt, tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Hắn đứng giữa hư không. Trước mặt hắn là một bóng lưng cao lớn, vận một bộ đồ da thú đơn sơ, vai đeo gùi, tay cầm một chiếc cuốc gỗ – trông chẳng khác gì một người nông dân thời viễn cổ. Nhưng người đó đứng ở đâu, không gian và thời gian ở đó như được định hình lại.

"Ngươi đến muộn hơn ta tưởng." Bóng lưng ấy vang lên một giọng nói trầm thấp, như tiếng vọng từ thuở khai thiên lập địa.

Diệp Phi cảnh giác, chiếc cuốc gỉ trong tay hắn tự động thủ thế: "Ngài là ai? Đây là đâu?"

Người kia từ từ quay lại. Gương mặt hắn mờ ảo, không thể nhìn rõ ngũ quan, nhưng đôi mắt thì rực sáng như hai vầng thái dương. "Ta là ngươi của mười vạn kiếp trước, cũng là kẻ đã gieo xuống hạt giống 'Hệ Thống' này vào trong linh hồn ngươi trước khi thế giới này rơi vào cảnh lầm than."

"Mười vạn kiếp trước?" Diệp Phi cảm thấy đầu óc choáng váng. "Ta chỉ là một nhân viên văn phòng bị ép tăng ca đến chết…"

Bóng người kia khẽ cười, tiếng cười chứa đựng sự sầu muộn vô tận. "Tăng ca? Đó chẳng qua là một loại lịch kiếp trong vòng luân hồi mà thôi. Ngươi nghĩ tại sao một nhân loại bình thường lại có thể chịu đựng được sức mạnh của 'Thần Nông Bất Tử Công'? Tại sao Nhị Cẩu lại chịu đi theo ngươi? Tại sao cái cuốc gỉ kia lại không ai nhấc nổi trừ ngươi?"

Hắn bước tới một bước, hư không rung chuyển.

"Thương Lam Giới đang chết dần. Linh khí cạn kiệt không phải tự nhiên, mà là bị kẻ khác đánh cắp. Ta tạo ra Hệ Thống không phải để ngươi tu tiên thành thần, mà là để ngươi thông qua việc trồng trọt, khôi phục lại 'Mạch sống' của đất trời. Mỗi một gốc rau ngươi trồng, là một điểm linh khí được hồi sinh. Mỗi một điểm thuộc tính ngươi nhận được, là sự trả ơn của Thiên Địa đối với người chăm sóc nó."

Diệp Phi lùi lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Ngài muốn ta làm anh hùng cứu thế? Không, ngài tìm nhầm người rồi. Ta rất nhát gan, ta chỉ muốn trồng rau, sống thọ, rồi cưới một cô vợ như Thanh Tuyết và sống qua ngày đoạn tháng thôi."

Bóng người cổ đại dừng lại, lặng yên nhìn Diệp Phi một lúc lâu, rồi đột nhiên bật cười lớn. "Ha ha ha! Đúng vậy! Chính là cái tính cách này! Chính vì ngươi đủ 'cẩu', đủ sợ chết, nên ngươi mới không bị cuốn vào vòng xoáy tranh quyền đoạt lợi của những kẻ tu tiên ngoài kia. Chỉ có kẻ không muốn làm anh hùng, mới có thể làm nên đại sự mà không bị Thiên Đạo dòm ngó."

Hắn vẫy tay một cái, một luồng sáng xanh biếc từ mảnh xương ngọc đen ban nãy bay vào trán Diệp Phi.

"Hệ thống Thần Nông không phải là công cụ, nó là di nguyện của ta. Khi ngươi đạt đến 'Nông Thánh', ngươi sẽ thấy được diện mạo thật của thế giới này. Cho đến lúc đó… cứ tiếp tục cẩu đi. Càng cẩu, ngươi càng mạnh. Càng mạnh, mảnh vườn của ngươi càng là nơi an toàn nhất thiên hạ."

Hình ảnh bắt đầu tan vỡ. Tiếng nói của vị thần viễn cổ nhỏ dần: "Nhớ kỹ, bảo vệ cái bình tưới nước cho tốt… nó chứa nước mắt của mười tám vị Tiên Đế đã ngã xuống để bảo vệ hạt giống cuối cùng…"

"Này! Đừng đi! Giải thích rõ hơn chút đi chứ!" Diệp Phi hét lên.

"Diệp tiểu hữu! Diệp tiền bối! Ngài sao vậy?"

Tiếng gọi của Lý Trưởng Lão kéo Diệp Phi trở lại thực tại.

Hắn thở hổn hển, nhận ra mình vẫn đang đứng giữa vườn rau. Lý Trưởng Lão đang nhìn hắn với vẻ mặt kinh hồn bạt vía, còn Nhị Cẩu thì đã nằm xuống gốc cây, đôi tai vểnh lên như thể vừa nghe lén được bí mật gì đó.

Cái hộp gỗ đã trống rỗng. Mảnh xương đen đã biến mất hoàn toàn.

[Ting! Tiến trình giải mã nguồn gốc: 15%. Cấp độ ký chủ: Nông phu sơ cấp (đã gia tăng 10% tốc độ trồng trọt).]

Diệp Phi lau mồ hôi lạnh, nhìn chiếc cuốc gỉ trong tay mình. Cảm giác lúc này đã khác hẳn. Hắn cảm nhận được chiếc cuốc như một phần xương thịt, và mảnh vườn này… dường như không chỉ là những luống đất bình thường, mà là những mạch máu đang đập của cả một đại lục.

Lý Trưởng Lão run rẩy hỏi: "Ngài… ngài vừa mới xuất thần. Tiểu lão nhi thấy quanh thân ngài hiện lên ảo ảnh của vạn vật sinh sôi, bách điểu chầu phụng… Có phải ngài lại vừa ngộ ra chân lý gì mới không?"

Diệp Phi nhìn lão già "não bổ" này, rồi lại nhìn vườn rau của mình. Hắn bỗng nhiên cảm thấy một áp lực đè nặng, nhưng ngay lập tức cái tính cách "Cẩu" đã chiến thắng.

"Không có gì." Diệp Phi bình thản nói, mặt không đổi sắc. "Chỉ là ban nãy ta tính toán lại, thấy mấy củ khoai tây kia sắp chín rồi. Sợ thu hoạch muộn nó sẽ bị nảy mầm có độc, nên hơi lo lắng chút thôi."

Lý Trưởng Lão trợn tròn mắt: "Khoai… khoai tây? Lo lắng vì khoai tây mà ngài phát ra uy áp làm sập luôn cái hàng rào phía Tây sao?"

Diệp Phi quay đầu nhìn, quả nhiên, hàng rào tre kiên cố của hắn – thứ có thể ngăn cản cường giả Nguyên Anh – giờ đã nát bấy như cám.

Hắn tặc lưỡi: "Haiz, đồ dỏm có khác. Nhị Cẩu, lát nữa ra rừng chặt thêm ít tre về làm lại. Nhớ chọn loại tre nghìn năm ấy, loại non quá hay bị mối mọt."

Lý Trưởng Lão suýt quỵ xuống. Tre nghìn năm để làm hàng rào? Ở ngoài kia người ta tranh nhau một lóng tre đó để làm cốt kiếm, ngài lại dùng để ngăn thỏ rừng?

Nhưng Diệp Phi không quan tâm nữa. Hắn tiến đến bên chỗ chôn hạt giống dưa hấu. Lúc này, từ dưới lớp đất màu mỡ, một mầm xanh bé xíu, lấp lánh như ngọc bích đã bắt đầu nhú lên.

Khác với những cây rau khác luôn hướng về phía mặt trời, mầm cây dưa hấu ngộ đạo này lại hơi nghiêng về phía Diệp Phi, khẽ lay động như đang chào hỏi người cha già của nó.

Diệp Phi nhìn mầm cây, thầm nghĩ: *Thần Nông Tiên Khởi sao? Mười vạn kiếp trước sao? Dù các người là ai, dù hệ thống này từ đâu đến, thì bây giờ… ta mới là chủ của cái vườn này.*

Hắn nhếch môi cười, một nụ cười cực kỳ "hiền lành" nhưng lại khiến Lý Trưởng Lão đứng cạnh cảm thấy lạnh toát sống lưng.

"Lý lão gia tử, đừng đứng đó nữa. Mau giúp ta tưới nước cho mấy bụi hành lá kia đi. Chút nữa ta làm món khoai tây chiên, coi như trả ơn lão mang mảnh xương… à không, cái hộp gỗ đến."

Lý Trưởng Lão nghe đến "khoai tây chiên" thì mắt sáng rực như đèn pha. Lão đã từng được ăn thử một lần, sau đó về nhà tu vi đột phá liên tục ba tầng, cảm giác đó còn sướng hơn cả cắn tiên đan.

"Dạ! Để tiểu lão nhi làm! Việc nặng nhọc cứ để lão già này!"

Thế là, một vị trưởng lão ngoại môn uy phong lẫm liệt, tay xách bình tưới nước gỉ sét, lom khom đi tưới hành với vẻ mặt hạnh phúc nhất trần đời.

Diệp Phi đứng đó, nhìn mầm dưa hấu, lòng tự nhủ: *Muốn ta cứu thế? Được thôi. Nhưng phải cứu theo cách của ta. Ta sẽ trồng ra một vạn cái hàng rào tre nghìn năm, ta sẽ bón phân cho cả cái Thương Lam Giới này… Đứa nào dám đến phá vườn của ta, ta sẽ dùng khoai tây ném cho đến khi tổ tiên mười tám đời nhà nó không nhận ra nó là ai mới thôi.*

Bên dưới gốc cây đại thụ, Nhị Cẩu hé mở một mắt, thấy chủ nhân của mình đang cười một cách đầy âm hiểm, nó cũng khẽ hắt hơi một cái rồi tiếp tục ngủ. Nó biết, cái thế giới này bắt đầu gặp rắc rối to rồi. Bởi vì, tên nông dân sợ chết nhất lịch sử… bắt đầu trở nên nghiêm túc với việc "trồng rau" của mình.

[Kết thúc chương 161]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8