Cẩu Tại Tiên Giới: Ta Chỉ Muốn Trồng Rau
Chương 198: ** Nhị Cẩu già đi (giả vờ)

Cập nhật lúc: 2026-05-09 16:39:14 | Lượt xem: 1

Sương mù buổi sớm tại Dược viên ngoại môn của Thanh Vân Tông chưa bao giờ nhạt đi, trái lại, theo thời gian và sự "chăm bón" vô tình của Diệp Phi, nó càng lúc càng trở nên dày đặc, đặc quánh như sữa, che phủ hoàn toàn thung lũng hẻo lánh này.

Trong làn sương ấy, thấp thoáng những tán lá bắp cải to bằng cái nong, xanh biếc và cứng cáp như được đúc từ phỉ thúy thượng hạng. Xa hơn một chút, những cây hành lá mọc thẳng tắp, mỗi ngọn đều tỏa ra kiếm ý lạnh thấu xương, sắc lẹm đến mức không một loài sâu bọ nào dám bén mảng tới trong vòng mười dặm.

Giữa vườn rau kỳ dị ấy, có một chiếc ghế xích đu bằng mây, và cạnh đó là một gốc cây cổ thụ không rõ tên, lá vàng óng ánh quanh năm không rụng.

Nhị Cẩu đang nằm dưới gốc cây đó.

Hôm nay Nhị Cẩu trông có vẻ… không ổn.

Nó nằm dài trên bãi cỏ, bốn chân duỗi thẳng, bộ lông vàng xơ xác vốn đã gầy gò nay lại càng thêm thảm hại. Đôi mắt nó lờ đờ, thỉnh thoảng mới nhấc mi mắt lên một chút rồi lại mệt mỏi sụp xuống. Cái mũi đen bóng mọi khi giờ trông khô khốc, hơi thở khò khè như một ống bễ cũ rách.

Diệp Phi bước ra khỏi căn lều tranh, trên tay cầm chiếc bình tưới nước màu xanh cũ kỹ — thứ mà nếu rơi vào tay một vị tiên nhân trung châu, họ sẽ sẵn sàng diệt cả một quốc gia để chiếm đoạt, bởi đó chính là Cam Lộ Tịnh Bình trong truyền thuyết. Nhưng ở đây, nó chỉ là vật dùng để tưới những cây cà rốt mới nhú.

Vừa nhìn thấy bộ dạng của Nhị Cẩu, Diệp Phi giật nảy mình, cái bình tưới suýt nữa rơi khỏi tay.

"Nhị Cẩu? Ngươi làm sao thế này?"

Hắn vội vàng vứt chiếc bình sang một bên, chạy lại quỳ xuống bên cạnh con chó già. Bàn tay hắn run rẩy vuốt ve bộ lông nhám rộp của nó.

Nhị Cẩu rên rỉ một tiếng nhỏ xíu trong cổ họng, cái đuôi khẽ vẩy một cái yếu ớt, rồi lại im lìm. Ánh mắt nó nhìn Diệp Phi đầy vẻ "tiếc nuối nhân gian", như thể muốn nói: "Chủ nhân, ta e là không xong rồi, ta đại hạn sắp đến, ngươi hãy bảo trọng."

Diệp Phi tái mặt. Hắn đã sống ở đây mười năm, từ một kẻ xuyên không cô độc, Nhị Cẩu chính là người thân duy nhất bầu bạn với hắn qua những đêm dài trồng rau. Dù con chó này có lúc lười biếng, có lúc tham ăn, có lúc nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ, nhưng hắn không thể tưởng tượng nổi một ngày thung lũng này thiếu đi cái bóng dáng gầy gò của nó.

"Không thể nào! Ta cho ngươi ăn bao nhiêu là linh quả, uống toàn nước cam lộ, tu vi của ta dù có giấu giếm thế nào thì thực tế cũng đã vượt xa cảnh giới hóa thần, theo lý mà nói, ngươi phải thọ ngang trời đất chứ?"

Diệp Phi cuống cuồng bấm tay tính toán. Quẻ bói vừa ra, sắc mặt hắn càng thêm đen kịt: "Đại hung? Sao lại là đại hung? Chẳng lẽ thọ nguyên của loài chó trong tiên giới này ngắn ngủi đến vậy?"

Hắn đâu có biết, trong khi hắn đang rối rít như kiến bò trên chảo nóng, thì trong lòng Nhị Cẩu lại đang thầm đắc ý.

*Chủ nhân ngốc nghếch, quả nhiên vẫn dễ lừa như vậy.* Nhị Cẩu nghĩ thầm, đôi mắt ti hí quan sát vẻ mặt đau khổ của Diệp Phi. *Sáng nay ta lỡ ăn vụng quả Hư Không Trấn Hồn Quả mà ông trồng ở góc vườn, giờ bụng đầy linh khí, tiêu hóa không kịp nên mới phải nằm im thế này cho nó khỏi trướng. Sẵn tiện giả bộ già yếu một chút, để ông mủi lòng mà mang bát canh sâm vạn năm kia ra cho ta "tẩm bổ".*

Thực chất, cơ thể Nhị Cẩu lúc này đang diễn ra một quá trình kinh thiên động địa. Bên dưới lớp da xơ xác kia, từng sợi gân, từng thớ thịt của nó đang được rèn luyện lại bằng sức mạnh của quy luật hư không. Bộ lông rụng xuống không phải vì nó già, mà vì nó đang chuẩn bị thay lớp da mới — lớp vảy của "Thôn Phệ Thần Thú" đang thành hình.

Nhưng trong mắt Diệp Phi, Nhị Cẩu chính là đang "hấp hối".

"Nhị Cẩu, ngươi cố trụ lại! Ta đi nấu canh Hồi Xuân cho ngươi! Đợi ta!"

Diệp Phi lao vào bếp. Tiếng cuốc xới đất, tiếng băm rau vang lên rầm rầm. Hắn lấy ra những nguyên liệu mà nếu lộ ra ngoài, toàn bộ Đông Hoang sẽ chìm trong biển máu: Nhân sâm chín vạn năm làm nền, linh chi huyết rồng làm vị, và nước suối sinh mệnh để nấu cốt.

Cùng lúc đó, cách thung lũng của Diệp Phi khoảng vạn dặm về phía Bắc, tại một tòa ma điện quanh năm bao phủ bởi hắc hỏa.

Một gã nam tử vận hắc bào, gương mặt lạnh lùng như đá tạc, chậm rãi mở mắt. Trên trán hắn có một vết sẹo hình chữ thập tỏa ra tia sáng đỏ sẫm. Đây chính là Hắc Sát Ma Đế — kẻ vừa mới thức tỉnh sau giấc ngủ vạn năm, một trong những hung thần thời cổ đại.

"Mùi vị của tiên dược… một mùi hương nồng đậm đến mức khiến linh hồn ta run rẩy." Hắc Sát Ma Đế hít một hơi thật sâu, ánh mắt xuyên thấu qua vạn dặm hư không, khóa chặt vào hướng Thanh Vân Tông.

"Kỳ lạ, linh khí ở khu vực đó vốn rất mỏng manh, sao lại đột ngột bộc phát ra hơi thở của Sinh Mệnh Bản Nguyên cao cấp như vậy? Chẳng lẽ có bảo vật Thái Cổ xuất thế?"

Hắn không chút do dự, bước ra một bước, không gian dưới chân sụp đổ, trực tiếp thi triển đại thần thông xuyên lục địa.

Chỉ trong vài nhịp thở, Hắc Sát Ma Đế đã xuất hiện trên bầu trời phía trên vườn rau của Diệp Phi. Hắn đứng giữa mây đen, nhìn xuống dải sương mù phía dưới bằng ánh mắt tham lam.

"Hóa ra là một vườn dược liệu ẩn giấu? Trận pháp bao quanh… ồ, thoạt nhìn thì đơn giản là hàng rào tre, nhưng thực chất lại ẩn chứa ngũ hành luân chuyển. Đáng tiếc, trước mặt bản đế, tất cả chỉ là trò trẻ con!"

Hắn nhìn thấy Diệp Phi đang hì hục trong bếp lò, khói bốc nghi ngút. Cảm nhận khí tức của Diệp Phi chỉ ở mức "Luyện Khí tầng 3", Hắc Sát Ma Đế cười khẩy.

"Phàm nhân gặp vận may chăng? Được thần linh ban cho một mảnh ruộng linh thiêng mà không biết cách sử dụng, chỉ biết nấu cháo phí phạm như vậy? Để bản đế giúp ngươi hóa kiếp!"

Hắn giơ bàn tay đen kịt lên, ngưng tụ một luồng Ma sát cuồn cuộn định đánh xuống. Với sức mạnh của hắn, chỉ cần một cái vung tay, toàn bộ thung lũng này sẽ biến thành tro bụi, và hắn sẽ chỉ lấy đi phần tinh túy nhất.

Đúng lúc này, Nhị Cẩu — kẻ đang nằm giả chết dưới gốc cây — chợt cử động.

Nó vẫn chưa mở mắt. Nó vẫn đang cảm thấy trướng bụng vì quả Hư Không kia. Và quan trọng hơn, nó đang rất bực mình vì có một kẻ "ruồi nhặng" dám phá hỏng bầu không khí tĩnh mịch, ngăn cản giấc ngủ phục hồi của nó.

Đặc biệt là cái khí tức đen kịt trên trời kia, trong mắt Nhị Cẩu, chẳng khác nào một bãi rác bốc mùi đang lở lửng trên đầu mình.

"Gừ…" Nhị Cẩu phát ra một tiếng gầm gừ cực nhỏ trong cổ họng, nhỏ đến mức ngay cả Diệp Phi ở cách đó vài bước chân cũng không nghe thấy.

Cái đuôi gầy guộc, vàng vọt của nó khẽ quất một cái sang bên cạnh.

Một hành động tưởng chừng như chỉ là đang xua đuổi ruồi nhặng bình thường.

Nhưng trong nháy mắt đó, một đạo ánh sáng vô hình từ đầu đuôi nó bắn ra. Nó không phải linh lực, cũng không phải ma lực, mà là sự vặn vẹo của quy luật tối cao. Một đạo gợn sóng không gian mỏng như tờ giấy, mang theo sức mạnh xé nát vạn vật, lao thẳng lên tầng mây.

Hắc Sát Ma Đế trên cao còn chưa kịp tung ra chiêu thức, bỗng cảm thấy toàn thân cứng đờ. Bản năng sinh tồn từ thời thái cổ thét gào trong đầu hắn: *CHẠY NGAY!!!*

Nhưng đã quá muộn.

Đạo gợn sóng kia lướt qua người hắn nhẹ nhàng như một cơn gió mùa thu thổi qua lá vàng.

Hắc Sát Ma Đế trố mắt nhìn. Bàn tay Ma sát của hắn tan biến. Cánh tay hắc bào của hắn tan biến. Và rồi, cả cơ thể tu vi Ma Đế đủ sức nghiền nát một tinh cầu cũng bắt đầu rạn nứt như thủy tinh vỡ.

"Cái… cái gì…"

Hắn chưa kịp thốt ra hết câu, toàn bộ thần hồn và nhục thể đã bị sức mạnh từ cái vẫy đuôi kia nghiền nát thành bụi phấn, trực tiếp biến mất khỏi dòng sông nhân quả. Đến một tiếng thét cũng không kịp để lại, Hắc Sát Ma Đế cứ thế mà… "bay màu".

Dưới mặt đất, Nhị Cẩu vẫn nằm yên. Nó khẽ hắt hơi một cái, lẩm bẩm (bằng tâm linh): *Cái loại rác rưởi phương nào mà hôi thối vậy, suýt làm hỏng mùi canh sâm của chủ nhân.*

Đúng lúc đó, Diệp Phi bưng một bát sứ to đùng chạy ra, gương mặt đầy lo lắng và mồ hôi.

"Nhị Cẩu! Canh đến rồi! Canh Hồi Xuân đặc chế mười nghìn lớp của ta đây! Ngươi gắng tỉnh lại mà húp!"

Hắn thổi phù phù vào bát canh nóng hổi, rồi dùng thìa gỗ múc một muỗng, cẩn thận đưa đến miệng Nhị Cẩu.

Nhị Cẩu lúc này diễn rất đạt. Nó từ từ mở mắt, ánh mắt "đục ngầu" hiện lên sự cảm động vô bờ bến. Nó liếm môi một cái yếu ớt, rồi bắt đầu "khó khăn" húp từng ngụm canh.

Trời ạ, mùi vị này! Nhị Cẩu suýt nữa sướng đến mức vẫy đuôi loạn xạ. Sâm vạn năm pha với dịch sinh mệnh, đây đúng là thiên đường của loài chó! Nó cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang gào thét vì sung sướng, sức mạnh của quả Hư Không ban sáng lập tức được dung hợp hoàn hảo.

Diệp Phi nhìn con chó của mình uống canh, lòng đau như cắt: "Tội nghiệp ngươi quá, Nhị Cẩu. Ngươi xem, ăn một miếng canh mà vất vả thế kia. Có phải ngươi thấy trời vừa tối sầm lại không? Chắc là mắt ngươi kém lắm rồi, ta thấy mây đen kéo đến rồi lại tan đi ngay, chắc là thiên địa cảm động trước lòng trung thành của ngươi nên không nỡ cướp đi mạng sống của ngươi đấy."

Diệp Phi vừa nói vừa lẩm bẩm về việc phải trồng thêm ít loại cải giúp bổ mắt và kéo dài tuổi thọ. Hắn hoàn toàn không biết rằng cái "mây đen" mà hắn thấy chính là một vị Ma Đế vừa bị "bay màu".

"Gâu…" Nhị Cẩu nấc cụng một cái sau khi hết sạch bát canh. Nó nhìn Diệp Phi với ánh mắt trìu mến (thực chất là đòi thêm bát nữa).

Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán: "Được rồi, uống hết bát canh này chắc ngươi trụ được thêm vài năm nữa. Để ta vào lấy thêm mấy củ khoai tây Thần Lực ra cho ngươi ăn thêm cho có sức. Phải sống nhé Nhị Cẩu, chúng ta còn phải trồng rau cùng nhau dài dài."

Nói rồi Diệp Phi lại lật đật chạy vào bếp.

Nhị Cẩu nằm lại dưới gốc cây, bốn chân giờ đã lấy lại chút sức lực (nó cố tình thu liễm lại để vẫn có vẻ gầy gò). Nó ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi vừa rồi còn là lãnh địa của Ma Đế.

*Lão già, ta thực sự ghen tị với ngươi đấy.* Nhị Cẩu thầm nghĩ. *Ngươi có một vườn tiên dược, có một kẻ bảo hộ là ta, lại có một cái hệ thống giúp ngươi mạnh đến mức vô lý… Vậy mà ngươi suốt ngày cứ lo sợ cái chết. Có ta ở đây, dù là Thiên Đạo muốn lấy mạng ngươi, ta cũng sẽ vả cho nó một cái rụng răng.*

Nhị Cẩu nhắm mắt lại, tiếp tục quá trình "già đi" của mình. Lông nó vẫn tiếp tục rụng, mắt nó vẫn cứ lờ đờ, nhưng cái đuôi lâu lâu lại quất một phát vào không trung, đuổi đi một vài vị "khách không mời" đang có ý định dòm ngó thung lũng.

Cách đó không xa, một gã thợ săn lạc đường tình cờ đi ngang qua miệng thung lũng, vừa định bước vào trong kiếm chút nước uống. Bỗng gã thấy một con ruồi vàng bay sượt qua mặt mình, rồi bỗng dưng… nổ tung thành một đám mây năng lượng khủng khiếp làm san phẳng cả một ngọn núi phía sau lưng gã.

Gã thợ săn mặt cắt không còn giọt máu, lập tức quỳ sụp xuống dập đầu: "Sơn thần hiển linh! Sơn thần hiển linh!" rồi cắm đầu chạy thục mạng.

Bên trong thung lũng, Diệp Phi bưng đĩa khoai tây ra, thấy Nhị Cẩu đang nhắm mắt thư thái, hắn mỉm cười: "Xem kìa, già rồi nên hay ngủ gật. Nhị Cẩu à Nhị Cẩu, ngươi cứ yên tâm dưỡng già đi, chuyện trồng rau… cứ để ta lo!"

Dưới bóng cây ngô đồng vàng óng, một người, một chó, một vườn rau tĩnh lặng. Không ai biết rằng, cái thung lũng nhỏ bé ấy chính là trung tâm của vũ trụ, là nơi mà các quy luật tự nhiên phải cúi đầu, chỉ vì một kẻ muốn sống lâu và một con chó muốn… được ăn canh sâm miễn phí.

Nhị Cẩu lại vẫy đuôi một cái.

Lần này, một con quạ đen định đậu lên hàng rào bị thổi bay mất 3000 dặm, rơi thẳng vào cung điện của một vị yêu vương phương Nam, khiến vị yêu vương đó sợ đến mức tuyên bố bế quan 500 năm không dám ra ngoài.

Diệp Phi vỗ đầu Nhị Cẩu: "Đuổi ruồi thôi mà cũng mạnh tay thế, coi chừng gãy đuôi đó Nhị Cẩu ơi!"

Nhị Cẩu: *Gâu… (Chủ nhân, ông lo cho cái cuốc của ông đi, nó vừa lén lút cuốc nát cái áo của tên Ma Đế kia để lấy vải lót chuồng gà kìa).*

Thung lũng lại chìm vào sự yên bình giả tạo, chuẩn bị đón chào những đợt "thu hoạch" tiếp theo của vị nông dân bá đạo nhất lịch sử Tiên giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8