Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 165: ** Nhị Cẩu nhe răng

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:13:24 | Lượt xem: 2

Chương 165: Nhị Cẩu nhe răng

Gió rít gào qua những khe núi đá vôi phía sau Thanh Vân Tông, mang theo cái lạnh lẽo của một mùa đông đang đến gần. Thế nhưng, trong cái thung lũng hẻo lánh mà người ta gọi là "Dược viên tạp dịch" này, không khí lại mang một vẻ kỳ quặc đến mức ngột ngạt.

Bầu trời vốn dĩ xanh trong vắt, bỗng nhiên bị xé toạc bởi một luồng kim quang rực rỡ từ chín tầng mây hạ xuống. Luồng uy áp ấy mạnh mẽ đến mức khiến linh khí của cả Đông Hoang như ngưng trệ, chim chóc trong rừng rơi rụng hàng loạt vì sợ hãi, vạn vật đều cúi đầu xưng thần.

Giữa vầng sáng chói lòa ấy, một nam tử trung niên mặc trường bào thêu hình tinh hà, tay chắp sau lưng, từng bước hạ xuống từ hư không. Mỗi bước chân của lão đều đạp lên một đoá sen vàng, không gian dưới chân lão nứt toác rồi lại tự chữa lành. Đây chính là một đạo phân thân của Thiên Cơ Tiên Đế – kẻ nắm giữ vận mệnh của một phương thiên giới.

Lão nheo mắt nhìn xuống thung lũng nhỏ bé phía dưới. Trong mắt lão, thế gian này đều là cát bụi, chỉ duy có vùng thung lũng này là toát lên vẻ thần bí không thể thấu thị. Một tầng sương mù bao phủ lấy mảnh vườn, nhìn thì có vẻ mỏng manh như hơi thở, nhưng thần thức của Tiên Đế khi chạm vào lại bị bật ra ngay lập tức, như thể một phàm nhân đang cố soi gương vào mặt trời.

"Lạ thật… Phía dưới chỉ là một tông môn hạng ba, vì sao lại có một vùng địa khí kì quái đến thế này?" Thiên Cơ Tiên Đế thầm nhủ, ánh mắt lộ vẻ tham lam. "Có lẽ, thứ gọi là Cơ Duyên Vạn Cổ mà Thiên Cơ Đài dự báo chính là ở đây."

Đúng lúc đó, ở bên dưới vườn rau, một bóng người gầy gò đang loay hoay với cái xô tưới nước bằng gỗ đã sứt mẻ.

Diệp Phi thở dài, quệt mồ hôi trên trán:
– Khổ thật, vừa bói quẻ bảo hôm nay đại hung, không nên ra khỏi cửa. Thế mà cái bình tưới nước này lại hỏng đúng lúc này. Đúng là họa vô đơn chí.

Hắn nhìn lên bầu trời, thấy mây đen kéo đến cuồn cuộn, sấm sét nổ đì đùng xung quanh luồng kim quang kia, trong lòng thầm lo lắng. Trong mắt một kẻ "cẩn thận" như Diệp Phi, cái gọi là Tiên Đế hạ phàm chẳng khác nào một trận thiên tai cực lớn sắp ập xuống. Hắn không nhìn ra người, hắn chỉ thấy một quả bom nguyên tử sắp nổ trên đầu mình.

– Nhị Cẩu! Đừng nằm đó nữa, mau dậy! Có biến rồi!

Dưới gốc cây đại thụ ở góc vườn, một con chó vàng gầy gò, lông lá lởm chởm, một mắt lim dim đang nằm gãi tai bằng chân sau. Nó nghe thấy tiếng gọi của chủ nhân thì chỉ khẽ động đậy cái đuôi, rên hừ hừ trong cổ họng, hoàn toàn không có vẻ gì là sợ hãi.

Nhị Cẩu nhìn lên cái "thứ phát sáng" trên trời, đôi mắt chó hơi lóe lên một tia khinh bỉ.
*Lại thêm một đứa muốn tìm chết. Cản trở chủ nhân tưới rau là tội chết, làm hỏng giấc ngủ của ta lại càng là tội nặng.*

Diệp Phi cuống cuồng chạy vào lán gỗ, lấy ra ba cây nhang xanh, lầm rầm khấn vái:
– Trời đất phù hộ, mây gió xua đi. Mong sao cái trận sét này đừng đánh vào mấy cây cải bắp của con. Con mới bón phân hôm qua xong, phí lắm…

Lý Trưởng Lão, lúc này đang nấp sau một gốc cây đại thụ ở rìa thung lũng, toàn thân run như cầy sấy. Lão nhìn thấy Tiên Đế, đôi mắt lồi ra vì kinh ngạc.
"Tiên… Tiên Đế? Một vị Tiên Đế thật sự hạ phàm? Thanh Vân Tông chúng ta rốt cuộc đã làm gì mà dẫn tới đại họa này?"
Nhưng khi lão nhìn thấy Diệp Phi vẫn thong dong đốt nhang, lòng lão lại dâng lên một sự sùng bái điên cuồng.
"Trần tiểu hữu… à không, Trần đại năng! Ngài ấy vẫn bình tĩnh như vậy sao? Phải rồi, trong mắt ngài, Tiên Đế cũng chỉ là một gã tiểu tử cầm đèn dạo chơi thôi. Ngài đốt nhang kia chắc chắn là đang bày ra 'Phản Thiên Nghịch Mệnh Trận' để đối phó!"

Trên không trung, Thiên Cơ Tiên Đế rốt cuộc cũng hạ xuống sát mặt đất. Lão nhìn thấy cái hàng rào bằng tre được quấn dây leo chằng chịt bao quanh vườn rau.
"Hừ, chỉ là một cái trận pháp huyễn ảnh thấp kém."

Lão khẽ phất tay, một luồng Tiên khí như muốn xẻ đôi ngọn núi bắn ra, định bụng phá nát hàng rào để bước vào trong. Thế nhưng, điều khiến lão kinh hãi là khi luồng Tiên khí kia chạm vào hàng rào tre, nó không những không phát nổ mà còn bị những sợi dây leo khô héo kia… hấp thụ sạch sành sanh.

Hàng rào tre vẫn đứng đó, rung rinh trong gió như đang trêu ngươi.

– Cái gì?! – Thiên Cơ Tiên Đế biến sắc. Lão là Tiên Đế, một phân thân tuy chỉ có một phần mười thực lực nhưng cũng đủ để hủy diệt một quốc gia trong nháy mắt. Tại sao lại không phá nổi mấy cây tre già này?

Lão lùi lại một bước, ánh mắt cảnh giác hơn. Lúc này, lão mới nhận ra bên cạnh cổng vườn rau có một con chó vàng đang nằm.

Nhị Cẩu chậm rãi đứng dậy. Nó vươn vai một cái, cái lưng gầy lộ ra những chiếc xương sườn khẳng khiu. Nó nhìn Thiên Cơ Tiên Đế, rồi đột ngột… nhe răng.

"Gừ…"

Một tiếng gầm gừ cực nhỏ, nhỏ đến mức chỉ có Diệp Phi và Tiên Đế nghe thấy. Nhưng trong tai Thiên Cơ Tiên Đế, tiếng gầm ấy không phải của loài chó. Nó giống như tiếng của một con hung thú thái cổ vừa thức tỉnh từ vực thẳm của thời gian, tiếng gầm khiến cho các quy luật của đại đạo đều run rẩy rồi sụp đổ.

Trong mắt Thiên Cơ Tiên Đế, thế giới xung quanh bỗng chốc biến đổi.

Hàng rào tre biến thành những thanh thần kiếm rỉ sét cắm sâu vào địa mạch. Vườn rau xanh tốt biến thành một bãi tha ma của thần linh, nơi mỗi cái gốc bắp cải là thủ cấp của một vị đại năng thời viễn cổ. Và con chó vàng gầy gò kia… nó đang cao lớn dần lên.

Không, nó không cao lớn theo nghĩa vật lý. Là linh hồn của nó đang bao trùm lấy cả bầu trời. Một con quái vật đen kịt với hàng vạn đôi mắt đỏ ngầu đang nhe ra bộ nanh sắc lẹm, mà mỗi chiếc răng nanh đều quấn quanh bởi những sợi xích nhân quả vĩnh hằng.

Sát khí!

Sát khí nồng đậm đến mức hóa thành chất lỏng, bao vây lấy Tiên Đế từ mọi phía.

Lồng ngực Thiên Cơ Tiên Đế thắt lại. Lão cảm thấy phân thân của mình đang tan rã. Nỗi sợ hãi mà lão chưa từng cảm nhận được trong suốt mười vạn năm qua bỗng chốc trào dâng.

– Thôn… Thôn Phệ Thần Thú?! – Lão thảng thốt kêu lên trong tâm thức. – Chẳng lẽ đây là vương giả của giới không gian? Sao nó lại ở đây canh giữ cho một mảnh vườn rách nát này?

Nhị Cẩu tiến thêm một bước. Ánh mắt nó lạnh lẽo như băng hà vĩnh cửu. Nó nhìn phân thân của Tiên Đế như nhìn một miếng thịt thối cần được dọn dẹp sạch sẽ.

– Không! Đừng! – Thiên Cơ Tiên Đế hét lên trong vô vọng. Lão vô thức lùi lại ba bước.

Đúng ba bước. Mỗi bước chân của lão đều dẫm nát không gian, nhưng lão không dám phản kháng. Càng lùi, mồ hôi trên trán vị Tiên Đế này càng chảy xuống như mưa. Lão cảm thấy nếu mình tiến thêm một phân, linh hồn của bản thể chính ở Thượng giới cũng sẽ bị cái con thú này cắn nuốt qua khoảng cách không gian.

Diệp Phi lúc này vừa khấn vái xong, nghe thấy tiếng động thì vội vàng chạy ra. Hắn thấy một ông lão trung niên ăn mặc lòe loẹt đang đứng trước cổng, mặt tái mét, người run cầm cập, chân thì lảo đảo như sắp ngã.

– Ô kìa? Lão ông, lão làm sao thế? Trúng gió à? – Diệp Phi vội vã quát to. – Nhị Cẩu! Ta bảo ngươi rồi, không được dọa người lạ! Ngươi nhìn xem, lão già này trông tội nghiệp chưa kìa!

Vừa nói, Diệp Phi vừa đưa tay định vỗ vai Thiên Cơ Tiên Đế để trấn an.

Nhưng trong mắt Thiên Cơ Tiên Đế, bàn tay của Diệp Phi đưa ra không phải là bàn tay của một phàm nhân. Đó là một đạo Thiên Phạt cực lớn, mang theo hơi thở của khởi nguyên vũ trụ. Trên bàn tay ấy, mỗi kẽ móng tay dường như đều chứa đựng một mảnh tinh vực bị nghiền nát.

Lão cảm nhận được vị "nông phu" này còn đáng sợ hơn cả con thú kia hàng ngàn lần. Sự hiện hữu của hắn đã vượt qua khỏi nhận thức của bậc Tiên Đế.

"Đây không phải là đại năng chuyển thế… đây chính là… chính là Đạo! Đạo đang mặc quần vải và cầm xẻng trồng rau!"

Đầu óc Thiên Cơ Tiên Đế nổ tung. Lão không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa.

– Tiền bối tha mạng! Tiền bối thứ lỗi! Vãn bối có mắt không tròng! – Thiên Cơ Tiên Đế gào lên.

Nhưng vì bị áp chế quá mạnh, lời nói phát ra khỏi miệng lão chỉ là những tiếng u o họng. Lão dùng hết sức bình sinh, hóa thành một luồng khói đen tàn tạ, phóng thẳng lên trời xanh với tốc độ mà ngay cả khi chạy trốn thiên kiếp lão cũng chưa từng đạt được.

Vèo một cái, bầu trời quang đãng trở lại. Mây đen tan biến, kim quang mất sạch, ngay cả chút linh khí của Thượng giới cũng bị lão thu sạch đi để chạy cho nhanh.

Diệp Phi đứng ngơ ngác, bàn tay vẫn còn lơ lửng trong không trung.

– Gì vậy? Chạy nhanh thế? Mình chỉ định hỏi xem lão có muốn uống ngụm nước ấm không mà… – Hắn gãi đầu, rồi quay sang nhìn Nhị Cẩu vẫn đang đứng nhe răng về phía bầu trời. – Nhị Cẩu! Còn nhe răng cái gì? Tại ngươi cả đấy, hung dữ thế làm lão già sợ chạy mất dép rồi. May là lão không kiện mình tội thả chó cắn người, không thì lại phiền phức!

Nhị Cẩu bị chủ nhân mắng, thu lại bộ mặt đáng sợ ngay lập tức. Nó lại trở về dáng vẻ con chó vàng lười biếng, rên "ư ử" rồi vẫy đuôi làm vẻ tội nghiệp, dụi đầu vào ống quần của Diệp Phi như muốn nịnh nọt.

*Chủ nhân thật là khó chiều… Ta vừa bảo vệ vườn rau cho ngài đấy.*

Diệp Phi thở dài, xoa đầu Nhị Cẩu:
– Được rồi, được rồi. Lần sau khách đến phải sủa nhẹ thôi nghe chưa? Làm nông là phải hiền hòa, biết chưa? Ngươi mà cứ thế này, sau này ai dám tới mua rau của ta nữa?

Hắn nhìn ra phía hàng rào tre, thấy mấy cái mầm cải nhỏ bị rung rinh trong gió thì vội vàng cúi xuống kiểm tra.
– Hú vía, mấy cái mầm chưa chết. Cái lão già lúc nãy chạy kiểu gì mà gió mạnh thế không biết, suýt thì bay mất mầm cải của mình.

Phía sau gốc cây xa xa, Lý Trưởng Lão đã hoàn toàn tê liệt. Lão tự nhéo vào đùi mình một cái thật đau để chắc chắn mình không nằm mơ.

"Một vị Tiên Đế… dập đầu xin tha rồi chạy trốn trối chết? Diệp lão đệ… à không, Diệp Sư Tổ chỉ cần vươn tay ra một cái, Tiên Đế đã kinh sợ đến mức mất cả hồn vía. Còn con chó đó… trời ơi, con chó đó chính là Chân Thần bảo hộ!"

Lý Trưởng Lão lấy trong túi ra một bình rượu mạnh, tu một hơi hết sạch cho đỡ run. Lão nhìn Diệp Phi đang cặm cụi vun đất cho cây bắp cải, lòng kính sợ đã đạt đến một tầng thứ mới.
"Hóa ra 'đạo' chính là trồng rau. Càng nhìn hắn trồng trọt bình thường, ta lại càng cảm thấy mình quá nhỏ bé. Cái gọi là tu tiên, so với cái cuốc của hắn, thật sự không đáng nhắc tới."

Diệp Phi vun đất xong, lại xách xô nước đi tưới. Hắn đâu có biết mình vừa xua đuổi một kẻ mạnh nhất nhì thiên giới. Trong thâm tâm hắn, cái ông lão lúc nãy có lẽ là một gã tu sĩ già mắc bệnh thần kinh, đi đường mà cứ thích bay lơ lửng rồi làm màu làm mè.

Hắn liếc nhìn hệ thống trong đầu:
*【Nhiệm vụ: Tưới nước cho vườn rau hằng ngày. Tiến độ: 99%. Phần thưởng: 50 năm tuổi thọ và một gói hạt giống mới.】*

– Chậc, tưới xong xô này là xong. Cứ thế này thì mình sẽ sống đến mấy ngàn tuổi mất. Sống lâu thế làm gì nhỉ? Không biết có ai nấu cơm cho mình ăn mãi không… – Diệp Phi vừa lẩm bẩm vừa tưới nước một cách thành thục.

Mỗi gáo nước hắn dội xuống, nước giếng bình thường bỗng chốc hóa thành Cam Lộ thanh tinh, thấm sâu vào lòng đất. Một vài giọt nước bắn sang bụi cỏ bên cạnh hàng rào tre. Ngay lập tức, những cây cỏ dại bình thường nảy mầm rực rỡ, nở ra những đoá hoa vàng lung linh chứa đựng tinh túy của nhật nguyệt.

Nhưng Diệp Phi nào có để ý. Với hắn, cỏ vẫn là cỏ, hoa vẫn là hoa.

Hắn đang mải mê nghĩ về việc hạt giống mới sẽ là loại rau gì.
– Hy vọng là củ cải trắng. Mùa đông nấu canh củ cải với xương là ngon nhất.

Trong khi đó, ở Thượng giới xa xôi.

Trong điện Thiên Cơ, bản thể của Thiên Cơ Tiên Đế đột ngột mở mắt, phun ra một ngụm máu vàng óng. Lão ngã quỵ xuống sàn điện, toàn thân run rẩy, đôi mắt tràn đầy tơ máu và sự kinh hoàng.

– Chúa tể… Chúa tể vạn vật đang ở hạ giới! – Lão thều thào, giọng nói đầy tuyệt vọng. – Thông báo cho tất cả Tiên vương dưới trướng… không bao giờ, tuyệt đối không bao giờ được bén mảng tới Đông Hoang của Thương Lam Giới! Kẻ nào không nghe lệnh… ta sẽ tự tay diệt tộc!

Bên dưới thung lũng của Thanh Vân Tông, trời đã xế chiều. Ánh hoàng hôn đổ dài lên vườn rau xanh mướt. Nhị Cẩu đã ngủ say bên cạnh Diệp Phi, cái đuôi thi thoảng vẫn ngoe nguẩy đuổi ruồi.

Diệp Phi thu dọn đồ nghề, nhìn thành quả cả ngày của mình, trên mặt lộ ra một nụ cười thỏa mãn:
– Ừm, vườn rau này quả thực là nơi yên bình nhất thế gian. Hy vọng cái gã điên lúc nãy đừng bao giờ quay lại làm phiền mình nữa.

Hắn khoác chiếc áo vải thô, huýt sáo một tiếng, lững thững đi về phía lán gỗ nhỏ của mình. Bóng của hắn dưới ánh hoàng hôn dài ra vô tận, trông vừa bình dị, lại vừa cao vời vợi, như thể cả bầu trời này đang đặt lên vai hắn, mà hắn thì chẳng mảy may để tâm.

Phía sau hắn, dưới gốc cây dưa hấu mà hắn vừa bón phân, một đóa hoa sen trắng tinh khôi khẽ nở ra giữa đêm tối, tỏa hương thơm thanh khiết khắp thung lũng, lặng lẽ đánh dấu một chương mới của Thương Lam Giới – chương truyện bắt đầu từ một người, một chó, và một mảnh vườn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8