Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 171: ** Sự thật về chiếc cuốc gỉ

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:17:56 | Lượt xem: 2

**Chương 171: Sự thật về chiếc cuốc gỉ**

Ánh nắng ban mai nhàn nhạt xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ thung lũng của Thanh Vân Tông. Diệp Phi ngáp một cái thật dài, vươn vai đứng dậy khỏi chiếc ghế mây cũ kỹ. Hắn đưa tay gãi gãi mái tóc hơi rối, ánh mắt lờ đờ nhìn ra vườn rau xanh mướt của mình.

Ở góc sân, Nhị Cẩu đang nằm bò ra đất, cái mõm gác lên đôi chân trước, trông có vẻ lười biếng vô cùng. Nhưng nếu ai tinh ý nhìn kỹ, sẽ thấy hơi thở của nó nhịp nhàng một cách kỳ lạ, mỗi lần hít vào đều khiến linh khí mỏng manh quanh quẩn trong không khí bị hút cạn sạch vào trong lỗ mũi to tướng của nó.

"Dậy thôi Nhị Cẩu, hôm nay chúng ta phải xới lại cái đám đất phía đông. Mấy cây Củ Cải Băng Tinh đó có vẻ kén đất, không xới tơi lên là chúng lại dỗi không chịu lớn."

Diệp Phi lẩm bẩm, tiến về phía góc tường tre, nơi có một món "nông cụ" trông hết sức thảm hại đang dựng ở đó.

Đó là một chiếc cuốc gỉ.

Lớp gỉ sét màu nâu đỏ phủ kín bề mặt kim loại, thậm chí có vài chỗ còn bị mẻ, cán gỗ thì xám xịt như thể bị mục nát từ đời tám hoánh nào. Trong mắt bất kỳ đệ tử ngoại môn nào, chiếc cuốc này chắc chắn chỉ đáng vứt vào đống rác hoặc lò rèn để nấu lại. Nhưng với Diệp Phi, đây là món đồ hắn trân quý nhất, cũng là thứ giúp hắn duy trì cuộc sống "trồng rau chờ chết" suốt mười năm qua.

Hắn nắm lấy cán cuốc. Một cảm giác mát lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng Diệp Phi chỉ tặc lưỡi: "Haiz, gỗ mục đúng là không tốt, trời hơi ẩm tí là lạnh tay ngay."

Hắn không biết rằng, ngay khi tay hắn chạm vào cán gỗ, hàng tỷ đạo phù văn cổ xưa ẩn sâu trong thớ gỗ đó đã run rẩy kích hoạt, khẽ vang lên những âm thanh nghẹn ngào như tiếng của những thần linh cổ đại vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ vĩnh hằng.

Diệp Phi bước ra luống rau phía đông, giơ cuốc lên, thong dong bổ xuống một cái.

"Phập!"

Lưỡi cuốc gỉ lún sâu vào lớp đất đen. Diệp Phi nhăn mặt: "Đất này cứng thật đấy, chẳng lẽ mình yếu đến mức này sao? Luyện Khí tầng 3 đúng là không ra gì."

Hắn đâu có hay biết, lớp đất hắn vừa bổ xuống không phải đất thường, mà là "Huyền Minh Thạch Cốt" – một loại khoáng thạch cứng hơn kim cương vạn lần, vốn là vật trấn áp long mạch dưới thung lũng. Chiếc cuốc gỉ kia đâm xuyên qua nó nhẹ nhàng như cắt đậu phụ, mà không hề gây ra một tiếng động nhỏ nào.

Đúng lúc này, từ trên đỉnh núi phía xa, một bóng người loạng choạng hạ cánh xuống vườn rau. Đó chính là Lý Trưởng Lão. Lão già này hôm nay không mặc trường bào lộng lẫy như mọi khi, mà trông khá tơi tả, tóc tai bù xù, mặt mũi nám đen vì vừa trải qua một lần thử đan thất bại.

"Diệp… Diệp lão đệ… có nước không? Cho lão già này xin một ngụm…" Lý Trưởng Lão thở hổn hển, lết lại gần gốc cây cổ thụ.

Diệp Phi dừng cuốc, lau mồ hôi trên trán (thực ra hắn chẳng có tí mồ hôi nào vì cơ thể hắn bây giờ đã là Tiên thể hoàn mỹ, nhưng hắn vẫn giữ thói quen đó để ra vẻ một người bình thường): "Lý lão ca, sao lại ra nông nỗi này? Để tôi lấy nước pha đường cho lão."

Hắn múc một gáo nước từ chiếc bình tưới gỉ sét gần đó.

Lý Trưởng Lão đón lấy, tu một hơi sạch sành sanh. Vừa mới uống xong, đồng tử lão đột nhiên co rụt lại, toàn thân cứng đờ. Một luồng linh lực tinh khiết như thác đổ tràn ngập kinh mạch, những vết thương do nổ lò đan lúc nãy lập tức lành lại với tốc độ mắt thường cũng thấy được. Lão trợn mắt nhìn vào cái gáo nước, rồi lại nhìn cái bình tưới: "Đây… đây là nước pha đường của ngươi?"

Diệp Phi thản nhiên: "Thì đúng vậy, chút đường phèn rẻ tiền thôi. Lão ca ngồi nghỉ đi, để tôi làm nốt luống rau này kẻo muộn nắng."

Lý Trưởng Lão bần thần ngồi xuống ghế mây, đôi mắt vô tình dời đến chiếc cuốc gỉ trong tay Diệp Phi. Ban đầu lão chỉ nhìn qua, nhưng rồi ánh mắt lão dính chặt vào nó như bị nam châm hút.

Dưới ánh nắng ban mai, khi chiếc cuốc vung lên, những hạt gỉ sét li ti rơi xuống không gian. Lý Trưởng Lão dường như thấy được một cảnh tượng kinh hoàng: Mỗi hạt gỉ rơi xuống không hề tan biến, mà nó thực chất là những mảnh vụn của các vì tinh tú bị nghiền nát, mỗi đường vung cuốc của Diệp Phi đều xé toạc một lỗ hổng không gian nhỏ xíu rồi lập tức vá lại ngay.

"Diệp lão đệ… chiếc cuốc đó… ngươi mua ở đâu?" Lý Trưởng Lão giọng run run hỏi.

Diệp Phi cười hì hì, tiếp tục bổ cuốc: "À, mười năm trước tôi nhặt được trong đống rác sau nhà kho của tông môn. Chắc là món đồ cũ của đệ tử tạp dịch nào đó vứt đi. Nó gỉ hết rồi, nhưng dùng để xới đất thì vẫn còn tạm được. Có mấy lần tôi định mang ra lò rèn đổi lấy vài đồng linh thạch nhưng thấy cán nó cầm quen tay nên lại thôi."

Lý Trưởng Lão nghe mà tim gan muốn nổ tung. Nhặt ở đống rác? Mang đi đổi vài đồng linh thạch? Lão thầm gào thét trong lòng: *Thiên ạ! Diệp Phi ơi là Diệp Phi, ngươi có biết mình đang cầm thứ gì không?*

Lão nheo mắt nhìn thật kỹ. Mỗi khi chiếc cuốc gỉ va chạm với không khí, lớp gỉ nâu đỏ kia dường như mờ đi một chút, để lộ ra những đường nét đen huyền huyền bí bên dưới. Đột nhiên, trong trí nhớ uyên bác của một trưởng lão phụ trách điển tịch, một cái tên kinh thiên động địa hiện lên.

*Cán bằng mộc linh từ thời Thái Cổ, lưỡi bằng hỗn độn hắc kim, hình dáng thô sơ nhưng chứa đựng ý chí khai thiên tích địa… Chẳng lẽ… chẳng lẽ là Khai Thiên Phủ trong truyền thuyết thần thoại?!*

Theo truyền thuyết, khi trời đất còn là một khối hỗn độn, có vị đại năng đã dùng một chiếc búa thần để xẻ dọc cõi hư không, tạo ra ngũ hành âm dương. Về sau, món thần binh đó được truyền lại qua bao thế hệ, nhưng trong trận chiến thần ma vạn cổ trước, nó đã bị hư tổn và mất tích. Người đời đồn rằng nó đã bị rỉ sét và biến hóa thành một vật dụng nông trang bình thường để ẩn giấu khí tức.

"Khai… Khai Thiên Phủ…" Lý Trưởng Lão lắp bắp, suýt chút nữa ngã khỏi ghế.

Diệp Phi thấy lão lẩm bẩm gì đó, bèn quay đầu lại hỏi: "Lão ca bảo gì cơ? Khai cái gì?"

"À… không… ta nói là… chiếc cuốc này… khai thác… rất tốt!" Lý Trưởng Lão đổ mồ hôi hột, tự tát mình một cái trong lòng vì suýt lộ bí mật của đại năng.

Đúng lúc này, một tiếng sấm rền vang trên bầu trời xanh thẳm.

Không phải sấm sét bình thường, mà là tiếng gào thét của không gian bị bóp méo. Từ trên tầng mây, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ hạ xuống. Ba vị tu sĩ vận đạo bào trắng, cưỡi trên những con hạc trắng khổng lồ từ từ đáp xuống cổng vườn rau của Diệp Phi.

Kẻ đi đầu là một trung niên nam tử có ánh mắt sắc lẹm như kiếm, trên ngực thêu hình một cái lò rèn lớn và ba tia chớp. Đây là Tề Vân, một đường chủ của Thiên Khí Tông – siêu cấp tông môn ở Trung Châu, chuyên về rèn đúc và nhận diện thần binh.

"Thương Lam Giới, Thanh Vân Tông… chính là nơi này." Tề Vân cầm trong tay một chiếc kim chỉ nam bằng vàng, lúc này chiếc kim đang quay cuồng điên loạn, liên tục hướng về phía thung lũng của Diệp Phi. "Cảm ứng của Huyết mạch Thần Khí không sai được, Khai Thiên Phủ sau vạn năm cuối cùng cũng xuất hiện hào quang rồi!"

Hai tên đệ tử đi sau cũng hưng phấn không kém: "Chúc mừng Đường chủ! Nếu chúng ta mang được Khai Thiên Phủ về, tông chủ chắc chắn sẽ ban thưởng Thiên cấp công pháp cho chúng ta!"

Nhóm người này hạ cánh xuống đất, hoàn toàn phớt lờ ranh giới của vườn rau, cứ thế sầm sập bước vào.

Diệp Phi nhíu mày. Hắn ghét nhất là những người đi đứng không nhìn đường, đặc biệt là khi bọn chúng đang dẫm lên mấy cây hành tươi mà hắn vừa mới tưới nước xong.

"Này, ba vị đạo hữu, xin dừng bước! Các vị đang dẫm vào hành của ta đấy!" Diệp Phi lớn tiếng nhắc nhở, trong lòng thì thầm tính toán: *Ba tên này nhìn có vẻ là cao thủ, tu vi chắc chắn trên Kim Đan. Mình có nên dùng 'Thập Bát Đại Trận' để hù chúng đi không? Hay là giả vờ sợ hãi để chúng khỏi để ý? Thôi, dẫm nát hành thì không thể tha được.*

Tề Vân dừng bước, nhìn Diệp Phi một cái bằng ánh mắt khinh miệt. Trong cảm nhận của lão, tên thanh niên trước mặt này chỉ có tu vi Luyện Khí tầng 3, yếu tới mức lão chỉ cần hắt hơi một cái cũng bay xác.

"Luyện Khí tiểu tử, đừng có lảm nhảm." Tề Vân lạnh lùng nói, rồi ánh mắt lão lập tức khóa chặt vào vật Diệp Phi đang cầm.

Khi nhìn thấy chiếc cuốc gỉ, hơi thở của Tề Vân bỗng chốc đình trệ. Chiếc kim chỉ nam trên tay lão phát ra tiếng "cạch" rồi vỡ vụn ngay lập tức vì không chịu nổi áp lực.

*Dù có lớp gỉ sét che đậy, dù có hình dáng của một chiếc cuốc hèn mọn, nhưng khí tức Hỗn Độn ẩn chứa bên trong đó… đích thị là nó!*

"Khốn kiếp! Khai Thiên Phủ tôn quý lại bị một tên tiểu tử thấp hèn dùng để… cuốc đất?" Tề Vân nghiến răng, lòng đố kỵ bùng lên. Lão tin rằng chỉ có bậc đại tông sư như mình mới xứng đáng cầm nó.

"Tiểu tử, đưa chiếc cuốc đó đây, ta sẽ tha mạng cho ngươi." Tề Vân ra lệnh, giọng điệu như thể đang ban ơn.

Lý Trưởng Lão ngồi bên cạnh lúc này mới hoàn hồn, lão lập tức nhảy dựng lên: "Tề Vân! Ngươi điên rồi sao? Đây là địa bàn của Thanh Vân Tông, ngươi dám đến đây cướp đoạt?"

Tề Vân cười khẩy: "Thanh Vân Tông là cái thá gì? Trước mặt Thiên Khí Tông chúng ta, các ngươi chỉ là một lũ sâu kiến. Khai Thiên Phủ là chí bảo thái cổ, ai có đức thì cầm, kẻ như hắn không xứng!"

Diệp Phi nhìn chiếc cuốc trong tay mình, rồi lại nhìn bộ dạng hung hãn của Tề Vân, gãi đầu nói: "Các vị muốn cái cuốc gỉ này à? Nhưng tôi còn chưa cuốc xong vườn rau…"

"Chết đi!" Tề Vân không kiên nhẫn, lão phất tay một cái. Một đạo kiếm khí dài hàng chục trượng từ tay áo lão bắn ra, hướng thẳng về phía Diệp Phi. Lão không chỉ muốn lấy cuốc, mà còn muốn tiêu diệt luôn "kẻ dơ bẩn" đã làm ô uế thần binh.

Lý Trưởng Lão hét lên: "Diệp lão đệ, mau tránh ra!"

Nhưng Diệp Phi vẫn đứng đó, mặt lộ vẻ buồn bực: "Đã nói là đừng làm hỏng rau của ta rồi mà!"

Trong mắt hắn, đạo kiếm khí kinh thiên động địa kia chẳng qua chỉ là một làn gió mạnh thổi đến, mang theo đầy bụi bẩn có thể làm hỏng mấy củ cà rốt mới nhú mầm.

Bản năng bảo vệ rau củ trỗi dậy, Diệp Phi vô thức giơ chiếc cuốc gỉ lên, chẳng dùng đến chút linh lực nào, chỉ đơn thuần là muốn xua đuổi cái luồng "gió bụi" khó chịu đó đi.

Hắn thực hiện một động tác hết sức đơn giản: vỗ ngang chiếc cuốc một phát.

"Cạch."

Một âm thanh rất nhỏ vang lên, tựa như tiếng một mẩu gỗ khô bị gãy.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, lớp gỉ sét trên bề mặt lưỡi cuốc đột ngột nổ tung ra một góc nhỏ, để lộ một mảng màu đen tuyền sáng lóa còn hơn cả hắc thạch. Một luồng uy áp vô thượng từ vạn cổ trước đó đột nhiên xuyên không gian giáng lâm xuống thung lũng nhỏ bé này.

Đạo kiếm khí của Tề Vân chạm vào lưỡi cuốc gỉ, lập tức tan biến như bọt biển gặp bão. Chưa dừng lại ở đó, lực chấn động của cú "vỗ ngang" kia tiếp tục lan truyền trong không khí.

"Ầm!!!"

Bầu trời trên thung lũng đột ngột nứt ra một vết dài, để lộ ra những vì tinh tú đen ngòm ở cõi hư không. Tề Vân còn chưa kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, toàn bộ hộ thể linh quang trên người lão đã vỡ tan nát. Lão bị một lực lượng mà lão không thể hiểu nổi đánh văng đi như một quả bóng, bay thẳng qua năm ngọn núi bên cạnh, cắm đầu xuống một hồ nước lạnh lẽo cách đó hàng chục dặm.

Hai tên đệ tử đi cùng trợn trừng mắt, hàm răng va vào nhau lập cập, đứng chết chân tại chỗ. Tên đại sư huynh của chúng – một cường giả Kim Đan đỉnh phong, cứ thế bị đánh bay đi chỉ bằng một cú… gõ cuốc?

Diệp Phi thở phào, phủi phủi những mảng gỉ sắt bám trên áo: "Haiz, thấy chưa? Đã bảo là cái cuốc này hỏng lắm rồi, đánh một cái là gỉ rụng khắp nơi. Nguy hiểm thật, suýt nữa thì đống bụi này rơi vào thùng tưới rau."

Hắn quay sang nhìn hai tên đệ tử còn lại, giơ chiếc cuốc lên: "Hai vị còn lại cũng muốn cuốc à?"

"Không… không… chúng tôi… chúng tôi nhầm người rồi!" Hai tên đệ tử hét lên thất thanh, vắt chân lên cổ mà chạy, ngay cả con hạc trắng cũng không kịp cưỡi, chạy thục mạng ra khỏi Thanh Vân Tông.

Lý Trưởng Lão ngồi đơ ra trên ghế mây, mồm há to đến mức có thể nhét vừa một củ khoai tây của Diệp Phi. Lão nhìn thấy cái gì? Khai Thiên Phủ… vừa mới hiển thánh! Một cái tát bằng lưỡi cuốc mà xé rách được không gian của Thương Lam Giới!

Diệp Phi thu cuốc về, nhìn xuống mảng bị bong mất lớp gỉ trên lưỡi cuốc, xót xa nói: "Chậc chậc, bong mất một mảng rồi. Chỗ này nhìn đen thui thế này, chẳng thẩm mỹ chút nào."

Nói rồi, hắn lấy từ trong túi áo ra một lọ chất lỏng màu đỏ rực, tỏa ra hơi thở của tổ tiên loài rồng – thực chất là "Vạn Năm Thánh Long Huyết", nhưng trong mắt Diệp Phi, đó chỉ là lọ sơn đỏ hắn dùng để "làm mới" nông cụ.

Hắn nhúng ngón tay vào, bôi một lớp đỏ quạch lên mảng đen trên lưỡi cuốc: "Đấy, sơn lại một tí cho nó giống như cũ. Giấu kỹ cái phần đen kia đi kẻo người ta lại bảo mình dùng đồ lạ."

Chiếc cuốc gỉ… không, Khai Thiên Phủ… rung lên bần bật trong uất ức. Nó vốn là chí tôn của thần binh, thế mà chủ nhân hiện tại lại dùng Thánh Long Huyết quý giá để làm… sơn chống gỉ để nó tiếp tục đóng vai một cái cuốc rách?

"Nhị Cẩu, nhìn cái gì? Đi lấy cái xẻng ra đây, cuốc xới xong rồi, phải san bằng lại."

Nhị Cẩu lười biếng đứng dậy, liếc nhìn chiếc cuốc một cái bằng ánh mắt thông cảm sâu sắc: "Thôi anh bạn, chấp nhận số phận đi. Tôi còn bị bắt làm chó canh vườn, cậu làm cái cuốc gỉ cũng còn sang chán."

Lý Trưởng Lão cuối cùng cũng đứng dậy được, lão loạng choạng đi về phía Diệp Phi, giọng run lẩy bẩy: "Diệp… Diệp tiền bối… ta thật sự… tâm phục khẩu phục."

Diệp Phi cau mày: "Tiền bối cái gì? Lão ca uống say nước đường rồi à? Mau giúp ta san đất đi, đừng có ngồi đó mà lảm nhảm thần tiên với chả đại năng nữa. Hôm nay rau không xong là không có cơm đâu."

Lý Trưởng Lão gật đầu lia lịa: "Vâng vâng! Để tiểu đệ làm! Khai… cái cuốc này cứ để người nghỉ ngơi, để tiểu đệ dùng xẻng là được!"

Lão cầm lấy cái xẻng (mà thực chất là 'Trấn Hải Thần Kích' được rèn lại), hì hục san đất. Trong đầu lão thầm hạ quyết tâm: *Từ nay về sau, ai dám bảo Diệp Phi là Luyện Khí tầng 3, lão phu sẽ dùng cái xẻng này đập chết kẻ đó! Có đại năng nào cầm Khai Thiên Phủ đi trồng hành không hả trời?*

Ở phía xa, trên tầng mây, một vài con chim linh khứu vừa bay qua khu vực này lập tức rụng sạch lông vì áp lực còn sót lại của cú vung cuốc khi nãy.

Diệp Phi đứng giữa vườn rau, tay cầm chiếc cuốc đã được "sơn đỏ" vụng về, hài lòng ngắm nhìn những luống rau xanh mướt. Hắn không biết rằng danh tiếng "Chiếc cuốc của thần chết" sau ngày hôm nay sẽ lan truyền khắp giới tu tiên Trung Châu, khiến cho vô số cường giả đêm nằm mơ thấy một cái cuốc gỉ mà toát mồ hôi hột.

Nhưng đối với Diệp Phi, hắn chỉ lo lắng một điều:

"Sơn này hình như hơi loãng, hay là mai phải xin thêm tí máu rồng của lão Lý về pha lại cho đậm màu nhỉ?"

Bầu trời Thương Lam Giới vẫn bình yên, nhưng sâu thẳm trong các quy tắc của thế giới, một cái khe nứt không gian vĩnh viễn đã được tạo ra, nhắc nhở về một cú tát bằng cuốc của một tên nông dân "nhát chết".

Cuộc sống của Diệp Phi, có vẻ vẫn sẽ "cẩu" tiếp, ít nhất là cho đến khi luống cà rốt tiếp theo đến mùa thu hoạch.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8