Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 187: ** Thanh tẩy hư không bằng nước Cam Lộ

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:30:19 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 187: THANH TẨY HƯ KHÔNG BẰNG NƯỚC CAM LỘ**

Trời đất Đông Hoang vốn đang vào tiết thanh thu, vốn dĩ phải là mây trắng nắng hồng, nhưng lúc này, cả một vùng trời phía trên Thanh Vân Tông lại bị một màn sương đen kịt che khuất. Khí tức u minh tử vong từ những khe nứt không gian tràn ra, khiến vạn vật trong vòng bán kính trăm dặm bắt đầu héo úa.

Đó là "Hư Không Ma Triều" – một trong những tai ương kinh khủng nhất của giới tu tiên, nơi những sinh vật sinh trưởng từ kẽ hở của thế giới tìm cách xâm nhập và cắn nuốt linh khí.

"Xong rồi… Thanh Vân Tông chúng ta lần này e là khó qua khỏi đại nạn này."

Trên quảng trường chính, Tông chủ Thanh Vân Tông – Vân Trung Tử, mặt cắt không còn giọt máu. Lão nhìn lên bầu trời, nơi mười vị Thiên Ma cường giả cấp bậc Hóa Thần đang nhe răng cười ác độc. Áp lực nặng nề đến mức hàng ngàn đệ tử ngoại môn phải quỳ sụp xuống đất, xương cốt kêu răng rắc.

Tô Thanh Tuyết đứng ở hàng đầu, Thanh Vân Kiếm trong tay cô run rẩy, không phải vì sợ, mà vì áp lực quá lớn từ tầng mây đen kia. Mồ hôi thấm ướt vầng trán thanh tú, cô lẩm bẩm: "Chẳng lẽ ngay cả tiền bối cũng không cứu được chúng ta sao?"

Trong khi cả tông môn đang chìm trong tuyệt vọng, thì tại thung lũng hẻo lánh phía sau núi, Diệp Phi lại đang mang một vẻ mặt… cực kỳ khó coi.

"Nhị Cẩu, ngươi nhìn xem! Nhìn xem cái đám người trên kia kìa!"

Diệp Phi cầm một chiếc lá cải bắp bị héo một góc, gào lên với con chó vàng đang nằm ườn dưới gốc cây: "Ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Trồng rau là phải có không khí trong sạch! Cái đám khốn kiếp trên kia thổi bụi, thổi tà khí xuống làm hành tây của ta bị ám đen hết rồi! Ngươi thấy chưa, củ cải trắng mà bây giờ nhìn như khoai lang đen vậy, ai mà ăn cho nổi?"

Nhị Cẩu khẽ hé mắt, nhìn chủ nhân của mình với ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ. Nó thầm nghĩ: *Ngài rõ ràng chỉ cần thổi nhẹ một cái là cái đám ruồi nhặng trên trời kia tan xác, thế mà còn ngồi đây tiếc một cọng hành? Hơn nữa, củ cải đó là Thần Linh sâm vạn năm, nó đen là do nó đang tích tụ đạo vận, có liên quan gì đến tà khí đâu?*

Nhưng Nhị Cẩu chỉ "gâu" một tiếng lấy lệ, rồi lại gục đầu xuống. Nó biết, mỗi khi chủ nhân nổi giận vì chuyện rau cỏ, thường sẽ có kẻ phải chịu tội thay.

Diệp Phi đứng dậy, đi tới bên giếng nước. Hắn cầm chiếc bình tưới cũ kỹ, rỉ sét loang lổ – vật mà Lý Trưởng Lão gọi là "Cửu Thiên Tịnh Thủy Bình".

"Cứ cái đà này, tối nay lấy gì nấu canh? Không được, phải quét tước một chút."

Diệp Phi bóp quẻ. *Quẻ Càn. Hanh thông. Hướng Đông có bụi, cần tưới nước làm sạch.*

"Được rồi, chỉ tưới một chút để dập bụi thôi. Ra gió dễ trúng tuyển, mình phải đứng thật xa, không được để bọn họ thấy mặt."

Diệp Phi cẩn thận mang theo 10 cái phù văn ẩn thân tầng tầng lớp lớp bọc quanh mình. Hắn hé mở cửa rào của vườn rau, thò chiếc bình tưới ra ngoài khe hở.

"Nước này là Cam Lộ ta cực khổ chưng cất, thật là phí phạm. Nhưng vì bắp cải, ta nhịn!"

Nói đoạn, Diệp Phi dốc ngược bình tưới, miệng lẩm bẩm một bài vè giữ bình an mà hắn tự chế ra từ hồi còn ở văn phòng hiện đại.

Trong mắt Diệp Phi, hắn chỉ là đang tưới cây. Nhưng trong mắt của toàn bộ tu sĩ Đông Hoang lúc bấy giờ, một cảnh tượng rung chuyển cổ kim đã diễn ra.

Từ trong thung lũng sương mù dày đặc, một luồng ánh sáng xanh biếc, tinh khiết đến mức khiến người ta cảm thấy tâm hồn như được tẩy rửa, bỗng nhiên bắn vọt lên trời.

Luồng ánh sáng đó không phải là kiếm khí, cũng chẳng phải bí thuật, mà là những giọt nước long lanh như những hạt trăng non. Những giọt nước này khi vừa rời khỏi mặt đất, liền hóa thành một cơn mưa bụi nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một loại sức mạnh mang tên "Quy tắc sinh mạng".

*Xoẹt!*

Hạt mưa đầu tiên chạm vào màn sương đen của Hư Không Ma Triều. Ngay lập tức, màn sương vốn có thể ăn mòn linh khí nổ tung như gặp phải thiên địch, hóa thành những làn khói trắng vô hại.

"Cái… cái gì thế này?!" Một vị Thiên Ma trên trời kinh hãi hét lên. Lão cảm thấy giọt nước nhỏ nhoi kia rơi vào người mình, và rồi, ma công vạn năm lão khổ luyện bắt đầu… tan chảy. Không phải bị hủy diệt, mà là bị thanh tẩy! Lão cảm thấy tà ác trong tâm trí bị quét sạch, thậm chí cảm thấy mình bỗng dưng muốn… đi tu làm việc thiện.

Dưới sân quảng trường, Lý Trưởng Lão vừa mới tỉnh dậy sau cơn choáng váng, thấy cảnh này liền trợn tròn mắt, đầu gối khuỵu xuống:

"Lại là Diệp tiểu hữu! Không, là Diệp tiền bối! Các ngươi nhìn xem, đó là Cam Lộ Tịnh Thế! Người không dùng vũ lực để sát sinh, mà dùng nước thánh để độ hóa! Đây chính là cảnh giới: 'Tay cầm bình nước cứu chúng sinh, lòng mang thiên hạ diệt ma đình'! Các đệ tử, quỳ xuống, nhìn cho kỹ, đây mới là đạo!"

Tô Thanh Tuyết đứng ngây người. Cô thấy cơn mưa kia rơi xuống người mình, những vết thương tích tụ từ các cuộc chiến đấu trước đó biến mất không dấu vết. Không chỉ vậy, Kim Đan trong cơ thể cô bắt đầu xoay tròn, từ màu vàng chuyển sang màu tím sậm, linh khí tinh khiết đến mức điên cuồng trào dâng.

"Đột phá… mình lại đột phá?" Tô Thanh Tuyết lẩm bẩm. Một cơn mưa của Diệp Phi, lại khiến cho hàng vạn đệ tử Thanh Vân Tông đồng loạt đột phá tại chỗ!

Tiếng lôi kiếp nổ vang rầm trời, nhưng kỳ lạ thay, thiên lôi vốn hung tợn khi gặp cơn mưa này lại bỗng dưng trở nên… hiền hòa, giống như những tia điện nhỏ xoa bóp cơ thể cho đám đệ tử.

Trên không trung, mười vị Thiên Ma không còn vẻ hung ác ban đầu. Người thì rơi xuống đất bắt đầu ngồi tụng kinh, kẻ thì khóc lóc vì hối hận những việc đã làm. Kẻ cầm đầu Hư Không Ma Triều nhìn thấy luồng ánh sáng từ thung lũng phát ra, trong đầu lão chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất: *Chạy! Chỗ này không phải giới tu tiên, chỗ này là nơi ở của Thần Nông thủy tổ!*

Thế nhưng, luồng nước Cam Lộ kia không để lão chạy thoát. Nó giống như có linh tính, đuổi theo và bao bọc lấy lỗ hổng hư không, rồi "vá" nó lại như người ta vá một tấm áo rách.

Hư không liền mạch, trời quang mây tạnh. Toàn bộ bụi bẩn, tà khí và mây đen tan biến chỉ trong ba hơi thở.

Tại thung lũng, Diệp Phi rút cái bình tưới lại, lau mồ hôi trên trán: "Phù… may mà mình phản ứng nhanh. Bụi tan rồi. May mà không ai thấy mình ra tay. Cẩu là phải thế, làm việc tốt không để lại danh tính, nhất là loại việc tốt liên quan đến tính mạng thế này."

Hắn nhìn lại vườn rau, thấy những chiếc lá bắp cải đã xanh mướt trở lại nhờ chút dư vị của nước Cam Lộ. Diệp Phi cười hì hì: "Đúng là tưới nước xong nhìn cái gì cũng thuận mắt hơn. Nhị Cẩu, tối nay ăn bắp cải xào, cho ngươi thêm một miếng xương giả làm từ khoai tây."

Nhị Cẩu lười biếng vẫy đuôi, bụng thầm nghĩ: *Thánh nhân nhân gian mà sống thế này, đúng là làm khó cái chức vị Tiên Đế sau này của ngài rồi.*

Ngoài kia, vạn người quỳ lạy về hướng thung lũng. Tiếng hô vang trời: "Đa tạ đại năng cứu mạng! Thanh Vân Tông đời đời ghi nhớ đại ân!"

Lý Trưởng Lão vừa lau nước mắt vừa lôi sổ tay ra chép: *"Ngày… tháng… năm… Diệp tiền bối lấy nước cam lộ vá trời, tịnh hóa vạn ma. Người nói: 'Bụi bẩn quá', ý chỉ nhân gian thái bình là sạch sẽ nhất. Ta lại ngộ ra rồi!"*

Và như thế, trong khi cả thế giới đang rúng động vì một màn "Thần tích", thì vị đại năng đó lại đang bận bịu… đuổi một con sâu bướm vừa mới bay vào vườn rau của mình. Đối với Diệp Phi, cứu thế giới chẳng bằng giữ cho một ngọn rau xanh. Vì suy cho cùng, hắn chỉ muốn trồng rau mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8