Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 186: ** Diệp Phi quyết định ra tay một lần duy nhất
**CHƯƠNG 186: DIỆP PHI QUYẾT ĐỊNH RA TAY MỘT LẦN DUY NHẤT**
Bầu trời phía trên Thanh Vân Tông lúc này không còn là màu xanh biếc thường nhật. Một màng đỏ sẫm như máu loãng bao trùm lấy vạn dặm sơn hà, cuồn cuộn những luồng hắc khí tử vong. Tiếng sấm rền vang không phải từ mây đen, mà là từ sự rạn nứt của quy tắc thiên địa.
Đại Kiếp Luân Hồi đã chính thức giáng lâm.
Tại dược viên ngoại môn, không gian vẫn tĩnh lặng một cách kỳ quái. Những luống rau cải bắp, những giàn cà chua và mấy gốc hành lá của Diệp Phi vẫn xanh mướt, hơi sương lờ mờ bao phủ như một thế giới hoàn toàn tách biệt với cơn ác mộng bên ngoài. Tuy nhiên, Diệp Phi biết rõ, lớp "vỏ bọc" này sắp không chịu nổi nữa rồi.
"Rắc!"
Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía hàng rào tre. Diệp Phi đang ngồi trên ghế mây bỗng khựng lại, đôi mắt nheo nheo nhìn về phía ranh giới trận pháp. Một khe nứt không gian đen ngòm vừa xẹt qua, chém đứt một góc của chiếc lá bắp cải mà hắn dày công chăm bón suốt ba tháng qua.
Diệp Phi hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng.
"Nhị Cẩu…" Hắn trầm giọng gọi.
Nhị Cẩu đang nằm bò ra đất, giả chết như thường lệ, vừa nghe tiếng chủ nhân gọi liền dựng đứng hai cái tai gầy gò lên, cái đuôi cụt ngủn ngoáy liên hồi. Nó cảm nhận được, "đại ma vương" của nó đang không vui. Mà mỗi khi Diệp Phi không vui, thường sẽ có kẻ phải biến mất khỏi bản đồ thế gian.
"Đám người bên ngoài đánh nhau kiểu gì mà để bụi bay cả vào vườn rau của ta?" Diệp Phi lẩm bẩm, vẻ mặt đầy sự khó chịu. "Đã thế còn làm hỏng lá bắp cải. Ngươi có biết bắp cải năm nay khó trồng thế nào không? Độ ẩm thiếu, linh khí hỗn loạn, ta phải thức đêm tưới nước mới được như vậy…"
Phía xa trên không trung, những luồng hào quang rực rỡ của các đại năng đang va chạm vào nhau. Tô Thanh Tuyết, lúc này toàn thân đẫm máu, thanh trường kiếm trên tay đã sứt mẻ nhiều chỗ, đang cùng Lý Trưởng Lão và các trưởng lão khác của Thanh Vân Tông liều chết chống đỡ đòn tấn công từ quân đoàn của vị Tiên Đế hạ phàm.
Tiên Đế kia đứng trên chín tầng mây, đôi mắt lạnh lùng như nhìn sâu vào chúng sinh như nhìn một bầy kiến cỏ. Hắn vừa vung tay, một luồng "Thiên Hỏa" cuồn cuộn đổ xuống, muốn thiêu rụi toàn bộ Thanh Vân Tông để ép "vị đại năng ẩn thế" phải lộ diện.
"Tiền bối… người thật sự không ra tay sao?" Tô Thanh Tuyết quỳ một gối trên không, tầm mắt hướng về phía thung lũng hẻo lánh của Diệp Phi, trong lòng đầy tuyệt vọng.
Ở dưới thung lũng, Diệp Phi rút một quẻ bói ra xem.
"Hạ hạ quẻ… Hung!"
Hắn tặc lưỡi. Theo tôn chỉ Cẩu đạo của hắn, lúc này tốt nhất là chui xuống hầm trú ẩn sâu 1000 mét đã đào sẵn, sau đó dùng 108 lớp trận pháp bọc kín lại, mặc kệ sự đời. Nhưng hắn liếc nhìn lại cái lá bắp cải bị sứt một miếng, rồi lại nhìn cái bình tưới nước màu xanh cũ kỹ đặt bên cạnh.
Hệ thống trong đầu hắn vang lên một tiếng "Đinh" khô khốc:
*【Nhiệm vụ đột xuất: "Dập lửa cứu rau". Nếu linh thực bị phá hủy quá 10%, ký chủ sẽ bị trừ 100.000 năm tuổi thọ và tước bỏ danh hiệu "Thần Nông Cẩn Thận".】*
Diệp Phi bật dậy như lò xo, mặt biến sắc: "Tước danh hiệu thì thôi đi, nhưng trừ tuổi thọ là phạm vào vảy ngược của ta rồi! Muốn mạng của ta sao? Được, các ngươi đã không cho ta trồng rau yên ổn, vậy đừng trách ta dùng 'biện pháp mạnh'!"
Hắn lạch bạch chạy tới góc vườn, xách chiếc bình tưới nước lên. Chiếc bình này trông bình thường vô cùng, vỏ ngoài còn bám chút rêu xanh, nhưng bên trong chứa đầy nước Cam Lộ — thứ nước có thể khiến người chết sống lại, giúp phàm nhân hóa thần ngay lập tức.
"Nhị Cẩu, giữ nhà cho cẩn thận. Bất kỳ thứ gì không phải con người mà dám bước vào đây, cứ việc cắn nát cho ta."
Nhị Cẩu nhe răng, một luồng hung uy của Thần Thú Thôn Phệ thoáng hiện rồi biến mất. Nó hiểu, hôm nay ông chủ muốn đi "dọn dẹp" một chút.
Diệp Phi đội chiếc nón lá sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt. Hắn bước một bước ra khỏi hàng rào tre.
Khoảnh khắc chân hắn chạm vào không gian bên ngoài vườn rau, một sự biến đổi rùng mình xảy ra. Thay vì bay lên hay dùng phi kiếm, Diệp Phi cứ thế đi bộ. Đúng vậy, là đi bộ trên hư không như thể có những bậc thang tàng hình bên dưới.
Hắn đi rất chậm, dáng vẻ hơi lom khom của một nông dân lão luyện, một tay cầm bình tưới, một tay chắp sau lưng.
Trên bầu trời, vị Tiên Đế đang chuẩn bị tung ra đòn kết liễu thì bỗng khựng lại. Hắn cảm giác được một hơi thở cực kỳ mờ nhạt, mờ nhạt đến mức nếu không chú ý sẽ tưởng đó là hạt bụi, nhưng hạt bụi này lại đang khiến linh giác của một vị Đế cảnh như hắn phát ra tiếng báo động chói tai.
"Kẻ nào?" Tiên Đế quát lớn, âm thanh chấn động vạn dặm.
Mọi ánh mắt của tu sĩ phe địch lẫn phe ta đều đổ dồn về phía thung lũng. Họ thấy một bóng người nhỏ bé, đội nón lá, mặc áo vải thô, đang thong dong đi lên trời cao.
Tô Thanh Tuyết trợn tròn mắt: "Diệp đạo hữu? Huynh làm gì vậy? Mau chạy đi!"
Lý Trưởng Lão thì run cầm cập, môi lắp bắp: "Đến… đến rồi! Cuối cùng tiền bối cũng ra tay rồi! Các ngươi xong đời rồi, dám làm phiền lúc lão đệ nhà ta đang ủ phân, các ngươi có mười cái mạng cũng không đủ đền!"
Diệp Phi không nghe thấy (hoặc vờ như không nghe thấy). Hắn lúc này đang lẩm bẩm trong đầu: *Phải chú ý tiết chế sức mạnh, không được để lộ tu vi thật, không được để ai thấy mặt, và quan trọng nhất là phải nhanh chóng quay về trước khi ấm trà kịp nguội.*
Hắn dừng lại ở độ cao ngang hàng với Tiên Đế, cách đối phương khoảng một dặm. Đây là khoảng cách an toàn nhất mà hắn đã tính toán để có thể bỏ chạy nếu có biến.
"Vị đạo hữu này…" Diệp Phi lên tiếng, giọng khàn khàn vì đã lâu không nói chuyện với người lạ. "Ngươi đánh nhau thì cứ đánh, nhưng tại sao lại phun lửa xuống vườn của ta? Ngươi có biết khói bụi làm ảnh hưởng đến quá trình quang hợp của thực vật không?"
Cả chiến trường im bặt.
Tiên Đế ngẩn người ra mất ba giây, sau đó cười lên ha hả, tiếng cười chứa đầy sự khinh miệt: "Quang hợp? Thực vật? Ngươi chính là kẻ ẩn thân ở đây sao? Một tên nông phu Luyện Khí tầng 3? Thương Lam Giới này thật sự hết người rồi sao?"
Hắn vung tay, một luồng hỏa long dài hàng ngàn trượng rống lên, lao thẳng về phía Diệp Phi. Hỏa long này đi tới đâu, không gian sụp đổ tới đó, sức nóng đủ để bốc hơi cả một đại dương.
Diệp Phi đứng đó, thở dài một tiếng.
"Quả nhiên là nói lý lẽ không xong."
Hắn nâng chiếc bình tưới nước lên, cổ tay khẽ rung.
"Tưới nước cho dịu bớt nào."
Diệp Phi nghiêng bình. Một dòng nước nhỏ, trong vắt như pha lê, từ vòi bình tưới chảy ra. Trông nó mỏng manh như một sợi chỉ bạc, lặng lẽ rơi vào không trung.
Nhưng, ngay khi giọt nước đầu tiên chạm vào ngọn lửa của hỏa long, một cảnh tượng không tưởng đã diễn ra.
"Xèo…"
Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, không có dư chấn kinh hồn. Ngọn hỏa long hung ác kia, khi chạm vào sợi chỉ bạc của Diệp Phi, liền lập tức tắt ngúm như một que diêm bị nhúng vào lu nước. Chưa dừng lại ở đó, dòng nước Cam Lộ bắt đầu lan tỏa, biến thành một cơn mưa bụi li ti bao phủ khắp bầu trời.
"Hả? Cái gì thế này?" Tiên Đế biến sắc. Hắn phát hiện ra pháp tắc hỏa hệ của mình hoàn toàn bị đóng băng. Không phải bị dập tắt, mà là bị một loại quy tắc cao cấp hơn "xóa sổ".
Cơn mưa bụi chạm vào các tu sĩ phe địch. Những kẻ đang hung hãn gào thét bỗng nhiên khựng lại. Linh lực trong người bọn chúng bị khóa chặt, thậm chí vũ khí trên tay bắt đầu gỉ sét và tan chảy như kem dưới ánh mặt trời.
"A! Da của ta! Tu vi của ta!"
Hàng vạn tu sĩ rơi lả tả từ trên không trung xuống đất như mưa rào, nhưng điều kỳ lạ là khi chạm đất, họ không hề bị thương mà lại bị một đám dây leo từ dưới đất mọc lên trói chặt lại như những đòn bánh tét.
Diệp Phi cầm bình tưới, điềm nhiên bước tiếp thêm một bước. Lần này, hắn đã áp sát Tiên Đế.
Vị Tiên Đế hoàng kim kia lúc này không còn vẻ kiêu ngạo nữa, khuôn mặt hắn trắng bệch, toàn thân run rẩy. Hắn nhận ra, kẻ đứng trước mặt mình không phải là nông phu, mà là một thực thể gì đó vượt xa khỏi hiểu biết của hắn. Khí tức của Diệp Phi vẫn là Luyện Khí tầng 3, nhưng trong mắt Tiên Đế, đó là cái "Luyện Khí tầng 3" của cả một vũ trụ đang ép xuống.
"Tiền bối… xin hãy thứ tội…" Tiên Đế run giọng, định quỳ xuống.
"Thứ tội cái gì? Ngươi làm hỏng bắp cải của ta rồi." Diệp Phi lẩm bẩm. Hắn không dùng pháp thuật, mà đơn giản là… vung tay tát một cái.
Cái tát này rất chậm, thậm chí trẻ con cũng thấy rõ quỹ đạo của nó. Nhưng Tiên Đế lại thấy như thể tám hướng mười phương đều bị phong tỏa, thiên địa hóa thành một bàn tay khổng lồ tát vào mặt mình.
"Bốp!"
Vị Tiên Đế oai phong lẫm liệt bị đánh bay ra xa hàng vạn dặm, đâm xuyên qua mười mấy ngọn núi rồi cắm đầu xuống một bãi bùn lầy, bất tỉnh nhân sự.
Bầu trời màu máu lập tức tan biến. Mây đen rút sạch. Ánh nắng mặt trời dịu dàng chiếu xuống Thanh Vân Tông.
Toàn bộ chiến trường lặng ngắt như tờ. Những tu sĩ Thanh Vân Tông, bao gồm cả Tô Thanh Tuyết, đều đứng ngây dại như những bức tượng đá. Họ vừa chứng kiến cái gì? Một vị Tiên Đế, người có thể bóp nát cả một tinh cầu, vừa bị một tên nông phu cầm bình nước tát bay như một con ruồi?
Diệp Phi nhìn quanh một vòng, thấy bụi bặm trên bầu trời đã lắng xuống, linh khí đã ổn định lại, gật đầu hài lòng.
"Cái bình tưới này dùng cũng tạm, lần sau phải chế thêm cái vòi xịt phun sương mới được."
Hắn xoay người, lại đi bộ lững thững trở về hướng thung lũng của mình. Trong suốt quá trình, hắn chưa bao giờ ngẩng mặt lên quá cao, vẫn là cái vẻ cẩn thận, sợ sệt như cũ.
Khi hắn đi ngang qua Tô Thanh Tuyết đang lơ lửng giữa chừng, cô run run lên tiếng: "Diệp… Diệp Phi… Huynh…"
Diệp Phi khựng lại, kéo thấp nón lá xuống thêm một chút, giọng bình thản: "Hết khói rồi đấy, về nấu cơm đi. Đừng đứng đây hít bụi nữa, không tốt cho da đâu."
Nói xong, hắn biến mất trong làn sương mù bao quanh dược viên.
Chỉ mười nhịp thở sau khi Diệp Phi vào nhà, hàng rào tre đóng lại.
Nhị Cẩu nhìn chủ nhân vứt cái bình tưới nước vào góc, bèn tiến lại gần, sủa "Gâu gâu" hai tiếng vẻ nịnh hót.
Diệp Phi ngồi bệt xuống ghế, tay ôm ngực, mặt cắt không còn một giọt máu: "Má nó, đáng sợ quá! Suýt chút nữa là bị cái gã mặc áo vàng kia nhìn thấu rồi. Hắn mạnh thật đấy, ta phải dùng đến một phần mười vạn sức mạnh mới đẩy lui được cái tát đó. Nhị Cẩu, chúng ta phải dời nhà thôi, chỗ này không an toàn nữa rồi!"
Nhị Cẩu: "…" (Nó nhìn chủ nhân với ánh mắt đầy sự khinh thường. Một phần mười vạn sức mạnh? Ngươi tát cho Tiên Đế gãy sạch răng rồi còn kêu mạnh?)
Nhưng Diệp Phi không quan tâm. Hắn đang bận rộn lấy mấy hạt dưa hấu mới nhất ra để "bói" hướng di cư.
"Lần này ra tay là phá hỏng kế hoạch cẩu nghìn năm của ta rồi. Chắc chắn giờ này cái tên Lý Trưởng Lão kia đang não bổ ra một bộ sử thi hào hùng nào đó cho xem. Phiền phức, quá phiền phức!"
Quả đúng như Diệp Phi dự đoán. Lúc này, tại quảng trường Thanh Vân Tông, Lý Trưởng Lão đang đứng trên bục cao, nước miếng văng tung tóe thuyết minh:
"Các ngươi thấy chưa? Thấy cái bình tưới đó chưa? Đó chính là 'Cửu Thiên Tịnh Thủy Bình'! Một giọt nước nặng bằng chín ngọn thái sơn! Diệp tiền bối vừa rồi thực chất đang thi triển 'Đại Biểu Tượng Vô Hình Công', mỗi bước đi đều là xới tung nhân quả của đại giới! Vị Tiên Đế kia chẳng qua là một con sâu trong mắt người thôi!"
Tô Thanh Tuyết nhìn về phía thung lũng sương mù mờ ảo, trái tim đập thình thịch. Cô chợt nhớ lại câu nói của Diệp Phi: "Đừng hít bụi nhiều, không tốt cho da đâu."
Cô lẩm bẩm: "Tiền bối… thật ra người đang quan tâm đến ta, hay là quan tâm đến mấy gốc rau của người hơn?"
Có lẽ cả đời cô cũng sẽ không biết được đáp án, bởi vì lúc này, "đại năng" trong miệng họ đang hì hục đào một cái hầm mới, sâu hẳn… ba nghìn mét dưới lòng đất cho chắc ăn.
Một lần ra tay duy nhất. Một cái tát trấn áp vạn cổ.
Và một tên nông dân vẫn đang đau lòng vì cái lá bắp cải bị sứt một miếng.
Tiên giới vẫn dậy sóng, nhưng trong vườn rau của Diệp Phi, tiếng dế kêu đêm nay dường như êm đềm hơn hẳn. Diệp Phi nằm trong căn hầm mới đào, đắp chăn bằng tơ tằm thượng hạng, miệng vẫn lẩm nhẩm: "Cẩu… nhất định phải cẩu… mai phải trồng thêm hành tây để đuổi khéo mấy người đó mới được."