Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 174: ** Diệp Phi mở \”Học viện Nông nghiệp Tiên giới\”

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:20:25 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 174: DIỆP PHI MỞ "HỌC VIỆN NÔNG NGHIỆP TIÊN GIỚI"**

Sương sớm tại thung lũng Thanh Vân chưa kịp tan, những sợi linh khí mỏng manh như dải lụa quấn quýt lấy những tán lá trà đang vươn mình đón nắng. Diệp Phi mặc một bộ quần áo bằng vải thô, ống quần xắn cao, đôi chân trần bước trên nền đất ẩm ướt. Hắn nhìn soi mói luống rau cải chíp vừa nhú mầm, lòng thầm tính toán: "Hôm nay độ ẩm hơi cao, nếu không xới đất thì rễ dễ bị úng, rễ úng thì tuổi thọ sẽ bị trừ, phiền phức, thật là phiền phức!"

Thế nhưng, nỗi phiền phức lớn nhất của Diệp Phi không nằm ở dưới đất, mà nằm ở phía sau lưng hắn.

Cách rào tre khoảng mười trượng, hơn hai mươi tu sĩ trẻ tuổi, kẻ thì mang kiếm gãy, người thì vận đạo bào lộng lẫy, tất cả đều đang quỳ sụp xuống đất. Thậm chí có kẻ còn dập đầu vang dội, khiến cả đất đá cũng phải run rẩy.

"Diệp tiền bối! Xin hãy thu nhận chúng con! Chúng con nguyện vì tiền bối mà chẻ củi gánh nước, tuyệt không hối hận!"

"Tiền bối, ta là đệ tử nội môn của Hỏa Vân Tông, tư chất song linh căn, xin hãy cho ta được một lần chạm tay vào chiếc cuốc thần của ngài!"

Diệp Phi thở dài, xoa xoa thái dương. Sự kiện "vô tình" hắt bát nước rửa rau làm hàng ngàn người đột phá ở cổng tông môn tháng trước đã để lại hậu quả quá lớn. Giờ đây, thung lũng hẻo lánh của hắn chẳng khác nào thánh địa hành hương.

Hắn quay đầu lại, cố gắng nặn ra một nụ cười khổ, giữ cho tu vi biểu hiện đúng mức Luyện Khí tầng 3: "Các vị đạo hữu, ta đã nói rồi, ta chỉ là một tạp dịch trồng rau. Các vị đều là thiên tài, đến đây quỳ lạy một kẻ vô dụng như ta làm gì? Mau về tu luyện đi, đừng để lỡ mất thanh xuân."

Lý Trưởng lão – người lúc nào cũng túc trực bên cạnh Diệp Phi như một "vị hộ pháp" trung thành – lập tức đứng phắt dậy, đôi mắt lão sáng rực như đèn pha. Lão vuốt râu, lớn tiếng giảng giải cho đám đồ tôn:

"Các ngươi nghe thấy gì chưa? Đây chính là đại trí nhược ngu! Tiền bối nói mình là tạp dịch, chính là để cảnh tỉnh các ngươi phải biết giữ tâm thế bình thản. Ngài nói ngài vô dụng, là vì trong mắt ngài, những thần thông quấy đảo thiên hạ của các ngươi chẳng khác gì trò con trẻ! Đỉnh cao của tu hành là gì? Là quy nguyên! Là trồng rau! Các ngươi còn chưa hiểu sao?"

Đám tu sĩ phía dưới ngơ ngác một giây, sau đó đồng loạt ồ lên, ánh mắt đầy vẻ sùng bái.

"Hóa ra là vậy! Cảm ơn Lý trưởng lão đã chỉ điểm!"

Diệp Phi đứng chôn chân tại chỗ, tâm trạng lúc này chỉ muốn cầm chiếc cuốc gỉ kia lên và "đục" một phát vào cái đầu đầy trí tưởng tượng của Lý Trưởng lão. *Lão già này, ta thật sự chỉ muốn trồng rau thôi mà! Ta có ẩn ý gì đâu!*

Nhưng nhìn đám người kiên trì này, Diệp Phi hiểu rằng nếu không cho họ làm gì đó, họ sẽ còn quỳ ở đây đến thiên hoang địa lão. Mà càng nhiều người tụ tập, sự chú ý của các đại năng phương xa càng dễ đổ dồn về đây. Đó là điều tối kỵ trong cuốn sổ tay "Cẩu đạo trường sinh" của hắn.

Hắn liếc nhìn luống rau muống đang cần người làm cỏ, lại nhìn sang đống phân bón vừa ủ xong đang tỏa ra mùi "hương vị của đất trời". Một ý tưởng chợt lóe lên.

"Được rồi." Diệp Phi trầm giọng, ra bộ thâm trầm: "Nếu các ngươi đã khẩn thiết như vậy, ta sẽ mở một… khóa huấn luyện ngắn hạn. Gọi là 'Học viện Nông nghiệp Thanh Vân'. Nhưng ta nói trước, ở đây không có công pháp, không có đan dược, chỉ có đất và phân. Ai không chịu nổi thì lập tức cút ngay."

"Chúng con nguyện ý!" Tiếng hô vang trời lở đất khiến chim chóc trong rừng bay tán loạn.

Nhị Cẩu đang nằm khểnh dưới gốc cây khế, khẽ hé một con mắt, nhìn đám "ngốc tử" kia với vẻ khinh bỉ tột độ. Nó khẽ hừ một tiếng trong mũi: *"Gừ… Lại thêm một lũ tranh ăn với lão tử. Chủ nhân lại dùng bài 'đồng hóa' rồi. Tội nghiệp thay cho những đứa trẻ này, sắp bị hành hạ đến mức hoài nghi nhân sinh cho xem."*

Ngày hôm sau, "Học viện Nông nghiệp" chính thức khai giảng.

Học viên khóa đầu tiên bao gồm mười hai vị thiên tài tuyển chọn từ các tông môn và đương nhiên là không thể thiếu "lớp trưởng" Lý Trưởng lão. Diệp Phi phát cho mỗi người một bộ nông cụ. Tất nhiên, đó chỉ là những cái cuốc, cái liềm cũ kỹ hắn nhặt được ở bãi rác ngoại môn, chẳng có chút linh tính nào.

Thế nhưng, qua tay Diệp Phi, mọi thứ đều biến đổi.

"Học viên số 1: Trần Hỏa, thiên tài của Hỏa Vân Tông, ngươi cầm cuốc này. Nhiệm vụ của ngươi là xới tung mảnh đất phía Đông. Nhớ kỹ, mỗi cú cuốc xuống phải sâu đúng ba tấc, không được dùng linh lực, chỉ được dùng sức mạnh thuần túy của cơ thể và… cảm nhận sự hô hấp của đất." Diệp Phi nghiêm mặt nói.

Trần Hỏa cầm lấy cái cuốc rỉ sét, lòng thầm nghĩ: *"Tiền bối chắc chắn đang thử thách tâm tính mình. Không dùng linh lực? Ba tấc? Đây chẳng lẽ là đang dạy mình cách khống chế chân nguyên cực hạn?"*

Hắn hít một hơi thật sâu, vung cuốc xuống. *Phập!* Đất đá bắn tung tóe. Nhưng điều kỳ lạ là, ngay khi cái cuốc chạm đất, một luồng áp lực vô hình từ mặt đất phản chấn lại khiến cánh tay hắn tê rần.

"Á!" Trần Hỏa kinh ngạc. Mảnh đất này… sao cứng như vạn năm huyền thiết vậy?

Hắn không biết rằng, dưới mảnh đất này là nơi Diệp Phi dùng để chôn cất vô số "phế liệu" từ hệ thống, thậm chí còn có cả vài mảnh vụn của Tiên khí mà hắn coi là rác. Cộng thêm việc Nhị Cẩu hằng ngày vẫn "tưới bón" bằng những thứ kỳ dị, mảnh đất này sớm đã trở nên cứng rắn không thể phá hủy đối với tu sĩ bình thường.

Trong khi đó, ở luống bên cạnh, một thiếu nữ xinh đẹp tên là Mộc Linh đang đứng nhìn một giỏ hạt giống cải bắp với vẻ mặt hoang mang.

"Tiền bối, người bảo ta phải… nói chuyện với hạt giống sao?"

Diệp Phi gật đầu, vẻ mặt vô cùng thần bí: "Đúng vậy. Vạn vật có linh. Ngươi không dùng tâm để nghe tiếng lòng của hạt giống, làm sao nó có thể nảy mầm khỏe mạnh được? Ngươi phải coi nó như người tình, như đạo lữ, dùng sự dịu dàng nhất để cảm hóa nó."

Thực tế, Diệp Phi chỉ muốn nàng ta ngồi yên một chỗ để bớt gây tiếng động. Nhưng Mộc Linh lại như sực tỉnh đại mộng. Nàng ôm giỏ hạt giống vào lòng, đôi mắt rưng rưng: *"Hóa ra bao lâu nay mình tu luyện Mộc hệ công pháp đều sai lầm. Mình chỉ biết cưỡng ép linh khí, mà quên mất sự cộng hưởng nguyên thủy nhất. Tiền bối… ngài thực sự là thánh nhân!"*

Thế là, trong thung lũng Thanh Vân hiện ra một cảnh tượng kỳ quái. Một đám tu sĩ vốn dĩ cao cao tại thượng, giờ đây kẻ thì mồ hôi nhễ nhại cuốc đất, kẻ thì lẩm bẩm trò chuyện với hạt cải, kẻ thì dùng hai tay không để… bốc phân bón.

Tô Thanh Tuyết đứng trên sườn núi nhìn xuống, không nhịn được mà bật cười. Nàng nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Diệp Phi, khẽ nói: "Diệp huynh, huynh thật là biết cách hành hạ người khác. Nhìn Trần Hỏa kìa, hắn ta là thiên tài luyện thể, mà giờ cái cuốc đó khiến hắn run rẩy không đứng vững rồi."

Diệp Phi nhấp một ngụm trà xanh vừa pha (lá trà này là lá của Linh thụ vạn năm, có tác dụng thanh tâm quả dục), thở dài: "Thanh Tuyết, cô không hiểu đâu. Ta đây là đang cứu họ. Thế giới bên ngoài quá nguy hiểm, cứ đánh đánh giết giết thì sống được bao lâu? Trồng rau thế này, vừa rèn luyện sức khỏe, vừa có rau sạch để ăn, lại chẳng sợ bị ai ám toán. Đây chính là đạo cứu thế đấy."

Tô Thanh Tuyết ánh mắt dịu dàng: "Dân gian có câu 'Tiên nhân chỉ lộ', nhưng Diệp huynh lại dùng 'Tiên nhân trồng rau' để độ hóa chúng sinh. Có lẽ, đây chính là cảnh giới cao nhất của huynh chăng?"

Diệp Phi suýt thì sặc trà. *Độ hóa cái đầu cô ấy! Ta chỉ là thiếu nhân công thôi!*

Thời gian trôi qua, một tháng nhanh chóng trôi đi.

Những tưởng đám công tử tiểu thư này sẽ bỏ cuộc sau ba ngày, nhưng không, càng làm họ càng… nghiện. Bởi vì họ nhận ra, mỗi lần xới một luống đất, tu vi nghẽn mạch bao năm bỗng dưng lưu thông. Mỗi lần tưới một gáo nước theo cách Diệp Phi chỉ dạy, thần thức của họ lại được mở rộng thêm một vòng.

Đỉnh điểm là vào một buổi chiều, khi Lý Trưởng lão đang lom khom bẻ ngô.

"Tiền bối! Ta hiểu rồi! Ta hiểu rồi!" Lý Trưởng lão bỗng dưng hét lớn, trên người lão tỏa ra một luồng hào quang xanh biếc, khí tức từ Nguyên Anh tầng 5 đột ngột tăng vọt, phá tan xiềng xích, tiến thẳng vào Nguyên Anh tầng 7, tầng 8… và dừng lại ở đỉnh phong Nguyên Anh!

Diệp Phi đang nằm võng suýt ngã nhào xuống đất. *Cái quái gì thế? Bẻ ngô thôi mà cũng đột phá?*

Lý Trưởng lão quỳ rạp dưới chân Diệp Phi, khóc nức nở: "Cảm ơn tiền bối đã dạy bảo! 'Bẻ ngô phải dứt khoát, không được nuối tiếc cành già'. Đây chính là dạy ta phải biết buông bỏ chấp niệm cũ kỹ để đón nhận cái mới! Một tháng qua bẻ ngô, chính là ta đang bẻ đi tâm ma của chính mình!"

Trần Hỏa cũng buông cuốc, xung quanh hắn vảy rồng mờ ảo hiện lên, cơ thể vang lên tiếng sấm nổ: "Ta cũng đột phá rồi! Cái cuốc của tiền bối ẩn chứa lực lượng của vạn dặm sơn hà, mỗi cú xuống tay là một lần rèn luyện cốt tủy!"

Diệp Phi nhìn quanh, thấy mười mấy cái "nông dân tập sự" đều đang có dấu hiệu đột phá, linh áp cuồn cuộn làm cả thung lũng rung chuyển. Hắn thầm kêu khổ trong lòng: *"Hỏng rồi! Đại hỏng rồi! Thế này thì 'Học viện' của mình sẽ thành cái bia ngắm cho cả thiên hạ mất thôi!"*

Ngay lập tức, tiếng chuông của hệ thống vang lên trong đầu hắn:

【 Đinh! Chúc mừng ký chủ đã truyền bá "Nông đạo" thành công cho 12 đệ tử tiềm năng. 】
【 Phần thưởng: Cộng 5000 năm tuổi thọ, 1000 điểm thuộc tính 'Bình thản', nhận được danh hiệu "Thần Nông Giáo Đầu". 】
【 Hiệu ứng danh hiệu: Trong phạm vi vườn rau, lời nói của ký chủ có 100% tỷ lệ khiến người nghe cảm thấy đó là chí lý nhân sinh, tăng khả năng ngộ đạo cho người xung quanh lên 500%. 】

Diệp Phi muốn khóc mà không có nước mắt. Cái hệ thống chết tiệt này, đây chẳng phải là đang ép hắn phải làm đại năng hay sao? Hắn chỉ muốn làm một kẻ qua đường mờ nhạt thôi mà!

Đúng lúc này, ngoài thung lũng bỗng xuất hiện một luồng hắc khí cuồn cuộn. Một tiếng cười lạnh lẽo vang lên, chấn động cả màng nhĩ của mọi người:

"Haha! Nghe đồn Thanh Vân Tông có đại năng ẩn cư, dạy người bằng 'Nông đạo'. Ta là Huyết Sát Thiên Ma, hôm nay đến xem cái gọi là trồng rau này có thể chống đỡ được một chiêu 'Huyết Hải Vô Biên' của ta không!"

Đám học viên sắc mặt đại biến. Huyết Sát Thiên Ma? Đó là lão quái vật Hóa Thần kỳ nổi tiếng tàn độc, sao lại đến đây?

Diệp Phi run bắn người, thầm nghĩ: *"Chết tiệt! Vừa mới bói quẻ sáng nay thấy là quẻ bình thường, sao giờ đại hung lại tới rồi? Trốn đâu được đây? Hang trú ẩn cách đây 100 mét, chạy không kịp!"*

Lý Trưởng lão và đám học viên đồng loạt nhìn về phía Diệp Phi với ánh mắt đầy mong chờ. Trong mắt họ, Diệp Phi vẫn đang bình thản nhấp trà, khuôn mặt không chút gợn sóng (thực tế là Diệp Phi đang sợ đến mức cứng cả người).

"Nhìn tiền bối kìa! Đối mặt với Hóa Thần lão quái mà vẫn thư thái như vậy. Ngài ấy chắc chắn đã coi tên Thiên Ma kia như một loại sâu bọ trong vườn rồi!" Trần Hỏa thì thầm.

Huyết Sát Thiên Ma từ trên không trung hạ xuống, nhìn thấy Diệp Phi chỉ có tu vi Luyện Khí tầng 3, lão cười ngất: "Thanh Vân Tông hết người rồi sao? Để một tên tạp dịch ra đón khách? Chết đi!"

Lão phất tay, một bàn tay khổng lồ bằng máu từ trên trời giáng xuống, mùi máu tanh nồng nặc phủ kín thung lũng.

Diệp Phi nhìn bàn tay máu kia, lòng tràn đầy tuyệt vọng. *"Xong rồi, lần này chết chắc rồi. Cẩu bao nhiêu năm, cuối cùng lại chết vì một gã thần kinh thích đánh nhau."*

Trong lúc vô thức, Diệp Phi cầm lấy cái bình tưới nước bằng sành cũ kỹ bên cạnh (Bình Cam Lộ Thiên Tuyền), lắp bắp: "Các người… các người làm ơn đi chỗ khác chơi được không? Rau của tôi… rau của tôi vừa mới mọc…"

Vì quá sợ hãi, tay hắn run rẩy, làm đổ một chút nước trong bình ra ngoài.

Một giọt nước nhỏ nhoi, tinh khiết như sương sớm, bay ra khỏi miệng bình.

Nhưng ngay khi giọt nước ấy chạm vào bàn tay máu khổng lồ, một kỳ tích đã xảy ra.

*Vèo!*

Giọt nước bỗng chốc bùng nổ, hóa thành một cơn mưa rào thanh khiết bao trùm cả thung lũng. Cơn mưa ấy đi đến đâu, hắc khí và máu tanh tan biến đến đó. Huyết Sát Thiên Ma đang cười đắc ý, bỗng thấy chiêu thức mạnh nhất của mình bị hóa giải sạch sành sanh trong tích tắc.

Không chỉ có vậy, những giọt mưa chạm vào người lão khiến lão cảm thấy toàn thân bị trói chặt bởi những sợi dây xích làm từ quy luật tự nhiên.

"Cái… Cái gì thế này? Đây là tiên lực? Không thể nào!" Huyết Sát Thiên Ma hét lên kinh hoàng. Lão thấy mình không còn đứng trên không trung nữa, mà bị một sức mạnh khủng bố kéo tuột xuống đất.

*Bộp!*

Vị đại năng Hóa Thần kỳ lừng lẫy thiên hạ giờ đây bị "dính" chặt vào luống rau cải chíp, tư thế không khác gì một con ếch bị phơi khô.

Diệp Phi ngẩn người, nhìn cái bình nước trong tay, rồi nhìn lão già đang nằm sấp dưới đất. Hắn lẩm bẩm: "Ơ… Nước đổ thôi mà, sao ông lại ngã thế? Có cần tôi đền tiền thuốc men không?"

Cả thung lũng im phăng phắc.

Lý Trưởng lão là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Lão quỳ sụp xuống, đầu đập xuống đất kêu *côm cốp*:

"Tiền bối vạn tuế! 'Vũ hóa cam lộ, tẩy tủy phạt cốt'! Ngài không cần ra tay, chỉ cần tưới nước cho rau cũng đủ để trấn áp thiên hạ! Đây chính là cảnh giới dùng vạn vật làm binh khí trong truyền thuyết!"

Đám học viên cũng đồng loạt quỳ lạy, tiếng hô vang như sấm dậy:

"Học viện Nông nghiệp vô địch! Diệp tiền bối thần thông quảng đại!"

Huyết Sát Thiên Ma lúc này đã tỉnh táo lại phần nào, lão cảm nhận được luồng khí tức "Luyện Khí tầng 3" từ Diệp Phi, nhưng sâu trong đó là một áp lực khiến tâm hồn lão run rẩy. Lão nhìn thấy Nhị Cẩu đang đi tới gần mình, nâng một chân sau lên…

*Rào…*

Nhị Cẩu "khai trương" bãi chiến trường ngay trên lưng vị Hóa Thần đại năng.

"Ngươi… Ngươi dám để sủng vật sỉ nhục ta?" Huyết Sát Thiên Ma gầm lên, nhưng ngay sau đó lão kinh hãi nhận ra, nước tiểu của con chó này… vậy mà chứa đựng tinh hoa của Thái Cổ Thần Lực! Vết thương chí mạng của lão sau khi trúng phải nước tiểu bỗng chốc… lành lại, đồng thời tu vi bị phong ấn hoàn toàn.

Nhị Cẩu hất hàm nhìn lão, ánh mắt như muốn nói: *"Được lão tử ban cho nước thánh là phúc đức ba đời nhà ngươi rồi, còn kêu ca cái gì?"*

Diệp Phi tiến tới, gãi đầu gãi tai, vẻ mặt vô cùng bối rối: "Vị đạo hữu này, ông đột nhiên nhảy xuống làm nát mấy cây rau cải của tôi rồi. Hay là thế này, coi như đền bù, ông ở lại đây làm… bảo vệ cho học viện của tôi một thời gian nhé? Dù sao thì vườn cũng đang thiếu một người đuổi quạ."

Huyết Sát Thiên Ma nhìn Diệp Phi, rồi nhìn con chó vàng, rồi nhìn đám "thiên tài" đang hì hục cuốc đất. Lão hiểu ra, ở thung lũng này, quy tắc của tu tiên giới đã bị đảo lộn hoàn toàn. Muốn sống sót, chỉ có một con đường duy nhất.

Lão cắn răng, dập đầu một cái: "Huyết Sát… nguyện ý làm người đuổi quạ!"

Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm: "Tốt quá, ông đúng là người hiểu lý lẽ. Lý Trưởng lão, dẫn ông ấy đi nhận… hình nộm đuổi quạ và bộ quần áo lao động đi."

Tô Thanh Tuyết đứng bên cạnh, lắc đầu cười khổ. Nàng biết, từ hôm nay, danh tiếng của Học viện Nông nghiệp Tiên giới sẽ còn bay xa hơn nữa. Mà Diệp Phi, dù muốn hay không, cũng đã trở thành "ông trùm" đứng sau màn của cả vùng Đông Hoang này.

Tối hôm đó, dưới ánh trăng thanh bình, Diệp Phi ngồi trước cửa nhà gỗ, ăn bát cơm trắng dẻo thơm được nấu từ gạo linh quả, tay vuốt ve cái bình tưới nước.

"Hệ thống ơi hệ thống, mày đúng là hại tao mà. Giờ ngay cả ma đầu cũng đến đây ở, nhỡ mai này Tiên đế hạ phàm, chẳng lẽ tao bắt ông ta đi hốt phân chuồng sao?"

【 Đinh! Gợi ý của hệ thống: Nếu Tiên đế hạ phàm, ký chủ có thể dạy ông ta kỹ thuật nuôi gà lấy trứng. 】

Diệp Phi câm nín. Hắn nhìn ra phía chuồng gà, nơi một con gà mái lông đỏ (thực chất là Chu Tước đang ẩn mình) vừa mới đẻ ra một quả trứng tỏa hào quang ngũ sắc.

"Thôi, tùy duyên vậy." Hắn ngáp một cái dài, rồi leo lên giường đi ngủ. "Ngày mai còn phải dạy đám nhóc kia cách bón phân sao cho không bị thối tay. Làm nông dân… thực sự mệt quá đi mất!"

Trong khi Diệp Phi chìm vào giấc ngủ, ngoài kia, những hạt cải bắp vừa được gieo dưới đất, thấm đẫm cơn mưa ban nãy, bắt đầu tỏa ra ánh sáng lung linh, kết nối thành một đại trận bảo vệ vô hình, biến thung lũng Thanh Vân thành một cấm địa bất khả xâm phạm.

Và "Học viện Nông nghiệp Tiên giới" cứ thế mà đi vào huyền thoại, bắt đầu từ những giọt nước đổ và những bãi nước tiểu của một con chó vàng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8