Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 184: ** Cả thế giới biến mất trong mắt kẻ thù

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:28:22 | Lượt xem: 1

Trời đất lúc này sớm đã không còn ra hình thù gì nữa.

Bầu trời Thương Lam Giới như một tấm gương khổng lồ bị một bàn tay vô hình đập vỡ, từng mảnh không gian nát vụn rơi rụng, để lộ ra những khoảng không đen ngòm, sâu thẳm đầy rẫy lôi điện diệt thế. Đó là hơi thở của Thiên Địa Huyết Tế – cuộc thanh trừng tàn khốc mà cứ mười vạn năm lại diễn ra một lần, mục đích là thu hoạch sinh mệnh lực của vạn vật để bù đắp cho sự thiếu hụt linh khí của Thiên Đạo.

Bên ngoài Thanh Vân Tông, vạn dặm núi non sụp đổ, sông ngòi chảy ngược, tiếng gào khóc của chúng sinh vang vọng khắp nơi. Những vị tu sĩ bình thường vốn cao cao tại thượng, giờ đây không khác gì đám kiến hôi bị lửa thiêu, chỉ một cái liếc mắt của quy luật luân hồi cũng đủ khiến họ tan thành tro bụi.

Thế nhưng, ngay tại tâm điểm của cơn bão hủy diệt ấy, bên trong thung lũng nhỏ bé của Diệp Phi, không khí lại yên tĩnh đến mức kỳ lạ.

Diệp Phi lúc này đang lom khom đứng giữa ruộng dưa hấu. Hắn không nhìn lên bầu trời đầy vết nứt, cũng chẳng quan tâm đến tiếng gào thét của Tiên Đế đang vang vọng từ thượng giới xuống. Hắn chỉ chăm chú gõ gõ vào một quả dưa hấu tròn lẳng, xanh mướt, trên vỏ có những đường vân đen sì tựa như những phù văn cổ xưa ẩn hiện.

"Bộp… bộp…"

Tiếng vang trầm đục, đanh gọn phát ra. Diệp Phi thở dài, quẹt mồ hôi trên trán: "Chậc, quả này hơi già rồi, nếu không thu hoạch ngay thì hỏng mất. Đúng là cái thời tiết này, nắng nôi kiểu gì mà khiến dưa nhanh chín thế không biết."

Đứng cách đó không xa, Lý Trưởng lão và Tô Thanh Tuyết đang trố mắt nhìn. Khóe miệng Lý Trưởng lão giật liên hồi, đôi chân lão run lẩy bẩy không phải vì sợ hãi thiên kiếp bên ngoài, mà là vì… lão nhìn thấy xung quanh quả dưa hấu kia là tầng tầng lớp lớp tiên khí đậm đặc đến mức hóa thành hình rồng, hình phượng đang nhảy múa.

"Nắng nôi?" Lý Trưởng lão lẩm bẩm trong đầu, nước mắt suýt thì trào ra. "Tiền bối à, đó không phải nắng! Đó là Thái Dương Thần Hỏa từ thượng giới tràn xuống! Đó là ngọn lửa có thể thiêu chết một vị Kim Đan tu sĩ trong nháy mắt! Ngươi lại bảo nó là nắng nôi để… chín dưa?"

Tô Thanh Tuyết thì im lặng hơn, nhưng đôi bàn tay trắng nõn của nàng đang nắm chặt vạt áo. Nàng cảm nhận được một áp lực kinh thiên động địa đang áp sát thung lũng. Đó là một đạo ý niệm của Tiên Đế từ trên chín tầng mây đang quét qua nơi này. Đạo ý niệm đó lạnh lẽo, tàn nhẫn, mang theo quyền năng tuyệt đối của kẻ nắm giữ sinh sát.

"Xong rồi… chúng ta bị phát hiện rồi…" Tô Thanh Tuyết khẽ thốt lên, sắc mặt tái nhợt.

Quả thực, trên bầu trời cao vạn dặm, giữa tầng mây đen ngòm, một con mắt khổng lồ đầy tia máu đang từ từ mở ra. Đó là "Thiên Nhãn" của vị Tiên Đế hạ phàm, đang truy lùng những dấu vết của sự sống cuối cùng để tận diệt. Khi con mắt ấy quét đến vùng biên viễn Đông Hoang, nó đột ngột dừng lại.

Nó cảm nhận được một hơi thở không bình thường. Một nơi mà quy luật của Huyết Tế không thể thâm nhập vào.

"Hừ! Một đám giun dế còn muốn kháng cự thiên mệnh sao?" Một giọng nói già nua, hùng hồn chấn động cả thiên hà vang lên. Ngay sau đó, một bàn tay khổng lồ bao phủ cả vạn lý, rực cháy hỏa diễm màu tím, từ từ giáng xuống vị trí của Thanh Vân Tông.

Ở dưới mặt đất, Diệp Phi dường như chẳng hay biết gì về bàn tay đang muốn ép phẳng cả vùng đất này. Hắn chỉ lẩm bẩm: "Dưa nhiều quá, ăn không hết thì phí. Phải làm một cái màng che bảo quản, nếu không linh khí… à không, nếu không nước dưa nó bay hơi hết thì mất ngon."

Nói đoạn, Diệp Phi lấy chiếc cuốc gỉ ra, khéo léo gọt một đường quanh cuống quả dưa khổng lồ.

Trong đầu hắn, tiếng chuông của Hệ thống Thần Nông Bất Tử vang lên liên tục:

【 Chúc mừng ký chủ thu hoạch "Cửu Thiên Huyền Thạch Dưa". Độ mọng nước: 100%. Sức phòng ngự của vỏ dưa: Tuyệt đối. 】
【 Kích hoạt kỹ năng ẩn của Linh thực: Vỏ Dưa Che Thiên. 】
【 Tác dụng: Dùng một phần vỏ dưa để bao phủ không gian, cách tuyệt hoàn toàn thiên cơ, đảo lộn nhân quả, bảo trì nhiệt độ ổn định cho nông sản bên trong. 】

Diệp Phi tất nhiên chỉ đọc được vế cuối: "Bảo trì nhiệt độ ổn định". Hắn gật đầu đắc ý: "Đúng rồi, mát mẻ là quan trọng nhất. Nhị Cẩu, lại đây phụ một tay!"

Nhị Cẩu đang nằm giả chết dưới gốc cây, nghe gọi thì lập tức bật dậy như lò xo, cái đuôi ngoáy tít. Nó chạy lại, dùng mõm ngoạm lấy một mảng vỏ dưa mà Diệp Phi vừa gọt ra, sau đó bắt đầu chạy vòng quanh hàng rào vườn rau.

Trong mắt của Lý Trưởng lão và Tô Thanh Tuyết, cảnh tượng lúc này đã vượt ra khỏi phạm vi hiểu biết của tu tiên giới.

Mỗi nơi Nhị Cẩu chạy qua, một vệt ánh sáng màu xanh ngọc bích nhàn nhạt liền hiện ra. Vệt sáng đó nhanh chóng lan tỏa, không chỉ bao trùm lấy vườn rau, mà nó còn lấy thung lũng làm tâm, điên cuồng bành trướng ra bên ngoài.

Mười trượng… trăm trượng… ngàn trượng…

Trong nháy mắt, màng ánh sáng màu xanh kia đã bao phủ toàn bộ Thanh Vân Tông, và chưa có dấu hiệu dừng lại. Nó giống như một tấm màng mỏng mịn màng của quả dưa hấu, nhìn thì có vẻ dễ vỡ, nhưng lại mang theo một loại trật tự không gian vô cùng ổn định.

"Uỳnh!!!"

Đúng lúc này, bàn tay hỏa diễm của Tiên Đế đã giáng xuống.

Lý Trưởng lão thét lên một tiếng, nhắm tịt mắt lại, chờ đợi cái chết. Tô Thanh Tuyết cũng cắn chặt môi, linh lực trong người vận chuyển đến mức tối đa để liều chết một phen.

Thế nhưng, tiếng nổ kinh thiên động địa mà họ mong đợi không hề xảy ra.

Một âm thanh kỳ lạ vang lên, giống như tiếng một quả bóng cao su mềm mại va chạm vào bức tường tre: "Bộp… póng…"

Bàn tay Tiên Đế chứa đựng sức mạnh hủy diệt cả một vực giới, khi chạm vào màng bảo vệ màu xanh kia, đột ngột bị "nảy" ngược trở lại. Không chỉ có thế, toàn bộ hỏa diễm màu tím trên bàn tay ấy trong nháy mắt bị màng màu xanh hấp thụ sạch sẽ, cứ như thể lớp vỏ dưa kia đang đói khát linh năng và coi đòn tấn công của Tiên Đế là… chất dinh dưỡng bón phân.

Trên không trung, con mắt khổng lồ của vị Tiên Đế lộ rõ vẻ kinh hãi tột độ.

"Cái gì?! Quy luật của ta bị bẻ cong? Nơi đó… nơi đó biến đi đâu rồi?"

Trong tầm nhìn của Tiên Đế, toàn bộ vùng đất phía dưới vốn dĩ là Thanh Vân Tông và vùng phụ cận, bỗng nhiên trở nên nhòe đi, rồi hoàn toàn biến mất. Ở đó bây giờ chỉ còn lại một khoảng hư vô trống rỗng, không có ánh sáng, không có âm thanh, không có cả quy luật nhân quả. Cứ như thể vùng đất ấy chưa từng tồn tại trên đời.

Lão điên cuồng vung tay, liên tiếp giáng xuống hàng vạn đạo thần lôi, nhưng tất cả đều xuyên qua khoảng hư vô đó mà không để lại bất cứ dấu vết nào.

"Ẩn giấu thiên cơ? Xóa bỏ sự hiện diện trong dòng thời gian?" Giọng nói của Tiên Đế run rẩy. "Đây là thủ đoạn của hạng đại năng nào? Chẳng lẽ… chẳng lẽ có vị Thần Nông Thượng Cổ nào chưa chết?"

Trong khi vị Tiên Đế kia đang hoài nghi nhân sinh trên trời cao, thì bên dưới màng bảo vệ "vỏ dưa", cuộc sống vẫn diễn ra vô cùng thư thái.

Lý Trưởng lão hé một con mắt ra, rồi cả hai con mắt, lão nghẹn họng nhìn lên bầu trời. Bầu trời không còn những vết nứt đen ngòm hay lửa cháy nữa, mà là một màu xanh dịu nhẹ, lốm đốm những vệt trắng như mây, nhưng thực chất đó là hoa văn trên vỏ quả dưa hấu mà Diệp Phi vừa "treo" lên.

Nhiệt độ trong thung lũng đột nhiên trở nên cực kỳ mát mẻ, dễ chịu. Những cây cải bắp, hành lá, cà chua vốn hơi héo vì nóng giờ đây lại vươn mình xanh tốt, linh khí xung quanh thậm chí còn tinh khiết hơn cả lúc trước.

"Chúng ta… chưa chết?" Lý Trưởng lão lẩm bẩm, rồi lão nhìn sang Diệp Phi.

Diệp Phi đang cầm một miếng dưa hấu đỏ mọng, đưa cho Tô Thanh Tuyết: "Nào, ăn đi cho mát. Cô nhìn kìa, tôi bảo mà, che cái màng này lên một cái là thời tiết dịu ngay. Mấy cái 'nắng nôi' bên ngoài không lọt vào đây được đâu."

Tô Thanh Tuyết run run đón lấy miếng dưa. Nàng cảm nhận được bên trong miếng dưa này chứa đựng tinh túy của cả một đạo tắc không gian. Một miếng cắn xuống, có lẽ sẽ giúp nàng ngộ ra "Đại Đạo Quy Nhất" trong truyền thuyết. Nàng ngước nhìn lớp màng màu xanh bao phủ cả chân trời, lắp bắp hỏi:

"Diệp… Diệp lão đệ, cái này… là vỏ dưa hấu?"

Diệp Phi cười hề hề: "Thì đúng là vỏ dưa mà. Cái giống dưa này tôi trồng kỹ lắm, vỏ dày chắc chắn, dùng để che nắng che mưa là nhất. Mà cô yên tâm, tôi dùng kỹ thuật đặc biệt rồi, người bên ngoài nhìn vào chỉ thấy tối thui thôi, không ai vào đây phá phách hay trộm dưa được đâu."

Lý Trưởng lão suýt thì quỳ sụp xuống đất mà lạy.

"Người bên ngoài nhìn vào chỉ thấy tối thui?" Lão điên cuồng não bổ. "Đó là 'Thái Cực Hỗn Độn Trận'! Là biến có thành không, biến thật thành giả! Tiền bối không chỉ muốn che nắng, Ngài là đang đem cả một phần của thế giới giấu vào trong một quả dưa hấu! Tiên Đế dùng cả đời cũng đừng hòng tìm thấy chúng ta!"

Lý Trưởng lão nhìn miếng vỏ dưa mỏng manh đang bảo vệ tính mạng của hàng vạn đệ tử Thanh Vân Tông bên ngoài thung lũng, rồi lại nhìn Diệp Phi đang thản nhiên ăn dưa, trong lòng lão chỉ còn lại một sự tôn sùng mù quáng.

Diệp Phi thấy Lý Trưởng lão nhìn mình trân trối, liền đưa một miếng dưa khác ra: "Lý lão ca, cũng làm miếng cho hạ hỏa đi. Đứng đó ngẩn người ra làm gì, tí nữa còn phải giúp tôi nhóm lửa nấu cơm đấy. Nay có món mầm đậu nành xào, ngon lắm."

Lý Trưởng lão đón lấy miếng dưa bằng cả hai tay, run rẩy như đón lấy một món Thần khí. Lão vừa cắn một miếng, một luồng sức mạnh khủng khiếp lập tức nổ tung trong cơ thể, khiến tu vi vốn đang kẹt ở đỉnh phong Nguyên Anh của lão bỗng chốc… vỡ nát.

Không phải là phế bỏ, mà là "Tái sinh".

Hóa Thần cảnh!

Lý Trưởng lão đờ người ra, nước mắt dàn dụa. Lão chỉ ăn một miếng dưa của "em trai" mình trồng, mà liền đột phá đại cảnh giới vốn cần hàng nghìn năm khổ luyện.

"Trời ơi… ơn tái tạo của Tiền bối, lão Lý này kiếp này làm trâu làm ngựa cũng không trả hết!" Lý Trưởng lão gào lên trong lòng, nhưng ngoài mặt chỉ dám nói: "Dưa… dưa ngon lắm!"

Bên ngoài màng bảo vệ, vị Tiên Đế kia sau một hồi tấn công vô vọng, bắt đầu cảm thấy lo sợ. Lão phát hiện ra linh lực của mình đang bị hút đi một cách kỳ lạ. Mỗi đạo tấn công đánh vào khoảng không đó đều như ném đá xuống biển, thậm chí còn khiến cho khoảng hư vô kia càng thêm kiên cố.

"Không thể nào… chẳng lẽ nơi này có liên quan đến vị diện cấp cao hơn?" Lão nghiến răng, nhìn cái "lỗ hổng" kỳ lạ giữa Đông Hoang. Cuối cùng, vì lo sợ Thiên Địa Huyết Tế kết thúc mà mình chưa thu hoạch đủ sinh mệnh lực ở nơi khác, lão đành hừ lạnh một tiếng rồi quay đi tìm mục tiêu khác dễ xơi hơn.

Thế là, giữa lúc cả Thương Lam Giới đang rơi vào tận thế, có một "quả dưa hấu khổng lồ" tàng hình đã che chở cho Thanh Vân Tông bình yên vô sự.

Bên trong "vỏ dưa", Diệp Phi đang vừa ăn dưa vừa ném hạt xuống đất.

"Nhị Cẩu, không được ăn hạt, hạt để dành năm sau gieo tiếp. Giống này tốt, phải nhân rộng ra."

Nhị Cẩu rên hừ hừ, tỏ vẻ khinh thường cái hạt dưa, nhưng thực chất trong mắt nó, cái hạt dưa đó chính là "Tế bào thế giới", chỉ cần gieo xuống là có thể sinh ra một phương tiểu thế giới mới.

Tô Thanh Tuyết nhìn Diệp Phi, nhìn Nhị Cẩu, rồi nhìn xuống miếng dưa đỏ mọng trong tay. Nàng chợt nhận ra, thế giới ngoài kia có sụp đổ hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa. Miễn là ở đây, bên cạnh cái "tên nông dân" ngốc nghếch này, nàng thấy bình yên hơn bất cứ cung điện rực rỡ nào trên Thượng Giới.

"Diệp Phi." Nàng khẽ gọi.

"Hử?" Diệp Phi ngẩng đầu lên, hạt dưa vẫn dính trên khóe miệng.

"Dưa… thực sự rất ngọt."

Diệp Phi cười rạng rỡ: "Tất nhiên rồi! Rau dưa tôi trồng, không ngọt không lấy tiền mà!"

Hắn không biết rằng, lúc này ở bên ngoài màng bảo vệ, cả một đế quốc tu tiên vừa mới bị san bằng thành bình địa. Và cái màng "vỏ dưa" mà hắn dùng để "chống muỗi" và "che nắng" đó, vừa mới đi vào sử sách của Thương Lam Giới như một thần tích nghìn năm có một, với cái tên: "Bích Lân Tuyệt Thế Chướng".

Ngày hôm đó, cả thế giới biến mất trong mắt kẻ thù, nhưng lại mở ra một bữa tiệc linh thực đầy hương vị bên trong vườn rau của kẻ lười biếng nhất Tiên giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8