Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 162: ** Mảnh vỡ ký ức trong hạt giống cuối cùng
CHƯƠNG 162: MẢNH VỠ KÝ ỨC TRONG HẠT GIỐNG CUỐI CÙNG
Nắng chiều nhuộm vàng thung lũng phía sau núi ngoại môn Thanh Vân Tông. Gió thổi qua kẽ lá, mang theo mùi đất ẩm nồng nàn và hương thơm thanh khiết của những luống linh thảo đang vào độ chín. Ở nơi mà linh khí bị coi là mỏng manh nhất tông môn này, có một nhịp sống khác hẳn với sự tranh đấu gay gắt của giới tu tiên ngoài kia.
Diệp Phi ngồi xổm bên cạnh hố đất vừa mới nhú lên một mầm xanh bé xíu. Đó là kết quả của "Hạt giống dưa hấu Ngộ Đạo" mà hắn vừa gieo xuống sau khi tốn không biết bao nhiêu công sức gánh nước từ suối linh truyền thuyết về tưới tắm.
Cái mầm nhỏ chỉ cao bằng đốt ngón tay, hai chiếc lá mầm tròn trịa xanh đến mức gần như trong suốt, tỏa ra một tầng hào quang mờ ảo mà chỉ có thiên nhãn cấp cao hoặc kẻ sở hữu "Thần Nông Công Pháp" như hắn mới có thể nhìn thấy.
"Mười năm rồi…" Diệp Phi lẩm bẩm, ngón tay hắn khẽ chạm vào lớp đất tơi xốp xung quanh mầm cây.
Từ một nhân viên văn phòng chết vì làm việc quá sức, đến khi trở thành một kẻ "trồng rau" chuyên nghiệp tại thế giới tu tiên này, Diệp Phi đã quán triệt một tư tưởng sắt đá: Sống càng kín tiếng càng thọ. Hắn tu luyện không phải để phi thăng, mà để có sức khỏe để… trồng được nhiều rau hơn. Cứ mỗi loại linh quả mới được thu hoạch, điểm thuộc tính và tuổi thọ của hắn lại tăng vọt. Tu vi hắn bây giờ, dù hắn có cố tình áp chế ở mức Luyện Khí tầng 3, nhưng sâu trong đan điền, đó là một biển linh lực đặc quánh, rộng lớn vô bờ bến.
Bỗng nhiên, ngay khi đầu ngón tay hắn vô tình chạm nhẹ vào phiến lá non của mầm dưa hấu, một luồng điện tích cực mạnh từ dưới lòng đất xộc thẳng vào đại não Diệp Phi.
"Oanh!"
Thế giới xung quanh hắn đột ngột sụp đổ. Không còn vườn rau bình yên, không còn bóng dáng lão Lý đang lom khom tưới hành, cũng không còn con Nhị Cẩu đang nằm giả chết dưới gốc cây.
Trước mắt Diệp Phi là một mảnh hỗn độn.
Bầu trời màu máu, nứt toác ra những vết rạn khổng lồ, từ đó đổ xuống từng dòng thác lửa thiêu cháy vạn vật. Tiếng gào thét của rồng ngâm, hổ gầm và những vị đại năng có thân hình cao vạn trượng đang tan biến thành tro bụi giữa trận chiến kinh thiên động địa. Đó là thời kỳ Thái Cổ – thời đại mà ngay cả những vị thần cũng có thể rơi rụng như lá mùa thu.
Diệp Phi thấy mình đang đứng trên một ngọn núi trơ trụi, gió lốc cắt vào da thịt nhưng không thể làm tổn thương hắn.
Tại đó, có một bóng người.
Người đó mặc một chiếc áo tơi dệt bằng cỏ lác mục nát, chiếc nón lá sụp xuống che khuất khuôn mặt. Trên vai người đó là một chiếc cuốc sắt gỉ sét đến mức thảm thương – chính là chiếc cuốc mà Diệp Phi đang dùng để xới đất hằng ngày.
Bóng người kia không tham gia vào trận chiến diệt thế ngoài kia. Hắn cứ lặng lẽ đi, mỗi bước chân dẫm lên tro tàn đều lưu lại một dấu chân xanh ngắt. Hắn dùng chiếc cuốc gỉ kia khẽ khàng lật một mảnh đất bị nhiễm đầy ma huyết, sau đó từ trong túi áo lấy ra một hạt giống đen lánh, thả xuống.
"Vạn vật tịch diệt, duy nông đạo trường sinh…"
Một giọng nói khàn khàn, mang theo sự tang thương qua hàng vạn kiếp luân hồi vang lên bên tai Diệp Phi. Hắn kinh ngạc nhận ra, giọng nói đó… y hệt giọng nói của mình, chỉ là trầm đục và cô độc hơn.
Bóng người áo tơi quay đầu lại. Dưới vành nón lá, Diệp Phi không thấy được ngũ quan, chỉ thấy một đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một dải ngân hà đang sụp đổ. Người đó nhìn thẳng vào Diệp Phi, đúng hơn là nhìn xuyên qua không gian và thời gian để chạm đến linh hồn của hắn.
Cánh tay gầy guộc của người áo tơi đưa ra, trên lòng bàn tay là một hạt dưa hấu lấp lánh ánh hoàng kim.
"Ta đợi ngươi ở cuối con đường này. Đừng để vạn vật khô héo…"
Ngay sau câu nói đó, hình ảnh vỡ tan như gương.
Diệp Phi giật mình lùi lại mấy bước, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn thấy mình vẫn đang ở trong vườn rau ngoại môn, tay vẫn còn run rẩy. Nhị Cẩu từ dưới gốc cây cổ thụ bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn lờ đờ của nó đột nhiên lóe lên một tia thần mang lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào chủ nhân như đang thăm dò điều gì đó, rồi lại nhanh chóng cụp mắt xuống, ngáp một cái thật dài, tiếp tục đóng vai con chó cỏ lười biếng.
"Tiền bối! Diệp tiền bối! Ngài sao vậy?"
Lý Trưởng Lão từ phía luống hành chạy hớt hải lại, gương mặt già nua đầy vẻ lo lắng xen lẫn sùng bái. Trong mắt lão, vừa rồi Diệp Phi đứng lặng thinh, nhưng xung quanh cơ thể hắn bỗng xuất hiện một luồng khí tức cổ xưa khiến cả thung lũng rung chuyển. Linh khí vốn đã tinh khiết trong vườn rau đột ngột co rút lại, kết thành những đóa hoa sen bằng linh vụ rủ xuống trên đầu Diệp Phi.
Lý Trưởng Lão thầm nghĩ: *Trời đất ơi! Diệp lão đệ nhất định lại vừa mới ngộ ra một môn thần thông nghịch thiên nào đó! Chỉ là nhìn cái mầm dưa hấu mà cũng có thể dẫn động dị tượng trời đất, vị đại năng này rốt cuộc đã đạt tới cảnh giới nào rồi? Chẳng lẽ… là Đại Thừa trong truyền thuyết?*
Diệp Phi lấy tay quệt mồ hôi, cười gượng gạo: "Không có gì, lão Lý. Chỉ là ngồi lâu quá nên hơi hoa mắt thôi. Cái nắng hôm nay cũng hơi gắt."
Lý Trưởng Lão trợn tròn mắt nhìn trời. Trời bây giờ đã hoàng hôn, gió mát lồng lộng, nắng gắt chỗ nào? Nhưng lão lập tức tự "não bổ": *Ta hiểu rồi! Diệp tiền bối là đang dùng ngôn ngữ phàm trần để ẩn dụ về cuộc chiến ở thượng giới chăng? "Nắng gắt" có lẽ là nói về hỏa hình lôi kiếp sắp giáng xuống? Thâm sâu, quả thực quá thâm sâu!*
Lý Trưởng Lão cung kính chắp tay: "Phải, phải! Nắng rất gắt! Để tiểu lão nhi đi nấu chút nước sâm cho tiền bối giải nhiệt!"
Diệp Phi xua tay: "Thôi thôi, lão cứ tưới nốt chỗ hành kia đi. Ta muốn yên tĩnh một lát."
Chờ Lý Trưởng Lão đi khuất, Diệp Phi mới ngồi bệt xuống đất, nhìn vào bàn tay mình. Trong mảnh vỡ ký ức vừa rồi, hắn thấy chính mình – hay một kẻ giống hệt mình – đã đi qua thời kỳ diệt thế bằng cách trồng trọt. Cái "Hệ Thống Thần Nông Bất Tử" này rốt cuộc là một phần thưởng của ông trời, hay là một trách nhiệm nặng nề từ quá khứ truyền lại?
Hắn đưa mắt nhìn con Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, mày nói xem, có phải tao già quá rồi nên hay nằm mơ giữa ban ngày không?"
Con chó vàng gầy gò chỉ khẽ vẩy đuôi, phát ra một tiếng "Gừ" thấp trong cổ họng, ý tứ rất rõ ràng: *Ông đừng có mà diễn nữa, tôi biết hết rồi.*
Diệp Phi thở dài, rút cái cuốc gỉ sét sau lưng ra. Hắn ngắm nghía chiếc cuốc. Nhìn qua thì đây chỉ là một công cụ lao động thô sơ, nhưng sau khi xem mảnh vỡ ký ức kia, hắn nhận thấy những vết sứt mẻ trên lưỡi cuốc dường như khớp hoàn hảo với hình ảnh trong tiềm thức.
Hệ thống trong đầu hắn bỗng vang lên âm thanh cơ khí quen thuộc:
【 Tinh! Chúc mừng ký chủ lần đầu tiếp xúc với "Ký ức vạn cổ". Thưởng: Điểm Thần Nông +100.000. Tuổi thọ vĩnh cửu +1000 năm. 】
【 Cảnh báo: Mầm dưa hấu Ngộ Đạo đang ở trạng thái "Khao khát chân lý". Vui lòng cung cấp "Máu của kẻ có vận mệnh thiên định" để bón phân. 】
Diệp Phi đen mặt. "Máu của kẻ có vận mệnh thiên định? Lên đâu mà tìm bây giờ? Chẳng lẽ lại đi rạch tay chính mình?"
Vừa dứt lời, từ ngoài hàng rào gỗ của vườn rau, một giọng nói trong trẻo như chuông bạc vang lên, nhưng giọng nói ấy lại nhuốm màu mệt mỏi và đau đớn:
"Diệp đạo hữu… có nhà không? Tô Thanh Tuyết cầu kiến…"
Diệp Phi khẽ giật mình. Hắn liếc nhìn ra cổng, thấy Tô Thanh Tuyết – "Băng sơn nữ thần" danh trấn Thanh Vân Tông – đang vịn vai vào cánh cổng gỗ đơn sơ. Sắc mặt nàng trắng bệch, vai trái đầm đìa máu tươi, loại máu ấy tỏa ra ánh sáng xanh lam nhàn nhạt.
Trong đầu Diệp Phi ngay lập tức hiện ra dòng chú thích của hệ thống: *Đối tượng: Tô Thanh Tuyết. Thân phận: Thiên kiêu vận mệnh. Máu chứa "Băng Hoàng cốt khí", cực phẩm phân bón cho mầm dưa hấu Ngộ Đạo.*
Diệp Phi che mặt, than thầm trong lòng: *Khổ thật rồi, lại thêm rắc rối. Ta đã bảo "Càng ít người biết ta mạnh, ta càng sống lâu" mà, tại sao cứ có người tìm đến đổ máu ở sân nhà ta thế này?*
Hắn muốn giả vờ không có nhà, nhưng nhìn vết thương của nàng dường như có chứa ma độc vô cùng nguy hiểm. Nếu để nàng chết ở đây, phiền phức còn lớn hơn.
"Nhị Cẩu, ra mở cổng. Nhớ nhé, cứ sủa như một con chó bình thường, đừng có mà bay ra cắn người ta đấy!"
Nhị Cẩu lạch bạch chạy ra, miệng kêu "Gâu gâu" nghe cực kỳ giả trân. Diệp Phi đứng dậy, phủi sạch bùn đất trên áo, chuẩn bị đóng tiếp vai đệ tử tạp dịch hiền lành nhút nhát.
Hắn liếc nhìn mầm dưa hấu dưới chân. Mầm cây dường như cảm nhận được máu của Tô Thanh Tuyết, nó khẽ rung rinh, đầy vẻ thèm thuồng.
Diệp Phi thở dài: "Được rồi, coi như mượn chút máu của cô ấy để bón rau. Nhưng sau đó phải tặng cô ấy củ cà rốt bồi bổ mới được. Nhân quả này… trồng trọt cũng thật là mệt mỏi."
Hắn bước tới cổng, khuôn mặt ngay lập tức chuyển sang vẻ hốt hoảng như một kẻ tu vi thấp kém vừa thấy đại sự:
"Tô sư tỷ! Trời đất ơi, sao người lại bị thương thế này? Mau vào đây, đừng để máu làm bẩn cái lối đi… ý tôi là, để tôi xem vết thương cho người!"
Dưới bóng hoàng hôn, câu chuyện về "Nông dân và hạt giống" của Thương Lam Giới chính thức rẽ sang một hướng mà ngay cả hệ thống cũng không lường trước được. Ký ức về Thái Cổ bắt đầu thức tỉnh, và vườn rau bình yên của Diệp Phi, sắp sửa trở thành trung tâm của cơn bão lớn nhất lịch sử tiên giới.