Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 166: ** Trận chiến giữa Tiên Đế và Nhị Cẩu
**Chương 166: Trận chiến giữa Tiên Đế và Nhị Cẩu – Chấn động vạn dặm không gian**
Hoàng hôn buông xuống trên thung lũng phía sau Thanh Vân Tông, dát một lớp vàng mỏng manh lên những dải hàng rào tre cũ kỹ. Diệp Phi đang ngồi xổm bên luống cà chua, tay cầm chiếc kéo rỉ sét cẩn thận tỉa đi những chiếc lá úa. Hắn cau mày, vẻ mặt đầy nghiêm trọng như thể đang thực hiện một nghi thức tế trời đại diện cho vận mệnh cả châu lục.
"Nhị Cẩu, nhìn xem, nếu lá cà chua bị héo mà không tỉa kịp, nó sẽ hút hết chất dinh dưỡng của quả. Đây gọi là 'kẻ không làm mà muốn có ăn', phải trừ khử ngay lập tức."
Cách đó không xa, dưới bóng mát của cây "linh quả" (thực chất là một cây đào dại do Diệp Phi tưới nước Cam Lộ mà biến dị), Nhị Cẩu đang nằm dài, hai chân sau gác lên nhau, cái lưỡi hồng hồng thè ra ngoài đầy vẻ lười biếng. Nghe chủ nhân gọi, nó chỉ hé một con mắt ra, cái đuôi gầy guộc đập xuống đất hai cái "bộp bộp" coi như phản hồi, rồi lại tiếp tục chìm vào giấc nồng.
Trong mắt Diệp Phi, đây là một con chó vàng gầy gò, ăn hại và cực kỳ nhát gan. Nhưng trong mắt những tồn tại bí ẩn của trời đất, hơi thở lúc Nhị Cẩu ngủ say đang không ngừng nuốt chửng linh khí của mười phương tám hướng, biến nó thành một vùng chân không linh lực mà không ai hay biết.
Bỗng nhiên, không khí trên đỉnh thung lũng rung động dữ dội. Một tiếng "xoạt" vang lên khô khốc như tiếng vải rách.
Giữa tầng không gian vốn dĩ bằng phẳng, một vết nứt đen ngòm kéo dài hàng trăm trượng đột ngột xuất hiện. Từ bên trong, một luồng tử khí nồng nặc tràn ra, lạnh lẽo đến mức cỏ cây vạn dặm quanh đó bắt đầu đóng băng, chim chóc đang bay trên trời đồng loạt rụng rơi, hồn xiêu phách tán.
Một nam tử trung niên bước ra từ hư không. Hắn mặc trường bào màu tím đậm, thêu họa tiết cửu long đoạt châu bằng chỉ vàng ròng. Ánh mắt hắn lạnh lùng, mang theo sự uy nghiêm tột đỉnh của kẻ nắm giữ sinh sát trong tay.
Hắn là U Minh Tiên Đế – một trong những chí cường giả của Thượng giới, kẻ vừa phá vỡ rào cản giới vực để xuống Thương Lam Giới tìm kiếm luồng linh khí tinh thuần mà Thiên Cơ Tiên Đế từng nhắc đến.
"Đông Hoang… hẻo lánh như vậy mà lại có một mảnh tịnh thổ?" U Minh Tiên Đế cúi đầu nhìn xuống thung lũng của Diệp Phi. Đôi mắt hắn bắn ra hai luồng hào quang rực rỡ, nhìn thấu qua những lớp mây mù giả tạo.
Hắn sững sờ. Ở cái thung lũng rách nát kia, hắn không thấy bảo vật trấn thế, cũng chẳng thấy đại trận kinh thiên. Hắn chỉ thấy một tên thanh niên đang lọ mọ trồng rau, và một con chó vàng nhìn qua là biết sắp chết đói.
Nhưng, điều khiến hắn chấn động chính là luồng linh khí tinh khiết đến mức nghẹt thở phát ra từ… đống hành lá bên góc vườn.
"Hành lá? Đó không phải là Cửu Thiên Lôi Hành trong truyền thuyết sao? Một cọng có thể chém đứt luân hồi! Tại sao lại được trồng như rau dại thế kia?"
U Minh Tiên Đế tham lam bộc phát. Hắn vốn dĩ định cẩn thận quan sát, nhưng sự hấp dẫn của "linh thực" tuyệt thế đã khiến hắn mờ mắt. Hắn giơ tay ra, một bàn tay khổng lồ bằng sương đen từ trên trời giáng xuống, muốn nhổ tận gốc cả vườn rau lẫn gã thanh niên kia đi.
"Đến đây cho ta!" Hắn gầm nhẹ.
Ở dưới đất, Diệp Phi bỗng rùng mình một cái. Hắn nhìn lên bầu trời đột nhiên tối sầm lại, lẩm bẩm:
"Quái lạ, dự báo thời tiết nói hôm nay nắng ráo mà? Sao mây đen kéo tới nhanh thế? Nhị Cẩu, mau vào nhà, lát nữa mưa ướt lông lại phải tắm, tốn nước lắm!"
Diệp Phi nói xong, lật đật chạy vào trong lán gỗ để lấy cái chum hứng nước mưa. Hắn không hề nhìn thấy cái "bàn tay sương đen" đang áp sát đỉnh đầu mình.
Đúng lúc này, Nhị Cẩu đang nằm trên đất bỗng nhiên đứng dậy. Nó không còn vẻ lờ đờ nữa. Đôi mắt vàng của nó chợt hiện lên một tia lạnh lẽo thấu xương. Nó nhìn lên bầu trời, nhìn cái gã mặc áo tím đang ngạo nghễ trên kia, rồi phát ra một tiếng gầm gừ nhỏ trong cổ họng.
"Gâu!"
Chỉ một tiếng sủa ngắn ngủi, một làn sóng xung kích không màu không vị bỗng nhiên lan tỏa. Bàn tay khổng lồ của U Minh Tiên Đế vừa chạm vào hàng rào tre của vườn rau đã giống như gặp phải thiên địch, ngay lập tức tan biến thành hư không, không để lại một chút dấu vết.
U Minh Tiên Đế ở trên cao biến sắc, lùi lại mấy bước, khuôn mặt đầy vẻ kinh hãi:
"Cái gì? Quy tắc tiêu tán? Kẻ nào?"
Hắn cúi xuống, và lần này, hắn chạm phải ánh mắt của con chó vàng. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng hắn. Hắn đường đường là một Tiên Đế, vạn kiếp bất diệt, vậy mà lúc này lại cảm thấy mình giống như một con kiến hôi đang đối diện với vực thẳm mênh mông.
"Một con chó?" U Minh Tiên Đế nghiến răng, lòng kiêu hãnh của một cường giả khiến hắn không cho phép mình sợ hãi. "Dám dùng ảo thuật đánh lừa bản tọa! Chết đi!"
Hắn rút ra một thanh bảo kiếm màu đen, vung lên. Vạn dặm không gian của Thương Lam Giới ngay lập tức rạn nứt. Kiếm quang đen kịt dài hàng nghìn trượng, mang theo sức mạnh hủy diệt của quy tắc tử vong, chém thẳng xuống thung lũng.
Lúc này, Diệp Phi từ trong nhà bước ra, tay bê cái chum rỗng. Hắn nhìn lên, chỉ thấy những tia chớp đen loằng ngoằng trên trời (mà thực tế là không gian đang sụp đổ).
"Chà, sấm sét mùa này lạ nhỉ? Toàn màu đen. Chắc do ô nhiễm môi trường giới tu tiên rồi."
Diệp Phi lẩm bẩm rồi đặt cái chum xuống gốc cây, hoàn toàn không biết cái chết đang treo trên đầu mình trong gang tấc.
Nhị Cẩu nhìn chủ nhân mình một cái, rồi thở dài (nếu chó có thể thở dài). Nó biết, nếu để cái đòn tấn công kia chạm xuống đất, vườn rau quý giá của chủ nhân – cũng chính là nguồn thực phẩm của nó – sẽ thành đống tro bụi. Và nếu vườn rau hỏng, Diệp Phi chắc chắn sẽ bỏ đói nó ba ngày.
Nghĩ đến cảnh không có xương gà nấu canh linh quả để ăn, Nhị Cẩu bỗng nhiên nổi giận.
Nó bước một bước nhẹ nhàng lên không trung. Mỗi bước chân của nó đều dẫm lên một đoá sen vàng rực rỡ hiện ra giữa hư không. Hình dáng con chó vàng nhỏ bé dần dần phình to ra, trong chớp mắt đã biến thành một bóng đen khổng lồ che khuất cả bầu trời. Đó không còn là một con chó vàng, mà là một tôn thái cổ thần thú – Thôn Phệ Thần Thú với hàm răng có thể cắn nát cả các vì sao.
U Minh Tiên Đế kinh hãi đến rụng rời tay chân. Thanh kiếm trong tay hắn rung bần bật.
"Thôn Phệ… Ngươi là tồn tại trong truyền thuyết… Tại sao ngươi lại ở đây canh giữ cho một phàm nhân?"
Nhị Cẩu không trả lời. Nó há miệng, một cái hố đen khổng lồ xuất hiện giữa không trung. Toàn bộ kiếm quang đen kịt, toàn bộ quy tắc tử vong và thậm chí là cả linh lực trong vòng vạn dặm quanh U Minh Tiên Đế đều bị hút sạch vào trong cái miệng rộng huếch ấy.
"Khốn kiếp! Chạy!" U Minh Tiên Đế không chút do dự, đốt cháy tinh huyết, quay đầu muốn xé rách không gian chạy trốn. Hắn nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm chết người. Cái nơi này không phải là tịnh thổ, đây là một hang cọp, một cấm địa vạn cổ!
Nhưng Nhị Cẩu làm sao để hắn chạy thoát? Nó giơ một cái chân trước lên, vỗ nhẹ vào hư không.
"Ầm!"
Cả một mảng không gian vạn dặm như bị đông cứng lại. U Minh Tiên Đế đang chạy trốn bỗng thấy mình giống như bị đóng đinh giữa trời. Một luồng sức mạnh thô bạo tràn tới, trực tiếp đập tan hộ thể tiên khí của hắn, khiến xương cốt khắp người hắn vỡ vụn từng mảng.
"Phụt!" U Minh Tiên Đế phun ra một ngụm máu lớn, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng. Hắn nhìn xuống dưới, thấy Diệp Phi đang gãi đầu nhìn cái chum nước: "Mưa đâu nhỉ? Sao trời sấm to thế mà chẳng có giọt nước nào?"
U Minh Tiên Đế muốn thét lên: "Ngươi rốt cuộc là ai? Sao ngươi có thể nuôi một thứ đáng sợ như vậy làm thú cưng?". Nhưng hắn không thể phát ra tiếng. Nhị Cẩu đã bước đến trước mặt hắn. Cái bóng khổng lồ của nó bao trùm lấy hắn.
Nhị Cẩu vươn lưỡi ra, liếm một cái lên không trung.
Sức mạnh liếm này không phải là liếm bình thường. Nó là quy tắc tước đoạt. Toàn bộ tu vi Tiên Đế vạn năm tích lũy của U Minh Tiên Đế trong phút chốc bị hút sạch. Hắn từ một vị chúa tể Thượng giới, chỉ trong hơi thở đã biến thành một lão già tàn tạ, khí tức suy sụp đến mức cả một tu sĩ Luyện Khí tầng một cũng có thể giết chết hắn.
Nhị Cẩu thu nhỏ lại thành con chó vàng bình thường, ánh mắt lộ ra vẻ khinh bỉ. Nó không giết hắn ngay, mà dùng đuôi hất một cái, ném vị "Tiên Đế" tội nghiệp này vào sâu trong bụi rậm đằng sau núi, nơi mà Diệp Phi thường để phân bón rau.
Làm xong mọi việc, Nhị Cẩu đáp xuống đất, rùng mình một cái để rũ sạch bụi bẩn không tồn tại, rồi lại lững thững đi về chỗ cũ nằm xuống, bộ dạng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lúc này, một vài giọt mưa lách tách rơi xuống thật.
Diệp Phi vui mừng: "A, mưa rồi! May mà mình đã chuẩn bị chum nước."
Hắn hứng được một lúc thì thấy trời tạnh hẳn, mây đen tan biến, ánh trăng bạc lại hiện ra thanh bình như chưa từng có cuộc chiến cấp độ diệt thế vừa diễn ra.
Diệp Phi bước tới xoa đầu Nhị Cẩu:
"Nhị Cẩu, lúc nãy mày sủa cái gì mà to thế? Làm tao giật cả mình, suýt nữa làm rơi cái chum. Đúng là nuôi tốn cơm tốn rau, gặp trận mưa bóng mây thôi cũng sợ đến phát rồ."
Nhị Cẩu lười biếng liếm tay Diệp Phi, vẻ mặt "vô tội" đến cực điểm. Diệp Phi thở dài, nhìn quanh vườn rau vẫn xanh mướt, lòng thầm cảm thán:
"May quá, hàng rào vẫn chắc chắn. Tu tiên giới này thật đáng sợ, thỉnh thoảng lại có sấm sét màu đen, mình cứ cẩu ở đây trồng rau cho lành. Ra ngoài chắc không sống nổi ba ngày mất."
Phía sau vườn, trong bụi rậm tăm tối, "U Minh Tiên Đế" – lúc này đã là một lão già rách rưới – đang nằm co quắp giữa đống bùn đất, mắt nhìn lên bầu trời đầy hối hận. Hắn nhìn thấy một gốc cải bắp đang lù lù bên cạnh, hơi thở của gốc cải đó vậy mà còn mạnh hơn cả hắn lúc này…
Hắn ngất đi, trong đầu chỉ còn sót lại một ý nghĩ duy nhất: "Cái thế giới này… điên rồi."
Ở một nơi khác, Lý Trưởng Lão đang uống rượu ở sân sau của mình, đột ngột nhìn về phía vườn của Diệp Phi, thấy một vầng hào quang rực rỡ thoáng qua rồi tắt lịm. Lão vuốt râu, mắt sáng lên, lẩm bẩm:
"Diệp lão đệ… lại đột phá sao? Hơi thở vừa rồi, hình như có một vị Tiên Đế vừa ngã xuống? Không, chắc chắn là Diệp lão đệ đang dùng sức mạnh quy tắc để… bón phân. Đúng là đại năng, cách dùng sức mạnh cũng khác người thường!"
Đêm đó, Đông Hoang vẫn tĩnh lặng. Chỉ có vạn dặm không gian bên ngoài thung lũng vẫn còn rung chuyển nhẹ, dấu vết của một trận chiến đã làm thay đổi hoàn toàn cục diện Tiên giới, mà người chủ trì nó lại đang bận… đậy nắp chum nước và đi ngủ.