Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 173: ** Thế giới dần ổn định trở lại

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:19:28 | Lượt xem: 2

Nắng sớm tại Thanh Vân Tông luôn mang theo một chút hơi lạnh đặc trưng của vùng biên viễn Đông Hoang, nhưng tại thung lũng phía sau Dược Viên ngoại môn, không gian lại ấm áp như thể mùa xuân vĩnh cửu đang trú ngụ nơi này. Sương mù lãng đãng bao trùm lên những luống rau xanh mướt, từng giọt sương đọng trên lá không phải là nước bình thường, mà là linh dịch tinh khiết đến mức nếu một tu sĩ Trúc Cơ nhìn thấy, chắc chắn sẽ không kìm được mà quỳ xuống hứng lấy từng giọt.

Diệp Phi vươn vai một cái thật dài, tiếng xương cốt kêu "rắc rắc" giòn tan. Hắn cầm chiếc bình tưới nước bằng gốm cũ kỹ – thứ mà trong mắt hắn là đồ gia dụng mua rẻ tiền, nhưng thực tế là "Tịnh Thế Cam Lộ Bình" có thể chứa cả một đại dương – chậm rãi đi ra vườn.

“Hệ thống, kiểm tra trạng thái.” – Diệp Phi thầm gọi trong đầu.

【 Đinh! Chủ nhân: Diệp Phi. 】
【 Tu vi thực tế: Đỉnh phong Đại Thừa (Đang bị đè nén xuống Luyện Khí tầng 3). 】
【 Tuổi thọ: 9.999.999+ năm. 】
【 Thuộc tính ẩn: Thần Nông Bất Tử, Nhân Quả Bất Diệt, Khí Vận Hóa Long. 】
【 Loại cây mới trồng: Cà rốt "Thiên Cơ" (Tiến độ chín: 98%). 】
【 Nhiệm vụ hằng ngày: Tưới nước cho 100 gốc rau. Phần thưởng: 50 điểm thể chất, 1 năm tuổi thọ. 】

Diệp Phi thở dài một hơi, gương mặt đầy vẻ sầu muộn: "Vẫn là Luyện Khí tầng 3 à? Haiz, tu vi này ra ngoài kia chỉ có nước làm bia đỡ đạn. Thế giới này quá nguy hiểm, hôm qua hình như ta lại thấy một vệt sáng xẹt qua chân trời, chắc lại là đại năng nào đó đang đuổi giết nhau rồi. Phải cẩn thận, phải thật cẩn thận."

Nhị Cẩu đang nằm bò dưới gốc cây vạn năm linh thụ – thứ mà Diệp Phi vẫn đinh ninh là cây dưa hấu đột biến – khẽ hé một con mắt nhìn chủ nhân. Nó hừ mũi một cái, cái đuôi gầy gò đập nhẹ xuống đất. Nếu nó biết nói tiếng người, nó chắc chắn sẽ chửi thề. "Chủ nhân, người có thôi đi không? Người vừa quét mắt một cái là toàn bộ thần thức của mấy vị cường giả trong vòng mười vạn dặm đều bị đánh tan xác, bây giờ người lại bảo mình yếu? Nếu người mà yếu, thì con chó như ta chắc là hóa thạch luôn cho rồi."

Nhưng Nhị Cẩu chỉ dám nghĩ trong lòng. Nó lại nhắm mắt lại, tận hưởng khí tức phát ra từ phân bón là xác của vài vị Ma đầu vô tình xông vào vườn tháng trước.

Diệp Phi đi đến góc vườn, nơi "lão bù nhìn" Lãnh Vô Nhai đang đứng. Nói là bù nhìn, nhưng thực ra Lãnh Vô Nhai lúc này đang đứng bất động trong một tư thế cực kỳ cổ quái, tay cầm một cành hành lá khô, mắt trợn trừng nhìn về phía rừng rậm.

"Chào buổi sáng, lão Lãnh. Ngủ ngon chứ?" – Diệp Phi thân thiện vẫy tay.

Lãnh Vô Nhai run bắn người, suýt nữa thì ngã sấp mặt. Lão cố gắng nặn ra một nụ cười còn xấu hơn khóc: "Dạ… chào Diệp thiếu gia. Lão phu… lão phu thấy không khí buổi sáng rất tốt, đang luyện chút công phu tĩnh tọa ấy mà."

Thực tế, Lãnh Vô Nhai đang khóc không ra nước mắt. Cả đêm qua, lão không hề ngủ. Lão đã chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng: Có ba vị tán tu cấp Hóa Thần từ phương xa định lẻn vào vườn trộm linh quả, kết quả là vừa chạm vào hàng rào tre do Diệp Phi tự tay đan, họ liền bị một luồng khí tức "Nhân Quả" biến thành một đám bùn loãng, rồi bị Nhị Cẩu dùng móng vuốt gạt thẳng vào gốc cây bón phân.

Cửu U Tiên Đế lừng lẫy một thời, nay chỉ có thể đứng đây đóng vai bù nhìn để đổi lấy một hơi linh khí tinh khiết mỗi ngày.

"Lão Lãnh này, đừng làm việc quá sức." – Diệp Phi vỗ vai lão, rồi đưa cho lão một củ khoai tây trông khá nhỏ. "Nè, hôm qua thu hoạch dư một chút, lão cầm lấy mà nướng ăn. Dạo này thế giới bên ngoài nghe bảo loạn lắm, linh khí suy kiệt gì đó, lão già rồi, ăn cái này cho có sức."

Lãnh Vô Nhai run rẩy nhận lấy củ khoai tây. Trong mắt lão, đây không phải là khoai tây! Đây là "Thổ Hệ Bản Nguyên Kết Tinh"! Một củ này nếu ném ra ngoài Trung Châu, chắc chắn sẽ có hàng chục vị lão quái vật ngủ say vạn năm bò dậy từ quan tài để liều mạng tranh giành.

"Cảm ơn… cảm ơn Diệp thiếu gia đại ân đại đức!" – Lãnh Vô Nhai quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất nghe "cộp" một cái.

Diệp Phi gãi đầu, thầm nghĩ: "Lão già này chắc là ở một mình lâu quá nên thần trí có vấn đề rồi. Thôi kệ, người già mà, cần nhất là sự quan tâm."

Cùng lúc đó, tại Đại điện của Thanh Vân Tông.

Tông chủ và các trưởng lão đang ngồi với vẻ mặt nghiêm trọng. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, trên bàn của mỗi người đều không phải là trà linh dược quý hiếm, mà là mỗi người một đĩa… dưa chuột muối.

Tô Thanh Tuyết đứng ở giữa điện, khí tức trên người cô giờ đây đã đạt tới Nguyên Anh tầng thứ nhất, quanh thân tỏa ra một tầng hàn băng tinh khiết, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào hũ dưa chuột trên bàn Tông chủ.

"Tuyết nhi, con nói sao? Vị 'đại năng' ẩn cư trong thung lũng đó… vẫn chỉ thừa nhận mình là một nông dân?" – Tông chủ Thanh Vân Tông, lão nhân họ Vân, húp một ngụm nước dưa chua, cảm thấy toàn thân lỗ chân lông mở rộng, tu vi kẹt ở Kim Đan đỉnh phong bao nhiêu năm nay lại có dấu hiệu buông lỏng.

Tô Thanh Tuyết gật đầu, giọng nói thanh lãnh: "Thưa sư phụ, Diệp tiền bối tâm cảnh đã đạt đến mức 'Vạn vật giai không'. Ngài ấy tự tay cuốc đất, tự tay tưới nước, mỗi lời nói ra đều chứa đựng chân lý của trời đất. Con cảm thấy, ngài ấy đang dùng cách thức này để 'chữa lành' cho Thương Lam Giới."

Lý Trưởng lão – vị trưởng lão ngoại môn thường xuyên sang "đá bát xôi" nhà Diệp Phi – vuốt râu cười đắc ý: "Tông chủ, ta đã nói mà. Diệp đạo hữu không phải là người thường. Các vị có thấy không? Từ khi Diệp đạo hữu bắt đầu trồng giống rau mới, linh khí trong vòng nghìn dặm xung quanh Thanh Vân Tông chúng ta đã không còn suy giảm nữa, thậm chí còn nồng đậm hơn gấp mười lần so với thời hoàng kim!"

Mọi người nhìn nhau kinh ngạc. Đúng vậy, trong khi khắp nơi ở Đông Hoang đang khốn khổ vì linh khí cạn kiệt, các tông môn đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán vì một miếng linh thạch hạ phẩm, thì Thanh Vân Tông lại như một ốc đảo thiên đường. Đệ tử ngoại môn của họ bây giờ đi ra ngoài đều vênh mặt tự đắc, vì dù không có đan dược, họ chỉ cần ăn rau xào trong nhà bếp tông môn là cũng đủ đột phá vèo vèo.

Mà tất cả những thứ đó, đều từ thung lũng nhỏ bé kia tuồn ra.

"Tuyên bố lệnh của ta!" – Tông chủ đứng phắt dậy, vẻ mặt chính trực. "Tuyệt đối không được làm phiền Diệp tiền bối. Bất cứ ai dám bén mảng đến thung lũng khi chưa có sự cho phép, phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi tông môn! Ngoài ra… mỗi tháng cử một đội đệ tử thân tín nhất đến đó… nhặt cỏ dại quanh vườn cho tiền bối. Nhớ kỹ, chỉ nhặt cỏ thôi, không được để tiền bối phát hiện chúng ta biết thân phận của ngài ấy!"

Tô Thanh Tuyết thở dài trong lòng: "Sư phụ à, người có biết đám cỏ dại quanh vườn ngài ấy thực chất đều là Địa Cấp linh dược không?"

Quay lại vườn rau, Diệp Phi lúc này đang đứng trước một luống cải bắp.

Hôm nay hệ thống thông báo rằng thế giới bên ngoài đang dần ổn định trở lại sau Đại Kiếp Huyết Tế đợt đầu. Hắn không biết rằng, việc mình hằng ngày đổ nước thừa sau khi rửa rau ra con suối nhỏ đầu nguồn thực chất là đang truyền linh dịch vào mạch máu của đại lục. Nước rửa rau của hắn chứa đựng sinh mệnh lực của vạn vật, đi đến đâu, đất đai khô cằn nở hoa đến đó, yêu thú hung dữ hóa thành mèo con ngoan ngoãn.

"Hôm nay trời đẹp, hay là ném mấy củ khoai tây bị sâu đục đi nhỉ?" – Diệp Phi lẩm bẩm.

Hắn nhặt một rổ khoai tây bị "sâu" (thực chất là bị những con kiến cấp bậc Yêu Vương cắn trộm), đi ra phía hàng rào phía sau thung lũng, nơi nhìn xuống một vực thẳm vạn trượng được mệnh danh là "Táng Ma Uyên" – nơi đáng sợ nhất Đông Hoang.

"Haiz, rác thải phải xử lý đúng nơi quy định. Ném xuống vực cho sạch vườn."

Diệp Phi vung tay, mấy chục củ khoai tây héo úa bay ra một đường vòng cung tuyệt đẹp, rơi thẳng xuống vực thẳm tối tăm.

Dưới đáy Táng Ma Uyên, hàng ngàn vạn Ma vật đang gầm rú, chuẩn bị xông lên mặt đất để bắt đầu cuộc thảm sát khi linh khí thế giới suy yếu. Một vị Ma Tôn cấp bậc Hóa Thần đang đứng trên bục cao, hô hào: "Hỡi các chiến binh của vực thẳm! Giờ đây linh khí héo mòn, Tiên đạo suy tàn, là lúc chúng ta thống trị…"

"Vèo! Vèo! Bụp!"

Mấy chục củ khoai tây rơi trúng đầu vị Ma Tôn kia.

"Cái quái gì đây? Ai dám dùng rác rưởi ném bổn tôn!" – Ma Tôn gầm lên, chộp lấy một củ khoai tây.

Nhưng giây tiếp theo, sắc mặt lão biến đổi. Củ khoai tây đó đột ngột tỏa ra ánh sáng kim cương chói lòa. Những vết sâu đục trên củ khoai thực chất là những kẽ hở chứa đựng linh lực nén đến cực điểm.

"Oành!!! Oành!!! Oành!!!"

Một chuỗi tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Mỗi củ khoai tây nổ tung với sức mạnh tương đương một cú đánh toàn lực của một cường giả Luyện Hư kỳ. Ánh sáng của chính nghĩa và sinh mệnh quét sạch khí ma lạt lẽo. Những con ma vật chưa kịp hét lên một tiếng đã bị "tịnh hóa" thành tro bụi. Luồng sức mạnh đó không chỉ tiêu diệt chúng, mà còn để lại một tầng cấm chế cực mạnh tại đáy vực, khiến không một bóng ma nào có thể bò lên trong vòng mười vạn năm tới.

Trên thung lũng, Diệp Phi phủi tay, lẩm bẩm: "Đúng là đồ hỏng, ném xuống vực mà nghe tiếng kêu cũng chẳng to lắm, chắc do gió to quá. Thôi, về nấu cơm."

Nhị Cẩu ở đằng xa lại trợn mắt nhìn xuống vực. Nó vừa cảm nhận được một vài linh hồn ma vật cấp cao định trốn thoát, liền khẽ sủa một tiếng nhỏ "Gâu!". Tiếng sủa đó xuyên thấu không gian, đập nát ý thức của những kẻ sống sót cuối cùng dưới vực sâu.

Lãnh Vô Nhai đứng cạnh đó, chứng kiến từ đầu đến cuối hành động "ném rác cứu thế" của Diệp Phi, tay chân lão run lẩy bẩy đến mức đánh rơi cả củ hành khô. Lão lẩm bẩm: "Cái vực đó… Ma tộc định tràn ra… Tiền bối chỉ ném vài củ khoai tây là dẹp loạn luôn? Ta… ta rốt cuộc đang phục vụ cho tồn tại cấp bậc nào đây?"

Buổi trưa, thung lũng đón tiếp một vị khách không mời mà đến.

Lâm Hải – cựu Trưởng lão chấp pháp của Thanh Vân Tông, người trước đây luôn tìm cách chiếm vườn rau của Diệp Phi – giờ đây đang quỳ rạp trước cổng hàng rào. Sau lần bị "gõ" mất trí nhớ và bị Nhị Cẩu ném vào bãi rác, lão đã hồi phục một phần ký ức, nhưng thay vì phục hận, lão tràn đầy nỗi sợ hãi tột cùng.

Hôm nay lão đến để… xin việc. Lão nhận ra rằng, chỉ cần được hít thở trong cái vườn này, tuổi thọ của lão đã tăng thêm mười năm.

"Tiền bối… à không, Diệp công tử, cầu xin người cho tiểu nhân được ở lại làm đệ tử tạp dịch! Tiểu nhân biết quét dọn, biết gánh nước, biết… biết sủa thay chó!" – Lâm Hải đập đầu xuống đất.

Nhị Cẩu nghe thấy thế, đôi tai dựng đứng lên, nhìn Lâm Hải bằng ánh mắt đầy sát khí: "Muốn cướp bát cơm của lão tử hả? Ngươi định sủa thay ta? Có tin ta cắn đứt đầu ngươi không?"

Diệp Phi bước ra, lau mồ hôi trên trán, nhìn Lâm Hải một lúc rồi nhận ra người quen: "Ủa, không phải Lâm trưởng lão sao? Sao ông lại sa cơ lỡ vận thế này? Làm đệ tử tạp dịch hả? Vườn của tôi nhỏ thế này, có lão Lãnh đuổi chim là đủ rồi…"

Lãnh Vô Nhai (Tiên Đế) nghe thế thì đắc ý, đứng thẳng lưng lên, cầm cành hành lá hất hàm nhìn Lâm Hải. Cảm giác làm "đệ tử kỳ cựu" thực sự rất sướng!

"Nhưng mà…" – Diệp Phi nhìn quanh, thấy đống vỏ khoai tây dạo này hơi nhiều. "Nếu ông muốn ở lại, thì có thể lo việc xử lý rác thải và bón phân. Có điều, không có lương lậu gì đâu đấy, chỉ có cơm rau đạm bạc thôi."

Lâm Hải vui mừng khôn xiết, nước mắt đầm đìa: "Được được! Được bón phân cho công tử là vinh hạnh cả đời của tiểu nhân! Đạm bạc là tốt, tiểu nhân thích nhất là đạm bạc!"

Lãnh Vô Nhai khẽ thở dài: "Thêm một thằng ngu gia nhập đội quân 'được tiền bối tẩy não' rồi. Cơ mà, vị trí bón phân đó hình như linh khí cũng đậm đặc lắm, tên tiểu tử Lâm Hải này may mắn thật."

Thế là, cơ cấu nhân sự của vườn rau lại được mở rộng. Diệp Phi cảm thấy rất hài lòng. Hắn thấy mình thật tốt bụng khi đã cưu mang những "người già cơ nhỡ" như Lãnh Vô Nhai và Lâm Hải.

Thời gian cứ thế trôi qua, thế giới bên ngoài dường như đã bắt đầu quen với sự tồn tại của một "vùng đất thần bí" ở Đông Hoang. Những quốc gia xung quanh không còn hạn hán, các mỏ linh thạch đã khô cạn đột nhiên xuất hiện những mạch quặng mới tinh khôi.

Tu sĩ từ khắp nơi bắt đầu truyền tai nhau về một câu chuyện: Rằng trên thiên thượng có các vị thần cai quản nhân gian, nhưng dưới mặt đất cũng có một "Thần Nông" đang thầm lặng sửa chữa những sai lầm của tạo hóa.

Tối hôm đó, dưới ánh trăng bạc, Diệp Phi ngồi bên chiếc bàn gỗ nhỏ giữa vườn, thưởng thức bát canh rau cải do mình tự nấu. Tô Thanh Tuyết đứng bên cạnh, thẹn thùng gắp một miếng rau, cảm nhận luồng khí tức thanh khiết tràn ngập tứ chi bách hài.

"Diệp thiếu gia, huynh nói xem, thế gian này có thực sự có tiên không?" – Tô Thanh Tuyết nhìn lên những vì sao, hỏi một câu đầy bâng khuơ.

Diệp Phi húp một ngụm canh, cười ha hả: "Tiên cái gì mà tiên. Đều là lời đồn thổi cả thôi. Cô nhìn tôi xem, luyện khí suốt mười năm vẫn không lên nổi một tầng, cuốc đất thì mỏi lưng, ăn cơm thì phải tự nấu. Tiên nhân thật sự chắc đang ở trên chín tầng mây kia kìa, làm gì có ai khổ cực trồng rau như tôi?"

Tô Thanh Tuyết nhìn bóng lưng của Diệp Phi dưới ánh trăng. Huynh không phải tiên, đúng vậy. Huynh là người tạo ra tiên nhân, là người dệt nên giấc mộng bình yên cho cả cái thế giới đầy rẫy chém giết này.

Bên ngoài thung lũng, sóng gió tu tiên vẫn gầm thét, tranh giành quyền lực vẫn không ngừng nghỉ. Nhưng bên trong hàng rào tre này, chỉ có mùi thơm của đất, vị ngọt của rau và tiếng ngáy của một con chó vàng gầy gò.

Thế giới dần ổn định trở lại, không phải vì thiên đạo tự phục hồi, mà vì có một "kẻ hèn nhát" thích trồng rau đang âm thầm tưới nước cho cả nhân gian.

Diệp Phi buông bát canh xuống, bói một quẻ bằng mấy hạt ngô.

"À, quẻ cát. Ngày mai chắc chắn là một ngày tốt để trồng thêm một luống ớt. Nghe nói ớt cay giúp tăng cường khí huyết, để trồng mấy gốc cho lão Lãnh ăn, dạo này lão ấy đứng đuổi chim có vẻ hơi mệt…"

Hắn không hề biết rằng, chỉ cần hắn gieo xuống một hạt ớt "Hỏa Diệm Thiên Tôn", thì nguyên một nửa đại lục Bắc Hải đóng băng từ vạn năm trước sẽ lập tức tan chảy thành những dòng sông xanh biếc.

Hắn cũng chẳng quan tâm. Hắn chỉ muốn trồng rau. Vì trồng rau có thêm tuổi thọ, mà sống lâu… thì mới có thể "Cẩu" thêm vài vạn năm nữa.

"Nhị Cẩu, ngày mai nhớ đi phân đúng gốc cà chua nhé, dạo này phân của mày hình như chất lượng kém đi thì phải?"

Nhị Cẩu hắt hơi một cái, vểnh tai lên. "Chất lượng kém? Lão tử vừa mới tiêu hóa một mảnh vỡ thần binh cấp Tiên Đế đấy nhé! Phân này mà ra ngoài, đủ để một tông môn hạng nhất phá sản để mua về đấy chủ nhân ơi!"

Đêm nay, thung lũng Thanh Vân lại chìm vào giấc ngủ yên bình, giữa một thế giới đang dần hồi sinh từ chính những mẩu rau thừa canh cặn của một người nông dân sợ chết nhất lịch sử tu tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8