Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 175: ** Lý Trưởng Lão trở thành Hiệu trưởng

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:21:04 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 175: LÝ TRƯỞNG LÃO TRỞ THÀNH HIỆU TRƯỞNG**

Sáng sớm, sương mù trên đỉnh Thanh Vân sơn còn chưa kịp tan, trong thung lũng của Dược viên ngoại môn đã vang lên tiếng lạch cạch của tiếng cuốc chạm vào đất tơi xốp. Ánh nắng xuyên qua tán lá rộng của cây Linh Thụ Vạn Năm — thứ mà Diệp Phi vẫn luôn miệng khẳng định chỉ là một "cây dưa hấu hơi đột biến" — tạo nên những vệt sáng vàng óng như vàng ròng đổ xuống mặt đất.

Diệp Phi đứng trước hiên nhà gỗ, vươn vai một cái thật dài, cảm nhận luồng linh khí tinh khiết đến mức gần như hóa lỏng tràn vào lồng ngực. Hắn nhìn xuống vườn rau xanh mướt, lòng thầm nhủ: *“Lại một ngày bình yên. Chỉ cần không có ai tới phá phách, ta có thể cẩu ở đây thêm mười vạn năm nữa.”*

Thế nhưng, mong ước nhỏ nhoi của hắn lập tức bị phá vỡ bởi tiếng ồn ào từ phía hàng rào tre.

“Lùi lại! Tất cả lùi lại! Không thấy tiền bối đang nghỉ ngơi sao? Đám tiểu tử các ngươi thật là không có quy củ!”

Diệp Phi nhìn sang, chỉ thấy Lý Trưởng lão đang hầm hố đứng đó, tay cầm một chiếc quạt rách, râu vểnh lên tận trời, đang ra sức ngăn cản một đám đệ tử ngoại môn đang tò mò nhòm ngó. Phía sau lão, một bóng dáng cao lớn lù lù đứng như một pho tượng gỗ — đó chính là Huyết Sát Thiên Ma, người vừa hôm qua còn là ma đầu khét tiếng, giờ đây đang khoác trên mình bộ quần áo nông dân rách nát, mặt mũi xám xịt vì phải làm… hình nộm đuổi quạ cả đêm.

Diệp Phi thở dài, xoa xoa thái dương. Hắn nhận ra nếu cứ để cái "Học viện Nông nghiệp" này phát triển tự phát như thế, rắc rối sẽ sớm gõ cửa nhà hắn nhanh hơn cả tốc độ mọc của giá đỗ.

“Lý đạo hữu, ông qua đây một chút.” Diệp Phi lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng ẩn chứa một sự bất đắc dĩ mà Lý Trưởng lão lại nghe ra thành "sự uy nghiêm thâm trầm của đại năng".

Lý Trưởng lão nghe thấy tiếng gọi, cả người lập tức run lên một cái vì phấn khích. Lão vội vàng chỉnh đốn trang phục, sải bước chạy đến, cung kính chắp tay: “Diệp lão đệ, à không, Diệp sư phụ! Có gì chỉ bảo?”

Diệp Phi nhìn lão già tóc trắng nhưng nhiệt huyết đầy mình này, trầm ngâm một lát rồi nói: “Tôi thấy thế này không ổn. Vườn rau của tôi vốn là nơi thanh tịnh, nay đột nhiên đông người như vậy, nếu không có người đứng ra quản lý, sớm muộn gì cũng thành cái chợ. Ông ở Thanh Vân Tông cũng lâu năm, kinh nghiệm đầy mình, lại thấu hiểu… khát vọng trồng rau của tôi. Tôi quyết định, chính thức bổ nhiệm ông làm Hiệu trưởng của Học viện Nông nghiệp Tiên giới này.”

“Oành!”

Trong đầu Lý Trưởng lão như có một tiếng sét nổ vang. Lão đứng sững người, đôi mắt già nua long lanh nước mắt.

Hiệu trưởng!

Học viện Nông nghiệp Tiên giới!

Mặc dù cái tên nghe có vẻ không được sang chảnh như "Thiên Vũ Thần Viện" hay "Thanh Vân Kiếm Các", nhưng Lý Trưởng lão không hề thấy nó tầm thường. Lão đã "não bổ" (tự suy diễn) từ lâu rồi: Trồng trọt chính là Đạo, hạt giống chính là Càn Khôn, bón phân chính là Luân Hồi. Diệp Phi giao cho lão chức vụ này, chẳng khác nào giao cho lão vị trí đứng đầu một tổ chức thần bí đứng sau thao túng vận mệnh của cả Thương Lam Giới!

“Diệp… Diệp tiên sinh…” Lý Trưởng lão giọng run rẩy, “Lão phu đức mỏng tài hèn, sợ rằng không gánh vác nổi trọng trách cứu vớt… à không, trồng rau cho thiên hạ này.”

Diệp Phi phẩy tay, vẻ mặt đầy sự "phó mặc cho số phận": “Ông làm được mà. Chức vụ này chỉ cần ông trông coi đám người kia, bắt họ cuốc đất đúng giờ, bón phân đúng liều lượng, tuyệt đối không được để họ bén mảng vào khu vực cây cải bắp của tôi. Thế là đủ.”

Trong thâm tâm Diệp Phi đang gào thét: *“Làm ơn hãy nhận đi! Nhận rồi thì đừng để họ tìm tới ta nữa, ta chỉ muốn ngủ nướng!”*

Nhưng vào tai Lý Trưởng lão, câu nói đó lại biến thành: *“Đừng để những kẻ không có căn cơ chạm vào bí mật cốt lõi của Thiên Đạo (cây bắp cải), chỉ cần dạy họ những pháp tắc cơ bản của Nông Đạo là đủ.”*

“Đã rõ! Lão phu dù chết cũng không để một con ruồi lọt vào khu cấm địa!” Lý Trưởng lão dõng dạc tuyên bố, sống lưng vốn hơi còng bỗng nhiên thẳng đứng như một ngọn trường thương.

Diệp Phi thấy lão sảng khoái như vậy, liền tiện tay vứt cho lão một món đồ từ trong nhẫn trữ vật — thực chất là một chiếc nhẫn cỏ mà hắn đan vu vơ khi rảnh rỗi, nhưng vì đã ở trong vườn rau quá lâu, nó đã hấp thụ đủ loại linh khí và đạo vận.

“Cầm lấy cái này đi, coi như là lệnh bài hiệu trưởng.”

Lý Trưởng lão đón lấy chiếc nhẫn cỏ, đôi bàn tay run rẩy. Lão cảm nhận được một luồng mộc hệ linh khí mạnh mẽ tới mức gần như khiến kinh mạch lão giãn nở. Đây… đây chí ít cũng là một món cực phẩm Linh khí, thậm chí là ngụy Tiên khí!

“Tạ ơn Hiệu sáng lập!” Lý Trưởng lão dập đầu một cái, sau đó quay người đi về phía đám đông với một khí thế hoàn toàn khác.

Lão đi đến trước mặt Huyết Sát Thiên Ma — lúc này đang uể oải cầm cái quạt đuổi ruồi. Lý Trưởng lão hắng giọng một cái, giọng nói vang dội như chuông đồng:

“Huyết Sát, từ giờ trở đi, ngươi không chỉ là hình nộm, mà là… Giáo trưởng phụ trách an ninh của học viện! Còn đám đệ tử kia, xếp hàng lại cho ta!”

Đám đệ tử ngoại môn và mấy vị trưởng lão cấp thấp tò mò vốn đang đứng xầm xì, thấy Lý Trưởng lão tỏa ra khí thế áp đảo, đều vội vàng im bặt, xếp thành hàng lối chỉnh tề.

Lý Trưởng lão đứng trên một hòn đá lớn (vốn là đá mài dao của Diệp Phi, tỏa ra sát khí vô hình khiến ai nhìn vào cũng run rẩy), dõng dạc phát biểu:

“Hỡi các đồng đạo! Chúng ta hôm nay có mặt tại đây, là duyên, cũng là kiếp! Các ngươi tưởng rằng mình chỉ đang học cách trồng rau sao? Sai! Đại sai!”

Lão chỉ tay về phía luống hành lá sắc lẹm: “Nhìn những cây hành kia đi! Chúng vươn lên từ bùn đất, nhưng chí hướng lại là đâm thủng tầng mây. Đó chính là Kiếm ý bất khuất!”

Lão lại chỉ về phía quả cà chua chín đỏ: “Nhìn những quả cầu lửa kia đi! Bên trong chứa đựng năng lượng hủy diệt nhưng vẻ ngoài lại căng mọng nhu hòa. Đó chính là cách vận dụng chân hỏa thượng thừa!”

Tô Thanh Tuyết lúc này cũng vừa đi ra từ căn phòng dành cho khách, nàng cầm một chén trà làm từ lá trà do Diệp Phi hái, nghe những lời này mà suýt chút nữa phun cả ngụm nước ra ngoài. Nàng nhìn Diệp Phi đang ngồi ở đằng kia nhai củ cà rốt, rồi lại nhìn Lý Trưởng lão đang "thao thiết hùng biện", lòng thầm cảm thán: *“Đúng là thầy nào trò nấy, hoặc là trí tưởng tượng của Lý trưởng lão đã đạt tới cảnh giới Thần cấp rồi.”*

Diệp Phi thì đang lẩm bẩm: “Sư phụ cái gì chứ… ta chỉ muốn nói là hành lá năm nay mọc tốt, ăn vào thông mũi mát họng thôi mà.”

Nhưng đám đệ tử bên dưới thì khác. Nghe Lý Trưởng lão diễn giảng, cộng thêm linh khí nồng đậm xung quanh tác động, mấy kẻ có ngộ tính cao đột nhiên cảm thấy bình cảnh tu vi bấy lâu nay lung lay.

“Ta… ta hiểu rồi! Trồng rau chính là trồng tâm!” Một tên đệ tử đột nhiên hét lên, khoanh chân ngồi xuống ngay tại chỗ, trên đầu hiện ra một luồng linh khí lốc xoáy.

“Đột phá? Hắn ta đột phá rồi!” Đám đông xôn xao.

Lý Trưởng lão thấy vậy, càng thêm tự tin, tay vuốt râu: “Hừ, đó chỉ mới là nhập môn. Hiệu sáng lập của chúng ta — Diệp tiên sinh, là người đã đạt đến cảnh giới 'Vạn vật giai nông'. Các ngươi phải biết ơn vì được đứng ở đây bón phân!”

Ngay cả Huyết Sát Thiên Ma, kẻ ban đầu còn đầy oán hận, khi nghe đến đoạn "hạt giống và luân hồi", đôi mắt ma quái của lão cũng chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Lão nhìn xuống đôi bàn tay vốn nhuốm máu, giờ đang dính đầy bùn đất giàu dinh dưỡng từ vườn rau, bỗng thấy lòng mình bình thản đến lạ thường.

*“Phải chăng, sát đạo bấy lâu nay của ta đã đi vào ngõ cụt? Có lẽ bón phân thực sự có thể tẩy rửa tội lỗi?”* Ma đầu nghĩ thầm, rồi lặng lẽ cầm xô phân đi về phía vườn ớt một cách tự giác lạ kỳ.

Diệp Phi ngồi đằng xa, nhìn thấy ma đầu khét tiếng một thời đang cúi đầu… đi đổ phân, Nhị Cẩu thì đang nằm khểnh chân lên xem kịch với ánh mắt khinh bỉ, còn Lý Trưởng lão thì mặt đỏ gay vì tự hào.

Hắn khẽ thở dài, tự rót cho mình chén nước Cam Lộ: “Thôi kệ đi, chỉ cần họ không phiền ta, muốn gọi là học viện hay chuồng gà cũng được.”

Buổi trưa hôm đó, "Hiệu trưởng" Lý Trưởng lão đích thân cầm một chiếc bảng gỗ tự đẽo, trên đó viết ba chữ rồng bay phượng múa: **HỌC VIỆN NÔNG NGHIỆP**. Lão trịnh trọng treo nó lên cổng rào tre của dược viên.

Vừa treo xong, một luồng hào quang từ trên trời giáng xuống — thực ra là hệ thống của Diệp Phi lại vừa thông báo hắn thu hoạch được một đợt cải chíp mới, cộng thêm điểm thuộc tính và gây ra một chút dị tượng thời tiết.

Nhưng trong mắt mọi người ở Thanh Vân Tông lúc bấy giờ, đó chính là "Thiên đạo tán thành"!

Từ ngày hôm đó, vị thế của Lý Trưởng lão ở Thanh Vân Tông tăng vọt. Đến cả Tông chủ khi gặp lão cũng phải khách khí gọi một tiếng "Lý Hiệu trưởng", rồi âm thầm nhét cho lão vài bình rượu ngon chỉ để xin… một bao phân bón đặc chủng của dược viên.

Còn Diệp Phi? Hắn vẫn như cũ, mặc bộ đồ gai, đi đôi giày rơm, mỗi sáng cầm chiếc bình tưới nước đi qua đi lại. Đôi khi có đệ tử đến hỏi về bí quyết "Tu tiên qua đường canh tác", hắn chỉ nhìn họ một cái rồi đáp:

“Đừng nghĩ nhiều, cuốc đất sâu thêm 3 tấc đi, nhổ hết cỏ dại là được.”

Lý Trưởng lão đứng cạnh đó lập tức gật đầu lia lịa, vội vàng rút sổ ra ghi chép: *“Lời dạy của Hiệu sáng lập: Nhổ hết cỏ dại — chính là phải diệt trừ tâm ma. Cuốc sâu 3 tấc — chính là phải đào sâu nền móng đạo cơ. Thật là lời vàng ý ngọc!”*

Diệp Phi: “…”

Nhị Cẩu nằm dưới gốc cây, hắt hơi một cái, rồi lầm bầm trong lòng: *“Đúng là một lũ ngốc, nhưng mà… phân bón năm nay hình như vị cũng không tệ lắm.”*

Ánh mặt trời lặn dần phía sau đỉnh núi, thung lũng lại trở về với vẻ tĩnh lặng kỳ bí của nó, chỉ có bóng dáng vị "Tân Hiệu trưởng" Lý vẫn đang miệt mài đứng dưới ánh trăng, ngắm nhìn tấm bảng gỗ của mình với vẻ mặt không thể nào tự hào hơn. Lão biết, đời tu sĩ của mình đến đây coi như đã đạt tới đỉnh cao, không phải vì tu vi, mà vì lão là người duy nhất "hiểu" được một vị Tiên nhân ẩn cư đang trồng rau cứu thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8