Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 200: (Kết): Ta Chỉ Muốn Trồng Rau

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:40:41 | Lượt xem: 1

Thương Lam Giới, sau ngày kinh thiên động địa ấy, bầu trời vốn bị xé rách bởi những vết nứt hư không đen ngòm nay đã dần khép lại. Ánh tà dương vàng vọt trải dài trên những ngọn núi đổ nát, nhưng kỳ lạ thay, linh khí trong không gian lại nồng đậm đến mức hóa thành sương mù mờ ảo.

Người đời đồn rằng, vào khoảnh khắc Tiên Đế hạ phàm định thôn tính cả giới diện, một vị thần bí đại năng đã dùng một "thần khí" hình cầu ném ra, tạo nên một vụ nổ hủy thiên diệt địa, san phẳng mọi tham vọng của thượng giới. Kẻ thì bảo đó là "Thái Cổ Lôi Châu", kẻ lại thề thốt đó là "Vạn Dặm Diệt Thế Ấn". Chỉ có vài người tận mắt chứng kiến mới biết, thứ bay ra từ trong thung lũng hẻo lánh ấy… thực chất là một củ khoai tây có lớp vỏ bám đầy đất bùn.

Tại Dược Viên ngoại môn của Thanh Vân Tông, khung cảnh lại tĩnh lặng đến lạ thường, như thể cuộc đại kiếp vừa rồi chẳng mảy may liên quan đến nơi này.

Diệp Phi đứng giữa luống rau muống vừa được xới lại, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn cầm chiếc cuốc gỉ – thứ vừa mới một nhát đập nát pháp thân của Tiên Đế – thong thả lau lau lưỡi cuốc vào lớp cỏ mềm.

"Mẹ kiếp, cái tên Tiên Đế kia đúng là đồ cứng đầu. Chết thì chết đi, còn cố tình rơi trúng luống rau muống của ta. Làm ta mất công dọn dẹp nãy giờ."

Diệp Phi lầm bầm, sắc mặt lộ rõ sự xót xa nhìn mấy cọng rau bị dập nát. Nếu có ai ở đây nghe thấy lời này, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết. Người ta đánh nhau vì vận mệnh thế giới, hắn lại chỉ lo cho mấy cọng rau muống bón bằng phân rồng.

Nhị Cẩu – con chó vàng gầy gò thường ngày – lúc này đang nằm dưới gốc cây ngô đồng vạn năm, trong miệng đang nhai dở một mảnh vụn của Tiên Kiếm cực phẩm. Thấy chủ nhân càm ràm, nó khẽ hé mắt, phát ra một tiếng "gâu" đầy khinh bỉ, như muốn nói: *“Ai bảo chủ nhân tham cái áo choàng của hắn làm gì, không dùng cuốc xới nó lên thì luống rau đã không sao.”*

"Ngươi thì biết cái gì!" Diệp Phi lườm nó một cái. "Cái áo đó tơ tằm thượng hạng, xé ra làm giẻ lau cực tốt, lại không bám bụi. Ta đây là vì tiết kiệm cho cái nhà này!"

Dứt lời, Diệp Phi vẫy tay một cái. Từ không trung, một chiếc bình tưới nước cũ kỹ xuất hiện. Hắn nghiêng bình, một dòng nước trong vắt, mang theo khí tức khởi nguyên của sự sống trút xuống. Nước Cam Lộ này là phần thưởng từ "Hệ Thống Thần Nông Bất Tử" sau khi hắn "thu hoạch" được linh hồn của Tiên Đế.

Từng giọt nước chạm đất, những cây rau muống vốn dập nát bỗng chốc vươn mình, xanh mướt và tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Khí tức của chúng mạnh mẽ đến mức nếu một tu sĩ Kim Đan đứng đây, chỉ cần ngửi một hơi thôi cũng đủ để đột phá cảnh giới. Nhưng ở đây, chúng chỉ là thức ăn cho bữa tối của Diệp Phi.

"Keng! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: 'Dọn dẹp rác thải tiên giới'. Phần thưởng: Tuổi thọ vĩnh hằng, kỹ năng ẩn giấu cấp thần: 'Vô ngã nông phu'. Từ nay về sau, chỉ cần ký chủ không ra khỏi vườn, thiên đạo cũng không thể tìm thấy ngài."

Nghe tiếng báo của hệ thống, khóe môi Diệp Phi giật giật.

"Tuổi thọ vĩnh hằng? Vậy là ta phải trồng rau đến tận cùng thời gian sao? Thôi kệ, ít ra cũng không còn ai đến làm phiền."

Đúng lúc này, ngoài hàng rào tre cũ kỹ vang lên tiếng bước chân rón rén. Một bóng người mảnh mai, thanh thoát như mây ngàn đứng đó. Tô Thanh Tuyết – Băng Sơn Nữ Thần của Thanh Vân Tông, người giờ đây đã là đệ nhất cường giả của Thương Lam Giới – đang bối rối nắm chặt tà áo.

Nàng nhìn vào vườn rau, nơi vị "đại năng" cứu thế đang hì hục bón phân, lòng bỗng trào dâng một cảm xúc khó tả. Nàng bước vào, cúi đầu thật thấp:

"Diệp… Diệp sư đệ. À không, tiền bối."

Diệp Phi giật mình, theo thói quen lùi lại ba bước, tay thủ thế sẵn một củ cà chua (thứ vốn dĩ có thể nổ tung một tòa thành). Thấy là Tô Thanh Tuyết, hắn mới thở phào, thu lại bộ dạng phòng thủ cực đoan:

"Là Thanh Tuyết sư tỷ à. Sao thế? Muốn đổi cà rốt lấy bí kíp kiếm pháp nữa sao? Ta nói rồi, kiếm pháp của cô chẳng bằng cái que cắm cho đậu leo đâu."

Tô Thanh Tuyết nghe vậy không hề giận, ngược lại còn thấy ấm lòng. Nàng khẽ nói: "Tiên giới đã yên ổn. Mọi người đều muốn tìm kiếm huynh để tôn làm Vạn Giới Minh Chủ. Lý Trưởng Lão hiện đang quỳ ở cổng tông môn, bảo rằng phải đón bằng được 'vị Tiên nhân xới đất' về tọa trấn."

Diệp Phi nghe đến "Minh Chủ" thì mặt mày tái mét như tàu lá chuối.

"Minh chủ cái con khỉ! Ra ngoài đó để làm bia đỡ đạn cho kẻ khác à? Cô về nói với lão Lý, nếu lão còn dám hé răng nửa lời về ta, ta sẽ sang san phẳng cái phòng luyện công của lão bằng một xe phân chuồng đấy!"

Tô Thanh Tuyết bật cười, nụ cười làm bừng sáng cả thung lũng u tối. Nàng nhẹ bước đến bên luống rau, ngồi xuống nhìn Diệp Phi:

"Ta biết huynh sẽ nói thế. Nên… ta đã từ chức Tông chủ rồi."

Diệp Phi ngớ người: "Hả? Cô điên rồi sao? Chức đó bao nhiêu người mơ không được."

Tô Thanh Tuyết nhìn sang Nhị Cẩu đang nằm vểnh râu, rồi nhìn sang Diệp Phi, ánh mắt chứa chan tình cảm: "Ở ngoài kia mệt mỏi lắm. Ta muốn ở lại đây… làm nông dân thực tập. Huynh có thiếu người nhổ cỏ không? Ta đổi Thanh Vân Kiếm lấy một chiếc cuốc, được chứ?"

Diệp Phi gãi đầu gãi tai. Phiền phức, quả đúng là phiền phức nhất đời! Nhưng nhìn ánh mắt kiên định của nàng, hắn lại thở dài. Hắn cầm một củ khoai tây vừa đào lên, đưa cho nàng.

"Ăn đi rồi hãy nói. Rau nhà ta trồng, ăn vào không thành tiên cũng thành quỷ. Cô muốn nhổ cỏ thì phải học cách tránh để Nhị Cẩu cắn đấy, nó ghét nhất ai dẫm lên vùng đất nó vừa tè lắm."

Tô Thanh Tuyết nhận lấy củ khoai, cắn một miếng nhỏ. Một dòng năng lượng tinh khiết nổ tung trong huyết mạch, nhưng quan trọng hơn là sự ấm áp lan tỏa trong lòng.

Lúc này, từ phía xa, một bóng dáng già nua, lôi thôi chạy tới. Là Lý Trưởng Lão. Lão vừa chạy vừa thở dốc, mắt sáng rực như bắt được vàng.

"Diệp tiểu hữu! À không, Đại sư! Ngài nghe tôi nói này, củ khoai ngài ném đi lúc nãy… tôi đã mang về nghiên cứu. Đó không phải là khoai tây bình thường, đó là 'Hỗn Độn Khai Thiên Chi Quả' đúng không? Ngài dùng nó để thức tỉnh chúng sinh, để chỉ dạy chúng ta rằng đạo nằm ở trong đất! Ngài thật là vĩ đại!"

Diệp Phi mặt không cảm xúc, cầm chiếc bình tưới nước hắt thẳng một cái: "Biến ngay! Đó là củ khoai bị sâu, ta ném bỏ thôi! Não của lão lại bổ ra cái gì nữa rồi?"

Lý Trưởng Lão bị nước Cam Lộ tạt đầy mặt, không những không giận mà còn đứng đờ người ra, rồi bỗng nhiên hú lên một tiếng kinh thiên động địa. Tu vi Hóa Thần của lão ngay lập tức thăng tiến thành Luyện Hư.

"Trời ơi! Nước rửa chân của đại sư cũng chứa chí lý đại đạo! Tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi! Tu tiên chính là gột rửa trần tâm!"

Nói rồi lão vừa cười vừa chạy mất hút, có lẽ lại về viết sách giáo khoa tu luyện mới mang tên "Nông Đạo Đại Toàn".

Diệp Phi nhìn theo, chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Thế gian này, kẻ điên quả thực quá nhiều.

Chiều tà, Diệp Phi đi đến trước cổng thung lũng. Hắn vẫy tay một cái, 108 lớp đại trận vô hình, kết hợp giữa linh khí và sự mộc mạc của đất trời, bắt đầu kích hoạt. Thung lũng nhỏ bé dần dần mờ đi giữa những rặng núi, hoàn toàn biến mất khỏi mọi thần thức dò xét của những kẻ mạnh nhất thế gian.

Hắn quay vào chòi, lấy ra một chiếc biển gỗ nhỏ, nắn nót viết lên mấy chữ rồi cắm ngay hàng rào:

**"ĐỊA BÀN TRỒNG RAU – CẤM TIÊN NHÂN QUẤY RỐI"**

Phía dưới còn vẽ hình một con chó vàng hung dữ (trông giống con mèo hơn) để cảnh báo.

"Nhị Cẩu, từ mai đóng cửa không tiếp khách nữa. Chúng ta phải tập trung cho vụ mùa Ớt Nổ mùa đông này."

Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng lười biếng, chui tọt vào cái lán được lót bằng những tấm bản đồ kho báu cổ xưa mà Diệp Phi dùng làm nệm.

Tô Thanh Tuyết đứng dưới hiên nhà, nhìn bóng dáng Diệp Phi đang loay hoay sắp xếp những rổ linh quả đủ màu sắc. Nàng khẽ hỏi:

"Diệp Phi, huynh mạnh đến thế, sao chỉ muốn trồng rau?"

Diệp Phi dừng tay, nhìn ra vườn rau xanh ngát của mình, rồi nhìn lên bầu trời xa xăm nơi những vị thần tiên vẫn đang mải mê tranh đấu cho cái gọi là trường sinh. Hắn cười nhẹ, nụ cười bình thản nhất suốt mười năm qua:

"Tiên giới cao lắm, lạnh lẽo lắm. Ta nhát gan, không trèo cao nổi. Với lại… trường sinh để làm gì nếu không được ăn một bát canh cải nóng hổi vào buổi chiều thế này?"

Tô Thanh Tuyết ngẩn ngơ, rồi cũng mỉm cười gật đầu: "Phải, rau huynh trồng là ngon nhất."

Vài trăm năm sau.

Thương Lam Giới đã truyền đi một truyền thuyết bất hủ về một thung lũng thần bí, nơi ẩn cư của "Thần Nông Tổ Sư". Người ta nói rằng, nếu ai may mắn lạc vào đó, chỉ cần được tặng một củ khoai hay một ngọn cỏ, liền có thể phi thăng tại chỗ.

Có một tiểu đệ tử ngoại môn của một tông môn nhỏ, do bị sư huynh bắt nạt mà lạc bước sâu vào vùng núi hoang sơ. Cậu bé đói khát, kiệt sức, bò đến bên một hàng rào tre cũ kỹ.

Bỗng nhiên, một người thanh niên trẻ tuổi, tay cầm chiếc cuốc gỉ, từ trong màn sương bước ra. Bên cạnh người đó là một con chó vàng già nua và một người phụ nữ đẹp tựa tiên nữ hạ thế.

Người thanh niên thấy tiểu đệ tử tội nghiệp, khẽ tặc lưỡi, rồi từ trong giỏ lấy ra một củ khoai tây bám đầy bùn đất, đưa cho cậu bé.

"Tiền… tiền bối, làm sao để trở nên mạnh mẽ như ngài? Làm sao để thành tiên?" Tiểu đệ tử vừa nhai khoai vừa nghẹn ngào hỏi.

Người thanh niên xoa đầu cậu bé, nhìn sang con chó đang ngáp dài và người vợ hiền đang cười mỉm, rồi nói bằng giọng trầm ấm:

"Tiên cái gì mà tiên? Thành tiên rồi cũng phải ăn rau mới sống được thôi. Về nhà đi, sau này trồng rau cho tốt, đừng có học đòi đi đánh nhau làm gì. Đời người, chỉ cần một mảnh vườn và sự bình yên là đủ rồi."

Dứt lời, màn sương mù bao phủ, thung lũng biến mất hoàn toàn trước mắt cậu bé, chỉ còn lại dư vị ngọt lịm của củ khoai tây kỳ diệu trên đầu lưỡi.

Diệp Phi quay người trở lại luống rau của mình. Hệ thống bỗng vang lên một tiếng "Tinh" vui tai.

"Ký chủ hoàn thành sự nghiệp trường sinh theo cách 'cẩu' nhất lịch sử. Phần thưởng: Một túi hạt giống ngô đồng thượng cổ."

"Lại là hạt giống?" Diệp Phi phì cười, vác cuốc lên vai, thong thả bước đi dưới ánh hoàng hôn rực rỡ.

"Thôi được rồi, lại trồng thêm một ít vậy. Dù sao… ta cũng chỉ muốn trồng rau thôi mà."

Bóng lưng hắn đổ dài trên đất trời vĩnh cửu, đơn giản, bình thường, nhưng là chỗ dựa kiên cố nhất của cả một thế giới Tiên hiệp sau lưng.

**Hết.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8