Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 192: ** Chỉ còn vài người nhớ đến hắn
**CHƯƠNG 192: CHỈ CÒN VÀI NGƯỜI NHỚ ĐẾN HẮN**
Sương mù sáng sớm tại ngoại môn Thanh Vân Tông mỏng như lụa, lững lờ trôi qua những sườn núi xanh mướt. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn với tiếng nước chảy róc rách từ khe suối nhỏ, tạo nên một khung cảnh thanh bình như trong tranh vẽ.
Trong thung lũng hẻo lánh mà người ta vẫn quen gọi là "Vườn rau bỏ đi", một bóng người trẻ tuổi đang lụi hụi bên những luống đất tơi xốp. Hắn mặc bộ đồ đệ tử tạp dịch màu xám đã cũ, ống quần xắn cao, đôi tay dính đầy bùn đất.
Diệp Phi thở phào một cái, vươn vai đứng dậy, lau mồ hôi trên trán. Tiếng xương khớp kêu rắc rắc làm hắn cảm thấy sảng khoái lạ thường.
"Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành công việc xới đất buổi sáng. Trạng thái 'An nhiên tự tại' tăng cường. Tuổi thọ tăng thêm 50 năm. Tu vi thầm lặng tăng tiến: Cảnh giới Đại Thừa tầng thứ 9 (Sắp đột phá Độ Kiếp)."
Diệp Phi khựng lại một chút, cau mày lẩm bẩm: "Lại tăng nữa sao? Đã bảo là đừng có tăng nhanh quá mà. Tu vi cao quá dễ bị Thiên Đạo chú ý lắm."
Hắn lắc đầu, tiện tay ném chiếc cuốc gỉ sang một bên. Chiếc cuốc vừa chạm đất, một luồng kim quang mờ ảo lóe lên rồi tắt lịm, trông nó chẳng khác gì một phế phẩm bị vứt bỏ trong đống rác. Nhưng nếu có một đại năng kiếm tu nào ở đây, chắc chắn sẽ phải quỳ lạy trước khí tức "Vạn Vật Tề Nhất" phát ra từ cái chuôi gỗ mục đó.
Cách đó không xa, dưới gốc cây linh quả to lớn lạ thường, một con chó vàng gầy gò đang nằm cuộn tròn, cái đuôi thi thoảng đập nhẹ xuống đất để đuổi ruồi. Đó là Nhị Cẩu.
Nếu nhìn qua, nó chỉ là một con chó già sắp chết, nhưng thực chất, hơi thở của nó đang đồng bộ với nhịp đập của linh mạch toàn thung lũng. Mỗi lần nó hít vào, linh khí quanh vùng lại bị rút cạn một phần mười, sau đó được thanh lọc rồi thổi ra thành một làn gió mát rượi nuôi dưỡng vườn rau.
"Nhị Cẩu, đi rửa chân đi rồi vào ăn sáng." Diệp Phi gọi vọng lại.
Nhị Cẩu lim dim mở mắt, nhìn chủ nhân bằng ánh mắt khinh bỉ. Nó khịt mũi một cái, ý muốn nói: *Cả thế giới này đều bị ngươi lừa, vậy mà ngươi vẫn thích diễn kịch nông dân đến vậy sao?* Tuy nhiên, khi ngửi thấy mùi cà rốt nướng và cháo linh thực bay ra từ gian nhà tranh, cái mũi của nó liền động đậy, bốn chân lạch bạch đứng dậy, tỏ vẻ vô cùng "thành thực".
…
Đã ba ngày kể từ khi "Đại Kiếp Luân Hồi" bị một luồng sức mạnh bí ẩn đẩy lùi.
Khắp lục địa Thương Lam, các tông môn đang bắt đầu quá trình tái thiết. Các đệ tử khắp nơi bàn tán về một "Thần linh tối cao" đã vung cuốc chém đứt nhân quả, cứu vãn sinh linh. Nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi họ cố gắng nhớ lại khuôn mặt hay tên tuổi của vị đó, tâm trí họ lại trở nên trống rỗng.
Phép thần thông "Trần gian vô danh" của Diệp Phi đã xóa sạch dấu vết của hắn trong dòng sông ký ức của chúng sinh. Ngay cả những vị Tiên nhân sống sót sau trận chiến cũng chỉ nhớ rằng mình đã được cứu, còn cứu bởi ai, ở đâu, thì tuyệt nhiên không có chút ấn tượng.
Chỉ trừ một vài trường hợp đặc biệt.
"Cốc… cốc… cốc!"
Tiếng gõ cửa hàng rào bằng tre khô khốc vang lên. Diệp Phi đang xới bát cháo rau cải, nghe thấy tiếng động thì tay run lên một cái. Hắn vội vàng nhắm mắt lại, trong đầu lập tức hiện lên một bản đồ thần thức phức tạp bao trùm bán kính mười dặm.
"36 trận pháp ẩn nấp: Hoạt động. 72 cạm bẫy hỏa tiễn: Sẵn sàng. 108 vòng lặp không gian: Ổn định. Không có sát khí, không có ác ý… Chỉ là một lão già nghiện rượu."
Diệp Phi thở hắt ra, lấy lại vẻ mặt ngơ ngác thường ngày, đứng dậy mở cổng.
"Lý trưởng lão? Sao hôm nay lão tới sớm vậy?"
Người đứng trước cổng là một lão già tóc tai bù xù, tay cầm bầu rượu, quần áo xộc xệch. Lý trưởng lão – người từng được coi là kẻ hết thời của Thanh Vân Tông, nhưng bây giờ, ánh mắt lão nhìn Diệp Phi lại chứa đựng một sự sùng bái gần như cuồng tín.
Lý trưởng lão không đi vào ngay mà đứng nghiêm chỉnh, chỉnh đốn trang phục, sau đó mới cúi người hành lễ: "Diệp tiểu hữu… à không, Diệp sư huynh… không đúng, Diệp tiền bối! Lão già này sang tìm người để… đá bát xôi."
Diệp Phi dở khóc dở cười, kéo lão vào: "Đã bảo là đừng gọi tôi là tiền bối mà. Tôi chỉ là đệ tử ngoại môn tu vi Luyện Khí tầng 3 thôi. Lão nhớ lầm rồi."
Lý trưởng lão bước vào vườn, vừa nhìn thấy mấy cây bắp cải xanh mướt đang tỏa ra hào quang nhàn nhạt, lão suýt chút nữa rơi lệ. Lão quay sang nhìn Diệp Phi, giọng run run:
"Diệp tiểu hữu, ngươi lừa được cả thiên hạ, lừa được cả Thiên Đạo, nhưng sao lừa được cái mũi của lão già này? Mùi vị của 'Đạo' phát ra từ củ cải của ngươi, dù có cách mười vạn tám nghìn dặm lão cũng nhận ra. Những kẻ kia đều quên sạch rồi, họ nghĩ rằng mây tan thấy mặt trời là do may mắn, nhưng lão biết… lão biết tất cả!"
Lão ghé sát tai Diệp Phi, thì thầm: "Đêm qua lão lại đại não bổ (suy luận) thêm một tầng nữa. Việc ngươi dùng bình tưới nước hắt mưa hôm đó, chính là 'Thủy chi đạo' hóa hình đúng không? Tưới rau chính là tưới tâm, đúng không?"
Diệp Phi lấy tay che mặt, cảm thấy đau đầu vô cùng. Sai lầm lớn nhất của hắn là lúc đó vì muốn giữ cho vườn rau không bị bụi bẩn mà lỡ tay dùng nước Cam Lộ để tưới. Kết quả là Lý trưởng lão đứng gần đó đã "ngộ đạo", từ một kẻ đứng bên bờ vực cái chết đột phá một mạch lên Kim Đan đỉnh phong.
"Lý lão, uống chút trà hạt dưa cho tỉnh táo đi." Diệp Phi đưa ra một chén trà xanh ngắt.
Lý trưởng lão cung kính đón lấy, nhấp một ngụm. Lập tức, một dòng nhiệt lưu tinh khiết chảy dọc sống lưng lão, những vết thương ngầm tích tụ trăm năm tan biến trong nháy mắt. Lão trợn trừng mắt nhìn xuống chén trà, rồi lại nhìn sang phía góc vườn nơi có đống vỏ hạt dưa.
*Trời ơi, vỏ hạt dưa vứt đi mà nấu thành trà còn mạnh hơn cả Đại Hoàn Đan của vương triều Trung Châu! Tiền bối, ngài quả nhiên là đang dùng cả thế giới này để làm vườn rau cho mình mà!*
Lão vừa định mở miệng khen ngợi thì thấy Diệp Phi đang lén lút nhìn ra phía ngoài rừng trúc với vẻ mặt căng thẳng.
"Người tới rồi sao?" Lý trưởng lão cười hắc hắc.
Diệp Phi thở dài: "Nàng ta sao cũng không quên vậy chứ?"
Từ phía đường mòn, một thân ảnh trắng muốt như tuyết, thanh khiết như hoa sen lạnh lẽo trên đỉnh núi đang chậm rãi bước tới. Tô Thanh Tuyết – đệ nhất thiên kiêu của Thanh Vân Tông, Băng Sơn Nữ Thần mà vạn người ngưỡng mộ.
Ký ức của nàng về ngày đại chiến cũng mờ nhạt như bao người khác, nhưng mỗi khi nàng nhắm mắt lại, nàng lại thấy một bóng lưng gầy gò đứng giữa vườn rau muống, tay cầm một củ cà rốt tỏa sáng rực rỡ như một thanh thần kiếm. Trái tim nàng tự khắc mách bảo nàng phải đến đây.
Nàng đứng lại trước cửa vườn, nhìn chàng thiếu niên đang lóng ngóng tay chân, trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Cả thế giới đã quên hắn, cả thế giới đang tung hô những danh tự không tồn tại, nhưng nàng thì nhớ.
Nhớ hương vị của bát canh rau mà hắn đã nấu cho nàng khi nàng bị thương.
Nhớ cảm giác bình yên đến mức có thể buông xuống mọi gánh nặng của tông môn khi được ngồi bên cạnh hắn nhìn Nhị Cẩu rượt đuổi mấy con gà.
"Diệp sư đệ." Nàng nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió.
Diệp Phi gãi đầu, cười trừ: "Tô sư tỷ, chị lại đến đổi cà rốt à? Hôm nay mùa vụ hơi kém, chỉ còn mấy củ nhỏ thôi."
Tô Thanh Tuyết đi vào, chẳng nể nang gì, nàng trực tiếp ngồi xuống ghế tre cạnh Diệp Phi. Nàng lấy từ trong túi trữ vật ra một hạt giống màu vàng kim lấp lánh, đặt lên bàn.
"Đây là hạt giống 'Thái Dương Kim Liên' mà ta lấy được từ một phế tích cổ đại. Nghe nói nó không thể nảy mầm trong điều kiện bình thường. Ta muốn đưa cho ngươi."
Lý trưởng lão suýt chút nữa sặc trà: "Thái Dương Kim Liên? Đây là thần phẩm trong truyền thuyết dùng để luyện chế Thần Đan tiến vào cảnh giới Hóa Thần mà? Cô nương, cô đem cho hắn để trồng rau ư?"
Tô Thanh Tuyết thản nhiên đáp: "Ở tay người khác nó là thuốc, nhưng ở tay Diệp sư đệ, nó chỉ là một món ăn ngon. Ta muốn nếm thử mùi vị của nó."
Diệp Phi cầm lấy hạt giống, trong lòng âm thầm hỏi hệ thống: "Thứ này dùng làm gì?"
"Đinh! Thái Dương Kim Liên: Hạt giống Thần cấp. Thu hoạch có thể nhận được 'Hỏa diễm chí tôn'. Nấu canh có tác dụng bồi bổ dương khí, giúp tăng thọ mệnh thêm 200 năm. Kỹ năng 'Cẩu Đạo' khuyến nghị: Nên trồng xen kẽ giữa đám hẹ để không ai chú ý."
Diệp Phi gật đầu, cất hạt giống vào túi. Hắn nhìn Tô Thanh Tuyết, thấy đôi mắt nàng chứa đựng sự mong chờ thầm kín, lại thấy Lý trưởng lão đang dùng ánh mắt "ta biết tỏng hai người rồi" để nhìn mình, hắn đột nhiên cảm thấy cái kiếp sống "Cẩu" này của mình hình như bắt đầu trở nên rắc rối.
Hắn chỉ muốn trồng rau để sống thọ. Hắn đã chuẩn bị đủ mọi phương án để chạy trốn nếu thế giới bị hủy diệt. Nhưng bây giờ, thế giới đã an toàn, và có hai kẻ "biết quá nhiều" này cứ ám quẻ quanh đây, khiến hắn cảm thấy kế hoạch ẩn mình của mình có chút lung lay.
"Này Nhị Cẩu, đừng có ăn vụng miếng cà rốt nướng của Tô sư tỷ!" Diệp Phi bỗng hét lên.
Nhị Cẩu vừa lén đưa mõm tới gần bát của Tô Thanh Tuyết thì bị bắt quả tang. Nó rầu rĩ nằm xuống, giả vờ như đang gãi tai, miệng lầm bầm những tiếng khó hiểu mà có lẽ chỉ mình Diệp Phi mới dịch được: *Chủ nhân là đồ mê gái bỏ chó…*
Tiếng cười nói rộn ràng bắt đầu vang lên trong thung lũng nhỏ bé.
Bên ngoài thung lũng, sóng gió tu tiên giới vẫn đang cuồn cuộn. Những âm mưu, tranh đoạt quyền lực vẫn tiếp diễn. Những kẻ tự xưng là thiên tài vẫn đang liều chết để đột phá một tầng cảnh giới nhỏ nhoi.
Nhưng trong góc vườn nhỏ này, chỉ có mùi khói bếp, mùi đất mới và tiếng cãi cọ vô tư về việc một củ cải có giá bao nhiêu viên linh thạch.
Chỉ còn vài người nhớ đến hắn. Nhưng với Diệp Phi, bấy nhiêu thôi đã là quá đủ… và cũng đủ để làm hắn đau đầu thêm một vạn năm nữa.
Diệp Phi nhìn ra chân trời, nơi ánh mặt trời đang xua tan nốt những lớp sương cuối cùng. Hắn chợt nghĩ, có lẽ cuộc sống "Cẩu" đỉnh cao nhất không phải là không ai biết đến mình, mà là có những người biết mình là ai, nhưng vẫn nguyện ý cùng mình ngồi xuống, ăn một bát cháo rau và nói những chuyện vô thưởng vô phạt.
Tất nhiên, nếu Tô Thanh Tuyết đừng có đòi dùng Thanh Vân Kiếm để thái rau thì càng tốt.
"Tiểu tử, ngươi định khi nào thì cưới… à không, định khi nào thì thu hoạch đợt hành này?" Lý trưởng lão vừa uống rượu vừa hỏi bâng quơ.
Diệp Phi liếc nhìn hàng hành lá mà thực chất là hàng vạn thanh kiếm khí được hắn trồng xuống đất để canh phòng, rồi thở dài: "Gấp cái gì? Để chúng lớn thêm chút nữa, dùng thái thịt cho nó sắc."
Thanh Vân Kiếm trong tay Tô Thanh Tuyết chợt rung lên bần bật, như thể nó đang cảm nhận được một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn trước những "cọng hành" kia.
Và thế là, một chương mới của kẻ trồng rau vĩ đại nhất lịch sử Tiên giới, lại tiếp tục dưới lớp vỏ bọc bình lặng nhất thế gian.