Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 199: ** Buổi chiều tà bên vườn rau Trường Sinh
**CHƯƠNG 199: CHIỀU TÀ NƠI VƯỜN RAU TRƯỜNG SINH**
Ánh hoàng hôn tại Thanh Vân Tông luôn mang một vẻ đẹp diễm lệ nhưng đượm buồn. Những tia nắng cuối ngày nhuộm đỏ cả một dải mây bồng bềnh, khiến chúng trông như những tấm lụa lửa trải dài khắp đường chân trời. Nhưng đối với Diệp Phi, hoàng hôn không phải để ngắm, mà là một tín hiệu báo giờ.
Báo hiệu rằng đã đến lúc… thu quân.
Tại một thung lũng hẻo lánh phía sau Dược Viên Ngoại Môn, nơi mà linh khí mỏng manh đến mức các đệ tử thiên tài chỉ cần liếc mắt qua cũng cảm thấy chán ghét, có một mảnh vườn nhỏ vẫn đang xanh tốt một cách kỳ lạ. Diệp Phi, tay cầm chiếc cuốc gỉ sắt, trên vai vắt một chiếc khăn lau mồ hôi bạc màu, đang hì hục xới nốt luống đất cuối cùng.
Trên trán hắn lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh mắt lại tràn đầy vẻ thỏa mãn.
【 Đinh! Bạn vừa chăm sóc thành công một luống "Hỏa Diệm Tiên Ớt", điểm thuộc tính Mộc +5, tuổi thọ tăng thêm 3 tháng. 】
【 Chúc mừng ký chủ, kỹ năng "Canh tác nông vụ" đạt cấp độ thâm hậu, linh lực phản phệ hóa thành Tiên khí tinh khiết, tu vi tiềm ẩn tăng tiến… 】
Diệp Phi khẽ thở hắt ra, lau mồ hôi rồi nhìn vào bảng thuộc tính ảo chỉ mình hắn thấy. Tu vi hiển thị ra bên ngoài vẫn là Luyện Khí tầng 3, vững chắc như bàn thạch suốt mười năm nay. Nhưng sâu trong đan điền của hắn, một luồng tử khí mông lung đang vận chuyển theo quy luật của đại đạo, mạnh mẽ đến mức nếu hắn lỡ tay vung cuốc mạnh một chút, e rằng cả ngọn núi phía sau sẽ biến thành bình địa.
"Haiz, tu vi lại tăng rồi. Phải ép xuống, phải ép xuống nữa." Diệp Phi tự nhủ, vẻ mặt lo âu. "Ở cái giới tu tiên này, cây cao vượt rừng thì gió tất thổi bay, mình cứ là cái mầm rau bé nhỏ nấp dưới tán lá lớn là an toàn nhất."
Gần đó, dưới gốc cây đại thụ xum xuê – vốn là một gốc Linh Đào Thượng Cổ được Diệp Phi "vô tình" nuôi lớn bằng nước vo gạo pha Cam Lộ – Nhị Cẩu đang nằm dài, hai chân trước vắt chéo, cái đuôi gầy gò thỉnh thoảng quất một cái đuổi ruồi. Nghe thấy tiếng lẩm bẩm của chủ nhân, Nhị Cẩu khinh bỉ hé mắt ra nhìn một cái, rồi lại hừ hừ trong mũi như muốn nói: *Cả thế giới này sắp bị ông cuốc nát đến nơi rồi, còn giả vờ làm gì nữa?*
Đúng lúc này, từ con đường mòn phủ đầy cỏ dại dẫn vào thung lũng, một bóng dáng thanh thoát như tiên tử từ trong sương mù bước ra. Cô gái mặc bộ y phục màu xanh nhạt, vạt áo bay nhẹ trong gió chiều. Khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm, mỗi bước đi của cô dường như đều khiến cây cỏ xung quanh rung động theo một nhịp điệu riêng biệt.
Đó là Tô Thanh Tuyết, đệ nhất thiên kiêu của Thanh Vân Tông, người mà toàn thể đệ tử coi là nữ thần không thể chạm tới.
Thế nhưng, khi vừa nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Diệp Phi cùng vườn rau xanh mướt, vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt nàng lập tức tan chảy như băng gặp xuân về. Đôi mắt nàng ánh lên một tia sáng ấm áp, có chút gì đó mong chờ.
"Diệp lão đệ, lại bận rộn sao?" Giọng nói của nàng trong trẻo như tiếng suối reo.
Diệp Phi giật mình, vội vàng cất chiếc cuốc gỉ ra sau lưng, trưng ra bộ mặt hiền lành, thật thà nhất có thể: "Ấy, là Tô sư tỷ à? Ngài đến đúng lúc quá, tôi vừa thu hoạch được mấy củ cải đường, định bụng để dành nấu bát canh tối. Sư tỷ có muốn… ở lại dùng cơm đạm bạc không?"
Nếu những kẻ đang theo đuổi Tô Thanh Tuyết ngoài kia nghe thấy lời này, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết. Đệ nhất tiên nữ, người quanh năm chỉ uống sương sớm, ăn linh đan, vậy mà Diệp Phi lại mời nàng ăn "củ cải đường" và "cơm đạm bạc"?
Nhưng Tô Thanh Tuyết lại mỉm cười gật đầu, bước vào vườn một cách tự nhiên như thể đây là nhà mình: "Lần trước món cải bắp xào của huynh đã khiến tâm cảnh của ta đại tiến, tối nay nghe nói có canh củ cải, thật khiến người ta trông mong."
Nàng ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ bên cạnh Nhị Cẩu. Con chó vàng gầy gò chỉ lim dim mắt, liếc nhìn nàng một cái rồi lại tiếp tục ngủ, hoàn toàn không có vẻ gì là cung kính trước một cường giả Kim Đan kỳ. Tô Thanh Tuyết cũng chẳng để tâm, nàng biết rõ con chó này "không đơn giản", ít nhất là nó ăn đồ ăn của Diệp Phi còn nhiều hơn cả nàng.
Diệp Phi tất bật đi về phía gian bếp nhỏ được dựng bằng gỗ ép. Hắn thầm tính toán trong lòng: *Hôm nay Tô Thanh Tuyết đến, xem chừng nàng ấy vừa trải qua một trận chiến cường độ cao, khí tức có chút hỗn loạn. Thôi thì cho thêm hai lát "Tẩy Tủy Sinh Khương" vào canh vậy, coi như trả tiền vì lần trước nàng ấy che chở cho mình trước đám chấp pháp đệ tử.*
Bên ngoài hiên nhà, Tô Thanh Tuyết khẽ đưa mắt nhìn bao quát mảnh vườn. Trong mắt kẻ thường, đây chỉ là một vườn rau xanh tốt, sạch sẽ. Nhưng trong đôi mắt thần thông của nàng, mỗi cây rau ở đây đều tỏa ra ánh sáng rực rỡ của linh khí thuần khiết nhất. Những lá rau muống lấp lánh như được rèn từ lục bảo thạch, những quả cà chua đỏ mọng chứa đựng hỏa hệ tinh hoa nóng bỏng nhưng lại ôn hòa vô cùng.
Nàng đưa tay ra, định chạm vào một nhành lá nhưng rồi lại rụt về, như sợ sẽ phá hỏng sự cân bằng hoàn mỹ nơi này.
"Hành tu vi của hắn… thật sự chỉ là Luyện Khí tầng 3 sao?" Nàng khẽ thở dài, trong lòng đầy nghi hoặc nhưng lại không muốn phá vỡ sự yên bình này.
Mười năm trước, nàng gặp Diệp Phi khi hắn còn là một thiếu niên gầy yếu vừa vào tông môn. Khi ấy nàng bị thương nặng sau một nhiệm vụ, lạc vào thung lũng này. Diệp Phi đã cho nàng một bát cháo trắng. Bát cháo ấy, nàng nhớ mãi không quên, vì nó không chỉ cứu mạng nàng mà còn giúp căn cơ vốn đã rạn nứt của nàng được hàn gắn một cách thần kỳ. Từ đó, thung lũng này trở thành "cảng tránh gió" duy nhất của nàng trong giới tu tiên đầy rẫy lừa lọc và đổ máu.
"Sư tỷ, canh tới rồi!"
Tiếng gọi của Diệp Phi cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. Hắn bưng ra hai bát canh nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút mang theo một mùi thơm lạ lùng. Không phải mùi hương nồng nặc của linh dược, mà là mùi thơm thanh khiết của đất trời, của sự sống mới bắt đầu nảy nở.
Cạnh bát canh là một đĩa dưa chua nhỏ, xắt miếng đều tăm tắp.
Hai người ngồi đối diện nhau dưới ánh hoàng hôn dần lặn. Một người là thiên chi kiêu tử vạn người ngưỡng mộ, một người là đệ tử tạp dịch luôn cố giấu mình trong bụi rậm. Họ cùng nhau cầm đũa, bình thản ăn món canh củ cải đơn giản ấy.
Tô Thanh Tuyết hớp một ngụm canh, chỉ cảm thấy một dòng nước ấm áp chảy qua cổ họng, đi thẳng vào các kinh mạch. Những thương tổn nhỏ li ti sau trận đại chiến ở biên giới phía Nam bỗng chốc biến mất không dấu vết. Không chỉ vậy, đan điền của nàng bỗng rung động, linh lực tinh khiết tràn ra, bao vây lấy Kim Đan, khiến nó dường như trở nên rực rỡ hơn một chút.
Nàng ngước mắt nhìn Diệp Phi. Hắn vẫn đang chăm chú húp canh, miệng thì than vãn: "Năm nay sâu bọ nhiều quá, hành lá của tôi bị sâu cắn hết mấy ngọn, thật đau lòng quá đi."
Tô Thanh Tuyết cười khổ. Hành lá mà hắn nói, nếu mang ra đấu giá hội, có lẽ các lão quái vật Nguyên Anh kỳ sẽ đánh nhau vỡ đầu để giành lấy, vì mỗi cọng hành đó chính là tinh hoa Mộc hệ có thể kéo dài tuổi thọ thêm cả chục năm.
"Sư tỷ, gần đây tông môn có chuyện gì không?" Diệp Phi bỗng hỏi, giọng điệu có chút cảnh giác. "Tôi thấy hôm qua có mấy đạo kiếm quang lạ bay qua đỉnh thung lũng, làm Nhị Cẩu nhà tôi giật mình đấy."
Tô Thanh Tuyết đặt bát xuống, ánh mắt thoáng chút nghiêm trọng: "Vùng biên giới Đông Hoang đang không yên ổn. Yêu tộc có dấu hiệu rục rịch, và hình như có một vài tán tu cấp cao phát hiện ra tàn tích của một vị cổ thần đâu đây. Thanh Vân Tông chúng ta cũng khó lòng đứng ngoài cuộc."
Diệp Phi nghe đến hai chữ "Yêu tộc" và "Cổ thần", tim bỗng nảy lên một cái. Hắn hít một hơi thật sâu, lẩm bẩm: "Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật. Sư tỷ này, hay là tỷ bàn với Tông chủ, chúng ta phong tỏa thung lũng này kỹ thêm chút nữa đi? Tôi thấy hàng rào tre nhà mình hơi lỏng lẻo, lỡ có con yêu thú nào đi lạc vào ăn vụng rau thì khổ."
Nhị Cẩu ở gần đó nghe vậy thì ngáp một cái thật dài, thầm nghĩ: *Con yêu thú nào mù mắt mới vào đây, chỉ sợ nó vừa bước qua ranh giới hàng rào là đã bị lão chủ nhân nhà mình lấy cuốc gõ thành bánh thịt rồi.*
Tô Thanh Tuyết bật cười: "Huynh đấy, lúc nào cũng lo sợ những chuyện xa vời. Với tài nghệ của huynh, ta nghĩ dù là Yêu Vương đến đây cũng chưa chắc đã làm gì được… đám rau này của huynh đâu."
Diệp Phi xua tay liên tục: "Tỷ đừng có mà nâng tầm tôi. Tôi chỉ là một nông phu thôi, tay trói gà không chặt. Ra ngoài gió thổi mạnh chút cũng thấy sợ rồi. Tôi chỉ mong cuộc sống bình lặng như thế này mãi là tốt rồi."
Hai người nhìn ra ngoài vườn, ánh hoàng hôn lúc này đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho sắc tím mờ ảo của màn đêm. Trong bóng tối, vườn rau bắt đầu phát ra những đốm sáng lung linh. Những cây bắp cải tỏa ra ánh hào quang mờ mạt, Hỏa Diệm Tiên Ớt thì cháy rực như những đốm lửa nhỏ giữa đêm đen. Không khí trong thung lũng bỗng trở nên đậm đặc linh khí, đến mức hơi thở cũng cảm thấy sảng khoái.
Tô Thanh Tuyết cảm nhận được tâm hồn mình chưa bao giờ yên bình đến thế. Ở ngoài kia, nàng là "Băng sơn nữ thần", nàng phải gánh vác trách nhiệm của tông môn, phải đối mặt với sự ganh ghét, đố kỵ và những âm mưu giết chóc. Nhưng ở đây, trong căn chòi nhỏ của Diệp Phi, nàng chỉ là một đệ tử bình thường ngồi húp canh củ cải và phàn nàn về sâu bọ cùng hắn.
"Diệp lão đệ…" Nàng bỗng lên tiếng, giọng nhỏ như gió thoảng.
"Hửm? Có gì sao sư tỷ?"
"Nếu một ngày nào đó… thế giới bên ngoài thật sự hỗn loạn, nếu thiên địa huyết tế thực sự diễn ra, huynh có chạy trốn không?"
Diệp Phi dừng lại một chút, hắn nhìn sâu vào bóng đêm, ánh mắt bỗng chốc trở nên thâm trầm hơn bao giờ hết. Đó là ánh mắt của một người đã trải qua hai đời nhân sinh, thấu hiểu quy luật sinh tử của vạn vật. Nhưng vẻ thâm trầm đó chỉ xuất hiện trong tích tắc, nhanh đến mức Tô Thanh Tuyết nghĩ mình vừa nhìn lầm.
Hắn cười hì hì, xoa đầu Nhị Cẩu: "Chạy trốn chứ! Tôi đã đào sẵn mấy cái hầm trú ẩn rồi, còn có cả kế hoạch tẩu thoát 108 bước nữa cơ. Nhưng mà sư tỷ yên tâm, cái hầm đó rộng lắm, nếu cần, tỷ cứ mang cả tông môn sang đây… tôi chia cho mỗi người một khoảnh ruộng mà trồng rau lánh nạn."
Tô Thanh Tuyết cũng cười, nhưng nụ cười lần này mang theo một chút chua xót và cảm động. Nàng biết Diệp Phi chỉ nói đùa, nhưng nàng cũng cảm nhận được trong lời nói đùa ấy là một sự cam kết kỳ lạ.
Hai người cứ thế ngồi đó, trong tĩnh lặng của đêm đen, giữa một thung lũng mà cả thế giới dường như đã lãng quên. Một con chó già nằm đó, một người nông dân bình phàm và một vị tiên tử rực rỡ, tất cả tạo nên một bức tranh đối lập nhưng hài hòa đến lạ lùng.
Đêm đã khuya, Tô Thanh Tuyết đứng dậy, phủi nhẹ tà áo: "Ta phải đi rồi. Cảm ơn vì bát canh, hôm nay ta lại mắc nợ huynh một cái nhân tình."
"Khách khí gì chứ sư tỷ, lần sau đến nhớ mang cho tôi ít hạt giống lạ nhé." Diệp Phi tiễn nàng ra đến tận miệng hàng rào.
Khi bóng dáng Tô Thanh Tuyết đã biến mất hoàn toàn trong màn sương đêm của Thanh Vân Tông, Diệp Phi mới quay người trở lại. Vẻ mặt thật thà lúc nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự bình thản lạnh lùng đến đáng sợ.
Hắn nhìn Nhị Cẩu, khẽ nói: "Cái con điêu đại bàng lúc chiều lượn lờ trên đỉnh thung lũng, ngươi giải quyết sạch chưa?"
Nhị Cẩu lười biếng vẩy đuôi, từ trong miệng nôn ra một chiếc lông vũ màu vàng kim rực lửa, nhưng lúc này chiếc lông đã bị bóp nát hoàn toàn. Đó là lông của Kim Sí Đại Bàng, một con yêu thú tương đương với cường cấp Nguyên Anh kỳ.
"Làm tốt lắm. Lần sau làm gọn gàng chút, đừng để lông lá rơi vãi linh tinh, bẩn hết vườn của ta."
Diệp Phi cầm chiếc cuốc gỉ lên, đi đến bên gốc cây ngô đồng, hắn nhìn lên bầu trời sao lấp lánh và khẽ bóp quẻ.
"Hung… Lại là đại hung. Haiz, cái Tiên giới này đúng là không cho người ta sống mà. Ngày mai phải trồng thêm một ít 'Khai Linh Cần Tây' để bồi bổ não bộ thôi, nghĩ kế hoạch phòng thủ mệt đầu quá đi."
Hắn bước vào gian chòi nhỏ, thổi tắt ngọn đèn dầu. Vườn rau lại một lần nữa chìm vào im lặng, chỉ còn lại hơi thở đều đều của Nhị Cẩu và mùi hương của củ cải vẫn thoang thoảng trong không gian, che giấu đi sự thật rằng dưới chân hắn, sâu hàng nghìn mét, một luồng sát khí vạn cổ đang được hàng rào rau cải trấn áp đến mức không dám nhúc nhích.
Hoàng hôn đã qua, đêm dài bắt đầu, nhưng với Diệp Phi, dù ngày hay đêm, việc quan trọng nhất vẫn là ngày mai tưới nước bao nhiêu cho đủ.