Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 188: ** Kẻ cầm đầu hư không quỳ lạy xin làm… phân bón

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:31:01 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 188: KẺ CẦM ĐẦU HƯ KHÔNG QUỲ LẠY XIN LÀM… PHÂN BÓN**

Bầu trời phía trên Thanh Vân Tông vừa trải qua một trận gột rửa kinh hoàng. Những khe nứt không gian đen ngòm, vốn dĩ là điềm báo cho sự diệt vong của cả một giới diện, giờ đây đã bị "vá" lại một cách nhẵn nhụi, không tì vết. Ánh nắng hoàng hôn yếu ớt xuyên qua những tầng mây trắng muốt vừa mới thành hình, hắt xuống thung lũng một màu vàng cam thanh bình đến lạ thường.

Thế nhưng, trong cái tĩnh lặng đó, có một sự hiện diện không hề thuộc về nơi này.

Ngay sát bờ rào tre đơn sơ của vườn rau, một khối vật chất đen đặc đang co rúm lại. Đó chính là Hắc Sát Ma Đế – kẻ thống lĩnh vạn quân từ Hư Không Ma Triều, kẻ vừa mới đây thôi còn cuồng vọng muốn luyện hóa toàn bộ sinh linh Thương Lam Giới thành huyết đan. Lúc này, lão không còn vẻ uy phong lẫm liệt, cũng chẳng còn ma khí ngút trời. Lão chỉ là một đoàn sương mù loang lổ, bị áp chế bởi một tầng quy tắc vô hình mạnh mẽ đến mức dù lão có đốt cháy cả thọ nguyên cũng không thể nhúc nhích nửa phân.

Lão đang run rẩy. Không phải vì sợ chết, mà vì kinh hãi trước những gì lão đang nhìn thấy.

"Đây… đây là đâu?"

Hắc Sát Ma Đế nhìn trân trân vào những luống rau bắp cải xanh mướt trước mặt. Trong mắt lão, đó đâu phải là rau? Mỗi phiến lá đều mang theo Đạo vận cuồn cuộn, mỗi giọt sương đọng trên ngọn lá đều tinh khiết hơn cả vạn năm linh dịch mà các đại tông môn tranh cướp. Đặc biệt là những gốc hành lá dựng đứng kia, khí thế sắc lẹm ấy khiến lão có cảm giác chỉ cần chúng khẽ lay động, kiếm khí sinh ra có thể chém đứt cả luân hồi.

Và ngay giữa vườn rau đó, một thanh niên mặc áo vải thô, ống quần xắn cao, tay cầm chiếc bình tưới bằng đồng gỉ sét đang lẩm bẩm điều gì đó.

"Xong rồi, sạch sẽ rồi. Thật là, mấy cái bụi bẩn hư không này bám dai kinh khủng. May mà mình tích trữ nước Cam Lộ đủ nhiều, nếu không bắp cải năm nay coi như hỏng bét."

Diệp Phi thở dài, lau mồ hôi trên trán. Hắn vừa dùng bình tưới nước "hắt" một cái để dập bụi hư không bám vào rau. Đối với hắn, cái gọi là Hư Không Ma Triều chẳng qua là một trận bão cát ô nhiễm, còn đám ma đầu kia chẳng khác nào mấy con muỗi vo ve gây mất vệ sinh thực phẩm.

Vừa định quay vào nhà, Diệp Phi bỗng khựng lại. Ánh mắt hắn quét qua góc hàng rào và dừng lại ở khối sương mù đen thùi lùi đang nằm bẹp dưới đất.

"Ơ kìa? Vẫn còn sót một đống rác?"

Diệp Phi nhíu mày, bước lại gần. Mỗi bước chân của hắn lên mặt đất đều tạo ra những vòng tròn gợn sóng bằng linh khí thuần túy. Hắc Sát Ma Đế cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Lão nhận ra, người thanh niên này không hề dùng bất kỳ tu vi nào, mỗi bước đi của hắn hoàn toàn là sự cộng hưởng với Thiên Đạo. Đây là cảnh giới gì? Thiên Tiên? Hay là Thần Linh thượng cổ?

Nhị Cẩu đang nằm dưới gốc cây linh thụ vốn đang lim dim mắt, thấy chủ nhân bước tới gần "vật lạ", nó lười biếng hé một bên mắt ra nhìn. Một cái nhìn đầy sự khinh bỉ nhắm thẳng vào Hắc Sát Ma Đế.

"Gừ…"

Tiếng gầm cực thấp của Nhị Cẩu nổ vang trong thần thức Hắc Sát Ma Đế như sấm sét nổ giữa ngày hè. Lão nhìn thấy, đằng sau hình bóng con chó vàng gầy gò kia là một hư ảnh khổng lồ che lấp cả tinh không, đang nhe nanh muốn nuốt chửng cả thế giới này.

*Thôn Phệ Thần Thú!*

Hắc Sát Ma Đế suýt chút nữa thì tan rã linh hồn. Lão hiểu rồi, thung lũng này không phải là nơi để lão có thể rình rập, mà là một vùng cấm kỵ mà ngay cả những vị chúa tể hư không cũng không dám nhìn tới.

"Tiền… tiền bối tha mạng!"

Hắc Sát Ma Đế dập đầu liên tục, khói đen văng tứ tung trên mặt đất. Giọng lão khàn đặc, đầy sự khẩn cầu: "Vãn bối có mắt không tròng, vô tình mạo phạm thánh địa của ngài. Cầu xin tiền bối cho vãn bối một con đường sống. Vãn bối… vãn bối nguyện ý quy phục, làm trâu làm ngựa cho tiền bối!"

Diệp Phi ngẩn người. Cái đống đen thui này biết nói chuyện? Lại còn đòi làm trâu làm ngựa?

Hắn nhìn nhìn khối sương mù bẩn thỉu kia, lòng đầy sự cảnh giác. Theo "Cẩm nang sinh tồn trong giới tu tiên" mà hắn tự đúc kết, những thứ kỳ quái như thế này thường mang theo rắc rối rất lớn. Nếu giữ nó lại, không chừng ngày mai có kẻ khác đến tìm nó đòi nợ, rồi kéo theo cả tông môn tìm đến mình tính sổ.

Không được, tuyệt đối không được để nó ở đây.

"Ta không cần trâu ngựa." Diệp Phi xua tay, vẻ mặt đầy sự cẩn trọng: "Chỗ của ta rất nhỏ, không chứa thêm ai được đâu. Ngươi tự tìm đường mà biến đi cho nhanh."

Hắc Sát Ma Đế nghe thấy lời này, lòng thầm nghĩ: *Xong rồi, tiền bối muốn mình biến mất khỏi nhân gian!* Lão hoảng loạn đến tột độ, trí thông minh bỗng chốc tăng vọt. Ánh mắt lão chạm phải đống lá rau rụng ở góc vườn và mấy cái luống đất vừa được xới.

"Tiền bối! Vãn bối tuy bất tài, nhưng vãn bối có nguồn gốc từ ma tinh hư không, năng lượng trong cơ thể cực kỳ nồng đậm. Nếu tiền bối chê vãn bối làm ngựa không đủ tư cách… vãn bối nguyện ý hóa giải bản thân, chôn mình dưới đất này để làm… làm phân bón cho vườn rau của ngài!"

Hắc Sát Ma Đế thét lên đầy tuyệt vọng. Đây là sự lựa chọn duy nhất của lão. Thà được chết đi và hòa nhập vào cái mảnh vườn đầy đạo vận này, có khi linh hồn còn có cơ hội được tẩy rửa để luân hồi, còn hơn bị con chó vàng kia nuốt chửng hoặc bị một cuốc của tiền bối xóa sổ hoàn toàn khỏi vũ trụ.

Được làm phân bón cho nơi này, đó là một loại vinh hạnh! Đó là một loại cơ duyên!

Diệp Phi nghe xong thì đứng hình. Hắn nhìn kỹ lại khối khói đen đang tự nguyện hiến dâng làm "đạm, lân, kali" kia.

*Hóa ra là phân bón tự tìm đến cửa?*

Thực ra, Diệp Phi cũng đang hơi thiếu phân bón hữu cơ. Mấy hôm nay bắp cải đang vào mùa sinh trưởng mạnh, nhưng… hắn nhìn lại cái đống đen đen, mùi vị tỏa ra thì hôi nồng, hắc ám, đầy mùi tà độc.

Diệp Phi lùi lại hai bước, mặt lộ vẻ ghê tởm, khoát tay từ chối dứt khoát:

"Không được! Ngươi quá bẩn!"

Hắc Sát Ma Đế nghe như sét đánh ngang tai. Lão sững sờ: "Hả?"

Diệp Phi chỉ tay vào đống khói đen, bắt đầu giáo huấn một cách nghiêm túc: "Ngươi nhìn lại mình đi. Đen ngòm, mùi thì khai, lại còn chứa đầy tạp chất độc hại. Rau của ta là rau sạch, là thực phẩm sạch tiêu chuẩn tiên giới đấy nhé! Ta trồng để ăn, để giữ gìn sức khỏe. Ngươi đem cái thứ ma khí hôi hám này chui vào đất, rau của ta thấm vào, lỡ đâu ta ăn vào bị tiêu chảy, hoặc tệ hơn là bị tẩu hỏa nhập ma thì sao?"

Diệp Phi càng nói càng thấy mình có lý. Việc bảo vệ môi trường đất trồng là cốt lõi của nghề nông. Để một kẻ không rõ lai lịch, mang đầy khí tức hủy diệt vào vườn rau, chẳng khác nào tự mình tẩm độc vào nồi cơm của mình.

"Đúng vậy, quá bẩn! Tuyệt đối không thể làm phân bón được." Diệp Phi chốt hạ một câu đầy phũ phàng: "Phân bón cũng phải có đẳng cấp, cũng phải được kiểm định sạch sẽ. Loại như ngươi, đến tư cách làm phân bón cho củ cải nhà ta cũng không có!"

Lúc này, tại một góc xa xa ngoài hàng rào, Lý Trưởng Lão đang nín thở quan sát. Lão đã đứng đây từ lúc "cơn mưa" dứt. Khi nghe thấy Diệp Phi nói câu này, lão bỗng rùng mình một cái, ánh mắt lộ ra vẻ thán phục vô ngần.

Lão vội vàng lấy sổ tay ra, bút lông run rẩy chép lại:

*"Ngày hôm nay, một tôn Ma Đế đỉnh phong muốn hóa thân thành đạo, lấy thân nuôi dưỡng thánh địa, nhưng Diệp tiền bối lại nói 'Ngươi quá bẩn'. Đạo lý sâu xa quá! Ý tiền bối là: Lòng dạ kẻ ác cho dù có muốn lập địa thành phật, thì căn cốt tà ác vốn có vẫn làm ô uế cả đất trời. Việc tu hành không thể nóng vội gột rửa bằng cách hiến tế, mà phải đi từ gốc rễ. Trời ơi, tiền bối đang giảng về Pháp tắc Thuần Khiết của Thiên Đạo!"*

Quay lại chỗ Diệp Phi, Hắc Sát Ma Đế hiện tại hoàn toàn sụp đổ. Lão cảm thấy nhục nhã, nhưng nhiều hơn là sự sợ hãi. Ngay cả làm phân bón mà cũng bị chê vì "quá bẩn". Lão là Ma Đế cơ mà! Lão là sự kinh hoàng của mười tám tinh cầu hư không cơ mà!

Nhưng trước mặt người nông dân này, lão chẳng là cái gì cả.

Diệp Phi thấy cái đống đen kia vẫn cứ nằm lỳ ở đó, bắt đầu cảm thấy sốt ruột. Theo tính toán của hắn, nếu cứ để thứ này ở đây lâu, không gian xung quanh sẽ bị nhiễm tạp chất, ảnh hưởng đến việc hô hấp của linh thực.

Hắn cầm chiếc bình tưới nước lên, lắc lắc chút nước còn sót lại bên trong: "Đã bảo là không được rồi mà. Thôi, để ta giúp ngươi sạch sẽ một chút rồi biến đi chỗ khác."

Nói xong, Diệp Phi dốc ngược bình tưới, một giọt nước Cam Lộ long lanh, to bằng hạt đậu rơi xuống đầu khối khói đen.

Hắc Sát Ma Đế tưởng mình tiêu đời rồi. Thế nhưng, khi giọt nước chạm vào cơ thể lão, không có sự hủy diệt nào xảy ra. Thay vào đó là một luồng hơi ấm kỳ diệu lan tỏa. Những ma khí đen đặc bẩn thỉu, những oán niệm ngàn năm bám sâu vào cốt tủy của lão bỗng chốc bốc hơi như gặp phải ánh nắng mặt trời.

Khối sương mù đen kịt từ từ biến đổi, trở nên trắng muốt, tinh khiết. Hình dạng Ma Đế khổng lồ biến mất, thay vào đó, chỉ còn lại một con thỏ trắng muốt với đôi mắt ngơ ngác, đang run rẩy trên nền đất.

"Được rồi, nhìn thế này thuận mắt hơn hẳn." Diệp Phi gật đầu hài lòng, sau đó dùng đầu cuốc gẩy nhẹ một cái vào mông con thỏ: "Đi đi, ra phía rừng sau mà chơi. Nhớ là đừng có quay lại phá vườn rau của ta, nếu không ta sẽ cho ngươi vào nồi hầm với cà rốt đấy."

Con thỏ trắng – vốn là Hắc Sát Ma Đế sau khi bị "tịnh hóa" hoàn toàn và đánh tụt tu vi về mức thú rừng bình thường (nhưng lại mang linh căn tinh khiết bậc nhất) – nghe thấy chữ "vào nồi" thì hồn siêu phách tán. Nó nhảy dựng lên, co giò chạy biến vào trong bụi rậm với tốc độ nhanh hơn cả thi triển bí thuật tẩu thoát.

Diệp Phi nhìn theo, thở phào: "Cuối cùng cũng sạch sẽ. Nhị Cẩu, vào ăn cơm!"

Nhị Cẩu nhìn hướng con thỏ chạy đi, tặc lưỡi một cái đầy tiếc nuối. Nó biết, chủ nhân vừa rồi không chỉ là cứu cái Thương Lam Giới này, mà còn trực tiếp xóa sổ một mầm mống tai họa của cả kỷ nguyên, đồng thời biến một đại ma đầu thành một sinh vật vô hại. Cách xử lý này… thực sự quá "Cẩu", nhưng lại vô cùng triệt để.

Trong khi đó, ở trên tầng mây, các vị tông chủ và thái thượng trưởng lão của các tông môn khác đang quỳ rạp, họ chứng kiến tất cả nhưng không ai dám thốt lên một lời.

Họ vừa thấy cái gì? Một giọt nước biến Ma Đế thành thỏ? Một lời chê bai "quá bẩn" đánh tan vạn năm ma công?

"Đừng hỏi, cũng đừng tìm hiểu." Một vị lão tổ tông tóc trắng phơ, run rẩy nói: "Từ nay về sau, phàm là đệ tử của chúng ta, kẻ nào dám bén mảng đến vùng thung lũng ngoại môn Thanh Vân Tông trong vòng mười dặm, lập tức trục xuất khỏi tông môn, tự gánh chịu hậu quả!"

Dưới thung lũng, khói bếp từ gian nhà tranh nhỏ bắt đầu bốc lên, mang theo mùi thơm của bắp cải xào và gạo linh cực phẩm. Diệp Phi vừa xào rau vừa lo lắng: "Lạ thật, sao hôm nay trời lại mát thế nhỉ? Chắc phải chuẩn bị bạt che cho mấy cây hành, nhỡ đâu có mưa đá thì khổ…"

Một chương mới của "Thánh địa trồng rau" lại bắt đầu bằng một sự hiểu lầm to lớn, nhưng người khởi đầu nó vẫn chỉ quan tâm đến bữa tối của mình và một vườn rau xanh tốt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8