Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 170: ** Tiên Đế kinh hãi: \”Ngươi là ai?\”
Thương Lam Giới, giờ khắc này đang chìm trong bóng tối dày đặc của ngày tàn thế giới.
Bầu trời vốn dĩ mang sắc xanh thanh bình của phương Đông, nay lại bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm như máu đặc. Những vết nứt không gian ngoằn ngoèo như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm trên thiên m幕, từ đó tuôn ra những luồng khí tức hủy diệt khiến vạn vật héo úa. Linh khí trong trời đất dường như bị một lực lượng vô hình nào đó rút cạn, các tu sĩ từ Kim Đan đến Hóa Thần đều cảm thấy tu vi trong người đang không ngừng rò rỉ, lòng người bàng hoàng, chúng sinh lầm than.
Phía trên đỉnh chín tầng mây, một bóng người vĩ ngạn đang đứng chắp tay. Hắn mặc long bào màu vàng kim rực rỡ, xung quanh thân thể tỏa ra chín luồng long khí uốn lượn, mỗi một cử động nhỏ cũng khiến không gian xung quanh vỡ vụn thành từng mảnh. Đó chính là Lăng Thiên Tiên Đế, một vị chí tôn hạ phàm từ Thượng Giới để thực hiện "Thiên Địa Huyết Tế".
Ánh mắt của Lăng Thiên Tiên Đế lạnh lùng như băng tuyết vạn năm, hắn nhìn xuống thế gian như nhìn một đám sâu kiến đang dãy dụa trong chậu bùn.
"Một đám rác rưởi, có thể hiến dâng linh hồn và máu thịt để thành toàn cho con đường trường sinh của bản đế, đó là vinh hạnh của các ngươi."
Giọng nói của hắn âm vang như tiếng sấm nổ, chấn động khắp cả Ngũ Đại Vực.
Tuy nhiên, khi thần thức của Lăng Thiên Tiên Đế quét qua vùng biên viễn Đông Hoang, nơi có một tông môn hạng ba gọi là Thanh Vân Tông, chân mày hắn bỗng nhiên khẽ nhướn lên, trong đôi mắt thần tử hiện lên một tia kinh nghi.
Giữa một thế giới đang đi vào hồi kết, linh khí khô kiệt, vạn vật tàn lụi, tại một thung lũng nhỏ hẻo lánh phía sau Thanh Vân Tông, lại có một mảng xanh biếc đến kỳ lạ. Nơi đó linh khí không những không bị rút cạn mà còn đậm đặc đến mức hóa thành sương mù mờ ảo, bao phủ lấy một trang viên nhỏ đơn sơ.
"Hửm? Một góc nhỏ của giới này lại có thể ngăn cản được Đại Trận Huyết Tế của bản đế sao?"
Lăng Thiên Tiên Đế hừ lạnh một tiếng, thân hình vừa động đã xuyên qua hàng vạn dặm không gian, trực tiếp đáp xuống phía trước thung lũng nọ.
…
Lúc này, bên trong vườn rau.
Diệp Phi đang đổ mồ hôi hột, không phải vì sợ Tiên Đế, mà là vì hắn đang bận rộn… bắt sâu.
"Nhị Cẩu! Đã bảo ngươi trông chừng luống bắp cải này rồi mà! Tại sao con sâu này lại chui vào được?" Diệp Phi vừa mắng vừa dùng một đôi đũa tre dài gắp một con sâu xanh mập mạp ra khỏi lá rau.
Con sâu kia nhìn thì có vẻ bình thường, nhưng nếu một vị Hóa Thần tu sĩ đứng đây, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức hồn bay phách lạc. Bởi vì con sâu ấy toàn thân tỏa ra hào quang mộc hệ tinh khiết nhất, nó đang gặm nhấm không phải là lá cải bình thường, mà là "Kim Cương Lưu Ly Thái" – loại rau cấp bậc Tiên giai mà Diệp Phi mới nghiên cứu ra.
Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò đang nằm bò dưới gốc cây hòe già – nghe chủ nhân mắng thì chỉ uể oải ngáp một cái, đôi mắt ti hí khinh bỉ nhìn về phía cửa thung lũng. Nó khẽ lầm bầm trong lòng: *Lão tử còn đang bận canh chừng tên ngu ngốc vừa hạ phàm kia kìa, sâu bọ tính là cái gì?*
Ngay lúc đó, một áp lực kinh thiên động địa đột ngột giáng xuống.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Hàng rào tre đơn sơ bao quanh vườn rau phát ra những tiếng kêu răng rắc.
Diệp Phi giật nảy mình, sắc mặt trắng bệch: "Chết tiệt! Động đất à? Hay là tên khốn kiếp nào lại đến đòi sưu thuế?"
Hắn run rẩy đưa tay lên bấm quẻ. Theo thói quen 10 năm qua, trước khi ra ngoài hay làm gì đó lớn, hắn đều phải bói ba quẻ.
"Quẻ thứ nhất: Đại Hung!"
"Quẻ thứ hai: Cực Hung!"
"Quẻ thứ ba… vcl, là Thập Tử Vô Sinh!"
Diệp Phi suýt chút nữa thì ngã sấp mặt. Hắn lập tức nghĩ đến phương án tẩu thoát thứ 108: Chui xuống cái hầm ngầm sâu 2000 mét mà hắn đã bí mật đào sẵn suốt 3 năm nay. Nhưng vừa quay đầu lại, hắn nhìn thấy Lý Trưởng Lão và Tô Thanh Tuyết đang đứng run rẩy ở lối vào vườn rau.
Lý Trưởng Lão mặt xám như tro tàn, chén rượu trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành. Còn Tô Thanh Tuyết, "Băng sơn nữ thần" ngày thường cao ngạo, lúc này môi cũng đang run cầm cập, tay nắm chặt cán kiếm nhưng lại không thể rút ra nổi.
"Diệp… Diệp lão đệ… Hình như… là Tiên hạ phàm…" Lý Trưởng Lão lắp bắp.
Diệp Phi thầm rủa trong lòng: *Tiên cái đầu lão! Ta chỉ muốn trồng rau yên ổn thôi mà! Tại sao các ngươi cứ kéo rắc rối đến đây thế hả?*
Phía trước cửa vườn, một bóng người mặc hoàng bào bước ra từ hư không. Lăng Thiên Tiên Đế kiêu ngạo bước đi, nhưng ngay khi chân hắn định giẫm lên đám cỏ dại ở lối vào, một chuyện lạ lùng xảy ra.
Tấm biển gỗ treo ở cổng có viết ba chữ "Dược Viên Nhỏ" bỗng nhiên lóe lên một tia sáng mờ nhạt.
*Uỳnh!*
Lăng Thiên Tiên Đế cảm thấy một sức đẩy cực lớn từ không gian phản chấn lại, khiến hắn lùi liên tiếp ba bước, mỗi bước chân đều để lại một hố sâu thăm thẳm trên mặt đất.
"Cái gì?!" Lăng Thiên Tiên Đế lần đầu tiên biến sắc.
Hắn là ai? Hắn là chí tôn của Thượng Giới, là kẻ nắm giữ thiên quy! Vậy mà lại bị một hàng rào tre và một tấm biển gỗ cũ nát đẩy lui?
Hắn nheo mắt nhìn kỹ lại. Ở phía trước mặt hắn không phải là một vườn rau bình thường. Những cây tre làm hàng rào kia, mỗi một đốt tre đều khắc đầy những phù văn cổ xưa bí ẩn, tỏa ra hơi thở của Thái Cổ. Những cây bắp cải xanh mướt đằng kia, linh khí tụ lại trên lá dường như đang hình thành những tiểu thế giới riêng biệt.
Và đặc biệt là… cái bù nhìn đuổi quạ đứng giữa vườn. Lăng Thiên Tiên Đế cảm thấy da đầu mình tê dại khi nhìn vào mắt cái bù nhìn đó. Nó không phải làm từ rơm, mà là làm từ gỗ Vạn Năm U Minh, lớp vải rách nát trên người nó thực chất là Tiên Y của một vị thần linh thời kỳ hỗn mang!
"Kẻ nào? Kẻ nào ẩn cư ở nơi này?" Lăng Thiên Tiên Đế gầm lên, tiếng vang làm chấn động cả màng nhĩ của Diệp Phi.
Diệp Phi ở bên trong đang sợ đến mức chân tay bủn rủn. Nhưng khi nghe thấy giọng nói hống hách kia, cơn tức giận từ sâu trong tâm khảm của một người nông dân bị làm phiền đột nhiên trỗi dậy.
Hắn cầm chiếc cuốc gỉ trên tay – thứ mà hắn dùng để xới đất suốt 10 năm qua, điềm tĩnh bước ra. Thực ra hắn cũng muốn trốn lắm, nhưng hệ thống trong đầu bỗng nhiên vang lên:
【 Đinh! Phát hiện 'Sâu bệnh cấp độ Vũ trụ' đang phá hoại môi trường sinh thái của nông trại. 】
【 Nhiệm vụ: Xua đuổi sâu bệnh. 】
【 Phần thưởng: Một túi hạt giống Ớt Thần Ma và 1000 năm tuổi thọ. 】
【 Chú ý: Nếu không hoàn thành, vườn rau sẽ bị san phẳng, ký chủ sẽ trở thành phân bón. 】
"Đệt… Hệ thống, ngươi dồn ta vào đường cùng đúng không?" Diệp Phi lẩm bẩm.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không bị run. Hắn chỉnh lại cái mũ rơm rách, vác chiếc cuốc trên vai, chậm rãi bước ra cửa vườn.
Trong mắt của Lăng Thiên Tiên Đế, khoảnh khắc Diệp Phi bước ra, cả thế giới dường như đứng lại.
Trước mắt hắn không phải là một tên thiếu niên tu vi Luyện Khí tầng 3 bình thường như cảm nhận ban đầu. Mỗi bước chân của Diệp Phi dường như đều đạp lên mạch đập của đại đạo, đất dưới chân hắn run rẩy vì cung kính, linh khí trong vạn dặm dường như đang quy thuận dưới gấu quần thô kệch của hắn.
Nhất là chiếc cuốc gỉ trên vai thiếu niên kia…
Lăng Thiên Tiên Đế trợn tròn mắt. Đó là cái gì? Trên lưỡi cuốc gỉ sét vẫn còn dính vài mẩu đất đen, nhưng luồng hơi thở "Khai Thiên Tịch Địa" phát ra từ nó khiến cho vị Tiên Đế này cảm thấy thần hồn mình muốn tan biến.
Đó không phải là binh khí, đó là khởi nguồn của quy luật!
"Ngươi… ngươi là ai?" Lăng Thiên Tiên Đế thanh âm lạc đi, mất sạch vẻ kiêu ngạo ban đầu. Chín luồng long khí xung quanh hắn dường như đang sợ hãi, co cụm lại thành những con giun nhỏ xíu.
Diệp Phi đứng lại, cách Tiên Đế chừng mười thước. Hắn thấy tên mặc áo vàng này trông có vẻ sang trọng, chắc là một vị đại lão nào đó đến đây gây chuyện. Nhưng theo kinh nghiệm mười năm "cẩu" của mình, Diệp Phi biết rằng càng tỏ ra yếu đuối thì càng dễ bị bắt nạt.
Phải ra vẻ! Phải làm cho hắn sợ mà rút lui!
Diệp Phi nhướn mày, cố làm ra vẻ một cao nhân ẩn thế đang bị làm phiền. Hắn lấy một quả cà chua đỏ mọng từ trong túi áo ra, thản nhiên lau vào vạt áo rồi cắn một miếng. Nước cà chua đỏ thắm bắn ra, mùi thơm nồng nàn lập tức khiến linh khí quanh vùng sôi sùng sục.
Lăng Thiên Tiên Đế hít vào một hơi lạnh. "Tiên quả chín phẩm? Ngươi… ngươi đem Tiên quả chín phẩm ra ăn như trái cây rừng?"
Diệp Phi nhai xong quả cà chua, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Tiên Đế: "Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là ngươi đang đứng trên ranh giới mà ta đặt ra."
Hắn dùng chiếc cuốc chỉ xuống mặt đất, đúng vạch kẻ ngăn cách vườn rau với bên ngoài. "Vừa rồi ngươi làm rung rinh hàng rào tre của ta. Ngươi biết để trồng được hàng rào đó, ta đã tốn bao nhiêu công sức không? Lại còn hét to như thế, làm cho sâu bọ trong vườn sợ hãi mà chui sâu vào đất, khó bắt hơn nhiều."
Lăng Thiên Tiên Đế lúc này cảm thấy nghẹt thở. Áp lực từ thiếu niên nông dân kia không phải là áp lực tu vi, mà là áp lực từ "Nhân quả". Hắn cảm giác như chỉ cần mình bước thêm một bước, cả đời tu vi Tiên Đế sẽ bị cái cuốc kia xới tung thành phân bón cho đám rau cải đằng kia.
"Tiền… tiền bối…" Lăng Thiên Tiên Đế nuốt một ngụm nước bọt, xưng hô cũng đã thay đổi. "Tại hạ Lăng Thiên, thống lĩnh Cửu Tiêu Tiên Cung, lần này hạ phàm chỉ để thực hiện thiên mệnh, không biết tiền bối ẩn cư tại đây, mạo phạm xin đại xá."
Lý Trưởng Lão và Tô Thanh Tuyết đứng phía sau nghe mà muốn té ngửa.
Tiên Đế! Thật sự là Tiên Đế! Một vị Tiên Đế vạn người kính ngưỡng lại đang xưng "tại hạ" và gọi Diệp Phi là "tiền bối"?
Lý Trưởng Lão râu run cầm cập, tự nhũ: *Ta biết mà! Ta biết Diệp lão đệ không phải người phàm mà! Hóa ra hắn không phải đại năng chuyển thế, hắn chính là thủy tổ của cả giới tu tiên này! Hắn đang đóng kịch để rèn luyện tâm tính sao? Thật là chí lý tu tiên thâm sâu khó lường!*
Tô Thanh Tuyết thì đôi mắt đẹp tỏa sáng, nàng nhìn bóng lưng gầy gò của Diệp Phi, cảm thấy trái tim băng giá của mình đang tan chảy. Một vị thần đứng sau luống rau, một vị thánh cầm chiếc cuốc gỉ… Hình ảnh đó vừa bình dị vừa chấn động linh hồn nàng.
Diệp Phi nghe thấy hai chữ "Lăng Thiên" thì giật mình kinh hãi. *Mẹ ơi, Lăng Thiên Tiên Đế trong truyền thuyết sao? Cái tên này nổi danh độc ác và bá đạo nhất Thương Lam Giới mà! Ta xong rồi, ta lỡ mồm mắng hắn rồi!*
Trong lòng hoảng hốt đến cực điểm, nhưng biểu hiện bên ngoài của Diệp Phi lại càng trở nên "thâm sâu". Theo quy tắc Cẩu đạo: Khi đối phương mạnh hơn mình mà mình lỡ đắc tội, cách duy nhất là hù dọa cho hắn tưởng mình mạnh hơn hẳn.
Diệp Phi lạnh lùng hừ một tiếng, chiếc cuốc trên tay hắn khẽ chạm xuống đất.
*Ầm!*
Một gợn sóng màu xám mờ nhạt lan tỏa ra. Chín luồng long khí bao quanh Lăng Thiên Tiên Đế lập tức tan biến như gặp phải thiên địch. Bộ long bào vàng kim của hắn sờn cũ đi trông thấy, tu vi từ Tiên Đế đỉnh phong bị nén xuống chỉ còn ngang bằng một kẻ phàm nhân.
Lăng Thiên Tiên Đế mặt cắt không còn giọt máu, chân mềm nhũn quỳ thụp xuống đất.
"Bình tĩnh, bình tĩnh một chút." Diệp Phi nhàn nhạt nói, nhưng thực chất tim hắn đang đập nhanh như đánh trống trận. "Ta ở đây chỉ muốn trồng chút rau muống, nuôi con chó vàng, không muốn quản chuyện bao đồng. Thiên mệnh của ngươi… đừng đem đến chỗ ta."
"Tiền bối… Ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai? Ở Thương Lam Giới này không thể có người như ngươi tồn tại!" Lăng Thiên Tiên Đế run rẩy hỏi. Hắn cảm nhận được, quy luật không gian xung quanh thung lũng này đã bị thay đổi. Nơi đây không thuộc về Thiên Đạo hiện tại, mà dường như là một mảnh tàn dư của Thần giới thời cổ đại.
Kẻ có thể khống chế cả một vùng "Thần địa" như thế này, chỉ có một khả năng.
Hắn kinh hãi nhìn Nhị Cẩu – con chó gầy gò đang nhe nanh nhìn mình. Hắn nhận ra rồi! Đó chính là Thôn Phệ Thần Thú thời kỳ Thái Cổ! Con gà mái đang cục tác ở chuồng đằng kia chính là Phượng Hoàng Thần Thú! Còn cái bình tưới nước đặt trên bệ đá kia… đó chính là Tạo Hóa Chân Bình chứa đầy nước Cam Lộ của Quan Âm chăng?
Mồ hôi lạnh của Tiên Đế chảy ròng ròng xuống cằm.
Diệp Phi cúi xuống, phủi phủi bụi đất bám trên ống quần vải thô. Hắn nhớ lại một câu thoại trong phim ảnh kiếp trước để tăng thêm độ "cool ngầu".
Hắn nhìn thẳng vào mắt Tiên Đế, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng sức nặng nghìn cân:
"Ngươi hỏi ta là ai sao?"
Lăng Thiên Tiên Đế nín thở chờ đợi. Hắn chuẩn bị tinh thần nghe những cái tên huyền thoại như "Thần Nông Chí Tôn", "Vô Thượng Ma Tổ" hay "Thiên Đạo Chi Chủ".
Diệp Phi nhếch môi cười một cách "bí hiểm", nhưng trong lòng thì đang khóc ròng vì chỉ muốn tên này cút đi nhanh lên.
"Ta là Diệp Phi, một nông dân."
Câu nói nhẹ tênh vang lên, nhưng lọt vào tai Tiên Đế lại chẳng khác nào một tiếng nổ từ thủa khai thiên lập địa.
*Một nông dân?*
Lăng Thiên Tiên Đế run rẩy. Đúng rồi! Làm gì có ai có thể coi những quy luật vũ trụ như rác rưởi, coi những chí bảo thượng giới như phân bón nếu không phải là vị "Đại Nông Dân" trong truyền thuyết – kẻ đã gieo mầm cho sự sống vạn giới từ hàng triệu năm trước?
"Hóa ra là ngài… Người chính là… Vị kia…" Lăng Thiên Tiên Đế run lẩy bẩy, dập đầu lia lịa xuống đất. "Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn, mạo phạm khu vườn của ngài! Xin ngài đại bi đại hỷ tha cho tiểu nhân một con đường sống! Tiểu nhân sẽ lập tức hủy bỏ Thiên Địa Huyết Tế, cút ngay khỏi đây!"
Diệp Phi thấy đối phương đột nhiên dập đầu xin tha thì nhẹ cả người. *Phù, hóa ra tên này nhát gan hơn mình tưởng. Có lẽ hắn nhìn thấy chiếc cuốc của mình xịn quá nên bị dọa chăng? Đúng là đồ nhà giàu tiếc mạng.*
Diệp Phi khoát tay, vẻ mặt tỏ ra hào phóng: "Cút đi. Sau này đừng có la hét ở cổng nhà ta. Cây cải chíp của ta mà không lớn được, ta sẽ lên Thượng giới tìm ngươi bắt đền đấy."
Lăng Thiên Tiên Đế nghe thấy câu "lên Thượng giới tìm ngươi" thì suýt chút nữa ngất xỉu. Tìm hắn bắt đền? Chẳng phải là muốn xóa sổ cả Cửu Tiêu Tiên Cung sao?
"Dạ dạ dạ! Tiểu nhân xin ghi nhớ lời dạy của ngài!"
Nói rồi, vị Tiên Đế uy phong lẫm liệt khi nãy vội vàng chắp tay, dùng tốc độ nhanh nhất trong cuộc đời mình biến mất khỏi không trung. Thậm chí hắn vì quá hoảng sợ mà đâm sầm vào mấy kẽ nứt không gian, rách sạch cả long bào cũng không dám ngoảnh lại nhìn.
Mây máu trên trời lập tức tan biến. Ánh nắng ban mai lại chan hòa rớt xuống thung lũng. Linh khí vốn bị rút cạn bắt đầu tuôn trào ngược trở lại vạn vật từ nơi vườn rau của Diệp Phi phát ra, như một sự hồi sinh kỳ diệu.
Thanh Vân Tông thoát nạn. Thương Lam Giới thoát nạn.
Nhưng Diệp Phi thì chẳng quan tâm đến đại sự cứu thế gì đó. Hắn chỉ nhìn bóng lưng Tiên Đế bỏ chạy, rồi thở phào một hơi dài, suýt chút nữa là ngồi bệt xuống đất.
"Mẹ nó, dọa chết ta rồi!" Diệp Phi lầm bầm, tim vẫn còn đập thình thịch.
Hắn quay sang Nhị Cẩu, mắng: "Còn nhìn cái gì? Đi lấy cái bình tưới nước cho ta! Nãy giờ dọa hắn làm ta khô hết cả cổ rồi."
Nhị Cẩu rên ư ử một tiếng, chậm rãi bước tới ngoạm lấy cái quai của chiếc bình tưới nước thần thánh nọ mang lại cho chủ nhân.
Lúc này, Lý Trưởng Lão và Tô Thanh Tuyết mới dám bước tới gần. Hai người họ nhìn Diệp Phi với ánh mắt sùng bái đến mức muốn quỳ xuống liếm gót chân hắn.
"Diệp… Diệp lão đệ… Ngươi giấu kỹ quá!" Lý Trưởng Lão nghẹn ngào, giọng run lên vì xúc động. "Thì ra câu \'trồng rau để tu tâm\' bấy lâu nay của ngươi là thật! Tiên Đế gì đó, trong mắt ngươi chỉ là một tên nhóc quấy rầy thôi đúng không?"
Tô Thanh Tuyết thì đỏ bừng mặt, đôi môi anh đào khẽ mở: "Diệp đại huynh, cảm ơn huynh đã cứu toàn bộ chúng sinh Thương Lam Giới."
Diệp Phi mặt đầy vạch đen: "Cái gì mà cứu chúng sinh? Các ngươi nói cái gì ta không hiểu? Ta chỉ là bảo hắn đừng có dẫm nát luống rau cải của ta thôi mà? Mà lão Lý này, hồi nãy lão có nhìn thấy con sâu xanh kia bò sang luống cà rốt không? Mau giúp ta bắt nó!"
Lý Trưởng Lão vội vàng gật đầu như bổ củi: "Vâng vâng! Tiền bối yên tâm, tiểu đệ sẽ bắt sâu giúp người! Để tiểu đệ làm!"
Nói rồi, một vị trưởng lão uy nghiêm của tông môn lao vào vườn rau với tốc độ của một con báo săn, tận tâm tận lực làm nhiệm vụ của một người nông dân thực tập.
Diệp Phi nhìn cảnh tượng đó, lắc đầu ngán ngẩm: "Cái thế giới này loạn rồi, toàn kẻ não bộ không bình thường."
Hắn nhấp một ngụm nước từ bình tưới (nước Cam Lộ nghìn năm), rồi nhìn về phía luống hành lá sắc bén như thần kiếm đang đung đưa trước gió, thầm nhủ:
"Sống thọ thêm 1000 năm nữa rồi… Thôi, cẩn tắc vô ưu, lát nữa phải gia cố lại cái mê cung ở cổng vào thêm 3 vòng nữa cho chắc ăn."
Ngoài kia, toàn thế giới đang truyền tụng về một vị ẩn sĩ vô thượng ở Thanh Vân Tông, người đã dùng một cái cuốc đuổi chạy Tiên Đế. Nhưng vị ẩn sĩ nọ, lúc này chỉ đang quan tâm xem hôm nay canh cải chíp nấu với trứng phượng hoàng có vừa miệng hay không.
"Đúng là… trồng rau mới là đạo chân chính."
Diệp Phi mỉm cười, trong khi Nhị Cẩu phía sau lại âm thầm đánh một cái hắt hơi, trực tiếp thổi bay một đám thám tử của Huyết Sát Môn đang lảng vảng bên ngoài thung lũng vào hư vô.
Cuộc sống "cẩu" trong vườn rau, xem ra vẫn còn dài lắm.