Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 169: ** Diệp Phi vung cuốc để xới đất cho tơi

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:16:13 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 169: DIỆP PHI VUNG CUỐC, XỚI TƠI TIÊN ĐẾ**

Bầu trời Thương Lam Giới lúc này không còn màu xanh biếc thường nhật. Thay vào đó, một màu đỏ quạch như máu loãng phủ kín từ chân trời này sang chân trời khác. Những vết nứt không gian chằng chịt như mạng nhện đen ngòm, từ đó thẩm thấu ra những luồng khí tức u ám, lạnh lẽo khiến vạn vật run rẩy.

Tiên Đế hạ phàm.

Dù chỉ là một phân thân, nhưng uy áp của một vị chân chính làm chủ quy luật Thượng Giới vẫn khiến cho các vị cường giả Hóa Thần, Luyện Hư của Thương Lam Giới phải quỳ rạp xuống đất, da thịt nứt nẻ, kinh mạch trì trệ. Đối với họ, đây không phải là một cuộc chiến, mà là một cuộc tàn sát thiên định.

"Một đám sâu kiến…"

Giọng nói âm u, hùng hồn của Tiên Đế vang dội giữa tầng mây. Một bàn tay khổng lồ, bao phủ bởi những lân phiến hoàng kim vĩ đại, mang theo hỏa diễm thiêu rụi cả hư không, từ từ vươn ra khỏi vết nứt. Bàn tay ấy to lớn đến mức che khuất cả vầng thái dương, móng tay sắc lẹm như những thanh tuyệt thế thần kiếm, hướng thẳng về phía Đông Hoang mà vồ xuống.

Mục tiêu của lão chính là Thanh Vân Tông, hay đúng hơn là luồng linh khí tinh khiết đang phát ra từ một thung lũng nhỏ bé hẻo lánh nơi ngoại môn.

Lúc này, tại vườn rau "Trường Sinh".

Diệp Phi đang đứng giữa luống rau cải chíp, chân đi đôi dép lê bằng rơm, hai ống quần xắn cao để lộ bắp chân đầy bùn đất. Hắn đang cau mày, vẻ mặt cực kỳ khó chịu.

"Nhị Cẩu! Ngươi xem, thời tiết kiểu gì thế này? Đã bảo là hôm nay trời thanh gió mát, sao tự nhiên mây lại đỏ lòm như thịt bò tái thế kia? Lại còn động đất nữa chứ!"

Diệp Phi vừa nói vừa dậm chân xuống đất. Quả thực, mặt đất dưới chân hắn đang rung chuyển dữ dội. Đó là dư chấn từ uy áp của Tiên Đế, nhưng qua bộ lọc của hệ thống "Thần Nông Bất Tử" và cái sự "cẩu" thâm căn cố đế của Diệp Phi, hắn chỉ nghĩ đây là một trận thiên tai bình thường.

"Gâu…"

Nhị Cẩu đang nằm dưới gốc cây dưa hấu thần cấp, uể oải ngóc đầu lên, liếc nhìn bầu trời một cái rồi lại hừ mũi nằm xuống. Trong mắt con chó gầy này, cái bàn tay khổng lồ đang hạ xuống kia chẳng qua chỉ là một miếng "xương khô" to hơn bình thường một chút. Nếu không vì chủ nhân chưa ra lệnh, nó đã sớm bay lên đớp cho gã kia một phát mất xác.

"Lý Trưởng lão, lão còn đứng đó làm gì? Mau vào lều mà tránh, gió to thế này, cái thân già của lão chịu sao thấu!" Diệp Phi quay sang nhìn Lý Trưởng lão đang đứng chết trân bên hàng rào.

Lúc này, Lý Trưởng lão đã hoàn toàn mất đi khả năng ngôn ngữ. Lão nhìn thấy gì? Lão thấy thiên địa đang sụp đổ, thấy Tiên Đế vung tay định hủy diệt cả một vực. Thế nhưng, trong cái thung lũng nhỏ bé này, mọi thứ vẫn bình yên đến lạ lùng.

Nước trong bình tưới của Diệp Phi vẫn phẳng lặng không một gợn sóng. Những cây bắp cải vẫn xanh mướt, thậm chí còn rung rinh trong gió như đang cười nhạo cái uy thế của Tiên Đế ngoài kia. Và Diệp Phi… Diệp tiền bối của lão, người đang lo lắng về việc "rau cải bị dập lá" trong khi cả thế giới sắp biến thành tro bụi.

"Tiền bối… người… người không định ra tay sao?" Lý Trưởng lão run rẩy hỏi, môi tím tái.

Diệp Phi lẩm bẩm: "Ra tay gì? Đợi tạnh mưa mới ra tay sửa lại hàng rào được. Mà cái đám mây đỏ kia, chắc chắn là do ô nhiễm linh khí quá nặng. Ta đã bảo các vị trưởng lão trong tông bớt luyện công hăng say lại, cứ phun khói xịt lửa suốt ngày, nhìn xem, giờ nó biến dạng cả thời tiết rồi!"

Đúng lúc đó, "Bàn tay Tiên Đế" đã xuyên qua tầng mây, áp sát thung lũng.

Khí tức diệt vong khiến cho những rặng núi xung quanh Thanh Vân Tông đổ sụp như nhà làm bằng cát. Tiên Đế ở trên cao cười gằn, lão cảm nhận được nguồn linh khí thuần khiết nhất nằm ngay dưới bàn tay mình. Lão muốn bóp nát nơi này, biến nó thành linh đan để tẩm bổ cho bản thể.

"Hửm? Cái rễ cây gì mà to thế?"

Diệp Phi bỗng ngẩng đầu lên. Dưới nhãn quan của hắn (đã bị hệ thống bóp méo để tránh hắn bị dọa chết), hắn không thấy bàn tay Tiên Đế, mà chỉ thấy một "cái rễ cây cổ thụ" khổng lồ, sần sùi, đen đúa từ trên trời đâm thẳng xuống luống rau cải mà hắn vừa mới bón phân xong.

"Khốn kiếp! Ta đã cất công ủ phân ba ngày trời, vừa mới bón xong mà cái rễ khô này ở đâu chui ra định làm hỏng đất của ta?"

Diệp Phi thực sự tức giận. Cơn giận của một người nông dân khi thấy thành quả lao động bị xâm hại là một thứ gì đó cực kỳ đáng sợ.

Hắn tiện tay vớ lấy chiếc cuốc gỉ đang dựng cạnh hàng rào tre.

Chiếc cuốc này, trong mắt Lý Trưởng lão, vào khoảnh khắc Diệp Phi chạm vào, nó bỗng phát ra một luồng sáng xám xịt nhưng cổ xưa vô cùng. Những hoa văn rỉ sét trên đó bỗng nhiên chuyển động như những con rồng nhỏ, hút cạn toàn bộ linh khí hỗn loạn trong không gian xung quanh.

"Ta bảo ngươi này cái đồ rễ khô! Cút về rừng mà mọc!"

Diệp Phi bước lên một bước. Bước chân này hạ xuống, toàn bộ sự rung chuyển của mặt đất trong bán kính mười vạn dặm bỗng nhiên im bặt. Cứ như thể đất mẹ vừa tìm thấy chỗ dựa vững chắc nhất, liền phục tùng một cách tuyệt đối.

Diệp Phi giơ cuốc lên cao, thực hiện một động tác xới đất cơ bản nhất.

"Vèo—!"

Không có hào quang vạn trượng, không có tiếng nổ đinh tai nhức óc. Chỉ có một tia khí xám mỏng manh thoát ra từ lưỡi cuốc gỉ.

Thế nhưng, tia khí đó đi tới đâu, không gian ở đó bỗng trở nên "tơi xốp" một cách kỳ lạ. Những quy luật thời gian, không gian, những đạo tắc vững chắc mà Tiên Đế mang xuống, trước mặt tia khí xám này đều mỏng manh như đất bùn gặp phải cuốc sắc.

"Xoẹt!"

Một âm thanh khô khốc vang lên.

Ở trên tầng không, Tiên Đế bỗng gào lên một tiếng thê lương thấu trời. Bàn tay hoàng kim khổng lồ kia, cái bàn tay mà ngay cả Thần binh cấp cao nhất của Thương Lam Giới cũng không để lại nổi một vết trầy, bỗng nhiên bị cắt đứt lìa ngay tại cổ tay.

Máu vàng nhạt như cơn mưa linh dịch xối xả tuôn xuống.

"Cái gì?! Chuyện gì đang xảy ra?!" Tiên Đế kinh hãi tột độ. Lão cảm thấy bàn tay mình không phải bị chém bởi một thứ vũ khí sắc bén, mà là bị một loại lực lượng chí cao vô thượng "nhổ" tận gốc. Cứ như thể lão chỉ là một ngọn cỏ dại không nên xuất hiện trong vườn, và bị người chủ vườn tiện tay dọn dẹp.

Vết đứt bằng phẳng đến mức đáng sợ. Quan trọng hơn, một luồng ý chí nông nhàn nhưng bá đạo đang dọc theo vết thương tràn vào tâm thần lão.

"Rễ cứng quá, phải băm nhỏ ra làm củi!"

Giọng nói của Diệp Phi vang lên trong tâm trí Tiên Đế, khiến linh hồn vị đại năng này suýt chút nữa tan rã.

Lý Trưởng lão ở bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng nghẹt thở: Diệp tiền bối chỉ nhẹ nhàng vung cuốc một cái, cái "Bàn tay diệt thế" kia liền rụng xuống như một trái chín thối. Những mảnh vụn của bàn tay Tiên Đế khi rơi xuống đất, bị khí xám bao phủ, liền lập tức hóa thành bột mịn, thấm vào đất, trở thành chất dinh dưỡng cực kỳ tinh khiết cho… luống cải chíp.

"Ừm, xới một cái thấy đất tơi hơn hẳn." Diệp Phi thu cuốc lại, hài lòng gật đầu. Hắn hoàn toàn không biết mình vừa chém đứt bàn tay của một vị chúa tể phương xa. Trong mắt hắn, cái rễ cây khổng lồ kia đã bị hắn xới nát thành mùn cưa, rất tốt cho việc trồng trọt.

Ở ngoài vết nứt không gian, phân thân Tiên Đế lúc này chỉ còn lại một cánh tay cụt, run lẩy bẩy. Lão nhìn xuống thung lũng nhỏ bé kia với ánh mắt sợ hãi tột cùng. Lão thấy một nam tử trẻ tuổi đang bình thản lau chiếc cuốc gỉ, bên cạnh là một con chó gầy gò đang nhìn lão như nhìn một đống phân bón lưu động.

"Thần Nông… Đây là lực lượng của Thần Nông Thái Cổ? Tại sao… Tại sao kẻ đó lại ở đây?"

Tiên Đế không dám nghĩ tiếp. Lão nhận ra rằng nếu mình dám thò thêm cái đầu xuống, chắc chắn gã thanh niên kia sẽ coi đầu lão là một củ cải mà nhổ lên.

"Rút! Mau rút!"

Tiên Đế gầm lên một tiếng đầy hoảng loạn. Vết nứt không gian đen ngòm lập tức khép lại với tốc độ nhanh nhất từ trước đến nay. Màu máu trên bầu trời tan biến nhanh như lúc nó đến, trả lại một không gian trong trẻo, thậm chí còn nồng đậm linh khí hơn trước do máu Tiên Đế vừa rơi xuống.

Bầu trời trở lại màu xanh, nắng ấm lại chan hòa.

Lý Trưởng lão quỳ sụp xuống đất, mồ hôi nhễ nhại. Lão nhìn Diệp Phi với ánh mắt sùng bái đến mức cuồng tín. Một chiêu! Chỉ một chiêu "xới đất", đẩy lùi Tiên Đế, cứu vãn toàn bộ Thương Lam Giới khỏi kiếp nạn. Đây chính là "Đại ẩn tại sơn", đây chính là thái độ của bậc chân chính chí tôn!

"Tiền bối… người thật là vĩ đại quá đi mất!" Lý Trưởng lão nghẹn ngào.

Diệp Phi thì đang lúi cúi nhặt những hòn đá nhỏ bắn vào vườn rau, càu nhàu: "Vĩ đại cái gì? May mà ta ra tay sớm, không thì luống cải này hỏng hết rồi. Lão thấy đấy, làm nông dân đâu có sướng, hở tí là thiên tai địch họa. Đúng là tu tiên thì dễ, trồng rau mới khó."

Hắn dừng lại, nhìn vào bát cháo loãng đặt trên bàn đá, thở dài: "Mà cái bọn trẻ trong tông cũng thật là, làm gì mà gây ô nhiễm đến mức mây đỏ lòm như thế kia. Lần sau nếu còn thế, ta sẽ lên phàn nàn với tông chủ mới được."

Lý Trưởng lão nghe vậy, khóe miệng giật giật.

"Phàn nàn với Tông chủ? Tông chủ bây giờ chắc đang cùng các Thái thượng trưởng lão dập đầu cảm tạ trời đất vì vừa thoát chết đấy thôi!"

Lão thầm nghĩ, nhưng không dám nói ra. Lão hiểu, Diệp tiền bối muốn sống cuộc đời "cẩu", muốn làm một người bình thường. Nếu lão phá hỏng cái "vở kịch nhân gian" này của người, có lẽ người cũng sẽ đem lão ra "xới" một cái cho tơi xốp mất.

Nhị Cẩu lúc này chậm rãi đi đến bên cạnh Diệp Phi, dụi dụi cái đầu gầy gò vào chân hắn.

Diệp Phi cười, xoa đầu nó: "Vẫn là Nhị Cẩu ngoan nhất, không như cái 'rễ cây' hung dữ kia. Thôi, vào nhà nấu cơm, hôm nay ta nấu canh cải chíp, ăn vào cho nó hạ hỏa."

Bên ngoài thung lũng, toàn bộ cường giả của Thanh Vân Tông đang ngơ ngác nhìn bầu trời đột ngột bình yên trở lại. Họ không biết điều gì vừa xảy ra, chỉ thấy một luồng kiếm khí xám xịt cực kỳ nhạt nhẽo xẹt qua, rồi sau đó Tiên Đế chạy mất tích.

"Có lẽ là… tổ tiên hiển linh chăng?" Tông chủ Thanh Vân Tông lẩm bẩm, mặt cắt không còn giọt máu.

Chỉ có ở góc vườn rau nhỏ bé nọ, mùi thơm của canh cải bắt đầu bay ra, hòa quyện với linh khí nồng đậm sau cơn mưa máu tiên. Diệp Phi vẫn thản nhiên làm một người nông dân, lòng chỉ đau đáu về việc làm sao để hạt giống mùa tới nảy mầm tốt hơn, mà hoàn toàn không hay biết danh tiếng "Ẩn sĩ xới chết Tiên Đế" của mình đang bắt đầu một hành trình huyền thoại mới khắp vạn giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8