Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 185: ** Kẻ thù đi lạc trong \”Vũ trụ dưa hấu\”
**CHƯƠNG 185: KẺ THÙ ĐI LẠC TRONG "VŨ TRỤ DƯA HẤU"**
Trong khi Thương Lam Giới đang rung chuyển bởi những dư chấn của Đại Kiếp Luân Hồi, tại một góc thung lũng hẻo lánh của Thanh Vân Tông, bầu không khí lại yên bình đến mức kỳ quái.
Bên ngoài, bầu trời rực lên một màu đỏ máu, những vết nứt không gian như những con quái vật tham lam chực chờ nuốt chửng vạn vật. Thế nhưng, chỉ cách đó một tầng màng mỏng manh màu xanh sẫm – cái mà Diệp Phi gọi là "màn chắn chống bụi" – thì trời cao vẫn xanh ngắt, gió thổi nhè nhẹ mang theo mùi thơm mát của hoa cỏ và đất ẩm.
Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế dựa làm bằng mây, tay cầm nửa quả dưa hấu to bằng cái vại, xúc một thìa lớn đưa vào miệng.
"Rắc!"
Vị ngọt thanh mát bùng nổ, thấm vào từng lỗ chân lông, xua tan cái nóng hầm hập của những đợt linh hỏa đang tàn phá thế giới ngoài kia. Hắn thỏa mãn nheo mắt, sau đó theo thói quen, "phì" một cái, một búng hạt dưa đen bóng được phun ra, bay tung tóe xuống nền đất bên cạnh chân.
Hắn không biết rằng, ngay tại khoảnh khắc những hạt dưa đó rời khỏi miệng mình, không gian bên ngoài "Bích Lân Tuyệt Thế Chướng" đã xảy ra một sự biến đổi kinh hoàng.
Cách vườn rau không đầy mười dặm, một toán tu sĩ áo huyết bào đang lơ lửng giữa không trung. Kẻ cầm đầu là Huyết Linh Lão Tổ, một đại năng đạt đến Hóa Thần kỳ đỉnh phong của Huyết Sát Môn. Lão dẫn theo mười hai gã chấp pháp giả cường hãn, đang nỗ lực tìm cách đột phá vào vùng đất "kỳ lạ" này.
"Lão tổ, nơi này thật kỳ quái!" Một tên đệ tử run rẩy báo cáo. "Chúng ta đã bay ba canh giờ rồi, nhưng nhìn từ xa vẫn thấy cái màng xanh đó, mà bay mãi vẫn không tới gần được. Dường như… không gian ở đây đã bị kéo dài vô tận."
Huyết Linh Lão Tổ híp đôi mắt già nua đỏ quạch lại, lạnh lùng quát: "Hừ, chỉ là một chút thủ đoạn che mắt người của tên tu sĩ ẩn cư kia thôi. Thanh Vân Tông này chắc chắn đang giấu một kiện Tiên khí tuyệt thế có thể chống lại Đại Kiếp. Nếu chiếm được nó, chúng ta sẽ không cần hiến tế sinh mạng đệ tử để vượt qua huyết tế nữa. Tất cả nghe lệnh, dùng Huyết Phách Trận, đánh nát không gian này cho ta!"
Mười ba luồng hào quang máu sắc lẹm xé toạc mây mù, lao thẳng về phía màn chắn màu xanh. Thế nhưng, ngay khi đòn tấn công chuẩn bị chạm tới đích, một sự kiện vô lý đã xảy ra.
Một loạt "thiên thạch" màu đen tuyền, bóng loáng như hắc kim, từ bên trong màng chắn bay ra. Chúng trông không giống pháp bảo, cũng chẳng giống linh kỹ, mà chỉ là những vật thể nhỏ bé, thon dài, nhẵn thín.
"Cái gì thế kia?" Huyết Linh Lão Tổ ngẩn người.
Đó chính là những hạt dưa hấu mà Diệp Phi vừa mới phun ra.
Trong mắt Diệp Phi, đó là rác thải hữu cơ cần được xử lý để làm phân bón. Nhưng dưới sự gia trì của "Hệ Thống Thần Nông Bất Tử" và tu vi thực sự đã vượt xa cảnh giới con người của hắn, mỗi hạt dưa khi rời khỏi tay (hoặc miệng) Diệp Phi đều mang theo một đạo "Thế giới quy tắc" hoàn chỉnh.
"Bùm! Bùm! Bùm!"
Mười hai hạt dưa bay xuyên qua luồng huyết quang của Huyết Sát Môn như thể xuyên qua bọt xà phòng. Ngay khi chúng va chạm với không gian nơi toán tu sĩ đang đứng, trần gian bỗng chốc đảo lộn.
Huyết Linh Lão Tổ cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến. Khi lão mở mắt ra lần nữa, lão thấy mình không còn ở Đông Hoang, cũng không còn ở trong vòng vây của môn đồ. Lão đang đứng… giữa một vũ trụ đen kịt.
Không, không hoàn toàn là vũ trụ.
Phía trên đầu lão là một vòm trời cong cong rực rỡ sắc đỏ. Sắc đỏ đó không phải màu của máu, mà là một màu đỏ mọng, chứa đầy linh khí thuần khiết đến mức hóa lỏng thành những đại dương mênh mông. Và rải rác xung quanh lão là những "vệ tinh" khổng lồ màu đen tuyền, bóng loáng, trông giống hệt… những hạt dưa hấu phóng đại cả tỷ lần.
"Đây là đâu? Ảo thuật? Là ảo thuật cấp bậc nào?" Huyết Linh Lão Tổ gầm lên, lão vận chuyển toàn bộ tu vi Hóa Thần kỳ, vung huyết kiếm chém mạnh vào không gian.
Kiếm quang dài hàng nghìn trượng chém vào một hạt dưa gần nhất.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm vang lên rền trời. Hạt dưa hấu đen bóng không hề trầy xước, ngược lại, phản lực khủng khiếp đánh ngược lại khiến cánh tay Huyết Linh Lão Tổ nát bấy, huyết kiếm gãy làm đôi.
"Không thể nào! Một khối vật chất đen này lại cứng hơn cả Vạn Năm Huyết Thiết sao?"
Lão tổ hoảng sợ tột độ. Lão cố gắng bay thoát khỏi vùng không gian này, nhưng dù lão có thi triển "Huyết Độn Thuật" đến mức đốt cháy cả thọ nguyên, lão vẫn chỉ thấy mình bay vòng quanh những hạt đen khổng lồ kia.
Thực chất, lão và mười hai tên đệ tử đã bị nhốt vào trong "Thế giới hạt dưa". Một hạt dưa rơi ra ngoài, hình thành một tiểu không gian cô lập. Bên trong một giây ở ngoài đời thực, bên trong thế giới này có thể là nghìn năm.
Tên đệ tử chấp pháp của Huyết Sát Môn tuyệt vọng gào khóc: "Lão tổ! Nhìn xem, dưới chân chúng ta là cái gì!"
Huyết Linh Lão Tổ cúi đầu nhìn xuống. Dưới lớp "đất đỏ" rực rỡ và thơm ngọt kia, là những sợi gân trắng khổng lồ chạy dọc ngang như những dãy núi Himalaya. Đó là sợi xơ của quả dưa hấu. Đối với những tu sĩ này, chúng chẳng khác nào những xiềng xích của Thần Linh, mỗi sợi gân đều chứa đựng đạo tắc "Giam cầm" tuyệt đối.
Họ đang ở trong một "Vũ trụ dưa hấu" đích thực. Ở đây, quy tắc tu tiên thông thường bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Họ muốn thi triển hỏa diệm? Không khí nồng nặc linh khí thủy hệ của dưa hấu sẽ dập tắt nó ngay lập tức. Họ muốn độn thổ? Những hạt dưa cứng hơn kim cương sẽ chặn đứng đường đi.
Cứ thế, mười ba cường giả vang danh một phương bị mắc kẹt giữa những khối vật thể đen và biển đỏ mọng nước. Họ giống như những con kiến nhỏ bé lạc vào một bãi rác thải sau bữa ăn của một vị Thượng Cổ Thần Linh.
Trong khi đó, ở vườn rau, Nhị Cẩu bỗng nhiên sủa lên hai tiếng: "Gâu! Gâu!"
Nó nghiêng đầu nhìn qua lớp màng chắn, đôi mắt chó vàng nhạt ánh lên một tia giễu cợt. Nó thấy mười ba hạt dưa đang lơ lửng trên không trung bên ngoài, bên trong mỗi hạt dưa nhỏ xíu là mười ba linh hồn đang điên cuồng gào thét nhưng không có lấy một chút âm thanh nào lọt ra ngoài.
Đối với Nhị Cẩu, kẻ thù tìm đến mà dẫm nát cỏ của nó thì mới là chuyện lớn, còn loại sâu bọ bị nhốt trong hạt dưa này, nó lười chẳng buồn động vào chân sau.
Diệp Phi lau miệng, nhìn sang Nhị Cẩu rồi xua tay: "Nhị Cẩu, mày lại nhìn cái gì thế? Tao đã bảo rồi, mấy cái hạt dưa đấy phun ra cho nó làm phân bón, đừng có thèm thuồng. Muốn ăn thì tao để lại cho một miếng thịt dưa."
Dứt lời, Diệp Phi lấy chiếc cuốc gỉ ra, khều khều đống hạt dưa dưới đất: "Haiz, linh khí ở cái chỗ này càng ngày càng kỳ lạ. Phun hạt dưa ra mà nó cũng bay lơ lửng không chịu rơi xuống đất ngay. Chắc là do bão từ hay gì đó rồi. Để tao giúp tụi mày hạ cánh."
Diệp Phi giơ cuốc lên, nhắm thẳng về hướng màng chắn không gian mà "gõ" nhẹ một cái xuống mặt đất.
"Cộp!"
Một tiếng động khô khốc vang lên. Ở ngoài kia, mười ba hạt dưa đang lơ lửng bỗng dưng như bị một áp lực nghìn trùng từ trên trời giáng xuống.
Bên trong thế giới hạt dưa, Huyết Linh Lão Tổ đang tuyệt vọng bỗng thấy bầu trời rực đỏ sụp đổ. Một chiếc "cuốc" khổng lồ, to lớn đến mức che lấp cả thiên hà, từ hư không giáng xuống.
"Aaaaa! Tiên Nhân tha mạng!"
Lão tổ chỉ kịp thét lên một tiếng cuối cùng trước khi cả "Vũ trụ dưa hấu" của lão bị nghiền nát thành bụi cám. Mười ba vị cường giả, bao gồm cả một vị Hóa Thần kỳ, thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy mặt "kẻ thù" đã tan biến thành những đốm linh khí tinh khiết nhất, bị nghiền vào trong bùn đất phía dưới màng chắn.
Diệp Phi hài lòng nhìn đống hạt dưa đã được cuốc sâu xuống đất: "Đấy, phải nằm sâu dưới đất thì sang năm mới mọc thành cây mới được. Nhị Cẩu, lấy xô nước cam lộ ra đây cho tao, tưới lên một chút cho nó chắc."
Tô Thanh Tuyết đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, dù nàng không thấy rõ cảnh tượng bên trong hạt dưa, nhưng nàng cảm nhận được mười ba luồng hơi thở cường đại của Huyết Sát Môn đột ngột biến mất tăm chỉ sau một cái phun hạt và một cái gõ cuốc của Diệp Phi.
Nàng khẽ nuốt nước miếng, đôi mắt nhìn quả dưa hấu còn lại trên bàn đầy e dè.
"Diệp… Diệp sư đệ, hạt dưa này… quả thực có thể dùng làm phân bón sao?"
Diệp Phi gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy chuyên nghiệp: "Tất nhiên rồi chị Tuyết. Dưa này tôi nuôi bằng nước cam lộ, vỏ làm khiên, hạt làm phân, thịt để giải khát. Thứ này gọi là tuần hoàn sinh học cao cấp đấy. Có điều cái lũ sâu bọ bên ngoài dạo này hay lởn vởn quanh vườn tôi quá, chắc mùi dưa thơm nên bọn nó thèm. Phải cẩn thận, không chúng nó phá hỏng vụ mùa thì tiêu."
Tô Thanh Tuyết cười khổ. Sâu bọ? Những đại năng Hóa Thần kỳ có thể dẫm nát một tông môn, trong mắt hắn chỉ là "sâu bọ thèm dưa"?
Nàng nhìn ra phía xa, nơi Đại Kiếp đang tàn phá điên cuồng. Ở nơi đó, hàng vạn tu sĩ đang phải tranh đấu vì từng chút linh khí để sống sót. Còn ở đây, người đàn ông này đang dùng những thứ có thể nghiền nát đại năng để làm "phân bón".
Đúng lúc này, từ dưới đất, nơi Diệp Phi vừa cuốc đống hạt dưa xuống, một mầm non xanh biếc trồi lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Mầm non này không giống mầm dưa thông thường, nó lấp lánh ánh vàng, tán lá xòe ra hình thanh kiếm, khí tức sắc bén lan tỏa khắp nơi.
Diệp Phi ngạc nhiên: "Ơ? Sao mới tưới nước đã nảy mầm nhanh thế này? Lại còn ra hình thanh kiếm? Chắc tại gần đây tôi hay để cái liềm ở góc này nên nó lây ám khí chăng?"
Lý Trưởng Lão từ phía căn nhà lá chạy ra, vừa chạy vừa gào: "Diệp lão đệ! Thần tích! Thần tích lại xuất hiện rồi! Ta vừa nhìn thấy mười ba vì sao đỏ rụng xuống vườn rau của ngươi! Đó chắc chắn là thiên tinh giáng thế, báo hiệu ngươi sắp luyện thành tuyệt thế thần đan!"
Diệp Phi thở dài, xoa thái dương: "Lý lão à, ông bớt đọc truyện tiên hiệp lại đi. Thiên tinh cái gì, tôi vừa mới chôn mấy cái hạt dưa thôi mà. Ông lại bắt đầu 'não bổ' rồi đấy."
Lý Trưởng Lão chạy tới, nhìn thấy cái mầm xanh hình kiếm thì quỳ sụp xuống, râu tóc dựng ngược vì kinh ngạc: "Trời ơi! Đây không phải mầm dưa! Đây là… Kiếm Ý Chủng Tử! Mỗi chiếc lá đều chứa đựng kiếm ý tối cao! Diệp lão đệ, ngươi lại nói dối ta, ngươi định dùng dưa hấu để trồng ra một rừng kiếm tiên có đúng không?"
Diệp Phi cạn lời, quay sang Nhị Cẩu: "Nhị Cẩu, dắt lão Lý đi uống nước cho tỉnh táo đi. Tao thấy lão dạo này thiếu nước nên sinh ra ảo giác nặng rồi."
Nhị Cẩu lững thững đi tới, ngậm lấy vạt áo Lý Trưởng Lão lôi đi xềnh xệch.
Diệp Phi nhìn cái mầm kiếm dưa hấu, lẩm bẩm: "Cái loại dưa này trông có vẻ nguy hiểm, ngộ nhỡ nó lớn lên nó chém trúng mình thì sao? Có khi mình nên xây thêm một cái hầm trú ẩn bằng sắt nữa dưới này cho an toàn. Cẩn thận vẫn là trên hết."
Hắn nhấc cuốc lên, bắt đầu đào một cái hố sâu thêm hai trăm mét cạnh gốc mầm. Trong lòng hắn vẫn đang tính toán: Nếu Đại Kiếp đến, hắn sẽ trốn dưới này 100 năm. Đợi khi thiên hạ đánh nhau chán chê, hắn lại bò lên trồng cải bắp.
Kẻ địch? Huyết Sát Môn? Tiên Đế? Đối với Diệp Phi, chẳng có gì quan trọng bằng việc bảo vệ luống rau không bị chim mổ và đảm bảo dưa hấu mùa sau sẽ ngọt hơn mùa này.
Ở bên ngoài "Vũ trụ dưa hấu" vừa bị hủy diệt, linh khí của mười ba đại năng tan ra đang không ngừng được rễ của các loại cây trong vườn hấp thụ. Đống rau cải ở góc vườn bỗng nhiên nở hoa tím rực, mỗi cánh hoa mỏng manh giờ đây nặng nề như một tòa đại sơn.
Bọn chúng lặng lẽ tiến hóa, chờ đợi một kẻ "sâu bọ" tiếp theo dũng cảm xông vào làm phân bón.
Còn Diệp Phi, hắn vẫn miệt mài cuốc đất, cái bóng đổ dài dưới ánh nắng vàng vọt, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm bài đồng dao về việc… tưới nước bón phân cho cà chua nhanh chín.
Đại Kiếp bên ngoài? Đó là chuyện của người khác. Ở đây, chỉ có dưa hấu và sự "cẩn thận" đến mức cực đoan của một tên nông dân muốn sống đời trường sinh.