Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 2: Thức tỉnh Luân Hồi Quyết**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:07:40 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 2: THỨC TỈNH LUÂN HỒI QUYẾT

Cánh cửa gỗ mục nát bị đẩy mạnh sang hai bên, phát ra những tiếng "két" chói tai. Diệp Phi lao vào bên trong, hơi lạnh từ sàn đất ẩm thấp bốc lên quyện cùng mùi thuốc sắc đắng ngắt đã sớm cạn khô từ lâu. Trên chiếc giường tre ọp ẹp, một người phụ nữ trung niên gương mặt nhợt nhạt, hơi thở mỏng manh như ngọn nến trước gió đang nằm lịm đi.

Đó là Tần thị, mẹ của thân xác này, người duy nhất trong cái phủ đệ lạnh lẽo mang tên Diệp Gia còn coi hắn là máu mủ.

Diệp Phi bước tới, bàn tay run run đặt lên cổ tay bà. Ngay lập tức, một luồng thức hải viễn cổ từ linh hồn hắn lan tỏa, thẩm thấu vào mạch tượng của bà. Đôi chân mày Diệp Phi cau lại, trong mắt hiện lên một tia sát ý nồng đậm.

“Khí huyết hư hao, kinh mạch bị hàn độc xâm nhập lâu ngày… Đây không phải bệnh, mà là có kẻ cố ý hạ độc mãn tính!”

Hắn siết chặt nắm đấm đến mức khớp xương kêu răng rắc. Ở kiếp thứ nhất, hắn là Thần Đế thống trị vạn giới, nào có kẻ nào dám giở thủ đoạn hèn hạ này trước mặt hắn? Vậy mà ở kiếp thứ chín này, thân phận phế vật lại khiến ngay cả người thân cận nhất cũng không bảo vệ nổi.

“Tiểu tử, bình tĩnh lại!” Giọng nói của Tiêu Lão vang lên trong thức hải, mang theo sự nghiêm nghị, “Mệnh treo sợi tóc, nếu ngươi không có linh lực, cho dù có nhãn giới của Thần Đế cũng không cứu nổi bà ấy. Thân thể ngươi hiện tại kinh mạch đứt đoạn, giống như một cái bình thủng đáy, muốn giữ nước thì phải đúc lại bình!”

Diệp Phi hít một hơi thật sâu, ép bản thân bình tâm lại. Hắn ngồi xếp bằng ngay trên sàn đất bẩn thỉu, đặt thanh Trấn Thiên Kiếm gãy lên gối.

“Tiêu Lão, hộ pháp cho ta. Ta muốn vận hành tầng thứ nhất của Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết.”

Tiêu Lão kinh hãi thốt lên: “Ngươi điên rồi! Cơ thể này chưa từng tu luyện, lại còn bị phế đi kinh mạch. Luân Hồi Quyết là công pháp nghịch thiên, ép nó vận hành lúc này chẳng khác nào đem một dòng sông lũ đổ vào một đường ống nước nhỏ xíu, ngươi sẽ nổ tung mà chết đấy!”

“Nếu không liều mạng, làm sao nghịch mệnh?” Diệp Phi lạnh lùng ngắt lời. Ánh mắt hắn hiện lên hình ảnh tám kiếp trước đó, những lần bị Thiên Đạo chèn ép, những lần đứng nhìn người thân yêu ngã xuống mà không thể làm gì. “Ta đã chết tám lần, không sợ chết thêm lần thứ chín. Nhưng kiếp này, ta không muốn nhìn thấy người thân của mình chết trước mắt mình nữa!”

Hắn nhắm mắt lại, ý thức chìm sâu vào Luân Hồi Châu đang lơ lửng trong đan điền.

“Cửu Chuyển Luân Hồi, kiếp khởi sinh diệt… Tầng thứ nhất: Luân Hồi Tái Sinh!”

Trong không gian yên tĩnh của gian phòng rách nát, một luồng khí tức màu xám trắng nhạt nhẽo bắt đầu tỏa ra từ lỗ chân lông của Diệp Phi. Đó không phải linh khí của trời đất, mà là Luân Hồi Chi Khí tích lũy từ tám kiếp luân hồi của hắn.

“Hự!”

Diệp Phi rên lên một tiếng đau đớn. Cảm giác lúc này giống như có hàng vạn lưỡi dao nhỏ đang rạch từng thớ thịt, len lỏi vào tận xương tủy. Luân Hồi Chi Khí bắt đầu cưỡng ép xông vào những đoạn kinh mạch bị đứt lìa, khô héo. Mỗi nơi nó đi qua, máu thịt Diệp Phi như bị nghiền nát rồi lại được tái tạo ngay lập tức.

Mồ hôi hòa lẫn với máu tươi tuôn ra như tắm, thấm đẫm bộ y phục rách nát. Da thịt hắn đỏ bừng như sắt nung, nhưng gương mặt vẫn duy trì một sự trầm ổn đến đáng sợ. Khí tiết của một Thần Đế không cho phép hắn gục ngã trước nỗi đau phàm trần này.

“Nối cho ta!” Diệp Phi gầm nhẹ trong lòng.

Uỳnh!

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong cơ thể. Đoạn kinh mạch chính vốn bị đánh nát từ ba năm trước, dưới sự gột rửa của Luân Hồi Chi Khí, đột ngột nối liền lại. Một dòng chảy mát lạnh từ đan điền vọt lên, tỏa ra tứ chi bách hài.

Cảnh giới của hắn bắt đầu thăng tiến.
Luyện Thể tầng một… tầng hai… tầng ba…
Chỉ trong nháy mắt, sức mạnh cơ bắp của hắn đã tăng lên gấp bội, lớp chất thải đen ngòm mùi hôi thối bị đẩy ra ngoài da – đây chính là quá trình Phạt Thiết Tẩy Tủy trong truyền thuyết.

Bên trong Luân Hồi Châu, Tiêu Lão nhìn thấy cảnh này thì trợn mắt há mồm: “Quái vật… Quả thực là quái vật! Tu luyện Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết mà lại giống như uống nước lã vậy sao? Thần Đế vạn cổ quả nhiên không thể dùng lẽ thường mà suy xét.”

Đúng lúc quá trình tu luyện đạt đến đỉnh điểm, bên ngoài sân đột nhiên vang lên tiếng bước chân rầm rập kèm theo tiếng cười nhạo báng.

“Cái thằng phế vật Diệp Phi đâu rồi? Mau ra đây, Lý quản sự có lệnh, phòng này tháng này không có phần thuốc phối phát, mau cút ra cho ta!”

Cánh cửa vốn đã lung lay, nay bị một cú đá mạnh trực tiếp văng khỏi bản lề, đập xuống sàn nhà vỡ vụn. Một tên hạ nhân mặc áo chàm, mặt mũi vênh váo bước vào, theo sau là hai tên tay sai cầm gậy gộc. Hắn chính là Lý Nhị, kẻ chuyên dựa hơi quản gia để bắt nạt mẹ con Diệp Phi bấy lâu nay.

Lý Nhị vừa bước vào đã ngửi thấy mùi hôi thối, hắn bịt mũi, khinh bỉ nhìn về phía Diệp Phi đang ngồi xếp bằng giữa vũng máu: “Ô kìa, Diệp đại thiếu gia đang học người ta tu luyện à? Nhìn bộ dạng này chắc là tẩu hỏa nhập ma rồi? Ha ha, đúng là rác rưởi vẫn hoàn rác rưởi!”

Diệp Phi vẫn nhắm mắt, nhưng hơi thở của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Luân hồi chi khí trong cơ thể đang cuộn trào như đại dương vỗ sóng.

“Cút.” Một chữ duy nhất thốt ra từ môi Diệp Phi, lạnh lẽo đến thấu xương.

Lý Nhị khựng lại, cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của Diệp Phi, lòng can đảm của hắn lại trỗi dậy. Hắn vung tay, định tiến tới túm tóc Diệp Phi: “Thằng nhãi ranh, dám nói chuyện với ta như vậy sao? Để ta cho ngươi biết thế nào là…”

Vút!

Lý Nhị còn chưa kịp chạm vào sợi tóc nào của Diệp Phi, một bàn tay nhuốm máu đã chộp lấy cổ tay hắn.

Rắc!

Tiếng xương gãy giòn giã vang lên. Lý Nhị chưa kịp thét lên thì Diệp Phi đã mở mắt. Đôi mắt ấy… không còn là đôi mắt nhu nhược của một thiếu gia phế vật, mà là đôi mắt của một vị thần đã đi qua chín kiếp luân hồi, chứa đựng sự tịch diệt và uy nghiêm tuyệt đối.

“Ngươi… tay của ta!” Lý Nhị đau đớn khuỵu xuống, mặt cắt không còn giọt máu.

Diệp Phi đứng dậy, thân hình hắn lúc này bỗng trở nên cao lớn và sừng sững lạ thường. Hắn không nhìn Lý Nhị, mà nhìn vào hai tên tay sai đang run rẩy đứng ngoài cửa.

“Mang thuốc tới đây, hoặc mạng của các ngươi để lại đây.”

Giọng nói bình thản nhưng lại mang theo áp lực nghìn cân. Diệp Phi khẽ vung tay, một luồng kình khí vô hình hất văng Lý Nhị ra ngoài sân, đâm sầm vào gốc cây đại thụ, khiến tên này ngất xỉu ngay tại chỗ.

Hai tên tay sai kinh hoàng tột độ, chúng không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Diệp Phi không phải là phế vật bị đứt kinh mạch sao? Sao chỉ trong một ngày lại trở nên đáng sợ như quỷ thần thế này?

“Dạ… dạ… chúng tôi đi lấy ngay! Đại thiếu gia bớt giận!” Hai tên lính lác chạy trối chết, không dám ngoảnh đầu nhìn lại.

Diệp Phi hít một hơi sâu, luồng khí tức xám trắng quanh người dần lặn vào trong. Hắn quay lại giường, nhìn Tần thị. Với sức mạnh Khai Mạch tầng một vừa đạt được, hắn bắt đầu thực hiện bước tiếp theo.

Hắn dùng ngón tay cái ấn mạnh vào huyệt Linh Đài trên trán bà, truyền vào một tia Luân Hồi Chi Khí cực kỳ dịu nhẹ. Luồng khí này có khả năng tịnh hóa vạn vật. Ngay lập tức, trên trán Tần thị thoát ra những luồng khói đen xì, đó chính là hàn độc tích tụ bao năm qua.

“Khụ… khụ…”

Tần thị khẽ ho khan vài tiếng, sắc mặt dần trở nên hồng nhuận. Bà từ từ mở mắt, nhìn thấy con trai mình đang đứng trước mặt, dù người đầy máu và chất bẩn nhưng đôi mắt lại sáng rực như sao trời.

“Phi nhi… mẹ… mẹ đang nằm mơ sao?” Bà yếu ớt thốt lên.

Diệp Phi cầm lấy bàn tay gầy gò của bà, giọng nói trầm xuống, mang theo sự thề nguyền sắt đá: “Mẹ, không phải mơ. Từ nay về sau, sẽ không có ai có thể làm hại mẹ nữa. Diệp gia này nợ mẹ bao nhiêu, Phi nhi sẽ bắt chúng phải trả lại gấp trăm lần.”

Cảm nhận được luồng khí ấm áp truyền vào cơ thể, Tần thị cảm thấy thân thể nhẹ nhõm chưa từng có. Bà nhìn con trai, chợt nhận ra Diệp Phi bây giờ không còn là đứa trẻ luôn cần bà bảo bọc nữa. Thần thái ấy, khí phách ấy, khiến bà vừa ngỡ ngàng vừa kiêu hãnh.

Trong không gian ý thức, Tiêu Lão nhìn cảnh này mà cảm thán: “Ân đoạn nghĩa tuyệt, lấy nhân quả để tu đạo. Tiểu tử này, kiếp thứ chín này quả thực không đơn giản. Hắn đã thực sự bắt đầu bước lên con đường nghịch mệnh rồi.”

Diệp Phi đứng dậy, đi tới chỗ thanh Trấn Thiên Kiếm gãy. Thanh kiếm bỗng rung nhẹ như để chúc mừng chủ nhân. Hắn ngước nhìn lên bầu trời đen thẳm ngoài cửa sổ, nơi những vì tinh tú đang chuyển động như những quân cờ của Thiên Đạo.

“Hồi một mới chỉ bắt đầu thôi.” Diệp Phi lẩm bẩm.

Hắn biết, trận náo động vừa rồi chỉ là một cái gợn sóng nhỏ. Lý quản sự, và cả những kẻ đang đứng sau thao túng Diệp Gia, chắc chắn sẽ sớm kéo đến. Nhưng giờ đây, trong tay hắn đã có *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết*.

Cửa vào Linh Hoang Giới, mảnh vỡ linh hồn của Hiểu Nguyệt, và cái đầu của Thần Đế Vô Nhai… Tất cả, hắn sẽ từng bước lấy về.

Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua mái nhà dột nát, toàn bộ Diệp gia một phen rúng động bởi một tin tức chấn động: Phế vật Diệp Phi không những không chết, mà còn đánh tàn phế Lý Nhị, đường hoàng bước vào dược đường của gia tộc đòi lại tài nguyên.

Kiếp thứ chín của Cửu Thế Luân Hồi Giả, chính thức khai màn trong máu và sự kinh hoàng của kẻ thù.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8