Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 191: ** Diệp Phi xóa ký ức của giới tu tiên về mình
**CHƯƠNG 191: THẾ GIAN CHẲNG CÒN AI NHỚ TA**
Sau trận đại chiến oanh thiên động địa với Tiên Đế, bầu trời của Thương Lam Giới vẫn còn lưu lại những vết nứt không gian chằng chịt như mạng nhện. Linh khí từ hư không tràn vào, nhưng kỳ quặc là, nó không còn hung bạo mà lại dịu nhẹ như những cơn mưa phùn đầu xuân. Cả thế giới dường như đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà là vì bàng hoàng.
Phía dưới chân ngọn núi Thanh Vân, hàng vạn tu sĩ đủ mọi cấp bậc, từ Luyện Khí cho đến những lão quái vật Hóa Thần vốn đã quy ẩn từ lâu, lúc này tất cả đều quỳ rạp trên mặt đất. Không có tiếng xì xào, không có tiếng hô hoán, chỉ có một sự im lặng trang nghiêm và đầy sùng bái. Ánh mắt của họ đều hướng về một hướng: Thung lũng nhỏ hẻo lánh phía sau Dược Viên ngoại môn.
Ở đó, một thanh niên mặc bộ đồ vải thô, ống quần xắn cao, trên tay vẫn còn cầm một củ khoai tây to tướng đang bốc khói nhẹ. Hắn đứng đó, nhìn chằm chằm vào xác của vị Tiên Đế lừng lẫy vừa bị mình "vô tình" dùng cuốc gõ chết, mặt tái mét.
Người đó, chính là Diệp Phi.
Trong lòng Diệp Phi lúc này không hề có cảm giác của một "vị cứu tinh thế giới". Ngược lại, hắn đang cảm thấy một sự sợ hãi tột độ đang dâng lên trong lòng. Một nỗi sợ mang tên: Phiền Phức.
"Xong rồi… Lần này xong thật rồi…" – Diệp Phi thầm rên rỉ trong bụng – "Ta chỉ là muốn đuổi con sâu to xác kia đi để nó không dẫm nát luống rau muống thôi mà. Tại sao… tại sao nó lại yếu như vậy? Một cuốc là chết? Tiên Đế gì mà chất lượng kém quá vậy?"
Hắn liếc mắt nhìn ra xa, thấy hàng vạn cặp mắt đang rực cháy sự ngưỡng mộ và cuồng nhiệt hướng về mình. Hắn thậm chí còn nhìn thấy Lý Trưởng lão – lão hàng xóm "não bổ" chuyên nghiệp – đang quỳ ở hàng đầu, nước mắt dàn dụa, miệng lẩm bẩm cái gì đó như là: "Tiên nhân hiển thánh, trời phù hộ Thanh Vân Tông ta!". Bên cạnh lão, Tô Thanh Tuyết – Băng sơn nữ thần của tông môn – đang nhìn hắn với ánh mắt phức tạp, vừa sùng bái, vừa dịu dàng, lại xen lẫn một chút… sở hữu.
Diệp Phi rùng mình. Hắn quá hiểu giới tu tiên này.
Một khi danh tiếng "Ẩn sĩ trồng rau – Đệ nhất đại năng" bị lan truyền, cuộc sống yên bình của hắn sẽ vĩnh viễn chấm dứt. Sẽ có hàng hà sa số kẻ đến xin bái sư, hàng vạn mỹ nữ muốn kết đôi tu luyện, và quan trọng hơn, sẽ có vô số những kẻ thù mạnh hơn tìm đến để "khiêu chiến danh dự".
"Hôm nay giết một Tiên Đế, ngày mai có lẽ sẽ có một Tiên Tôn, Tiên Chủ nào đó hạ phàm đòi báo thù. Rồi đến lúc đó, vườn rau của ta, gà của ta, chó của ta… làm sao mà bảo toàn?"
Phương châm của Diệp Phi luôn là: "Càng ít người biết ta mạnh, ta càng sống lâu." Giờ đây, cả thế giới đều biết hắn mạnh, vậy chẳng phải hắn đã bước một chân vào quan tài rồi sao?
"Nhị Cẩu!" – Diệp Phi truyền âm qua thần thức, giọng nói run rẩy.
Con chó vàng gầy gò đang nằm giả chết cạnh đó nghe gọi thì lười biếng hé một con mắt ra. Nó vừa mới nuốt chửng linh hồn của một đám chân tiên hạ giới, bụng đang no căng.
"Chủ nhân, có chuyện gì? Ngài lại muốn ta đi lén tè vào đan dược của ai à?"
"Tè cái đầu ngươi! Nhìn kìa, bọn họ đang nhìn ta như nhìn một miếng thịt mỡ. Nếu không tìm cách, ngày mai vườn rau của chúng ta sẽ thành cái quảng trường du lịch mất!"
Nhị Cẩu nhìn đám người ngoài kia, lại nhìn vẻ mặt hốt hoảng của Diệp Phi, khinh thường hừ một tiếng trong mũi: "Chủ nhân, ngài thực sự là kẻ nhát gan nhất trong lịch sử các vị đại năng mà ta từng biết. Ngài đã mạnh đến mức chém đứt nhân quả rồi, còn sợ gì mấy con kiến hôi này?"
"Ngươi thì biết cái gì! Kiến nhiều còn cắn chết voi, huống chi ta chỉ là một nông dân trồng rau bình thường!" – Diệp Phi gào thét trong lòng.
Hắn hít một hơi thật sâu, ra một quyết định táo bạo. Hắn phải xóa sạch mọi thứ. Xóa sạch dấu vết, xóa sạch danh tiếng, xóa sạch cả ký ức của giới tu tiên về cái gọi là "Đại năng trồng rau".
Diệp Phi gọi thầm trong đầu: "Hệ thống! Có món nào giúp xóa ký ức hàng loạt mà không gây tác dụng phụ không? Loại mà ngay cả Thiên Đạo cũng không truy cứu được ấy?"
Bảng hệ thống màu xanh hiện lên trước mắt hắn:
【 Đinh! Phát hiện nhu cầu của chủ nhân: "Ẩn danh bảo mạng". 】
【 Gợi ý: Chủ nhân có thể sử dụng "Linh Thần Đại Vong Xuyên Thang" (Canh Vong Xuyên Linh Thần). 】
【 Công thức: 999 củ Hành Tây Vô Ngã, 81 cân Gừng Quên Lãng, kết hợp với Nước Cam Lộ và kỹ năng băm rau cấp Thần. 】
【 Tác dụng: Tạo ra một trận mưa ký ức, khiến toàn bộ sinh linh dưới Tiên Giới quên đi sự tồn tại của một đối tượng cụ thể hoặc một sự kiện cụ thể trong vòng 24 giờ qua. 】
Diệp Phi mừng rỡ như bắt được vàng. "Hành tây vô ngã? Gừng quên lãng? May quá, trong kho nhà ta có sẵn hết!"
Thế là, ngay trước ánh mắt kinh ngạc của hàng vạn tu sĩ, vị "Tiên nhân" mà họ đang tôn thờ bỗng nhiên… nhóm lửa, bắc nồi.
Lý Trưởng lão chắp tay, giọng run run: "Các vị nhìn xem! Tiên nhân đang làm gì vậy? Ngài ấy đang luyện chế tuyệt thế tiên đan để cứu độ chúng sinh sau trận đại kiếp sao?"
Tô Thanh Tuyết cũng chăm chú quan sát, trái tim thiếu nữ đập liên hồi: "Chẳng lẽ huynh ấy muốn dùng thực đạo để tịnh hóa tà khí của Tiên Đế còn sót lại?"
Thế nhưng, thứ họ thấy là Diệp Phi đang điên cuồng băm hành tây. Tốc độ băm của hắn nhanh đến mức tạo ra những tàn ảnh, mỗi một nhát dao đều mang theo ý chí của "Thái Cổ Kiếm Ý", nhưng lại chỉ dùng để… thái hành.
Càng thái, mắt Diệp Phi càng đỏ. Không phải vì xúc động, mà vì cay. Cay đến mức nước mắt nước mũi chảy ròng ròng.
"Vì hòa bình! Vì cuộc sống cẩu thả!" – Diệp Phi hét lớn, ném toàn bộ số hành tây và gừng vào chiếc nồi khổng lồ đang sôi sùng sục nước Cam Lộ.
Một mùi hương kỳ quái, vừa thơm nồng vừa cay xè, bốc lên nghi ngút, bao trùm cả thung lũng. Nhị Cẩu ngửi thấy mùi này thì hoảng sợ, vội vàng chui tọt vào gầm giường, lấy chân che mũi lại. Nó biết, chủ nhân nó sắp thực hiện một chiêu "vô liêm sỉ" nhất từ trước đến nay.
Khi nồi canh đã đạt đến độ chín muồi, Diệp Phi cầm chiếc bình tưới nước lên. Hắn không tưới rau, mà đổ toàn bộ nồi canh vào đó.
Hắn bước lên một mỏm đá cao, nhìn xuống chúng sinh đang quỳ lạy. Một vẻ trang nghiêm vốn có bỗng hiện lên trên mặt hắn, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy đó là vẻ mặt của một kẻ đang cố gắng không để mình hắt hơi.
"Thế gian hỗn loạn, vạn vật giai không. Cái gì nên đến sẽ đến, cái gì nên quên… thì hãy quên đi!"
Diệp Phi dốc ngược chiếc bình tưới nước.
Trong phút chốc, bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại. Những đám mây màu vàng kim từ đâu kéo đến, che khuất cả ánh trăng tròn. Một cơn mưa bắt đầu rơi xuống. Nhưng nước mưa này không phải màu trắng, mà lấp lánh như bụi sao, mang theo vị cay nồng đặc trưng của hành và gừng.
Lý Trưởng lão vươn tay hứng lấy một giọt mưa, hít hà: "Mưa… là mưa linh dịch! Tiên nhân ban phước! Mọi người mau thu thập!"
Hàng vạn tu sĩ đồng loạt ngửa mặt lên trời, há miệng chờ đón những giọt "phước lành". Họ uống, họ tắm mình trong làn mưa ấy, cảm thấy tâm hồn nhẹ bẫng, bao nhiêu mệt mỏi, vết thương và đặc biệt là… những hình ảnh về trận chiến vừa qua bỗng chốc mờ nhạt dần.
Tô Thanh Tuyết đứng trong mưa, nàng nhìn thấy bóng dáng Diệp Phi dần mờ đi trong làn hơi nước. Nàng cảm thấy có điều gì đó không ổn, nàng muốn chạy đến giữ lấy tay hắn, nhưng đôi chân lại như đeo chì.
"Diệp… Diệp Phi…" – Nàng thầm gọi.
Diệp Phi ở trên cao, nhìn thấy cảnh này thì thở dài một tiếng: "Thanh Tuyết, xin lỗi nhé. Muốn sống lâu thì không được có dây dưa với Thiên kiêu như nàng. Chúng ta cứ làm bạn hàng xóm bán rau là được rồi."
Hắn tăng thêm linh lực vào cơn mưa.
Trận mưa kéo dài suốt ba canh giờ. Khi những đám mây vàng tan đi, ánh nắng ban mai bắt đầu hừng đông phía chân trời Đông.
Tại cổng Thanh Vân Tông, hàng vạn tu sĩ ngơ ngác đứng dậy. Họ nhìn nhau, rồi nhìn xung quanh thung lũng hoang tàn, vẻ mặt đầy sự hoang mang.
"Ủa? Tại sao chúng ta lại ở đây?" – Một trưởng lão của đại tông môn Trung Châu gãi đầu.
"Ta nhớ là có một trận chiến… hình như có Tiên Đế hạ phàm?" – Một vị Kim Đan tu sĩ nhíu mày cố nhớ lại.
"Đúng đúng, nhưng Tiên Đế đâu rồi? Ai đã đánh bại hắn? Hình như là… Thiên Đạo tự tay trừng phạt?"
Lý Trưởng lão cũng đứng đó, lão nhìn thung lũng sau núi, cảm thấy nơi đó rất quen thuộc, nhưng lại không nhớ rõ có ai ở đó. Lão nhìn vào vò rượu trên tay, lẩm bẩm: "Ta nhớ là mình đi uống rượu với một tiểu hữu… tiểu hữu nào nhỉ? Thôi kệ, chắc là rượu ngon quá nên nằm mơ rồi."
Tô Thanh Tuyết đứng lặng lẽ giữa rừng đào. Nàng sờ lên vết thương đã hoàn toàn lành lặn trên cánh tay, cảm thấy có một khoảng trống kỳ lạ trong trái tim. Nàng nhìn về phía hàng rào tre cũ kỹ cách đó không xa, thấy một con chó vàng đang nằm sưởi nắng.
"Nơi đó… hình như ta từng rất hay đến?" – Nàng tự hỏi, nhưng khi cố gắng nhớ lại, đầu nàng lại đau như búa bổ. Trong tiềm thức của nàng, trận đại chiến vừa qua là do các đại môn phái liên thủ, kích hoạt trận pháp thượng cổ của tông môn nên mới đẩy lùi được tai họa. Không hề có hình ảnh về một thanh niên cầm cuốc.
Ở trong vườn rau, Diệp Phi đang ngồi bệt xuống đất, mồ hôi đầm đìa.
"Hệ thống, xong chưa?"
【 Đinh! Quá trình xóa ký ức diện rộng hoàn tất 99.9%. Trừ một số thực thể có nhân quả quá sâu sắc với chủ nhân, còn lại đều đã quên sạch sẽ. 】
Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, nằm vật ra bãi cỏ. "Tốt, tốt lắm. Cuối cùng cũng trở lại làm người bình thường rồi."
Lúc này, Nhị Cẩu từ trong nhà bò ra, lại gần hít hít chân hắn: "Chủ nhân, ngài thực sự nghĩ là xóa sạch ký ức là xong sao? Cái xác Tiên Đế kia, ngài định tính thế nào?"
Diệp Phi bật dậy như lò xo, nhìn cái xác Tiên Đế vẫn nằm lù lù giữa luống rau muống. Cái xác này lấp lánh ánh vàng, tỏa ra tiên uy ngút ngàn, nếu để người khác thấy thì chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
"Đúng rồi, quên mất cái 'đống rác' này." – Diệp Phi xoa cằm, rồi bỗng nhiên ánh mắt hắn sáng lên – "Tiên Đế à… chắc là chứa nhiều chất dinh dưỡng lắm nhỉ?"
Nhị Cẩu rùng mình: "Ngài… ngài định làm gì?"
Diệp Phi không nói không rằng, vác cái cuốc gỉ lên. Hắn đào một cái hố cực sâu ngay bên dưới cây linh thụ cổ thụ. Sau đó, hắn dùng sức mạnh kinh thiên động địa mà thế gian đã quên lãng, ném xác Tiên Đế xuống đó, rồi lấp đất lại.
Hắn còn chưa thấy yên tâm, bèn lấy ra một bao phân bón đặc chế từ hệ thống, rắc đều lên trên.
"Linh thể của Tiên Đế chứa tinh hoa của cả một giới, dùng để bón cho vườn rau thì đúng là không gì bằng. Năm sau, chắc chắn cải bắp sẽ to bằng cái đình!" – Diệp Phi cười hì hì, vẻ mặt đắc ý vô cùng.
Cứ như vậy, vị Tiên Đế hung hãn nhất lịch sử, kẻ từng khiến vạn giới run rẩy, cuối cùng lại kết thúc bằng việc làm "phân hữu cơ" cho mấy luống rau của một gã thanh niên "cẩu đạo".
Ngày hôm sau.
Thương Lam Giới trở lại vẻ bình lặng vốn có. Các tông môn lại tiếp tục tranh giành linh mạch, các thiên tài lại tiếp tục đấu đá lẫn nhau. Những tin đồn về trận đại chiến ngày hôm đó dần trở thành những huyền thoại không rõ thực hư. Người ta nói rằng trời cao có mắt, đã phái thiên lôi xuống tiêu diệt yêu nghiệt. Chẳng ai còn nhắc đến "Đại năng trồng rau" nữa.
Tại ngoại môn Thanh Vân Tông, cuộc sống của Diệp Phi lại trở về quỹ đạo cũ.
Sáng sớm, hắn dậy sớm gánh nước từ giếng cổ. Cái giếng này nước lấp lánh linh khí, nhưng trong mắt hắn chỉ là "nước giếng ngọt một chút".
"Chào Diệp lão đệ!"
Một giọng nói quen thuộc vang lên. Diệp Phi quay lại, thấy Lý Trưởng lão đang xách theo hai bầu rượu, cười hớn hở đi tới.
Diệp Phi trong lòng khựng lại một chút: "Lý Trưởng lão? Ngài còn nhớ tôi à?"
Lý Trưởng lão cười ha hả: "Nói gì lạ vậy? Ngươi là tiểu tử trồng rau tốt nhất ngoại môn này, ta không nhớ ngươi thì nhớ ai? Cơ mà… sao ta cứ cảm thấy hôm nay nhìn ngươi có chút thuận mắt hơn ngày thường nhỉ? Chắc là do ta mới uống rượu ngon."
Diệp Phi thở phào. May quá, lão chỉ nhớ hắn là "tiểu tử trồng rau", những phần "não bổ" về đại năng chắc là đã bị gừng và hành tây gột rửa sạch sẽ rồi.
"Tiểu hữu, hôm nay ta đến để hỏi ngươi chút chuyện." – Lý Trưởng lão ngồi xuống chiếc ghế tre quen thuộc, mặt bỗng trở nên nghiêm túc.
Diệp Phi lại lo lắng: "Chuyện gì vậy lão?"
"Ta thấy ngươi trồng rau muống tốt như vậy, có bí quyết gì không? Ta trồng mấy luống ở sân sau mà nó cứ héo rũ ra."
Diệp Phi cười tươi rói: "Bí quyết ấy à? Đơn giản lắm, cứ tưới nước đều, bón phân đúng lúc, và quan trọng nhất là… đừng để mấy con sâu to xác dẫm vào là được."
Lý Trưởng lão gật gù tâm đắc: "Chí lý! Chí lý vô cùng! Đạo của thực vật cũng chính là đạo của tu hành, phải kiên trì và bảo vệ thành quả. Diệp lão đệ, ngươi quả nhiên có tố chất làm nông dân!"
Trong khi hai người đang đàm đạo về chuyện trồng rau, một bóng dáng thanh thoát trong bộ y phục trắng muốt bỗng xuất hiện đầu thung lũng. Tô Thanh Tuyết đứng đó, trên tay cầm thanh Thanh Vân Kiếm.
Nàng đi vào vườn rau, ánh mắt nhìn lướt qua Diệp Phi. Có một khoảnh khắc, ánh mắt nàng dừng lại trên gương mặt hắn hơi lâu hơn bình thường, một chút xao động thoáng qua trong đáy mắt nhưng rồi biến mất ngay lập tức.
"Diệp sư đệ, ta đến đổi cà rốt." – Nàng lạnh lùng nói, nhưng trong túi lại móc ra một khối linh thạch cực phẩm.
Diệp Phi cười khổ: "Tô sư tỷ, một củ cà rốt thôi mà, cần gì linh thạch lớn thế này. Nàng cứ lấy đi, coi như hàng xóm láng giềng."
Tô Thanh Tuyết gật đầu, nhận lấy củ cà rốt to tròn. Nàng cắn một miếng, vị ngọt thanh mát tràn ngập khoang miệng, lan tỏa xuống đan điền, khiến linh lực của nàng khẽ rung động.
Nàng nhìn Diệp Phi một lần nữa, định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi. Nàng xoay người bước đi, tà áo trắng bay trong gió nhẹ. Nàng không nhớ tại sao nàng lại thích ăn cà rốt của hắn, chỉ biết rằng mỗi khi đến đây, tâm hồn vốn băng giá của nàng lại cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.
Diệp Phi nhìn theo bóng nàng, rồi nhìn Nhị Cẩu đang nằm ngáy o o dưới gốc linh thụ.
Dưới gốc cây ấy, nơi xác của Tiên Đế đang phân hủy thành linh năng tinh khiết nhất, một mầm non nhỏ bé đang nhú lên từ mặt đất. Đó là một hạt cải bắp đặc biệt mà Diệp Phi vừa mới gieo xuống.
Hệ thống bỗng hiện lên một thông báo:
【 Đinh! Thu hoạch niềm vui từ việc "trở lại làm người thường", tuổi thọ tăng thêm 1000 năm. Kỹ năng "Cẩu Đạo" đạt cấp độ tối thượng: "Trần gian vô danh". 】
Diệp Phi cười hì hì, cầm chiếc cuốc gỉ lên, bắt đầu xới đất xung quanh mầm non mới nhú.
Thế giới ngoài kia có thể đang náo nhiệt với những bảng phong thần mới, những vị tân tiên đế mới lên ngôi. Nhưng ở góc nhỏ này, vinh quang lớn nhất chỉ là một vụ mùa bội thu.
Gió thổi qua thung lũng, mang theo hương vị của đất, của cỏ cây và của sự sống thầm lặng.
Diệp Phi lẩm bẩm một mình: "Tu tiên làm gì cho mệt? Trồng rau vẫn là nhất."
Hắn đâu có hay biết rằng, ngay cả khi hắn đã xóa đi ký ức của cả thế gian, thì linh khí tinh khiết tỏa ra từ vườn rau của hắn đang âm thầm chữa lành những vết sẹo của cả Thương Lam Giới, khiến thế giới này từ một nơi tàn lụi trở nên tràn đầy sức sống.
Hắn muốn làm một người qua đường, nhưng cái bóng của hắn đã phủ kín cả thiên hạ từ lâu rồi. Chỉ có điều, một "kẻ cẩu" chuyên nghiệp như hắn, tuyệt đối sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó.
Mặt trời lên cao, chiếu rọi vào bóng lưng của người nông dân trẻ tuổi. Trên cao kia, Thiên Đạo hình như cũng vừa chớp mắt một cái, rồi giả vờ như không thấy gì, lặng lẽ quay đi. Ngay cả ông trời cũng biết, không nên chọc vào cái gã thích trồng rau này nếu muốn yên ổn.
Và thế là, một trang sử mới của Tiên giới bắt đầu, không có anh hùng, không có chiến thần, chỉ có một huyền thoại về "Ẩn sĩ vô danh" vẫn đang ngày đêm miệt mài bên những luống rau muống xanh mướt.
[Hết Chương 191]