Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 164: ** Tiên Đế muốn biến vườn rau thành ngự uyển
**CHƯƠNG 164: TIÊN ĐẾ MUỐN BIẾN VƯỜN RAU THÀNH NGỰ UYỂN**
Nắng sớm tại Dược viên ngoại môn của Thanh Vân Tông hôm nay có chút kỳ lạ. Nó không vàng vọt, dịu nhẹ như mọi khi, mà mang theo một tầng sắc tím nhàn nhạt, bao phủ lấy những rặng tre già xung quanh vườn rau của Diệp Phi.
Diệp Phi khoác trên mình chiếc áo bố sờn cũ, hai ống quần xắn cao để lộ đôi chân còn dính chút bùn đất. Hắn đứng bên cạnh luống rau bắp cải vừa mới nhú mầm, tay cầm chiếc bình tưới bằng đồng hoen gỉ, tưới xuống những hạt nước long lanh như ngọc trai. Mỗi khi một giọt nước chạm vào kẽ lá, một luồng sinh cơ mãnh liệt lại bốc lên, hòa vào không khí, biến nơi này thành một chốn bồng lai tiên cảnh thu nhỏ.
“Gâu!”
Nhị Cẩu đang nằm dài dưới gốc cây đại thụ gần đó, cái đuôi gầy guộc thỉnh thoảng đập nhẹ xuống đất, vẻ mặt đầy lười biếng. Đôi mắt nó lim dim, dường như đang tận hưởng luồng linh khí tinh khiết đến mức nghẹt thở phát ra từ hơi đất.
Diệp Phi lau mồ hôi trên trán, nhìn đám bắp cải mà mỉm cười hài lòng:
– Chà, đám “Thanh Tâm Bạch Thái” này lớn nhanh thật. Hệ thống không lừa mình, dùng phân bón ủ từ phân gà Chu Tước có khác, mới ba ngày mà đã mướp xanh thế này rồi.
Hắn khẽ lẩm bẩm, trong lòng thầm tính toán. Sau mười năm tu luyện cái gọi là “Thần Nông Bất Tử Công”, tu vi trên bề mặt của hắn vẫn đứng yên ở Luyện Khí tầng 3 một cách bền bỉ. Nhưng trong biển thức, một khỏa linh hạch tròn trịa, phát ra ánh sáng lục bảo rạng rỡ đang không ngừng xoay chuyển. Hắn chẳng biết mình mạnh cỡ nào, hắn chỉ biết nếu ra ngoài kia mà bị một tên Trúc Cơ kỳ nào đó nhìn trúng món đồ trên người, hắn nhất định sẽ chết không có chỗ chôn.
Vì vậy, phương châm của Diệp Phi là: Không ra khỏi cửa, không kết thù oán, nếu có kẻ đến gây sự thì cứ việc giả vờ làm phàm nhân đến cùng.
Đang lúc Diệp Phi định vác cuốc đi xới thêm một mảnh đất phía Đông, thì bỗng nhiên, vòm trời phía trên Thanh Vân Tông rung chuyển dữ dội. Một tiếng nổ xé toác không gian vang lên, khiến mây trắng tản ra bốn phía. Từ trong khe nứt hư không, một đạo kim quang chói mắt giáng xuống, đi kèm là áp lực kinh thiên động địa, khiến cho vạn vật trong vòng trăm dặm đồng loạt im bặt.
Lý Trưởng Lão đang ngồi uống rượu nhạt ở gian nhà tranh bên cạnh suýt nữa ngã lăn ra đất. Lão kinh hãi nhìn lên bầu trời, hàm răng run cầm cập:
– Khí tức này… Đây là Tiên quy tắc! Có… có đại năng thượng giới hạ phàm!
Giữa vầng kim quang ấy, một nam tử trung niên mặc trường bào thêu hình chín con rồng, đầu đội vương miện ngọc trắng bước ra. Mỗi bước đi của hắn khiến không gian phía dưới nứt vỡ như mặt gương. Hắn chính là Cửu Tiêu Tiên Đế – một trong những bá chủ ở thượng giới, kẻ vừa cảm nhận được vị trí của Linh Thần Tiên Đế đã biến mất một cách bí ẩn tại đây.
Ánh mắt Cửu Tiêu Tiên Đế lạnh lùng lướt qua cả Thanh Vân Tông, cuối cùng dừng lại ở cái thung lũng nhỏ bé, hẻo lánh của Diệp Phi. Ngay khi nhìn thấy vườn rau, đôi đồng tử của hắn co rụt lại, sau đó là một vẻ tham lam tột độ hiện rõ trên gương mặt cao ngạo.
– Đây là… Vạn Cổ Mộ làm nền, Tiên Thiên Linh Dịch tưới tắm? Trời ơi, ngay cả ở Tiên Đình cũng không tìm thấy loại linh khí thuần khiết thế này! – Cửu Tiêu Tiên Đế run lên vì phấn khích.
Hắn hạ xuống sân vườn, gót giày dát vàng đạp thẳng lên một mầm cải nhỏ mà Diệp Phi vừa nhọc công chăm sóc.
Diệp Phi đứng đó, tay cầm chiếc cuốc gỉ, tim đập thình thịch như đánh trống. Hắn cảm nhận được người trước mặt vô cùng mạnh, mạnh đến mức chỉ cần một hơi thở cũng có thể thổi bay cả Thanh Vân Tông.
“Bình tĩnh! Diệp Phi, mày chỉ là một tên tạp dịch trồng rau. Hắn là thần tiên, chắc không rảnh tay mà giết một con kiến như mày đâu.” – Diệp Phi tự trấn an mình, mặt cắt không còn giọt máu.
Cửu Tiêu Tiên Đế không thèm nhìn Diệp Phi lấy một cái. Hắn hít một hơi thật sâu khí tức của vườn rau, rồi quay sang nhìn Linh Thần Tiên Đế (lúc này đang gánh nước ở giếng, dáng vẻ hèn mọn không khác gì lão nông).
– Linh Thần, không ngờ ngươi lại trốn ở đây làm phu khuân vác. – Cửu Tiêu cười lạnh, giọng nói đầy sự khinh bỉ. – Nhưng chỗ này thật sự là một kho báu. Kể từ hôm nay, thung lũng này sẽ là Ngự Uyển riêng của bản tọa. Toàn bộ thực vật ở đây đều thuộc quyền sở hữu của Cửu Tiêu cung!
Nói rồi, hắn mới chậm rãi quay sang nhìn Diệp Phi. Ánh mắt hắn sắc như dao cạo, mang theo ý chí bất khả kháng lệnh:
– Chủng thực phu! Bản tọa thấy ngươi có tay nghề trồng trọt khá tốt. Bắt đầu từ giây phút này, ngươi là nô lệ của bản tọa. Mỗi tháng phải dâng nộp một trăm củ bắp cải loại này và mười cân tiên dịch. Nếu làm sai một chút, ta sẽ khiến thần hồn ngươi tan biến vĩnh viễn!
Diệp Phi nghe xong, trong lòng không những không thấy vinh dự mà trái lại, chỉ cảm thấy một luồng hỏa khí bốc lên tận đầu. "Chủng thực phu"? "Nô lệ"? Hắn đã cày cuốc ở đây mười năm, đổ bao nhiêu mồ hôi nước mắt, vậy mà cái tên trang phục diêm dúa này vừa đến đã đòi làm chủ?
Nhưng quan trọng nhất là, cái tên Tiên Đế này vừa giẫm bẹp một cây mầm bắp cải Kim Cương của hắn! Đó là phần thưởng nhiệm vụ từ Hệ thống, trồng một ngàn năm mới nảy mầm một lần!
– Vị… vị đại nhân này… – Diệp Phi cố nén nỗi sợ, lắp bắp nói. – Đây là mảnh đất của tông môn, tôi chỉ là người làm công… Ngài nói muốn chiếm, cũng phải hỏi qua ý kiến của tôi chứ?
Cửu Tiêu Tiên Đế nhướng mày, dường như nghe thấy một chuyện cười cực hạn:
– Hỏi ý kiến ngươi? Một con kiến hôi Luyện Khí tầng 3? Bản tọa là Tiên Đế thượng giới, lời nói ra chính là Thiên chỉ. Ngươi có tư cách gì đòi ý kiến?
Nói đoạn, Cửu Tiêu Tiên Đế phất tay một cái. Một luồng uy áp như núi Thái Sơn đổ xuống, muốn ép Diệp Phi phải quỳ rạp xuống đất để thể hiện sự thần phục.
Lý Trưởng Lão từ xa thấy cảnh này thì ôm đầu kêu rên: “Xong rồi! Diệp tiểu hữu đắc tội với Tiên Đế rồi! Trời đất sắp sụp đổ rồi!”
Tuy nhiên, một chuyện kỳ lạ xảy ra. Luồng uy áp khủng khiếp của Tiên Đế khi chạm đến phạm vi một mét quanh Diệp Phi bỗng dưng biến mất một cách vô hình, cứ như bùn ném xuống biển sâu. Diệp Phi vẫn đứng đó, chân tay run lẩy bẩy (vì sợ thật sự), nhưng xương cốt hắn lại vững chãi như kim cương. Đó là nhờ mười năm ăn rau linh cấp và tập luyện Thần Nông Công Pháp, cơ thể hắn đã sớm siêu thoát khỏi quy luật của thế gian này.
Cửu Tiêu Tiên Đế khẽ "ồ" một tiếng, sắc mặt sầm xuống:
– Có chút cổ quái. Xem ra cái vườn rau này cũng ban cho ngươi không ít chỗ tốt. Nhưng như vậy thì sao?
Hắn lướt mắt qua rặng tre xung quanh:
– Chỗ này trông xập xệ quá. Bản tọa sẽ phá bỏ cái hàng rào tre này, dựng lên Tử Kim tiên trận. Còn con chó vàng gầy gò kia nữa, nhìn thật ngứa mắt, đem giết đi nấu lẩu cho bản tọa ăn mừng Tân cung là vừa đẹp.
Nhị Cẩu đang nằm dưới gốc cây, khi nghe đến từ “giết đi nấu lẩu”, cái tai nó khẽ giật một cái. Một luồng u quang sắc lạnh thoáng hiện qua đôi mắt vốn dĩ lờ đờ.
Diệp Phi tái mặt:
– Không được! Nhị Cẩu là người nhà của tôi! Ngài không thể…
– Câm mồm! – Cửu Tiêu Tiên Đế quát lớn, một bàn tay biến thành hư ảnh to lớn vỗ xuống, định nghiền nát Diệp Phi cùng con chó để răn đe.
Đúng lúc nghìn cân treo sợi tóc, Diệp Phi hoảng hốt dơ chiếc cuốc gỉ lên để đỡ theo bản năng. Hắn hét lớn:
– Ông già kia, ông quá đáng vừa thôi! Của ít lòng nhiều, đừng có hòng lấy rau của tôi!
"Keng!"
Một tiếng va chạm thanh thúy vang lên. Bàn tay hư ảnh của Tiên Đế vốn có thể xẻ đôi cả một đại lục, vậy mà khi chạm vào chiếc cuốc gỉ lại vỡ vụn như pha tinh rơi xuống sàn đá. Lực phản chấn khiến Cửu Tiêu Tiên Đế lùi lại ba bước, mỗi bước chân đều đạp nát một tảng đá xanh, sắc mặt tái nhợt vì kinh ngạc.
– Cái gì? Chiếc cuốc kia là Thần vật phương nào? – Cửu Tiêu kinh hãi nhìn món công cụ lao động cũ nát trên tay Diệp Phi. Hắn cảm nhận được trên chiếc cuốc đó mang theo khí tức "Khai thiên tích địa", chỉ cần nhẹ nhàng vung lên là có thể xới tung cả quy luật của Tiên giới.
Diệp Phi thấy mình không chết, đầu óc trống rỗng trong giây lát, nhưng nỗi sợ hại bỗng chốc biến thành sự phòng thủ điên cuồng của một kẻ "Cẩu". Hắn nhớ lại một câu trong binh pháp: "Tấn công là cách phòng thủ tốt nhất".
Trong cơn hoảng loạn, Diệp Phi rút một cây hành lá dài bên cạnh (vốn dĩ là Tuyệt Thế Kiếm Cỏ do hắn nuôi dưỡng mười năm bằng kiếm ý của trời đất) ném thẳng về phía Cửu Tiêu Tiên Đế.
– Cầm lấy cái này rồi đi đi! Đừng có làm phiền tôi trồng rau nữa!
Cây hành lá bay đi không hề nhanh, nhưng trong mắt Cửu Tiêu Tiên Đế, đó không phải là một loại thực vật, mà là một vầng trăng khuyết mang theo kiếm ý diệt thế đang gào thét. Không gian bị chém ra làm đôi, vạn vật đồng loạt cúi đầu trước uy phong của "Cây Hành".
– Không ổn! – Cửu Tiêu Tiên Đế hét lên, vội vàng lấy ra Tiên ấn mạnh nhất của mình để phòng ngự.
"Phập!"
Âm thanh nhẹ nhàng như dao cắt qua đậu hũ. Tiên ấn – cực phẩm tiên khí thượng giới – bị cây hành lá xuyên qua như tờ giấy. Cây hành lướt qua vai Cửu Tiêu, để lại một vết thương đẫm máu không thể khép lại bởi quy tắc kiếm đạo quá mức bá đạo.
Cửu Tiêu Tiên Đế rơi phịch xuống đất, tóc tai bù xù, vương miện rơi rụng. Hắn nhìn vệt máu trên vai mình, rồi nhìn thanh niên nông phu trước mặt đang run rẩy (thực ra là run vì tức giận và sợ hãi lẫn lộn), trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng vô hạn.
Tên này là phàm nhân sao? Luyện Khí tầng 3? Đùa gì thế! Một cây hành lá chém đứt Tiên ấn, một chiếc cuốc gỉ đánh tan quy tắc của Đế cảnh. Đây chắc chắn là một vị Thủy Tổ ẩn thế đang trải nghiệm hồng trần, thậm chí còn mạnh hơn cả những lão quái vật trong lời đồn!
– Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? – Cửu Tiêu giọng run run hỏi.
Diệp Phi lúc này đã lấy lại chút bình tĩnh, thấy kẻ địch bị "vấp ngã" (hắn tưởng là kẻ địch bị cây hành đập trúng rồi ngã, vì hắn không thấy được kiếm ý bên trong), liền đổi thái độ cứng rắn hơn một chút để đuổi khách:
– Tôi chỉ là một nông dân trồng rau thôi! Ngài là bậc đại năng cao cao tại thượng, tha cho vườn rau hẻo lánh này đi. Của ngài đây, cầm mấy củ cà rốt này rồi mau đi cho tôi nhờ!
Nói đoạn, Diệp Phi từ trong sọt lấy ra ba củ cà rốt đỏ au, vỏ ngoài còn bám đất nhưng tỏa ra tiên quang rực rỡ, ném xuống đất như ném rác.
Linh Thần Tiên Đế đứng bên cạnh gánh nước, thấy cảnh này thì âm thầm lau nước mắt: "Đúng là sư huynh đồng môn. Ngươi cũng nếm trải cảm giác này rồi phải không? Vị tiền bối này hung hãn nhất là lúc có kẻ động vào rau của ngài ấy."
Cửu Tiêu Tiên Đế nhìn ba củ cà rốt dưới chân. Mỗi củ đều chứa đựng sinh mệnh lực ngang bằng với một vạn năm tu vi của hắn. Nếu ở Thượng giới, ba củ cà rốt này đủ để gây ra một cuộc chiến vạn năm giữa các siêu cấp tông môn. Vậy mà vị đại năng này… ném nó đi như bố thí cho kẻ mày râu?
Cửu Tiêu đột nhiên hiểu ra điều gì đó. Hắn không còn vẻ ngạo mạn nữa, thay vào đó là sự cung kính đến cùng cực. Hắn dập đầu cái "rầm" xuống đất:
– Tiền bối đại tài! Vãn bối có mắt không tròng, bị mỡ heo che tâm, lại dám có ý định biến nơi này thành ngự uyển. Đây là bảo vật tạ tội của vãn bối, mong tiền bối thứ lỗi!
Hắn run rẩy đưa ra một chiếc nhẫn không gian, bên trong chứa đầy hạt giống tiên linh quý giá mà hắn đã tích góp cả đời.
Diệp Phi nhìn thấy một đống hạt giống lạ lẫm, mắt liền sáng rỡ như sao:
– Ô? Cái này được đấy! Coi như ngài biết điều. Thôi, coi như không có chuyện gì, ngài về đi. Nhớ lần sau đi đường nhìn xuống dưới chân, đừng có giẫm lên mầm cây của người khác, ác đức lắm biết không?
Cửu Tiêu Tiên Đế vừa lạy vừa lui ra sau:
– Vâng, vâng! Vãn bối ghi nhớ lời dạy của tiền bối! Vãn bối cút ngay, cút ngay đây ạ!
Nói xong, hắn không dám dùng hư không xé rách để đi (sợ làm rung động khí lưu của vườn rau), mà cứ thế lùi dần, lùi dần ra khỏi cổng Thanh Vân Tông rồi mới dám hóa thành đạo quang bỏ chạy mất dép về thượng giới.
Cảnh tượng ấy khiến toàn thể đệ tử và trưởng lão Thanh Vân Tông ngơ ngác như phỗng đá. Một vị Tiên Đế, chỉ vì một cây hành lá mà chạy trốn trối chết?
Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên cổ:
– May quá, may quá. Chắc là ông ta bị trúng gió thật nên mới dễ dọa thế. Suýt nữa thì mình mất mạng rồi.
Hắn quay sang Nhị Cẩu:
– Nhị Cẩu, thấy chưa? Ra gió dễ trúng tuyển, ra đường dễ trúng đạn. Lão già lúc nãy mạnh thế mà cũng bị gió thổi ngã, chúng ta cứ ở yên đây là an toàn nhất.
Nhị Cẩu nhìn chủ nhân mình một cách đầy khinh bỉ, thầm nghĩ: *Ông vừa chém tan Tiên ấn của hắn, đánh hắn xém tí mất mạng, giờ lại bảo hắn bị trúng gió? Rốt cuộc ai mới là kẻ đáng sợ ở đây?*
Nhưng nó cũng chẳng rảnh mà giải thích. Nó há miệng nuốt lấy luồng kiếm khí còn sót lại trong không trung, rồi lại cuộn mình nằm xuống, mơ màng về bữa tối sẽ có thêm củ cà rốt mà Diệp Phi trồng.
Phía sau hàng rào, Lý Trưởng Lão đang điên cuồng ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ với tiêu đề: "Đại Năng Tâm Pháp: Cách dùng hành lá trảm tiên nhân". Lão lẩm bẩm: "Ta hiểu rồi! Cây hành chính là bản ngã, kiếm ý chính là đất trời. Chỉ khi đạt đến cảnh giới đại trí nhược ngu mới có thể dùng cọng hành mà diệt thiên đạo. Tuyệt! Quá tuyệt!"
Bầu trời Thương Lam Giới dần yên tĩnh trở lại, nhưng sâu trong bóng tối, một tin đồn đã bắt đầu lan rộng khắp Thượng Giới: Ở vùng đất hạ giới hẻo lánh của Đông Hoang, có một mảnh vườn mà cả Tiên Đế cũng không dám bước vào. Ở đó có một vị Thần Nông dùng cuốc trấn áp luân hồi, dùng hành lá trảm phá nhân quả.
Còn nhân vật chính của chúng ta – Diệp Phi – lúc này đang cặm cụi bới lại cái mầm cải bị giẫm bẹp ban nãy, mồm không ngừng lẩm bẩm:
– Đen thật, dập hết lá rồi. Để xem thử cái đống hạt giống lão già kia đưa có cái gì hay không… Ồ? "Tiên Phách Qua"? Hạt giống dưa hấu à? Tốt quá, mùa hè sắp tới rồi, trồng dưa hấu ăn cho mát là nhất!
Hắn hí hửng vác cuốc đi đào hố, hoàn toàn không biết rằng loại "Tiên Phách Qua" này một khi chín sẽ hút cạn tinh hoa của cả một đại lục để kết quả. Một tương lai "náo nhiệt" nữa lại sắp gõ cửa khu vườn yên bình của lão đệ Diệp Phi.