Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 180: ** Cuộc sống điền văn hạnh phúc

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:25:11 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 180: CUỘC SỐNG ĐIỀN VĂN HẠNH PHÚC**

Bình minh ở thung lũng Thanh Vân luôn bắt đầu bằng một bản giao hưởng không mấy êm đềm: tiếng gáy của con gà trống đuôi dài đỏ rực đang đậu trên hàng rào tre. Đừng nhìn nó giống như một con gà bình thường, thực tế, nếu nhìn bằng nhãn quang của một vị Tiên Đế, người ta sẽ thấy xung quanh nó là những vòng lửa niết bàn nhàn nhạt. Đó chính là một con Chu Tước thuần chủng, nhưng ở nơi này, nó chỉ có một nhiệm vụ duy nhất: gáy đúng giờ và đẻ trứng để làm món trứng chần cho chủ nhân vào mỗi sáng.

Diệp Phi lười biếng tung chăn đứng dậy. Hắn vươn vai một cái, tiếng xương cốt kêu răng rắc như tiếng sấm rền từ tận cửu thiên vọng lại, nhưng chỉ trong chớp mắt, mọi khí tức kinh người ấy đều bị thu liễm vào sâu trong đan điền, biến mất không dấu vết. Hắn nhìn vào gương, thấy mình vẫn là bộ dạng thanh niên ngoài hai mươi tuổi với gương mặt trung tính, hiền lành, đặc biệt là khí tức "Luyện Khí tầng ba" ổn định đến mức không thể ổn định hơn.

“Mười năm rồi… vẫn là không khí của thung lũng này thoải mái nhất.”

Diệp Phi lẩm bẩm, mở cửa phòng.

Trong vườn, làn sương sớm nhàn nhạt đang bao phủ lấy những luống rau xanh mướt. Đây không phải là sương mù bình thường, mà là linh khí hóa lỏng được lọc qua ba nghìn sáu trăm đạo trận pháp che giấu và ngưng tụ linh lực mà Diệp Phi đã dày công bố trí suốt mười năm qua.

Hắn nhấc chiếc bình tưới nước gỉ sét ở góc sân lên. Bình nước này nếu rơi vào tay một vị cao thủ luyện khí, chắc chắn sẽ khiến họ phát điên vì bên trong chứa đựng cả một không gian hải dương được lấy từ nước Cam Lộ thanh khiết nhất. Hắn thong dong đi đến luống Cải Bắp Kim Cương, nhẹ nhàng tưới xuống.

“Đừng có tham ăn quá nhé, mỗi ngày chỉ được bấy nhiêu thôi, lớn nhanh quá lại bị kẻ khác dòm ngó.” Diệp Phi vừa tưới vừa lầm bầm dạy bảo mấy cái cây như dạy bảo trẻ con.

Đúng lúc này, từ trong gian nhà phụ, một bóng dáng thanh thoát bước ra. Tô Thanh Tuyết diện một bộ đồ vải thô màu xanh nhạt, tóc vấn đơn giản bằng một chiếc trâm gỗ mà Diệp Phi tiện tay đẽo từ rễ cây dâu tằm vạn năm. Vẻ đẹp lạnh lùng, thoát tục vốn có của "Băng sơn nữ thần" phái Thanh Vân bây giờ đã hòa quyện thêm một chút dịu dàng, bình dị của khói bếp nhân gian.

“Phi ca, hôm nay cơm sáng dùng món gì?” Nàng cười, nụ cười khiến cả vườn hoa hướng dương gần đó cũng phải rủ đầu xuống vì hổ thẹn.

Diệp Phi quay đầu lại, đôi mắt tràn đầy ý cười: “Sáng nay dùng cháo linh gạo nấu với hạt sen ngàn năm, thêm một đĩa dưa cải chua muối bằng hũ sành. Ngươi mới đột phá tu vi, ăn thanh đạm một chút để củng cố đạo cơ.”

Tô Thanh Tuyết gật đầu, nàng ngồi xuống chiếc ghế đá, nhìn phu quân của mình đang hì hục giữa ruộng rau. Ai có thể ngờ được, người đàn ông đang bị đất cát lấm lem tay chân này lại là người vừa một chiêu chấn nhiếp đại quân Bắc Hải, một cuốc bình định kiếp nạn của tông môn? Ở bên hắn, nàng cảm nhận được một sự an toàn tuyệt đối, một thứ hạnh phúc mà dù là tu vi Tiên Đế cũng chẳng thể đánh đổi.

Dưới gốc cây hòe cổ thụ đầu sân, Nhị Cẩu đang nằm dài, hai chân sau vắt chéo lên nhau rất ra dáng "lão đại". Bên cạnh nó là nàng cáo trắng Bạch Linh xinh xắn, đang dùng đuôi quét qua quét lại làm quạt cho nó. Nhị Cẩu hí mắt nhìn chủ nhân, sau đó quay sang Bạch Linh, dùng ngôn ngữ tâm linh "truyền âm":

*“Thấy chưa? Đi theo Đại Ca thì chỉ có nước hưởng phước. Ở đây, xương cũng là xương Linh Thú Thái Cổ, cơm thừa cũng là Linh quả cửu phẩm. Cái gì gọi là tu tiên? Tu tiên chính là để ăn no mặc ấm, ngủ đến lúc mặt trời lặn!”*

Bạch Linh ngây ngô gật đầu, nàng vẫn chưa quen lắm với việc "giả chó" giống như Nhị Cẩu, nhưng nàng cảm thấy luồng không khí ở đây thật kỳ diệu. Mỗi hơi thở đều giúp linh lực trong cơ thể nàng vận chuyển nhanh gấp mười lần so với ở cực bắc lạnh lẽo. Nàng nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy sùng bái. Trong lòng nàng, Diệp Phi không phải là người, mà là một vị Thần Nông tái thế.

Diệp Phi tưới xong luống rau, bỗng dưng hắn dừng lại, cau mày bói một quẻ bằng ngón tay.

“Quẻ tượng… có khách đến? Nhưng là khách quen. Không sao, không có sát khí.”

Hắn vừa dứt lời, từ ngoài hàng rào đã vang lên tiếng cười khà khà quen thuộc, theo sau đó là mùi rượu nồng nặc.

“Diệp tiểu hữu! Có nhà không? Lão già này lại sang ăn chực đây!”

Lý trưởng lão, vị trưởng lão ngoại môn "não bổ" bậc nhất của Thanh Vân Phái, xách theo một bầu rượu đế rẻ tiền, hăm hở bước vào. Vừa bước chân qua cổng tre, lão liền rùng mình một cái, cảm thấy bao nhiêu mệt mỏi, độc tố tích tụ trong cơ thể suốt một tháng qua bỗng dưng tiêu tan hết sạch. Lão nhìn vườn rau, mắt trợn ngược lên, môi run bần bật:

“Đây… đây là… Ớt Hỏa Hệ trong truyền thuyết sao? Nhìn những quả ớt đỏ rực như chứa cả dung nham núi lửa kia đi! Diệp tiểu hữu, ngươi đừng nói với ta là ngươi trồng ớt chỉ để kho cá nhé?”

Diệp Phi cười khổ, bước tới đỡ lấy bầu rượu của lão: “Lý trưởng lão lại nói đùa. Đó chỉ là ớt chỉ thiên ta xin hạt giống từ chợ dưới chân núi về thôi. Loại này hơi cay một chút, dùng để làm mắm ớt là nhất.”

Lý trưởng lão bĩu môi, trong lòng thầm nghĩ: *“Ta mà tin ngươi mới lạ! Quả ớt kia tỏa ra hỏa diễm tinh khiết đến mức ngay cả Trưởng lão của Hỏa Vân Môn cũng phải thèm khát. Ngươi lại bảo mang đi làm mắm? Đúng là cảnh giới của đại năng, coi thường báu vật trời đất như rác rưởi.”*

Lão liếc thấy Nhị Cẩu đang nằm đó, lại thấy nàng cáo trắng Bạch Linh đang ngoan ngoãn hầu hạ, tim lão lại đập mạnh thêm một nhịp. *“Con chó vàng kia… khí tức càng lúc càng giống như vực thẳm, không nhìn thấu nổi. Còn nàng cáo kia, chẳng lẽ là Thiên Cửu Vĩ Hồ ở phương Bắc mới mất tích sao? Diệp tiểu hữu thu nạp nàng về làm… tỳ nữ? Kinh hãi, quá kinh hãi!”*

Nhị Cẩu lười biếng liếc Lý trưởng lão một cái, hắt hơi một cái "Hắt xì!" khiến một đạo kiếm khí vô hình bay xẹt qua tai lão, chém đứt một sợi tóc mai của lão mà lão chẳng hề hay biết. Nhị Cẩu thầm nhủ: *“Lão già này lại bắt đầu nghĩ lung tung rồi. Chủ nhân ghét nhất là bị lộ tẩy, còn dám nhìn chằm chằm như thế, ta sẽ bảo Bạch Linh cào mặt lão.”*

Diệp Phi mời Lý trưởng lão ngồi vào bàn đá cùng Tô Thanh Tuyết. Hắn bưng lên một đĩa dưa cải chua và một tô cháo trắng nóng hổi. Khói trắng bốc lên mang theo hương thơm dịu mát, chỉ cần ngửi một hơi thôi đã cảm thấy lỗ chân lông mở rộng, tu vi tự động vận chuyển.

Lý trưởng lão cầm bát cháo, tay run lẩy bẩy: “Tiểu hữu… đây thực sự là cháo sao? Tại sao ta thấy bên trong bát cháo này ẩn chứa cả thiên địa quy tắc?”

Diệp Phi thở dài, múc một muỗng cháo bỏ vào miệng: “Trưởng lão, người lại áp lực công việc quá nên sinh ra ảo giác rồi. Cháo là cháo, quy tắc cái gì? Ăn nhanh đi kẻo nguội, chút nữa ta còn phải ra bón phân cho luống khoai tây phía sau núi.”

Tô Thanh Tuyết che miệng cười khẽ: “Lý trưởng lão, Phi ca nói đúng đấy, người đừng suy nghĩ quá nhiều. Tu hành cốt ở tâm linh thông suốt, người hãy cứ coi đây là một bữa cơm bình thường ở nhân gian đi.”

Lý trưởng lão gật gù như gà mổ thóc, lụp xụp húp một hơi cháo. Ngay lập tức, một luồng nhiệt năng tinh khiết như sạt lở núi lửa bùng nổ trong cơ thể lão. Đan điền vốn đã khô héo của một lão già tuổi xế chiều bỗng chốc được tưới mát, linh lực cuồn cuộn đổ vào như triều cường. Lão thấy rõ ràng, bức màn chắn ngăn cản lão bấy lâu nay bỗng dưng vỡ nát.

“Ta… ta đột phá rồi? Kim Đan tầng thứ sáu?” Lý trưởng lão bàng hoàng buông bát, mặt đỏ bừng như mông khỉ.

Diệp Phi chớp mắt, thản nhiên nói: “Chúc mừng trưởng lão, chắc là do bầu rượu của người quá tốt, hoặc do thời tiết hôm nay hợp với vận khí của người chăng? Ăn miếng cải chua đi, nó giúp tiêu hóa đấy.”

Lý trưởng lão nước mắt giàn giụa gắp miếng cải chua bỏ vào miệng. Ngon! Ngon đến mức lão muốn chửi thề! Miếng cải chua giòn sần sật, vị chua thanh thoát xóa tan mọi ưu phiền. Lão chợt nhận ra, những gì tu sĩ cả đời tranh giành: công pháp, bí tịch, tiên đan… thực ra chẳng bằng một bát cháo, một dĩa dưa của Diệp Phi. Đây mới gọi là đỉnh cao của tu hành: Phản phác quy chân!

Bữa cơm sáng kết thúc trong sự tĩnh lặng yên bình của thung lũng. Sau khi Lý trưởng lão say sưa trong "đại đạo cháo trắng" và xin phép ra về để đi… bế quan đột phá, Diệp Phi bắt đầu một ngày làm việc bận rộn.

Hắn đeo chiếc gùi mây lên vai, tay cầm chiếc cuốc gỉ sét – thứ mà hắn luôn gọi là "cái cuốc cùn", dù thực tế nó chính là Thần khí Khai Thiên bị hắn dùng để xới đất. Diệp Phi đi vòng ra sau núi, nơi có luống khoai tây mà hắn cực kỳ kỳ vọng.

“Hệ thống, kiểm tra tiến độ trưởng thành của Khoai Tây Nổ.” Diệp Phi lẩm nhẩm trong đầu.

Một bảng điều khiển màu xanh chỉ mình hắn thấy hiện lên:
*【Tên thực vật: Khoai Tây Nổ Cấp Thần (Hỗn Độn Hệ)】*
*【Tiến độ: 99% (Sắp thu hoạch)】*
*【Tác dụng: Khi chín, có thể dùng làm lương thực tăng 10.000 năm thọ nguyên, hoặc dùng ném ra ngoài làm vũ khí phá hủy một phương tiểu thế giới.】*
*【Điểm thuộc tính tích lũy hiện có: 9.999.999+】*

Diệp Phi gãi đầu: “Càng lúc càng nguy hiểm rồi. Khoai tây mà lại có thể phá hủy tiểu thế giới? Lần sau nhất định phải bón ít phân hơn mới được. Ta chỉ muốn làm vài đĩa khoai tây chiên giòn ăn kèm với thịt nướng thôi mà, tại sao hệ thống cứ muốn ta đi diệt thế thế này?”

Hắn thận trọng xới nhẹ lớp đất xung quanh gốc khoai. Dưới lớp đất nâu sẫm, những củ khoai tây tròn lẳng, tỏa ra ánh sáng kim loại nhàn nhạt như những quả bom nguyên tử thu nhỏ. Diệp Phi nuốt nước bọt, hắn nhanh chóng thi triển một đạo phù chú "Kiềm chế năng lượng" (thực chất là một phong ấn Thần cấp mà hắn tự sáng tạo) rồi nhẹ nhàng lấy lá chuối bọc lại.

Bỗng nhiên, từ trong khu rừng già phía sau thung lũng, một trận rung chuyển nhẹ truyền đến. Một nhóm bóng đen che mặt, khí tức âm hàn đang rón rén áp sát hàng rào tre phía Đông.

“Thống lĩnh, nghe nói nơi này chính là nơi ở của kẻ đã đánh bại Lâm Hải trưởng lão. Nếu chúng ta cướp được vườn dược liệu này, công lao sẽ rất lớn.” Một tên thuộc hạ thầm thì.

Tên thống lĩnh là một cao thủ Nguyên Anh tầng chín, hắn hừ lạnh: “Chỉ là một thung lũng rách nát. Ta nhìn thấy rồi, bên trong chỉ có một tên tu sĩ Luyện Khí tầng ba và một con chó vàng gầy gò. Có lẽ tên Lâm Hải đã quá già yếu nên mới bị dọa sợ. Hành động nhanh gọn, bắt giữ tên chủ vườn, lấy sạch linh thảo!”

Bọn chúng không biết rằng, ngay khoảnh khắc chân tụi nó vừa dẫm vào khu vực rào tre, hàng loạt "mắt" của bù nhìn đuổi quạ đã xoay lại nhìn tụi nó.

Nhị Cẩu đang nằm trong sân bỗng dừng động tác ngoáy tai, mũi nó hít hà một cái rồi thở ra một hơi khinh miệt. Nó chẳng thèm đứng dậy, chỉ khều khều chân vào không trung một cái.

Hàng rào tre của Diệp Phi bỗng dưng rung nhẹ. Những thanh tre vốn khô khốc, mỏng manh đột nhiên tỏa ra kiếm ý kinh thiên. Mỗi một phiến lá tre rụng xuống đều hóa thành một đạo kiếm mang sắc lẹm, xé toạc hư không.

“Áaaa!!!”
“Không ổn! Có trận pháp!”

Tiếng la hét chưa kịp truyền xa đã bị trận pháp cách âm nuốt chửng. Nhóm sát thủ Nguyên Anh kia, thậm chí chưa kịp nhìn thấy mặt chủ nhân vườn rau, đã bị những đạo "kiếm lá tre" đánh cho tan xác, linh hồn bị cuốn thẳng vào bãi rác phân bón phía sau nhà để làm chất dinh dưỡng cho đợt rau vụ sau.

Diệp Phi đang lụi hụi bọc khoai tây, bỗng đứng dậy ngó nghiêng chung quanh.

“Nhị Cẩu, ngươi nghe thấy tiếng gì không?”

Nhị Cẩu lắc đầu lia lịa, sủa "Gâu gâu" hai tiếng cực kỳ chân thật, ra vẻ như mình chỉ là một con chó nhà ngoan ngoãn. Nó còn chạy tới liếm chân Diệp Phi, đuôi ngoáy tít để phân tán sự chú ý của chủ nhân.

Diệp Phi vuốt cằm: “Lạ nhỉ, ta cứ tưởng có con thỏ rừng nào vừa bị sập bẫy. Thôi kệ, bẫy của ta toàn loại nhẹ nhàng thôi, chắc thỏ chạy mất rồi.”

Nếu bọn sát thủ vừa tan thành mây khói kia nghe được hai chữ "nhẹ nhàng", có lẽ chúng sẽ đội mồ sống dậy để tranh luận cho bằng được.

Gần trưa, ánh nắng trở nên rực rỡ hơn. Diệp Phi trở về nhà chính, thấy Tô Thanh Tuyết đang loay hoay trước bếp lửa. Nàng vốn là đại tiểu thư tông môn, tay chỉ biết cầm kiếm chứ chưa từng cầm muôi. Nhưng kể từ khi về sống với Diệp Phi, nàng đã hạ quyết tâm phải học nấu ăn.

“Phi ca, ngươi nhìn xem, bánh bao ta gói có phải đẹp hơn hôm qua rồi không?”

Nàng bưng ra một khay bánh bao trắng nõn, nhưng hình thù thì… cái thì giống hình tam giác, cái thì giống hình tháp nhọn, nhìn rất lạ lùng.

Diệp Phi bật cười, tiến tới nắm lấy đôi tay mềm mại của nàng: “Gói bánh là dùng tâm, không phải dùng tu vi. Nào, để ta chỉ cho nàng. Phải nặn thế này, gấp nếp thế kia…”

Hai người tựa sát vào nhau, giữa mùi bột mì thơm dịu và hơi ấm từ lò sưởi. Trong không gian nhỏ hẹp ấy, thế giới ngoài kia với những tranh đoạt, chém giết, linh khí suy kiệt dường như đã trở nên vô cùng xa xôi.

“Tuyết nhi, nàng có bao giờ cảm thấy buồn chán không? Đi theo ta ở nơi hẻo lánh này, không có ánh hào quang thiên kiêu, không có người quỳ lạy tung hô.” Diệp Phi khẽ hỏi khi tay đang tỉ mẩn nặn cái bánh hình đóa hoa hồng.

Tô Thanh Tuyết dựa đầu vào vai hắn, ánh mắt lấp lánh như sao trời: “Tranh đoạt cả đời cũng chỉ để đổi lấy sự trường sinh. Nhưng nếu trường sinh mà chỉ có cô độc và sương lạnh, thì trường sinh để làm gì? Ở bên chàng, dù là một ngày trồng rau, ta cũng thấy dài hơn một vạn năm tu hành vất vả.”

Diệp Phi cảm động, trong lòng thầm thề: *Hệ thống ơi hệ thống, ngươi thấy không? Đây mới là lý do ta phải tiếp tục "Cẩu". Ta phải sống thật thọ, bảo vệ mảnh vườn này thật tốt, để Tuyết nhi luôn được cười như thế này.*

Cơm trưa được bày ra dưới gốc cây hòe. Bữa cơm chỉ có rau xào, bánh bao và canh khoai tây (loại bình thường Diệp Phi trồng riêng để ăn). Nhưng đối với Nhị Cẩu và Bạch Linh đang nằm dưới chân bàn, đây chính là thánh địa thượng giới.

Đang ăn, bỗng nhiên có một con chim bồ câu trắng bay vào, chân có buộc một bức thư nhỏ. Diệp Phi vẫy tay, con chim đáp xuống vai hắn. Hắn mở thư ra, gương mặt thoáng chút nghiêm nghị rồi lại trở về bình thản.

“Thanh Vân Phái chuẩn bị tổ chức Đại Hội Tỷ Thí 100 năm một lần, mời tất cả đệ tử ngoại môn về tham dự. Nếu thắng sẽ được ban thưởng Linh Thạch cực phẩm và vào Nội Môn.”

Diệp Phi tặc lưỡi, tiện tay vò nát bức thư rồi ném cho Nhị Cẩu. Nhị Cẩu há mồm nuốt chửng bức thư như nuốt một miếng bánh đa.

“Đi cái gì mà đi. Đại hội gì đó toàn là nơi để các thiên tài vả mặt nhau, sau đó kéo theo một đám thù oán đời cha đời con. Ta đi vào đó chẳng khác nào mang mục tiêu cho người ta nhắm tới. Ở nhà trồng rau không sướng sao?”

Tô Thanh Tuyết nhìn hắn, cười trêu: “Nhưng Phi ca, chàng vốn dĩ đã là đệ tử ngoại môn sống lâu nhất Thanh Vân Phái rồi. Chàng không sợ Tông chủ sinh nghi sao?”

Diệp Phi xua tay: “Sợ gì? Ta đã chuẩn bị sẵn giấy cáo bệnh rồi. Nội dung là: 'Đệ tử Diệp Phi do trồng rau quá độ, thắt lưng bị đau, khí huyết trì trệ, tu vi có dấu hiệu sụt giảm từ Luyện Khí tầng ba xuống tầng hai, cần ở ẩn điều trị 50 năm'.”

Tô Thanh Tuyết bật cười thành tiếng. Cái cớ này mà lão Tông chủ tin được thì đúng là lão ấy cũng bị "não bổ" lây từ Lý trưởng lão rồi.

Chiều đến, thung lũng lại chìm vào không gian yên tĩnh. Diệp Phi dắt Nhị Cẩu và Bạch Linh ra bờ suối nhỏ phía cuối thung lũng. Con suối này nước trong vắt, cá bơi lội tung tăng. Thực chất, đây chính là "Hóa Long Đầm", mỗi con cá trong đó nếu ra ngoài thế giới thực, chỉ cần nhảy một cái là hóa rồng, uy chấn bát phương. Nhưng ở đây, tụi nó chỉ dám bơi vòng quanh chân Diệp Phi, mong hắn ném cho vài mẩu bánh bao thừa.

Hắn ngồi trên một tảng đá, nhìn hoàng hôn đang nhuộm đỏ chân trời phía Bắc Hải. Sự yên bình này thật quý giá, nhưng Diệp Phi biết rõ quy luật của thế giới tu tiên. Càng là lúc yên bình, bão tố càng dễ ập đến. Hệ thống đã cảnh báo về Đại Kiếp Luân Hồi sắp tới.

Hắn khẽ thở dài, đưa tay xuống nước cảm nhận sự mát lạnh: “Thiên Địa Huyết Tế sao… Cứ để bọn họ tranh giành đi. Miễn là đừng có ai mù quáng mà xông vào thung lũng của ta làm nát mớ rau muống mới trồng là được.”

Nghĩ đến đó, hắn bèn quay sang Nhị Cẩu: “Ngày mai ngươi dắt Bạch Linh đào sâu thêm cái hầm trú ẩn xuống 2000 mét nữa nhé. Ta thấy 1000 mét vẫn chưa đủ an toàn đâu. Tiện thể rải thêm khoảng mười vạn cái bẫy chông có tẩm độc Hóa Cốt dọc theo lối vào.”

Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, trong lòng thầm than thở: *“Chủ nhân à chủ nhân, ngài đã sắp thành Tiên đến nơi rồi, rào tre của ngài giết được cả Nguyên Anh mà ngài vẫn còn đòi đào hầm 2000 mét? Ngài đúng là kẻ nhát chết nhất lịch sử tu chân giới!”*

Dù nghĩ vậy, nhưng Nhị Cẩu cũng phải thừa nhận, sự "nhát chết" ấy của Diệp Phi lại chính là thứ mang lại cuộc sống "điền văn" ấm êm nhất mà nó từng biết. Không có những trận chiến đẫm máu vô nghĩa, không có sự phản bội giữa thầy và trò, chỉ có mùi rau thơm, mùi đất ẩm và hơi ấm của gia đình.

Tối đến, trong gian nhà gỗ nhỏ, ánh đèn dầu lung linh tỏa sáng. Tô Thanh Tuyết đã ngủ say với một nụ cười viên mãn trên môi. Diệp Phi ngồi bên cửa sổ, lật xem quyển sách "Cách ủ phân bón vạn năng" mà thực chất là một quyển bí tịch cổ ghi chép về cách kiểm soát sinh tử đại đạo.

Hắn khẽ đóng sách lại, nhìn ra bầu trời sao lấp lánh qua cửa sổ.

“Hạnh phúc thực ra rất đơn giản.” Hắn thì thầm. “Chỉ cần một vườn rau, một người thương, và một con chó… À không, giờ là một đôi chó cáo.”

Diệp Phi mỉm cười, tắt đèn. Hắn biết, ngày mai khi thức dậy, hắn vẫn sẽ là tên đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng ba của Thanh Vân Phái, vẫn sẽ tưới nước cho cải bắp và bị Lý trưởng lão sang ăn chực.

Và đối với hắn, đó chính là chân lý tối cao của sự trường sinh. Thế gian có loạn lạc đến đâu, trời đất có sụp đổ thế nào, chừng nào vườn rau của Diệp lão đệ vẫn xanh tốt, chừng đó nhân gian vẫn còn hy vọng. Một hy vọng giản đơn nảy mầm từ những củ khoai tây có thể nổ tung cả thiên hà.

Đêm dần sâu, tiếng côn trùng kêu rỉ rả bên thềm. Thung lũng Thanh Vân chìm vào giấc ngủ thanh bình, nằm gọn trong vòng tay của hàng vạn trận pháp phòng thủ kinh hoàng nhất lịch sử, lặng lẽ tỏa sáng như một viên ngọc quý giữa dòng đời tu tiên tàn khốc.

**— Hết chương 180 —**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8