Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 3: Tiêu Lão hiện thân**
**CHƯƠNG 3: TIÊU LÃO HIỆN THÂN**
Màn đêm buông xuống đại lục Thanh Vân, trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên ngọn cây già cỗi, hắt những tia sáng bạc nhợt nhạt xuống căn nhà tranh xơ xác của mẹ con Diệp Phi. Sau một ngày dài chấn động với những màn huyết tanh, sự yên tĩnh lúc này dường như lại mang theo một chút hơi thở nặng nề trước cơn bão lớn.
Trong căn phòng tối mờ, chỉ có mùi thuốc đắng phảng phất và hơi thở đều đặn của Tần thị đã ngủ say, Diệp Phi ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh lẽo. Dưới lớp áo rách rưới, trước ngực hắn chợt phát ra một vầng sáng u uẩn. Ánh sáng ấy không chói mắt, trái lại mang theo một sự cổ xưa, tang thương, dường như xuyên thấu qua vạn cổ mà đến.
Diệp Phi khẽ mở mắt, đưa tay vào trong áo lôi ra một hạt châu đen nhám, nhìn bên ngoài trông giống như một viên đá cuội vô danh, nhưng nếu nhìn sâu vào bên trong, người ta sẽ thấy dường như có vô số tinh hà đang chuyển động, vỡ nát rồi lại tái sinh.
Đây chính là Luân Hồi Châu — thánh vật đi theo linh hồn hắn suốt tám kiếp, cũng là thứ mà ngay cả Thần Đế Vô Nhai cũng thèm khát đến điên cuồng.
“Tám kiếp ròng rã, ta thủy chung chưa từng thật sự điều khiển được ngươi.” Diệp Phi khẽ thở dài, thanh âm nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy. “Kiếp thứ chín này, Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết đã bắt đầu chuyển động, ngươi rốt cuộc còn giấu giếm điều gì?”
Như nghe hiểu được lời nói của hắn, viên châu đột nhiên run lên bần bật. Từ bên trong, một luồng khí tức màu xám xanh trào ra, lơ lửng giữa không trung rồi tụ lại thành một bóng hình mờ ảo. Đó là hình ảnh một lão giả vận trường bào cổ xưa, râu dài tới ngực, khuôn mặt tràn đầy những nếp nhăn của thời gian nhưng đôi mắt lại sáng quắc như hai mặt trời nhỏ, nhìn thẳng vào linh hồn Diệp Phi.
Lão giả khẽ hắt hơi một cái, vươn vai đầy uể oải, rồi thốt lên một câu khiến không gian xung quanh dường như đông cứng:
“Chậc chậc… Tỉnh lại sau mười vạn năm, việc đầu tiên ta thấy lại là một cái cơ thể nát như tương thế này sao? Diệp Phi, kiếp thứ chín của ngươi xuất phát điểm quả thực là… thảm không nỡ nhìn.”
Diệp Phi không hề kinh ngạc, đôi mắt hắn vẫn lạnh lùng như nước mùa thu. Hắn sớm đã cảm nhận được bên trong Luân Hồi Châu có một ý chí đang ngủ say, chỉ là không ngờ tới nó lại thức tỉnh sớm như vậy.
“Lão là ai?” Diệp Phi bình thản hỏi.
Lão giả lơ lửng trên không trung, vuốt râu mỉm cười đầy đắc ý, giọng nói có chút mỉa mai nhưng không thiếu phần uy nghiêm:
“Tiểu tử, ngươi cứ gọi ta là Tiêu Lão đi. Về thân phận của ta à? Hừm, nếu nói ra, sợ rằng cái Hạ Tam Giới bé tẹo này sẽ vì uy danh của ta mà sụp đổ mất. Nhưng thôi, giờ ta chỉ là một tàn hồn bám víu vào cái hạt châu này mà sống qua ngày.”
Tiêu Lão đảo mắt một vòng quanh căn phòng rách nát, rồi dừng lại trên người Diệp Phi, vẻ mặt chợt trở nên nghiêm túc:
“Mười vạn năm trước, ta bị kẻ thù vây khốn, may mắn được Luân Hồi Châu chọn trúng để trở thành khí linh dẫn đường cho kẻ nắm giữ nó. Tám kiếp qua, ta đứng ở vị trí ‘khán giả’ nhìn ngươi vẫy vùng trong định mệnh. Thú thực, có đôi lúc ta cũng muốn hiện thân nhắc nhở, nhưng khi đó linh hồn ngươi còn chưa đủ ‘nặng’ để gánh vác sự thật. Bây giờ, khi ngươi đã chính thức vận hành Cửu Chuyển vòng cuối cùng, ta mới có thể hiển thánh.”
Diệp Phi nhíu mày: “Ý lão là gì? Những gì ta trải qua ở tám kiếp trước đều nằm dưới sự quan sát của lão?”
“Đúng vậy.” Tiêu Lão gật đầu, trong mắt thoáng qua một tia thương cảm hiếm thấy. “Ngươi chết rất thảm, lần nào cũng vậy. Có khi là vì nữ nhân, có khi là vì huynh đệ, có khi lại vì một chút lòng nhân ái ngu ngốc. Nhưng cái chết đáng tiếc nhất chính là ngươi luôn tin vào ‘mệnh’. Ngươi nghĩ rằng tu luyện lên đỉnh cao là đã có thể khống chế vận mệnh, nhưng ngươi không biết rằng, cả cái vũ trụ này chỉ là một bàn cờ của Luân Hồi Chi Bàn.”
Tiêu Lão chỉ tay vào ngực Diệp Phi:
“Ngươi nhìn xem, thân thể này của ngươi hiện tại. Linh mạch đứt đoạn, đan điền rạn nứt, cơ bản là phế vật trong mắt kẻ khác. Nhưng dưới nhãn quang của lão phu, đây mới chính là mảnh đất màu mỡ nhất. Bởi vì nó trống rỗng! Một kẻ hoàn toàn bị Thiên Đạo ruồng bỏ mới có tư cách chân chính để tu luyện *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết* tầng thứ chín — Nghịch Mệnh Thiên.”
Diệp Phi đứng dậy, đi tới bên cửa sổ, nhìn vào bóng tối vô tận: “Thiên Đạo… Thần Đế Vô Nhai đang dùng nó để khóa chặt chúng sinh. Ta không quan tâm mình là phế vật hay thiên tài, ta chỉ biết kẻ nào ngăn ta, ta sẽ chém kẻ đó. Lão đã thức tỉnh, hẳn là có thứ gì đó có ích hơn là những lời nói suông này chứ?”
Tiêu Lão cười khà khà, tỏ vẻ hài lòng với sự dứt khoát của Diệp Phi:
“Khá lắm! Bản tính lạnh lùng này mới có thể đi xa được. Được rồi, để ta kể cho ngươi nghe một chút về thực tại này. Thế giới mà ngươi đang đứng, Hạ Tam Giới, chỉ là cái đáy giếng của Cửu Trọng Thiên. Ở đây, cường giả mạnh nhất cũng chỉ chạm tới ngưỡng Vương Cảnh sơ kỳ. Nhưng Thiên Đạo Minh — thuộc hạ của Vô Nhai — đã cài cắm quân cờ ở khắp nơi. Bất kỳ ai có biểu hiện ‘nghịch mệnh’ hoặc sở hữu ‘vô mệnh cách’ đều sẽ bị bọn chúng xóa sổ từ trong trứng nước.”
Dừng một chút, Tiêu Lão bỗng trở nên thần bí:
“Hiện tại, điều cấp thiết nhất của ngươi không phải là giết mấy con sâu kiến ở Diệp gia, mà là mở lại linh mạch theo cách của thái cổ. Công pháp ngươi đang tu luyện, tầng thứ nhất yêu cầu phải có *Cửu Chuyển Tạo Hóa Đan*. Thứ này ở cái đại lục Thanh Vân hẻo lánh này không tìm thấy đâu, nhưng với kiến thức của ta, ta có thể chỉ ngươi cách dùng những thảo dược rẻ tiền để luyện chế ra thứ tương tự.”
Đôi mắt Diệp Phi khẽ động. Kiếp thứ năm hắn vốn là Đan Thần, kiến thức đan đạo của hắn là đỉnh phong của một thời đại, nhưng ngay cả hắn cũng chưa từng nghe qua việc dùng thảo dược phàm trần để luyện đan cấp tạo hóa.
“Ngươi là Đan Thần, ta biết.” Tiêu Lão như đi guốc trong bụng hắn, cười hắc hắc. “Nhưng ngươi chỉ là Đan Thần của kỷ nguyên trước. Ngươi có biết vì sao tám kiếp qua ngươi đều thất bại không? Bởi vì nguyên vật liệu ngươi dùng đều mang hơi thở của Thiên Đạo. Ngươi dùng đồ của trời để đánh lại trời, đó là một nghịch lý ngu xuẩn! Muốn nghịch thiên, phải dùng những thứ bị trời chê bỏ.”
Lão phu tử khẽ vẫy tay, một dải tinh mang từ Luân Hồi Châu bắn thẳng vào giữa trán Diệp Phi. Một lượng thông tin khổng lồ tràn ngập trong óc hắn: *Vạn Vật Chuyển Hóa Thuật*. Đây không phải là kỹ thuật luyện đan thông thường, mà là dùng khí của luân hồi để thay đổi đặc tính bản chất của thảo dược phế phẩm thành tiên thảo.
Diệp Phi hít sâu một hơi, cảm giác như một cánh cửa mới hoàn toàn vừa được mở ra trước mắt. Nếu như ở các kiếp trước, hắn chiến đấu bằng sức mạnh cường đại thì ở kiếp này, hắn bắt đầu cảm nhận được sự tinh tế của việc vận dụng những quy luật thô sơ nhất.
“Tiêu Lão, tại sao lão lại giúp ta?” Diệp Phi đột ngột hỏi.
Tiêu Lão đứng trên không trung, nhìn bóng dáng của mình dần trở nên mờ ảo hơn một chút do tiêu hao năng lượng. Lão cười nhạt, ánh mắt xa xăm như nhìn về một cuộc chiến thảm khốc triệu năm trước:
“Bởi vì ta cũng là một kẻ thất bại. Ta muốn nhìn xem, một kẻ tập hợp được nỗi oán hận của tám kiếp, một kẻ không có mệnh cách như ngươi, rốt cuộc có thể đem cái Thiên Đạo thối nát kia kéo xuống bùn đen hay không. Diệp Phi, thời gian của ta không nhiều, mỗi lần xuất hiện đều tiêu tốn sức mạnh của hạt châu này. Sau đây là vài lời nhắn nhủ cuối cùng cho giai đoạn này…”
Giọng nói của Tiêu Lão trở nên cực kỳ nghiêm trọng:
“Thứ nhất, nha đầu Vân Hiểu Nguyệt của ngươi, tàn hồn của nàng đang ở ngay thành trì này. Nhưng đừng vội vàng tiếp xúc quá sâu, kẻo khí vận rách nát của nàng sẽ thu hút sự chú ý của Thiên Đạo Minh sớm hơn dự kiến. Thứ hai, tên tiểu tử Thạch Hùng mà ngươi nhắm tới, hắn chính là chiếc khiên vững chắc nhất, hãy sớm thu phục hắn. Và cuối cùng… tối nay, sẽ có kẻ không để cho ngươi ngủ yên đâu.”
Dứt lời, hình bóng của Tiêu Lão tan biến vào không trung, Luân Hồi Châu trở lại vẻ đen nhám bình thường và rơi xuống lòng bàn tay Diệp Phi. Hơi ấm của viên ngọc vẫn còn đó, như một minh chứng cho việc cuộc gặp gỡ vừa rồi không phải là mộng ảo.
Diệp Phi siết chặt viên ngọc trong tay. Khí thế của hắn bắt đầu có sự biến đổi. Sự lạnh lẽo trước đó giờ đây pha thêm một chút ung dung, tự tại. Hắn biết Tiêu Lão nói đúng. Kiếp này, hắn sẽ không chơi theo luật lệ của Thiên Đạo nữa.
Hắn từ từ quay đầu nhìn về phía cửa phòng. Tai hắn khẽ động.
Ở bên ngoài, dưới ánh trăng mờ, tiếng bước chân cực nhẹ đang lướt trên lớp lá khô. Một sát khí lạnh lẽo đang từ từ áp sát.
Diệp Phi nhếch môi nở một nụ cười tàn nhẫn: “Quả nhiên, nhanh hơn ta tưởng.”
Hắn liếc nhìn người mẹ đang ngủ say, sau đó phẩy tay một cái. Một vòng bảo vệ vô hình từ Luân Hồi Châu lan tỏa, bao trùm lấy giường nằm của Tần thị. Đây là một tầng kết giới linh hồn mà chỉ những kẻ đạt đến cảnh giới Hóa Thần trở lên mới có thể nhìn thấy, đủ để bảo vệ bà khỏi dư chấn của trận chiến sắp tới.
Bên ngoài cửa, ba bóng đen trong trang phục dạ hành đang áp sát. Một trong số đó ra hiệu bằng tay, thanh kiếm trên tay hắn lóe lên ánh thép sắc lạnh dưới ánh trăng.
“Lệnh của Gia chủ, giết không tha. Cướp lấy hòn đá đen trên người hắn.” Giọng nói của kẻ dẫn đầu đầy trầm đục và chứa đựng một sự tàn nhẫn quen thuộc của những tên ám vệ lâu năm.
Xoẹt!
Cánh cửa gỗ mục nát bị chém nát vụn thành hàng nghìn mảnh nhỏ. Ba đạo kiếm khí mang theo tu vi Tụ Khí cảnh tầng thứ năm đồng loạt phóng về phía chiếc giường gỗ nơi bóng đen đang ngồi.
Nhưng, khi kiếm khí chạm vào, bóng đen ấy chợt tan biến như khói.
“Tàn ảnh?!” Kẻ dẫn đầu kinh hô, đồng tử co rút lại. Một phế vật bị đứt linh mạch làm sao có thể có bộ pháp nhanh như vậy?
“Các ngươi tìm ta sao?”
Một thanh âm lạnh lùng vang lên ngay phía sau bọn chúng. Ba tên sát thủ đồng loạt quay phắt lại. Diệp Phi đang đứng tựa vào cột nhà, Trấn Thiên Kiếm gãy trên tay hắn rỉ ra một chút hào quang đỏ sẫm như máu người.
“Ngươi… ngươi không phải bị phế rồi sao?” Tên sát thủ dẫn đầu kinh ngạc hét lên. Hắn vốn là tâm phúc của Diệp Bằng — phụ thân của tên thiếu gia Diệp Hoằng từng bị Diệp Phi phế bỏ buổi chiều nay. Theo thông tin hắn nhận được, Diệp Phi chỉ là liều mạng đánh đổi để bộc phát sức mạnh nhất thời, đáng lẽ giờ này phải nằm hấp hối trên giường mới đúng.
“Với lũ sâu kiến như các ngươi, có phế hay không cũng vậy cả thôi.”
Ánh mắt Diệp Phi lạnh lẽo vô cùng. Hắn bỗng nhiên bước một bước lên phía trước. Bước chân này trông rất chậm, nhưng lại mang theo một loại áp lực kỳ quái, khiến sàn nhà dưới chân nứt toác.
Đây chính là *Cửu Chuyển Bộ* — thần thông hắn học được từ kiếp thứ ba, lúc đó hắn vốn là một tông sư bộ pháp đỉnh thiên lập địa.
Kẻ sát thủ dẫn đầu hét lên để trấn an nỗi sợ: “Cùng lên! Hắn chỉ đang phô trương thanh thế thôi!”
Cả ba tên cùng lao tới, ba thanh trường kiếm đan xen thành một mạng lưới tử thần. Tuy nhiên, trong mắt Diệp Phi, mọi cử động của bọn chúng đều chậm chạp như sên bò. Hắn khẽ nghiêng người, thanh trường kiếm sắc lẻm chỉ cách cổ hắn một phân, nhưng hắn không hề nao núng.
Tay phải hắn cử động.
Khống khí!
Một luồng luân hồi lực truyền vào thanh kiếm gãy. Mảnh sắt gỉ sét bỗng nhiên kêu lên một tiếng “vút” rợn người.
Phập!
Một đường đỏ tươi hiện ra trên cổ tên sát thủ bên trái. Hắn ta còn chưa kịp rên lên một tiếng, đầu đã lìa khỏi cổ, máu phun trào nhuộm đỏ một khoảng sân.
Diệp Phi không dừng lại, gót chân hắn xoay mạnh, thanh kiếm gãy trong tay như một con rắn độc đâm xuyên qua ngực tên sát thủ thứ hai. Hắn dùng lực hất mạnh, cái xác bị văng ra xa hàng chục mét, đập nát một gốc cây đại thụ.
Chỉ còn lại tên cầm đầu. Thanh kiếm trên tay hắn run bần bật, đôi mắt tràn đầy sợ hãi. Hắn không thể tin được, một thanh niên chưa đầy hai mươi tuổi, lại có thể giết hai tên đồng giai một cách gọn gàng, lãnh khốc như vậy. Đây không phải là chiến đấu, đây là một cuộc tàn sát có tính toán nghệ thuật.
“Ngươi… ngươi không phải Diệp Phi! Diệp Phi không bao giờ tàn độc như vậy!” Tên sát thủ lắp bắp, lùi lại từng bước.
Diệp Phi tiến tới, mũi kiếm gãy chầm chậm kéo dưới mặt đất, tạo ra những tia lửa lách tách trong đêm tối. Gương mặt hắn dưới ánh trăng hiện lên một vẻ đẹp ma mị nhưng đầy tử khí.
“Ngươi nói đúng. Diệp Phi của các ngươi đã chết lâu rồi. Ta là người đến từ địa ngục để đòi lại món nợ của tám đời luân hồi.”
Giọng nói ấy như lời phán quyết của Diêm Vương. Diệp Phi biến mất tại chỗ, khi hiện ra lần nữa, hắn đã đứng sát ngay bên tai tên sát thủ. Hắn vươn tay trái ra, bóp chặt lấy cổ họng của gã, nhấc bổng lên không trung.
“Về nói với Diệp Bằng, bảo hắn giữ kỹ cái mạng của mình. Ta sẽ không giết hắn sớm quá đâu, bởi vì ta muốn hắn chứng kiến cái gia tộc rách nát này từng chút một rơi vào sụp đổ.”
Rắc!
Một tiếng xương gãy khô khốc vang lên. Diệp Phi ném cái xác sang một bên như ném một túi rác không giá trị.
Toàn bộ cuộc chiến diễn ra chưa đầy mười nhịp thở. Gian nhà tranh lại trở lại sự im lặng đến đáng sợ. Mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa trong không khí, nhưng Diệp Phi vẫn đứng đó, hơi thở không hề rối loạn, tà áo rách rưới thấm đẫm máu tươi nhưng không một giọt nào là của hắn.
“Thứ sức mạnh này… vẫn còn quá yếu.” Diệp Phi nhìn đôi bàn tay mình, thì thầm. Hắn biết ba tên vừa rồi chỉ là hạng tép riu. Khi trời sáng, sự biến mất của chúng sẽ đánh động đến tầng lớp thực quyền của Diệp gia.
Đột nhiên, từ trong thâm tâm, tiếng cười khục khặc của Tiêu Lão lại vang lên:
“Hắc hắc, tốt lắm! Lấy máu khai mạch, quả nhiên là cách nhanh nhất. Tiểu tử, tranh thủ lúc thi thể còn ấm, vận dụng *Vạn Vật Chuyển Hóa Thuật* mà ta vừa dạy. Khí vận của bọn chúng dù mỏng manh nhưng cũng đủ để ngươi củng cố lại linh mạch sơ khai đấy.”
Diệp Phi im lặng, hắn ngồi xuống giữa ba cái xác, nhắm mắt lại. Một luồng sương mù màu xám từ cơ thể hắn tỏa ra, bao phủ lấy các tử thi. Nếu có người chứng kiến cảnh này, hẳn sẽ phải khiếp sợ vì linh khí bên trong máu huyết của ba tên sát thủ đang bị tước đoạt một cách bạo liệt, điên cuồng chảy vào cơ thể Diệp Phi qua các lỗ chân lông.
Cơn đau xé gan xé phổi truyền đến khi các linh mạch vốn bị phế bỏ đang cưỡng ép được khai mở lại. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Diệp Phi, nhưng hắn không hề rên lên một tiếng. Sự chịu đựng của hắn đã được tôi luyện qua tám kiếp thống khổ, một chút đau đớn thể xác này có xá gì?
Trong căn nhà tranh rách nát, một nguồn năng lượng cổ xưa đang âm thầm thức tỉnh.
Con rồng đang ẩn mình dưới vực thẳm đã bắt đầu cựa quậy. Và khi nó tung mình vươn lên, cả chín tầng trời sẽ phải rung chuyển.
Ánh trăng dần lặn, bóng tối phủ dày hơn, che giấu đi sự thật về ba thi thể đã hóa thành tro bụi trong sân nhỏ. Diệp Phi mở mắt, một luồng tinh mang sắc lạnh lóe lên rồi biến mất.
Cảnh giới Tụ Khí tầng thứ nhất, chính thức khôi phục.
“Lâm Thiên Vũ, Vô Nhai… trò chơi của chúng ta, bắt đầu rồi.”
Hắn đứng dậy, thu dọn hiện trường một cách bình thản, rồi nhẹ nhàng bước vào phòng, nằm xuống bên cạnh giường của Tần thị như chưa có chuyện gì xảy ra. Buổi sáng mai, khi mặt trời mọc, đại lục Thanh Vân sẽ được nghe thấy tiếng gầm đầu tiên của kẻ nghịch mệnh.