Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 167: ** Diệp Phi đang bận ủ phân
**CHƯƠNG 167: DIỆP PHI ĐANG BẬN Ủ PHÂN**
Tiết trời Đông Hoang hôm nay có vẻ không được tốt cho lắm.
Mới sáng sớm tinh mơ, bầu trời phía trên Thanh Vân Tông đã bị bao phủ bởi một tầng mây dày đặc màu chì, thỉnh thoảng lại có những tia lôi điện tím ngắt xẹt ngang qua, tiếng sấm ầm ì vọng lại từ tận chân trời xa tắp.
Tại một góc hẻo lánh của ngoại môn Thanh Vân Tông, trong một thung lũng nhỏ được sương mù bao quanh quanh năm, Diệp Phi vừa thức dậy. Hắn vươn vai một cái thật dài, nghe tiếng xương cốt kêu răng rắc đầy sảng khoái.
Theo thói quen của mười năm qua, việc đầu tiên Diệp Phi làm không phải là vận công tu luyện, mà là thọc tay vào dưới gối, rút ra ba đồng xu đồng sứt mẻ.
"Trời tối sầm thế này, mây đen áp đỉnh, lôi đình cuộn sóng… chắc chắn là điềm hung. Không bói một quẻ thì tuyệt đối không được bước chân ra khỏi cổng viện."
Diệp Phi lẩm bẩm, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Hắn gieo ba đồng xu xuống bàn gỗ.
*Cạch… cạch… cạch…*
"Khảm phía dưới, Ly phía trên… Quẻ Thủy Hỏa Vị Tế? Âm dương thất điều, vạn vật hỗn loạn?" Diệp Phi nhíu mày, sắc mặt hơi biến hóa: "Đại hung! Quả nhiên là đại hung! Chắc chắn là có vị đạo hữu nào đó lại đang độ kiếp ở gần đây, hoặc giả là hai vị đại năng Kim Đan nào đó lại đang đánh nhau vì tranh giành một cây cỏ lác nào đó rồi."
Hắn khẽ rùng mình một cái. Tu tiên giới này thực sự quá nguy hiểm. Nhớ năm ngoái, chỉ vì hai tên tu sĩ Luyện Khí tầng 7 đánh nhau ở trấn nhỏ dưới núi mà suýt chút nữa đã làm cháy mất sáu sào ruộng ngô của dân thường. Diệp Phi nhìn về phía bầu trời xa xăm, nơi những tia chớp tím đang ngày một dày đặc, thầm tự nhủ: "Cứ ở yên trong vườn là an toàn nhất. Có trận pháp bảo vệ, lại có Nhị Cẩu canh cửa, dù trời sập cũng không đến lượt mình lo."
Nói xong, hắn liếc nhìn con chó vàng gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây cổ thụ ở góc vườn. Nhị Cẩu lúc này một mắt mở, một mắt nhắm, cái đuôi thi thoảng lại đập bộp bộp xuống đất một cách lười biếng. Trong mắt kẻ khác, đây là một con chó già sắp chết, nhưng Diệp Phi lại rất yên tâm về nó. Dù sao thì mười năm qua, bất cứ con thỏ hay con chuột nào dám bén mảng vào vườn rau đều bị Nhị Cẩu "tiễn" đi một cách rất sạch sẽ.
"Nhị Cẩu, trông nhà cho kỹ nhé. Hôm nay tao bận đại sự, không có thời gian cho mày ăn thêm linh quả đâu."
Diệp Phi nói xong liền quay lưng, hăm hở tiến về phía sau vườn rau, nơi có một dãy lu gốm lớn đang bốc ra một mùi hương cực kỳ "đặc biệt".
Hôm nay, hắn có một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng do Hệ Thống Thần Nông Bất Tử giao phó: **Chế tạo phân bón cấp độ Thần cấp đầu tiên.**
—
Trong khi Diệp Phi đang lụi hụi chuẩn bị "đại sự" của mình, thì ở ngay phía trên không trung bên ngoài thung lũng, cách đó không xa, một trận đại chiến thực sự đang diễn ra.
Thanh Vân Tông – một tông môn hạng ba vốn yên bình, nay đang đối mặt với nguy cơ diệt môn.
"Hàn Ma lão tổ! Thanh Vân Tông chúng ta vốn không oán không thù với Vạn Ma Quỷ Điện, tại sao các người lại dẫn quân vây đánh, còn dùng tới 'Cửu Thiên Tử Lôi Trận' để phong tỏa vạn dặm?"
Tông chủ Thanh Vân Tông – Vân Trung Phụng, lúc này đang đứng trên đỉnh núi chính, sắc mặt tái nhợt, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bóng người mờ ảo giữa tầng mây đen. Đó là một lão già mặc hắc bào, toàn thân tỏa ra ma khí ngùn ngụt, áp chế khiến toàn bộ đệ tử Thanh Vân Tông không thở nổi.
Hàn Ma lão tổ cười lạnh, tiếng cười như sấm rền: "Hừ, Vân Trung Phụng, ngươi còn giả vờ? Một tháng trước, thuộc hạ của ta cảm nhận được một luồng tiên khí tinh khiết phát ra từ khu vực ngoại môn của các ngươi. Thứ đó chắc chắn là một món Tiên khí tuyệt thế hoặc là một cây Thánh dược vạn năm sắp hóa hình! Giao thứ đó ra, ta sẽ cho Thanh Vân Tông một con đường sống!"
Vân Trung Phụng ngẩn ngơ. Tiên khí? Thánh dược? Ngoại môn?
Ngoại môn của Thanh Vân Tông là nơi linh khí mỏng manh nhất, chỉ dành cho đám tạp dịch và đệ tử tư chất kém nhất trú ngụ. Đào đâu ra Thánh dược ở đó? Lão tưởng Hàn Ma lão tổ đang cố tình kiếm cớ gây sự, liền nghiến răng: "Ăn nói xằng xiên! Thanh Vân Tông ta ngay chính, tuyệt không có bảo vật gì như thế!"
"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Toàn quân tấn công!"
Dưới mệnh lệnh của Hàn Ma lão tổ, hàng ngàn ma tu cưỡi hắc vân bắt đầu lao xuống như châu chấu. Các loại ma pháp, thần thông nổ tung trên màn che bảo vệ của tông môn. Tiếng nổ long trời lở đất vang lên không dứt.
Một nhóm mười mấy tên ma tu cấp bậc Trúc Cơ do một gã trưởng lão Kim Đan dẫn đầu, theo chỉ thị của la bàn tìm kiếm linh khí, đã lặng lẽ tách ra khỏi chiến trường chính, hướng thẳng về phía một thung lũng nhỏ heo hút phía sau núi.
"Trưởng lão, la bàn chỉ vào đây! Linh khí ở thung lũng này cực kỳ tinh khiết, nhưng lại bị che giấu bởi một loại mê trận trông rất sơ sài." Một tên ma tu hưng phấn nói.
Gã trưởng lão Kim Đan nhìn thung lũng bên dưới, chỉ thấy sương mù lượn lờ, thi thoảng có tiếng chó sủa nhàn nhạt. Lão cười khẩy: "Kẻ giấu bảo vật này cũng khá khôn ngoan, biết dùng bí thuật đại đạo ẩn mình dưới vỏ bọc bình thường nhất. Đáng tiếc, không qua mắt được lão phu! Các ngươi, xông xuống cho ta! Gặp người thì giết, gặp bảo vật thì cướp!"
—
Lúc này, ở bên dưới "đại đạo ẩn mình" đó, Diệp Phi đang… nín thở.
Hắn đeo một cái khẩu trang dày cộm tự chế, tay cầm một chiếc gậy gỗ lớn, đang tích cực khuấy đảo một cái lu gốm khổng lồ chứa đầy chất lỏng màu vàng sậm, thi thoảng lại nổi lên những bong bóng lụp bụp.
"Oạch, mùi này… quả nhiên là phân bón cấp Thần, thật sự là quy tắc 'thối' không chịu nổi!"
Diệp Phi lầm bầm, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Trong cái lu này, hắn đã trộn đủ loại hạt giống thối rữa, linh quả quá hạn, nước Cam Lộ dư thừa, và đặc biệt là phân của "Gà Chu Tước" và trứng thối của "Vịt Huyền Vũ" (vốn chỉ là mấy con gia cầm nuôi lấy trứng).
Theo hệ thống, đây là công đoạn **"Vạn Vật Hóa Hủ Thành Thần"**. Khi tất cả rác rưởi đạt đến một mức độ tinh khiết nhất định, chúng sẽ nghịch chuyển từ "uế khí" sang "linh khí" cực hạn.
*Bùm! Bùm!*
Hai tiếng nổ lớn từ trên bầu trời vọng xuống, làm chấn động cả căn lều cỏ. Diệp Phi suýt nữa thì làm rơi cây gậy khuấy phân.
"Gì mà nổ to thế? Sét đánh ngay đỉnh đầu à?"
Diệp Phi tức giận ngẩng đầu lên nhìn trời qua khe hở của căn lều: "Cái bọn tu tiên này thật sự là không có ý thức công cộng mà. Đã biết trời sắp mưa to, sét đánh ầm ầm còn lôi nhau ra ngoài bay nhảy làm gì? Chả may sét đánh trúng đầu thì lại khổ cha khổ mẹ ở quê. Đánh nhau thì cũng phải nhìn giờ giấc chứ, không để người khác làm việc à?"
Nói xong, hắn lại cúi xuống tiếp tục khuấy. Hắn hoàn toàn không biết rằng, hai tiếng nổ vừa rồi là do hai tên ma tu Trúc Cơ va phải "Hàng rào tre" mà hắn dựng lên quanh thung lũng.
Đối với Diệp Phi, cái hàng rào tre đó chỉ để ngăn mấy con thỏ vào ăn trộm cà rốt. Nhưng với đám ma tu vừa lao xuống, mỗi cây cọc tre đều ẩn chứa "Kiếm ý Vô Thượng". Hai tên ma tu Trúc Cơ vừa chạm vào hàng rào, ngay lập tức bị một đạo kiếm khí sắc lẹm từ cọc tre chém đôi cả người lẫn linh hồn, tan biến như khói.
"Trưởng… Trưởng lão! Có phục kích!"
Mấy tên ma tu còn lại kinh hoàng đứng khựng lại trước cổng vườn rau.
Gã trưởng lão Kim Đan nheo mắt nhìn hàng rào tre trông có vẻ mục nát kia, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng. Trong mắt lão, đây không phải hàng rào, mà là một trận pháp tuyệt thế mang tên "Vạn Kiếm Quy Tông Trận". Mỗi cây cọc tre kia đều tỏa ra khí tức khiến cả tâm thần lão run rẩy.
"Đại… đại năng ẩn cư! Đây chắc chắn là nơi ở của một vị ẩn sĩ lánh đời!" Lão run giọng nói.
Lúc này, Nhị Cẩu nằm ở góc vườn bỗng hé mắt nhìn ra cổng. Thấy một đám người hắc ám đang đứng đó làm ồn, nó bực bội hắt hơi một cái.
*Hắt xì!*
Một luồng kình khí vô hình thoát ra từ mũi con chó vàng gầy gò, quét ngang qua không trung.
"Á!"
Hàng chục tên ma tu đứng gần đó bỗng thấy ngực như bị trúng phải búa tạ thiên tấn, lục phủ ngũ tạng đảo lộn, toàn thân bị hất văng ngược trở lại, bay thẳng lên trời cao rồi rơi tự do mất tích.
Gã trưởng lão Kim Đan có tu vi cao nhất, may mắn chỉ bị kình khí sượt qua vai, nhưng một bên cánh tay lão đã ngay lập tức bị ép nát thành bọt máu. Lão sợ hãi đến mức gan mật muốn nứt ra, không dám thốt lên lời nào, quay đầu bỏ chạy bán sống bán chết, bỏ lại đồng đội.
Ở bên trong vườn, Diệp Phi nghe tiếng sột soạt ở cổng, lại thêm cái tiếng "hắt xì" cực đại của Nhị Cẩu, liền quát vọng ra:
"Nhị Cẩu! Mày lại cảm lạnh à? Đã bảo rồi, đừng có nằm dưới đất lúc trời mưa bóng mây! Hắt hơi to thế làm mấy con chim bay hết rồi, tí nữa mày mà để chim ăn mất hạt cải của tao thì tối nay chỉ có ăn cháo trắng thôi nghe chưa!"
Nhị Cẩu nghe chủ nhân quát, liền thu liễm khí tức lại như cũ, buồn bã nằm xuống đất, giả vờ như một con chó nhà tội nghiệp.
—
Sau khi gã trưởng lão Kim Đan bị trọng thương thảm hại chạy về đến chiến trường chính của Thanh Vân Tông, lão không giữ nổi bình tĩnh, hét lớn:
"Hàn Ma lão tổ! Chạy mau! Ở cái khe núi đằng kia có đại năng ẩn cư! Một con chó nhà ở đó hắt hơi một cái là diệt cả tiểu đội Trúc Cơ của ta!"
Tiếng hét này như sét đánh giữa trời quang, làm chấn động toàn bộ chiến trường.
Vân Trung Phụng ngẩn người, sau đó thầm reo hò: "Chó hắt hơi? Chẳng lẽ là tiền bối ẩn cư nào đó ra tay bảo vệ Thanh Vân Tông?"
Hàn Ma lão tổ ở trên cao nghe vậy, mặt tối sầm lại. Lão là bậc lão quái vật sống hàng ngàn năm, cái gì mà "chó hắt hơi giết người", lão hoàn toàn không tin.
"Hừ, chắc chắn là có trận pháp bẫy người! Để ta trực tiếp đi tiêu diệt cái gọi là đại năng đó!"
Hàn Ma lão tổ bỏ mặc đám thuộc hạ, thân hình hóa thành một luồng ma hỏa rực trời, hướng thẳng về thung lũng của Diệp Phi mà lao xuống. Lão dùng toàn bộ tu vi Nguyên Anh kỳ đỉnh phong của mình, tung ra chiêu mạnh nhất: "Vạn Quỷ Phệ Hồn Thiên", định san phẳng thung lũng này.
Cả bầu trời phía trên vườn rau bỗng chốc tối đen như mực, hàng vạn linh hồn gào thét ác liệt lao xuống.
Lúc này, Diệp Phi vừa khuấy xong lu phân bón cấp Thần.
Hắn hài lòng nhìn thành quả: "Cuối cùng cũng ủ xong. Theo hệ thống nói, nếu phân này bốc mùi quá nồng thì phải đổ bớt đi phần nước phía trên, kẻo làm cháy rễ cây."
Nói là làm, Diệp Phi bưng cái xô gỗ đầy ắp chất lỏng màu vàng sậm, trông đặc quánh và bốc ra một mùi hôi nồng nặc chưa từng thấy.
"Trời tối thế này chắc là sắp mưa rồi, đổ đại ra cổng cho nó trôi đi vậy, tiện thể bón luôn cho mấy gốc cỏ dại ngoài đó."
Diệp Phi bước ra cổng vườn, lầm bầm phàn nàn về thời tiết đen tối. Hắn hoàn toàn không thấy hàng vạn lệ quỷ đang há miệng nanh ác chuẩn bị lao xuống đầu mình, cũng không thấy Hàn Ma lão tổ đang đứng lơ lửng trên không trung với khuôn mặt đắc ý.
Diệp Phi dồn lực vào tay, cầm cái xô gỗ, tạt một phát thật mạnh ra phía ngoài không trung.
"Đi đi cái đống thối tha này!"
*Ào!*
Một màn chất lỏng màu vàng sậm vắt ngang bầu trời.
Điều kỳ diệu xảy ra ngay sau đó.
Chất lỏng màu vàng kia, khi vừa tiếp xúc với ma khí dày đặc và hàng vạn lệ quỷ, bỗng chốc bùng phát ra một thứ ánh sáng vàng kim chói mắt, thánh khiết và nóng bỏng như mặt trời.
Mùi "hôi thối" cực hạn trong mắt Diệp Phi, dưới góc nhìn của pháp luật thế gian, chính là **"Hỗn Nguyên Chính Khí"** tinh khiết nhất. Những thứ tà ma ngoại đạo này, gặp phải chất "phân bón" chứa đựng sinh cơ của vạn vật và linh dịch của hệ thống, chẳng khác nào tuyết gặp lửa nóng.
"Aaaaa!!!"
Hàn Ma lão tổ kêu lên một tiếng thê thảm. Đám lệ quỷ của lão ngay lập tức bị tan chảy thành khói trắng. Luồng nước "phân" thần kỳ kia tạt thẳng vào mặt lão, dội lên toàn thân lão.
Sức mạnh sinh cơ cực hạn bắt đầu tẩy rửa cơ thể lão ma quái, ép ma công của lão tan rã ngay lập tức. Hàn Ma lão tổ chỉ thấy toàn thân bỏng rát, tu vi Nguyên Anh nhanh chóng bị bào mòn. Lão cảm nhận được một nỗi nhục nhã và kinh hoàng vô biên.
"Đây là cái gì? Tại sao… tại sao nó thối như thế nhưng lại chứa đựng Đạo vận khủng bố đến vậy? Không… linh khí của ta! Sinh mệnh của ta!"
Lão lão từ trên trời cao bị nước phân "đánh" rơi xuống như một quả đại bác, rơi bẹp một cái vào đúng đống bùn ngoài cổng thung lũng. Toàn thân lão giờ đây thấm đẫm cái mùi "Hỗn Nguyên" của Diệp Phi, sủi bọt trắng xóa, bất tỉnh nhân sự.
Ở cổng, Diệp Phi cầm xô gỗ trống không, khẽ lẩm bẩm: "Ồ, sao đổ phân ra mà có tiếng kêu như lợn bị chọc tiết thế nhỉ? Chắc là tạt trúng con thỏ rừng nào rồi. Tội lỗi, tội lỗi."
Hắn nhún vai, quẩy xô đi vào trong. Trời lúc này bỗng nhiên… tạnh ráo. Mây đen bị "nước phân" của Diệp Phi quét sạch, trả lại bầu trời đêm đầy sao lấp lánh.
—
Vân Trung Phụng và toàn bộ đệ tử Thanh Vân Tông ở phía xa nhìn thấy cảnh này, ai nấy đều hóa đá tại chỗ.
Họ thấy Hàn Ma lão tổ hùng hổ lao xuống thung lũng, sau đó có một dải hào quang màu vàng (với họ là tiên quang, với Diệp Phi là nước phân) tạt ra, thế là toàn bộ ma công bị hóa giải, Hàn Ma lão tổ thì rơi như lá rụng mùa thu.
"Đây… đây là đại năng gì vậy?" Vân Trung Phụng run rẩy: "Chỉ một chậu nước… chỉ tạt một chậu nước mà phế luôn một vị Nguyên Anh đỉnh phong?"
Lý Trưởng Lão – lão hàng xóm hay sang uống rượu của Diệp Phi, lúc này cũng đang nấp sau một tảng đá quan sát. Lão nhìn thấy cảnh đó, đôi mắt trợn ngược, cái râu bạc run bần bật.
Lão lập tức tự "não bổ": "Trời ạ! Diệp lão đệ… lão đệ không phải đang tạt nước! Đó chắc chắn là thuật pháp 'Vạn Vật Sinh Linh Đổ Chân Nguyên'! Lão đệ dùng phế thải của Tiên Giới để tịnh hóa uế thổ, lấy cái thối nhất để chế ngự cái tà nhất! Tuyệt đỉnh! Đây chính là đạo lý: Cực âm sinh cực dương! Ta… ta hình như ngộ rồi!"
Nói đoạn, Lý Trưởng Lão ngay lập tức ngồi bế quan ngay tại chỗ. Chung quanh lão, linh khí bỗng chốc cuộn trào, tu vi Trúc Cơ đã chững lại mười mấy năm giờ đây bỗng chốc buông lỏng. Lão đột phá!
—
Trong vườn rau, Diệp Phi đã tắm rửa sạch sẽ mùi hôi trên người.
Hắn đang bận rộn xem bảng điều khiển của hệ thống.
*【Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ủ phân cấp Thần đầu tiên.】*
*【Phần thưởng: Tu vi +100 năm (Đã tự động chuyển đổi thành độ thành thục của kỹ năng trồng lúa).】*
*【Tặng thêm: Một nắm hạt giống 'Ớt Chỉ Thiên Hỏa Long'.】*
"Haiz, tu vi cộng nhiều như thế cuối cùng cũng chỉ dùng để trồng lúa nhanh hơn một chút. Cái hệ thống này thật là…"
Diệp Phi thở dài, xoa bụng: "Mệt quá, đói bụng thật sự. Ăn tạm một bát canh rau vậy."
Hắn ra góc vườn hái vài lá rau cải (rau cải này ăn vào có thể tái tạo linh cốt, cường hóa thân thể gấp trăm lần, nhưng Diệp Phi chỉ thấy nó giòn và ngọt).
Trong khi Diệp Phi đang xì xụp ăn bát canh rau trong gian nhà tranh nhỏ yên bình, thì bên ngoài cổng thung lũng, đám ma tu Vạn Ma Quỷ Điện đã bỏ chạy tán loạn khi thấy lão tổ của mình bị hạ đo ván. Thanh Vân Tông được cứu trong một nốt nhạc.
Tô Thanh Tuyết – "Băng sơn nữ thần" của tông môn, lúc này đang đứng trước hàng rào thung lũng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cái hàng rào tre bị sứt mẻ. Cô vừa mới chiến đấu ác liệt, trên áo choàng còn dính chút vết máu.
Cô cảm nhận được một mùi hương… rất lạ. Nó vừa có chút thối (mùi nước phân bay hơi), nhưng lại tiềm tàng một thứ Đạo vận thanh khiết mà ngay cả sư phụ cô – một vị cường giả Nguyên Anh – cũng không bao giờ tỏa ra được.
"Vị tiền bối này… thật sự là một người kỳ lạ. Tại sao người lại ở một mình trong cái xó xỉnh này để làm nông?"
Cô ngập ngừng định bước vào cảm ơn, nhưng chợt nhớ tới lời đồn "tiền bối tính tình quái gở, ghét người quấy rầy". Cô khẽ cúi người hành lễ trước thung lũng mờ sương:
"Đệ tử Tô Thanh Tuyết, thay mặt Thanh Vân Tông cảm tạ ơn cứu mạng của tiền bối. Ngày sau đệ tử sẽ mang hạt giống hiếm tới kính dâng."
Xong xuôi, cô lặng lẽ rời đi, lòng đầy sự kính sợ và ngưỡng mộ.
—
Đêm khuya.
Diệp Phi ăn no nê, vỗ bụng một cái rồi trèo lên giường. Trước khi ngủ, hắn vẫn không quên lẩm bẩm:
"Trời tạnh rồi, hay thật. Quẻ ban sáng nói là đại hung, vậy mà đến giờ mình vẫn bình an vô sự. Chắc là do cái lũ ma quái, sấm sét trên trời sợ cái mùi phân bón cấp Thần của mình chăng?"
Hắn cười hắc hắc: "Xem ra cẩu ở đây trồng rau vẫn là thượng sách. Tu tiên gì chứ, cực khổ lại dễ chết sớm. Ngủ thôi, mai còn phải đem mấy bao phân thần cấp đó đi bón cho gốc cà chua. Cà chua năm nay mà chín, chắc là ăn sướng miệng lắm đây."
Bên ngoài, dưới ánh trăng bạc, con Nhị Cẩu rên một tiếng nhỏ, rồi gục đầu lên chân mình, đôi mắt tinh anh thi thoảng lại quét qua bóng tối.
Thế giới bên ngoài Thanh Vân Tông có lẽ đang rúng động vì sự biến mất đột ngột của một vị Nguyên Anh lão tổ, nhưng trong căn lều tranh nhỏ này, chỉ có tiếng ngáy đều đều của một gã thanh niên "nhút nhát" và mùi thơm nhàn nhạt của đất mới sau cơn mưa.
Tất cả dường như vẫn rất "cẩu".