Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 183: ** Diệp Phi kích hoạt phương án tẩu thoát cuối cùng

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:27:38 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 183: DIỆP PHI KÍCH HOẠT PHƯƠNG ÁN TẨU THOÁT CUỐI CÙNG**

Bầu trời phía trên Thanh Vân Tông hôm nay không có màu xanh thường thấy.

Từ mờ sáng, một dải lụa màu huyết dụ bắt đầu vắt ngang qua thiên không, giống như một vết chém chưa kịp khép miệng trên cơ thể của thế giới. Gió rít gào qua những khe núi, mang theo mùi của sự tàn lụi và một loại áp lực cổ xưa khiến các linh thú trong rừng vạn dặm phải đồng loạt phủ phục xuống đất, run rẩy không dám phát ra tiếng động.

Đó là điềm báo của "Thiên Địa Huyết Tế".

Trong vườn rau phía sau thung lũng ngoại môn, Diệp Phi đang ngồi xổm bên cạnh một luống cải thảo tím. Tay hắn cầm chiếc cuốc gỉ, mắt đăm đăm nhìn vào ba chiếc mai rùa cổ đen kịt đặt trên tảng đá phẳng.

Sau một tiếng "cạch" khô khốc, cả ba chiếc mai rùa đồng loạt vỡ nát thành những mảnh vụn mịn như bột.

Diệp Phi mặt không biến sắc, nhưng bàn tay cầm cuốc của hắn lại run nhẹ một cái.

"Quẻ thứ chín mươi chín… vẫn là Đại Hung. Hơn nữa, còn là Tuyệt Diệt Chi Quẻ."

Diệp Phi lẩm bẩm, mồ hôi lạnh thấm ra sau lưng áo vải thô.

Mười năm qua, dù thế giới ngoài kia có sóng gió thế nào, dù các thiên tài có đánh nhau rách đất lở trời để tranh giành một viên Đan dược cấp Thiên, hắn vẫn luôn kiên trì nguyên tắc: trồng rau, ăn cơm, và sống thọ. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng, mình đã "cẩu" đến mức này, núp kỹ đến mức này mà cái gọi là Thiên Đạo vẫn không chịu buông tha.

"Chủ nhân, người lại bắt đầu lẩm bẩm rồi. Chỉ là chút bụi trần trên bầu trời thôi mà, người làm như trời sắp sập không bằng."

Nhị Cẩu nằm dài dưới gốc cây Linh Diệp bên cạnh, đôi mắt vàng óng lười biếng hé mở. Nó dùng móng vuốt gãi gãi lỗ tai, vẻ mặt khinh thường hiện rõ. Trong mắt Nhị Cẩu, vị chủ nhân này của nó có chứng bệnh nan y: Hội chứng sợ chết giai đoạn cuối. Rõ ràng tu vi trong người đã tích tụ đến mức chỉ cần một hơi thở cũng có thể thổi bay nửa cái Thương Lam Giới, vậy mà mỗi lần gặp chuyện, việc đầu tiên hắn làm luôn là nghĩ xem đường hầm nào đào nhanh nhất.

"Ngươi thì biết cái gì!" Diệp Phi trừng mắt nhìn con chó vàng gầy gò. "Ngươi là chó, ngươi chỉ cần có xương là sống được. Ta là người, ta còn có một vườn rau muống chưa thu hoạch, còn có sáu cây cà chua Thần cấp vừa mới ra hoa. Nếu đại kiếp giáng xuống, linh khí chấn động, mấy cái mầm xanh này của ta chịu nổi chắc?"

Vừa dứt lời, từ phía xa chân trời, một âm thanh trầm đục vang lên, như thể có ai đó vừa dùng một chiếc búa khổng lồ nện mạnh vào màng nhĩ của cả thế giới.

Vết nứt huyết dụ trên không trung đột ngột mở rộng. Một luồng uy áp mang tính hủy diệt tràn xuống, biến những đám mây thành những cụm sương máu kinh tởm. Trong khoảnh khắc đó, linh khí khắp Thương Lam Giới bắt đầu hỗn loạn, cuồng bạo như nước lũ vỡ đê.

"Ầm!"

Tiếng nổ vang rền từ hướng chính điện Thanh Vân Tông truyền đến. Một vầng hào quang rực rỡ bốc lên, đó là hộ tông trận pháp được kích hoạt ở mức cao nhất. Nhưng chỉ trong hơi thở sau đó, lớp màng ánh sáng bảo vệ tông môn đã rung rinh như một lá thư trong cơn bão.

"Diệp lão đệ! Diệp lão đệ! Chạy đi thôi!"

Lý Trưởng lão hớt hải từ ngoài lối nhỏ chạy vào. Lão già này bình thường vốn luôn giữ vẻ phong thái tiên phong đạo cốt, hay sang vườn Diệp Phi để "bàn đạo" (thực chất là chực ăn chực), nhưng lúc này y phục xộc xệch, râu ria cháy sém một mảng, rõ ràng là vừa trải qua một đợt dư chấn kinh hoàng.

"Diệp lão đệ, đừng có cuốc đất nữa! Thiên Địa Huyết Tế đến sớm hơn dự tính mười năm! Cấm địa vỡ nát rồi, Tông chủ và các trưởng lão đang liều mạng chống đỡ, nhưng ta e là Thanh Vân Tông khó qua khỏi kiếp này!"

Lý Trưởng lão chạy đến trước mặt Diệp Phi, hổn hển nắm lấy vai hắn. Ánh mắt lão già đầy vẻ đau thương: "Ngươi tu vi thấp, chỉ mới Luyện Khí tầng ba, trốn ở đây cũng vô ích. Đi theo ta, ta có một kiện bí bảo có thể che giấu khí tức, chúng ta tìm một cái hang động nào đó núp sâu vào, may ra còn đường sống…"

Diệp Phi nhìn lão già đang lo lắng cho mình, lòng thoáng qua một tia cảm động. Nhưng nhìn thấy phía sau lão, một tia chớp màu đen đang rạch ngang trời nhắm thẳng về hướng vườn rau, hắn liền thở dài một tiếng.

"Lý lão ca, chạy không thoát đâu."

Lý Trưởng lão sững sờ: "Ngươi nói gì? Không thử sao biết không thoát? Chẳng lẽ ngươi định ngồi đây chờ chết với đống bắp cải này à?"

"Không phải chờ chết." Diệp Phi đứng thẳng người dậy, ánh mắt vốn luôn rụt rè đột nhiên trở nên sâu thẳm như biển cả bao la. "Mà là ta đã chuẩn bị sẵn chỗ trú rồi."

Lý Trưởng lão chưa kịp phản ứng với sự thay đổi khí chất đột ngột của Diệp Phi thì một giọng nói lạnh lẽo khác vang lên: "Diệp Phi! Chạy nhanh!"

Tô Thanh Tuyết đáp xuống từ trên thanh linh kiếm, bộ váy trắng vốn sạch sẽ nay nhuốm đầy vết máu. Nàng đáp xuống bên cạnh Diệp Phi, bàn tay trắng nõn còn run rẩy vì kiệt sức.

"Vùng ngoại môn này không giữ được nữa. Một khe nứt hư không vừa mở ra ngay phía trên thung lũng. Ta sẽ dùng chân nguyên cuối cùng mở đường, ngươi và Lý Trưởng lão mau đi theo ta!"

Nhìn Băng sơn nữ thần đang liều mạng muốn cứu mình, Diệp Phi khẽ lắc đầu. Hắn biết, nếu mình không làm gì đó, cả Thanh Vân Tông này, cả vườn rau tích góp mười năm này, và cả những người này, đều sẽ tan thành mây khói dưới "quy tắc" tàn khốc của Thiên Đạo.

Hơn nữa, quan trọng nhất là: Hắn ghét rắc rối, mà sự sụp đổ của thế giới chính là cái rắc rối lớn nhất.

"Nhị Cẩu, bớt nằm giả chết đi. Làm việc." Diệp Phi khẽ hô.

Nhị Cẩu "gâu" một tiếng, thân hình gầy gò bỗng chốc đứng phắt dậy, lông vàng dựng ngược, một luồng uy áp Thôn Phệ ẩn giấu từ sâu trong linh hồn nó khẽ dao động làm không gian xung quanh thung lũng bỗng chốc đông cứng lại.

Tô Thanh Tuyết và Lý Trưởng lão tròn mắt kinh ngạc. Họ cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng áp lực từ bầu trời không cho họ thời gian suy nghĩ.

Vết nứt màu đen phía trên đầu đột nhiên phun ra một bàn tay khổng lồ cấu thành từ ma khí đặc quánh. Đó là ý chí của "Thiên Địa Huyết Tế", nó cảm nhận được ở nơi này có nguồn linh khí tinh khiết đến mức bất thường và muốn nghiền nát tất cả để thu hồi năng lượng.

"Đến lúc rồi." Diệp Phi hít sâu một hơi. "Nguyên tác thứ nhất của Cẩu đạo: Khi nhà bị dỡ, hãy biến cả nhà thành hư vô."

Hắn đưa tay vào túi áo, lấy ra một chiếc chuông đồng nhỏ gỉ sét và một nhúm hạt giống màu bạc lấp lánh. Đây không phải hạt giống rau thông thường, mà là "Hạt Giống Hư Không" – một phần thưởng cực hiếm từ Hệ Thống Thần Nông khi hắn đạt đến một vạn cấp độ trồng trọt.

"Phương án tẩu thoát thứ 108: Hòa mình vào hư vô, khởi động!"

Diệp Phi ném mạnh nhúm hạt giống xuống bốn góc vườn rau. Cùng lúc đó, hắn cầm cái cuốc gỉ, bổ mạnh xuống mặt đất một nhát đơn giản nhất.

"Bùm!"

Không có âm thanh nổ tung kinh hoàng, mà chỉ có một tiếng vang trầm đục giống như tiếng trống chầu từ thời thái cổ. Từ những vị trí hạt giống vừa rơi xuống, bốn luồng sáng màu xám bạc bốc lên, nối liền với nhau tạo thành một cái lồng ánh sáng bao phủ toàn bộ thung lũng.

"Cái này là…" Lý Trưởng lão trợn ngược mắt, cảm nhận được luồng khí tức bao trùm thung lũng không thuộc về bất kỳ loại trận pháp nào mà lão từng biết. Nó không phải là phòng ngự, mà là một sự "xóa bỏ".

Những cây hành lá vốn đang đung đưa bỗng chốc trở nên hư ảo. Những củ khoai tây dưới lòng đất bắt đầu phát ra hào quang xám xịt. Ngay cả hơi thở của mọi người trong thung lũng cũng dần biến mất khỏi sự cảm nhận của Thiên Đạo.

Chiếc bình tưới nước ở góc sân tự động bay lên, phun ra những làn sương mờ mịt. Nước Cam Lộ vốn là tinh túy của đất trời lúc này lại đóng vai trò là "chất dẫn" để che đậy nhân quả.

"Ầm ầm!"

Bàn tay ma khí khổng lồ từ trên trời giáng xuống với sức mạnh phá hủy vạn vật. Thế nhưng, khi nó vừa chạm vào lớp màng xám bạc của thung lũng, một cảnh tượng quái dị đã xảy ra. Bàn tay đó xuyên qua thung lũng như xuyên qua một ảo ảnh không có thật. Nó đập mạnh xuống mặt đất bên ngoài vườn rau, tạo thành một cái hố sâu vạn dặm, nhưng bản thân mảnh vườn và những người bên trong lại hoàn toàn không hề hấn gì.

Thiên địa rung chuyển, núi non sụp đổ, tiếng than khóc vang dội khắp Thương Lam Giới, nhưng bên trong vườn rau của Diệp Phi, ngay cả một lá cải thảo cũng không hề rung rinh.

Tô Thanh Tuyết sững sờ nhìn cảnh tượng đó. Nàng đưa tay chạm vào không khí, cảm thấy một sự ngăn cách tuyệt đối giữa thung lũng này và thế giới bên ngoài. Giống như họ đã bị bốc ra khỏi dòng thời gian, nằm ngoài quy luật của sự sống và cái chết.

"Diệp… Diệp Phi… Ngươi làm cái gì vậy?" Giọng nàng run run.

Diệp Phi lúc này vẫn đang bận rộn. Hắn cầm bình nước Cam Lộ đi tưới thêm cho mấy gốc cà chua, miệng làu bàu: "Lãng phí quá, lãng phí quá! Phương án này tiêu tốn sạch sành sanh vốn liếng linh thạch ta tích góp trăm năm qua. Hư vô hóa không gian tiêu tốn năng lượng kinh khủng, nếu không phải tại cái 'Huyết Tế' này quá ồn ào, ta đã chẳng dùng đến nó."

Lý Trưởng lão đứng chôn chân tại chỗ. Lão nhìn xuống chiếc cuốc gỉ trên tay Diệp Phi, rồi lại nhìn sang con chó vàng đang nhe răng cười một cách quái dị với lão.

Lão cảm thấy thế giới quan của mình hoàn toàn đổ vỡ.

"Hóa ra… lời đồn là thật. Lão đệ… không, Tiền bối! Ngươi thật sự là Tiên nhân hạ phàm?!" Lý Trưởng lão giọng lạc đi vì xúc động xen lẫn bàng hoàng. "Ngươi dùng cả một thung lũng để làm mắt trận, biến tất cả thành 'Không', ngay cả Thiên Đạo cũng không tìm thấy chúng ta… Đây… đây chính là cảnh giới tối cao của Đạo giáo: Vô sư tự thông, Vạn vật quy nhất!"

Diệp Phi nghe vậy, khóe miệng giật giật: "Lý lão ca, ngươi lại não bổ cái gì vậy? Cái gì mà Tiên nhân? Đây chỉ là một chút thủ thuật trốn tìm mà ta học được từ một quyển sách cổ thôi. Trốn tìm, ngươi hiểu không? Vì sợ bị hại nên ta mới phải làm thế này. Ta chỉ là một nông phu bình thường muốn bảo vệ vườn rau thôi."

Nhị Cẩu nằm bên cạnh, gầm gừ một tiếng trong họng như thể đang nói: *Lại giả vờ, chủ nhân lại bắt đầu màn diễn kịch phàm nhân rồi.*

Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi, đôi mắt băng lãnh của nàng lần đầu tiên hiện lên sự phức tạp khôn lường. Nàng thấy người thanh niên này vẫn mang tu vi Luyện Khí tầng ba, vẫn khoác chiếc áo vải sờn cũ, vẫn bận tâm về mấy quả cà chua hơn là sự sụp đổ của một tông môn.

Nhưng cái cách hắn bình thản "cách ly" khỏi thảm họa diệt thế lại khiến hắn trông giống như một vị Thần tối cao đang nhìn xuống trần gian điên loạn một cách lạnh lùng nhất.

"Trần… Diệp Phi, vậy Thanh Vân Tông thì sao? Những đệ tử khác thì sao?" Tô Thanh Tuyết bỗng nhớ tới hàng ngàn người đang khóc than bên ngoài lớp màng hư vô.

Diệp Phi hơi dừng tay lại, nhìn ra ngoài hư ảnh của thung lũng.

Bên ngoài, cả bầu trời đã biến thành một màu đỏ thẫm kinh dị. Thanh Vân Tông đã tan hoang nửa phần, các kiến trúc sụp đổ, tiếng kêu cứu vọng lại dù rất mờ nhạt trong không gian hư vô này.

Hắn thở dài, lấy trong túi ra một quả dưa hấu lớn. Quả dưa này vỏ màu xanh biếc, trên bề mặt có những đường vân sấm sét vàng óng ánh – đây là "Lôi Đình Tây Qua", một loại linh quả hắn trồng để làm… pháo hoa đêm giao thừa.

"Haiz, ta ghét nhất là dính líu nhân quả. Nhưng nếu Thanh Vân Tông sạch bóng người thì sau này lấy ai thu mua rau của ta nữa? Ai sẽ mang hạt giống kỳ lạ đến cho ta?"

Nói xong, Diệp Phi dùng cuốc gỉ đập nhẹ một cái vào quả dưa hấu.

"Nhị Cẩu, ra ngoài đưa món quà này cho đám đệ tử Thanh Vân Tông đi. Bảo họ ôm lấy cái này mà núp. Còn nữa, đừng có lộ diện quá, cứ ném xong là về ngay, biết chưa?"

Nhị Cẩu đứng dậy, ngáp một cái thật dài, sau đó nó ngoạm lấy quả dưa hấu. Thân hình nó bỗng chốc trở nên mờ ảo, vượt qua lớp màng hư vô một cách nhẹ nhàng.

Bên ngoài, giữa quảng trường Thanh Vân Tông đang chìm trong ma khí, hàng trăm đệ tử và trưởng lão đang tuyệt vọng chờ đợi cái chết. Đột nhiên, một quả dưa hấu lấp lánh ánh sấm sét từ trên trời rơi xuống ngay giữa đám đông.

Cùng lúc đó, một tiếng "Gâu" oai nghiêm vang dội khắp bầu trời, trấn áp cả tiếng sấm sét của đại kiếp.

Quả dưa hấu nổ tung, nhưng không mang lại sự hủy diệt, mà giải phóng ra một luồng lôi điện màu vàng kim bao bọc toàn bộ những người còn sống sót, tạo thành một kén bảo vệ vững chắc chống lại ma khí xâm nhập.

Trong thung lũng, Diệp Phi thấy Nhị Cẩu đã hoàn thành nhiệm vụ và quay về, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán.

"Xong rồi, phương án 108 này quả nhiên tiêu tốn sức lực. Từ giờ cho đến khi cái Huyết Tế này kết thúc, chúng ta cứ ở đây thôi. Không ai tìm thấy chúng ta, chúng ta cũng không liên quan gì đến họ."

Hắn quay sang nhìn Lý Trưởng lão và Tô Thanh Tuyết vẫn đang đứng như phổng đá.

"Hai vị, đứng đó làm gì? Thiên hạ đại loạn là chuyện của người ta. Rau muống của ta chín rồi, Tô cô nương, cô có muốn ăn canh rau muống nấu tôm không? À mà tôm hết rồi, chỉ có sâu bướm Thần cấp xào thôi, cô ăn không?"

Tô Thanh Tuyết nhìn vẻ mặt thản nhiên như không của Diệp Phi, rồi nhìn khung cảnh địa ngục đang diễn ra bên ngoài lớp màng hư vô mà mình đang an toàn đứng bên trong.

Nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ có thể khiến trăm hoa đua nở, dù lúc này quanh nàng chỉ là một vườn bắp cải.

"Ăn. Ngươi nấu cái gì, ta ăn cái đó."

Lý Trưởng lão lúc này mới sực tỉnh, lão vội vàng xua tay: "Ăn ăn ăn! Nhất định phải ăn! Diệp tiền bối… à không, Diệp lão đệ, ngươi cho ta xin một chén nước canh rau đó thôi cũng được, ta cảm thấy đạo tâm của mình vừa bị cái cuốc của ngươi gõ đến mức… sắp đột phá Nguyên Anh rồi!"

Diệp Phi cười hì hì: "Đột phá cái gì? Đừng có mê sảng. Đi, giúp ta nhóm lửa!"

Trong lúc cả Thương Lam Giới đang run rẩy dưới cơn thịnh nộ của Thiên Địa Huyết Tế, thì ở một góc nhỏ bí mật bị xóa tên khỏi bản đồ, có một làn khói bếp xanh lơ nhàn nhã bốc lên. Tiếng xèo xèo của món rau xào và tiếng cười nói vui vẻ hòa quyện vào nhau, tạo thành một khung cảnh điền văn cực kỳ nghịch thiên.

Chẳng ai biết rằng, vị cứu tinh vừa mới gián tiếp cứu lấy những mầm mống cuối cùng của Thanh Vân Tông lúc này đang đau đầu vì… không biết nên dùng hành lá hay tỏi để khử mùi cho món sâu bướm xào.

Và Nhị Cẩu, vị Thôn Phệ Thần Thú khiến ma thần cũng phải kiêng dè, thì đang nằm canh ở lối vào, đôi mắt láo liên nhìn ra thế giới đỏ ngầu ngoài kia, thầm nghĩ: *Thế giới này sắp hỏng rồi, nhưng chỉ cần cái vườn rau này còn, chủ nhân của ta còn, thì dù có diệt thế thêm vạn lần nữa, ta vẫn có xương để gặm.*

Đại kiếp vẫn tiếp tục. Nhưng sự yên bình trong thung lũng của "lão nông" Diệp Phi đã trở thành bí ẩn vĩnh hằng mà ngay cả sau này khi thời gian trôi qua, các đại năng của thế giới mới cũng không thể nào giải thích được vì sao ngày đó, Thanh Vân Tông lại có thể sống sót kỳ diệu đến vậy.

Chỉ có một truyền thuyết được truyền tai nhau rằng: Đừng bao giờ đụng vào một người trồng rau ở Đông Hoang, vì cái cuốc của hắn… có thể xới tung cả Thiên Đạo.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8