Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 163: ** Tiên Đế thượng giới đích thân hạ phàm

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:11:50 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 163: TIÊN ĐẾ THƯỢNG GIỚI ĐÍCH THÂN HẠ PHÀM**

Thương Lam Giới, một ngày vốn dĩ bình thường như bao ngày khác, đột ngột bị bao phủ bởi một bầu không khí áp bách đến nghẹt thở.

Trên bầu trời vạn dặm không mây, một tiếng rắc vang dội như tiếng gương vỡ vang lên, chấn động cả ngũ đại vực. Những tu sĩ đang bế quan sặc máu, linh cầm đang bay lượn trên không trung đồng loạt rơi rụng như mưa, ngay cả những lão quái vật cấp Hóa Thần vốn đã lánh đời từ lâu cũng kinh hoàng mở mắt, run rẩy nhìn về phía vòm trời đang dần sụp đổ.

Giữa khe nứt hư không đen ngòm, một đạo kim quang chói lòa tựa như mặt trời thứ hai giáng xuống. Đi kèm với nó là những dải tiên khí thuần khiết đến mức khiến người ta cảm thấy hít thở một ngụm cũng có thể thăng thiên, nhưng áp lực mà nó mang lại thì nặng nề như cả một tinh cầu đang đè xuống.

Trong ánh hào quang vạn trượng ấy, một bóng người chậm rãi bước ra. Lão ta mặc một thân hoàng bào thêu hoa văn tinh tú, mái tóc dài bạc trắng như dải ngân hà, đôi mắt chứa đựng sự sinh diệt của vạn vật. Mỗi bước lão đi, quy tắc của Thương Lam Giới đều rên rỉ, không gian tự động sụp đổ rồi lại tái tạo xung quanh chân lão.

Tiên Đế!

Đó là sự tồn tại chân chính đứng đầu đỉnh tháp của toàn bộ chư thiên vạn giới. Tại thời điểm linh khí của Thương Lam Giới đang đi vào thời kỳ suy kiệt nhất, vị chủ nhân của thượng giới này, sau mười vạn năm ngủ say, cuối cùng đã đích thân giáng lâm.

Mục tiêu của lão rất rõ ràng: Vùng đất phát ra hào quang linh thực kỳ lạ, nơi ẩn giấu nguồn sinh mệnh duy nhất có thể giúp lão vượt qua đại kiếp huyết tế.

Tại vườn rau ngoại môn của Thanh Vân Tông.

Trái ngược với cảnh tượng ngày tận thế ngoài kia, nơi đây tĩnh lặng đến kỳ lạ.

Diệp Phi đang ngồi xổm cạnh một luống cải bắp, trên tay cầm chiếc bình tưới cũ kỹ. Hắn cau mày nhìn lên bầu trời, miệng lầm bầm đầy vẻ khó chịu:

"Lại nữa rồi! Tu luyện thì cứ tu luyện đi, sao cứ thích làm nổ tung bầu trời thế không biết? Chút bụi bẩn này rơi xuống làm hỏng lớp màng phấn của cải bắp Kim Cương của ta thì ai đền?"

Nói đoạn, hắn hất nhẹ một gụm nước trong bình lên không trung. Một màn sương mù mỏng manh, nhìn qua thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng vừa tỏa ra đã hóa thành một lớp màn chắn vô hình, đem toàn bộ áp lực của vị Tiên Đế ngoài kia triệt tiêu sạch sành sanh trong phạm vi vườn rau.

Nhị Cẩu đang nằm gặm một củ cà rốt đỏ au bên hiên nhà, nó chỉ hé một con mắt ra nhìn vòm trời đang rạn nứt, sau đó lại khịt mũi khinh bỉ.

*Hừ, lại một tên chăn gà thượng giới xuống đây khoe mã. Làm ồn giấc ngủ trưa của bản thần thú, lát nữa không bị chủ nhân lấy cuốc đập vào đầu mới là lạ.* Nhị Cẩu nghĩ đoạn, đổi tư thế nằm, mông hướng về phía bầu trời như một hành động khiêu khích kín đáo.

Lý Trưởng Lão lúc này đang ngồi ở bàn đá, đôi bàn tay lão run lẩy bẩy, chén rượu trong tay sóng sánh không ngừng. Lão nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng trên trời, rồi lại nhìn sang Diệp Phi đang thản nhiên "đuổi bụi".

Lão hớp một ngụm rượu để trấn tĩnh, tâm trí bắt đầu vận hành với tốc độ ánh sáng.

*Tiên Đế hạ phàm! Khí tức đó tuyệt đối không sai! Nhưng các ngươi xem, Diệp lão đệ… không, Diệp tiền bối chẳng lẽ không biết sao? Không, ngài ấy biết rất rõ! Nhìn cái động tác hất nước kia đi, nhìn qua thì là tưới rau, thực chất là ngài ấy đang dùng đại thủ đoạn 'Ngân Hà Đảo Lưu' để định trụ không gian!*

Lý Trưởng Lão nuốt nước miếng, đôi mắt sáng rực lên: *Trời ạ, đây chính là đỉnh cao của tu vi! Đối diện với Tiên Đế mà ngài ấy vẫn coi như bụi bặm qua đường. 'Cải bắp Kim Cương' trong miệng ngài ấy chắc chắn là mật mã để ám chỉ 'Bất Diệt Tiên Thể'. Ý ngài ấy là: Tiên Đế thượng giới cũng không đủ trình độ làm tổn hại đến móng chân của ngài!*

"Diệp đạo hữu… người đó… sắp đến rồi." Lý Trưởng Lão cố gắng nói tròn chữ.

Diệp Phi thở dài, thu lại bình tưới: "Lão Lý này, ông cũng thấy rồi đấy. Ngày đẹp trời thế này mà có kẻ cứ gây ồn ào. Để tôi ra đóng cửa lại, ngăn gió bụi vào vườn."

Trong mắt Diệp Phi, cái gọi là Tiên Đế chỉ giống như một tay nhà giàu hống hách đang lái xe phân khối lớn chạy nẹt pô trước cửa nhà hắn. Mà với một kẻ "Cẩu đạo" như hắn, an toàn là trên hết, nên tốt nhất là khóa cửa cho chắc.

Giữa không trung Thanh Vân Tông, Tiên Đế Linh Thần đang đạp mây mà đứng. Lão nhắm mắt lại, cảm nhận khí tức.

"Kỳ quái, một thế giới phế thải như thế này, linh khí gần như cạn kiệt, tại sao lại có một vùng đất mang hơi thở của 'Hỗn Độn sơ khai'?"

Lão quét thần thức qua toàn bộ Thanh Vân Tông. Tất cả đệ tử, trưởng lão, ngay cả vị Tông chủ đang run rẩy quỳ gối dưới đất kia trong mắt lão cũng chẳng khác gì lũ kiến cỏ. Lão không thèm liếc mắt lấy một lần, trực tiếp hướng về phía sau thung lũng ngoại môn.

Nhưng khi thần thức của lão chạm đến ranh giới của vườn rau, một điều không tưởng đã xảy ra.

Thần thức của một vị Tiên Đế, thứ có thể xuyên thấu vạn dặm, lại giống như một hòn đá ném vào đầm lầy, hoàn toàn biến mất không dấu vết.

"Hửm? Trận pháp ẩn giấu?" Linh Thần nhíu mày.

Lão khẽ hừ lạnh, tay vung lên một cái. Một đạo lôi điện tím ngắt mang theo uy lực diệt thế giáng thẳng xuống vị trí vườn rau. Lão định dùng bạo lực để phá tan lớp ngụy trang này.

Nhưng…

Khi tia sét đó chạm vào hàng rào tre đơn sơ quanh vườn, không có tiếng nổ lớn nào xảy ra.

Con bù nhìn rơm đứng ở góc vườn – thứ mà Diệp Phi tự tay tết để đuổi quạ – đột ngột lay động một chút. Đôi mắt bằng hạt đậu của nó lóe lên một tia sáng kỳ lạ.

*Vèo!*

Đạo diệt thế lôi điện kia cứ thế bị con bù nhìn… hút sạch vào miệng. Sau đó, con bù nhìn dường như "ợ" ra một tiếng, một làn khói trắng mỏng manh thoát ra từ miệng nó, tiêu tán giữa không trung.

Cả không gian rơi vào tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tiên Đế Linh Thần trố mắt nhìn, cơ mặt lão khẽ giật. Lão đường đường là Tiên Đế, đòn tấn công tùy ý cũng đủ xóa sổ một tiểu quốc, vậy mà lại bị một con bù nhìn rơm nuốt mất?

"Thú vị, xem ra kẻ ẩn cư ở đây không hề đơn giản."

Lão hạ người xuống, không bay nữa mà trực tiếp đáp xuống con đường mòn dẫn vào vườn rau. Lão quyết định phải tận mắt chứng kiến xem kẻ nào dám ngang nhiên đối đầu với mình.

Mỗi bước lão đi, cỏ cây xung quanh đều héo úa vì không chịu nổi đế uy. Thế nhưng, khi lão đặt chân lên bậc đá đầu tiên của lối vào vườn rau, một cảm giác mát mẻ đột ngột ập đến.

Lớp hàng rào tre trông có vẻ mục nát kia, trong mắt Linh Thần giờ đây bỗng biến hóa khôn lường. Mười tám thanh tre tạo nên hàng rào dường như biến thành mười tám vị cổ thần uy nghiêm, tay cầm thần khí canh giữ lối vào.

"Thập Bát Đại Trận Thượng Cổ?" Linh Thần kinh hô, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán.

Lão nhìn kỹ hơn. Đây đâu phải hàng rào tre? Mỗi một mảnh tre này đều khắc kín phù văn của quy tắc thời gian và không gian! Đây là một trận pháp tuyệt sát cấp bậc Tiên Đế cũng phải đứt đầu nếu bước nhầm!

Đúng lúc này, tiếng cửa gỗ khô khốc vang lên "két…".

Một thanh niên tay cầm cái cuốc gỉ, đầu đội mũ lá, quần xắn quá gối, chậm rãi bước ra.

Linh Thần nheo mắt nhìn. Một kẻ không có chút linh lực dao động nào? Luyện Khí tầng 3?

Không, tuyệt đối không phải!

Trong thế giới này, kẻ càng trông giống phàm nhân thì càng đáng sợ. Linh Thần nhìn xuống cái cuốc trên tay Diệp Phi.

Dưới mắt nhìn của Tiên Đế, cái cuốc đó tỏa ra một thứ sát khí cổ xưa kinh hồn bạt vía, cứ như thể nó đã từng xới nát hàng vạn tinh cầu và băm vằn linh hồn của vô số ma thần.

Diệp Phi bước ra, thấy một lão già đứng ngẩn ngơ trước cổng, nhìn chằm chằm vào cái cuốc của mình, hắn bèn ho khan một tiếng, lên giọng có chút trách móc:

"Này lão già, ông tìm ai? Tôi đã nói rồi, rau vụ này chưa thu hoạch được, có mua cũng không bán đâu. Mà ông đứng đó làm gì? Cẩn thận kẻo giẫm phải mầm hành lá tôi vừa trồng, đắt lắm đấy!"

Tiên Đế Linh Thần ngẩn người.

Lão là Tiên Đế! Vạn giới cúi đầu! Vậy mà giờ đây có một tên nông dân cầm cuốc chỉ vào mặt lão mà gọi là "lão già"? Lại còn lo lắng lão giẫm phải hành lá?

Cơn giận bùng lên, nhưng vừa định phát tác, Linh Thần chợt nhìn thấy Nhị Cẩu.

Con chó vàng gầy gò đang chậm rãi đi đến bên cạnh Diệp Phi, nó ngồi bệt xuống, nhe răng ra ngáp một cái dài. Trong khoảnh khắc nó mở miệng, Linh Thần nhìn thấy bên trong miệng nó không phải là hàm răng bình thường, mà là một hắc động vô tận đang nuốt chửng linh khí của thiên địa.

*Thôn… Thôn Phệ Thần Thú đời đầu?* Linh Thần suýt chút nữa quỳ xuống.

Con thần thú này trong truyền thuyết từng nuốt cả một dải ngân hà, sao lại ở đây làm thú trông cửa cho tên thanh niên này?

Linh Thần cố gắng trấn tĩnh, lão cúi đầu, chắp tay, thanh âm run rẩy nhưng vẫn cố giữ chút phong độ:

"Vị đạo hữu này, tại hạ là Linh Thần, đến từ Thượng giới. Thấy nơi đây linh khí hội tụ, nên mạn phép muốn vào xin ngài… chỉ điểm đôi chút về 'con đường trường sinh'."

Lão không dám nói là đến chiếm đoạt nữa. Khùng mới dám chiếm đoạt vườn của một kẻ dùng thần thú làm chó cảnh, dùng thần binh làm cuốc đất.

Diệp Phi nhíu mày: "Linh Thần? Thượng giới? Tên kêu đấy, chắc là người từ trung ương đến hả? Thôi được rồi, nếu là khách phương xa đến thì vào đi. Nhưng tôi nói trước, vào trong thì đi đứng nhẹ nhàng, đừng có mà bay nhảy làm bụi bặm rơi vào nồi canh của tôi."

Lý Trưởng Lão đứng phía sau nhìn cảnh này, nội tâm gào thét: *Đỉnh cao! Quá đỉnh cao! Diệp tiền bối đang dạy cho Tiên Đế một bài học về nhân sinh! Tiên Đế đến xin chỉ điểm, ngài ấy lại dùng 'nồi canh' để ẩn dụ cho 'Vận mệnh thế giới'. Ý ngài ấy là: Mọi thứ trong mắt ngài đều nằm trong lòng bàn tay, khuyên Tiên Đế đừng có làm loạn!*

Linh Thần cẩn thận từng chút một, nhấc chân bước vào vườn rau.

Khi bước qua cổng, một mùi hương thanh khiết xộc thẳng vào mũi. Linh Thần cảm thấy tu vi mười vạn năm không nhúc nhích của mình bỗng dưng lỏng lẻo. Lão nhìn xuống luống cải bắp cạnh chân.

"Đây là…" Linh Thần run giọng hỏi.

"À, cải bắp thường thôi. Giúp thanh nhiệt, giải độc, ăn vào da dẻ săn chắc, người thường gọi là 'tăng cường độ cứng' ấy mà." Diệp Phi hững hờ nói.

Linh Thần suýt ngất. Tăng cường độ cứng? Đây rõ ràng là 'Huyền Hoàng Bất Diệt Diệp'! Một chiếc lá cũng có thể giúp người ta đúc thành Tiên Thể vĩnh hằng, vậy mà ở đây nó mọc thành hàng như rau ngoài chợ?

Lão lại nhìn sang cây ớt bên cạnh, quả ớt đỏ rực như đang rỉ máu.

"Ớt hỏa hệ, ném ra một quả cũng nổ to phết, bà con xung quanh cứ tưởng là thiên lôi ấy mà." Diệp Phi giới thiệu tiếp.

Linh Thần nuốt nước miếng ực một cái. Đó là 'Phần Thiên Viêm Quả'! Một quả có thể thiêu rụi cả một tòa tiên thành trong tích tắc!

Đến lúc này, vị Tiên Đế cao cao tại thượng cuối cùng đã hiểu ra. Thế gian này không có cái gọi là đại kiếp huyết tế nào cả. Hoặc ít nhất là đối với cái vườn rau này, đại kiếp chỉ là một cơn gió thoảng qua.

Lão nhìn Diệp Phi, lúc này đang lom khom nhổ cỏ với cái vẻ mặt "cuộc đời này chỉ có rau là thật", tâm hồn Linh Thần bị chấn động mãnh liệt.

*Đây mới chính là vị Đạo Tổ thực thụ! Ngài ấy đã đạt đến cảnh giới vạn vật là một, không màng danh lợi, lấy việc chăm sóc linh căn của vạn giới làm thú vui. So với ngài ấy, sự tranh giành của mình ở Thượng giới đúng là nực cười và nhỏ mọn biết bao!*

"Tiền bối…" Linh Thần quỳ sụp xuống. "Tiền bối đại tài, vãn bối đã hiểu. Xin tiền bối cho vãn bối ở lại đây, làm một người đệ tử tạp dịch, hàng ngày tưới nước bón phân, rửa trôi hết bụi trần của thế gian!"

Diệp Phi đang nhổ cỏ, giật nảy mình quay lại: "Ông già, ông nói gì cơ? Ở lại đây trồng rau á? Ông có biết làm không? Rau của tôi khó chăm lắm đấy, tưới thừa một giọt nước là nó héo ngay."

"Vãn bối nguyện học! Nguyện dùng nửa đời còn lại để chuộc lỗi cho sự kiêu ngạo của mình!" Linh Thần dập đầu.

Diệp Phi gãi gãi đầu, nhìn Lý Trưởng Lão đầy vẻ khó xử: "Lão Lý, ông xem, ông già này bị làm sao ấy nhỉ? Hay là ở thượng giới nắng nóng quá nên hâm hấp đầu rồi?"

Lý Trưởng Lão nghiêm túc gật đầu: "Tiền bối, đây gọi là 'Đốn ngộ' đấy ạ. Ngài đã dùng đức hạnh của một nông phu để cảm hóa ác ma thượng giới. Thật là công đức vô lượng!"

Diệp Phi thở dài, nhìn Nhị Cẩu. Nhị Cẩu sủa lên một tiếng "Gâu" (dịch ra là: *Cứ để lão già này vào gánh nước đi, tôi lười lắm rồi*).

"Thôi được rồi." Diệp Phi chỉ vào cái xô gỗ đặt cạnh giếng nước. "Đằng kia có cái xô. Mỗi ngày ông ra giếng phía sau gánh 100 gánh nước tưới cho khu đất phía Đông kia. Nhớ nhé, tưới nhẹ tay thôi, không tôi bắt đền đấy."

Tiên Đế Linh Thần nhìn cái xô gỗ – thứ mà thực chất là một bảo vật chứa được cả vạn tấn linh dịch – rồi nhìn về phía giếng nước toát ra tiên khí đặc quánh, lão nghẹn ngào: "Tuân lệnh tiền bối!"

Ngoài kia, vòm trời vẫn đang nứt toác, hào quang kim sắc vẫn đang bao trùm. Nhưng bên trong vườn rau, một vị Tiên Đế lừng danh vạn cổ đang lạch bạch xách xô ra giếng gánh nước, gương mặt tràn đầy hạnh phúc như vừa tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc đời.

Diệp Phi nhún vai, tiếp tục cầm cuốc: "Haiz, thế giới này toàn người lạ lùng. Thôi, mặc kệ đi, miễn là không ai đụng vào mấy củ khoai tây của mình là được."

Dưới lòng đất sâu 1000 trượng, nơi 'Vạn Cổ Mộ' đang cung cấp 'phân bón' chất lượng cao, các vị thần cổ đại dường như cũng đang thầm cười nhạo vị Tiên Đế ngây thơ vừa mới gia nhập đội quân nông dân tập sự kia.

Một chương mới của Thương Lam Giới vừa mở ra, không phải bằng gươm đao, mà bằng một chiếc cuốc gỉ và một xô nước tưới rau.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8