Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 4: Vả mặt nô tài**
**CHƯƠNG 4: TRẢM CẨU, ĐOẠT LẠI TÔN NGHIÊM**
Ánh ban mai nhàn nhạt xuyên qua những kẽ hở của mái nhà tranh, chiếu lên khuôn mặt thanh tú nhưng còn vương chút tái nhợt của Diệp Phi. Hắn khẽ thở ra một ngụm trọc khí, cảm nhận luồng linh lực mỏng manh như tơ nhện nhưng lại dẻo dai vô cùng đang vận chuyển trong kinh mạch.
Đêm qua, sau khi luyện hóa tinh huyết của ba tên sát thủ, hắn đã thành công tái lập lại nền móng. Dù chỉ là Tụ Khí tầng thứ nhất, nhưng dưới sự vận hành của *Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết*, chất lượng linh lực trong người hắn tinh thuần gấp mấy lần tu sĩ đồng cấp. Căn cơ này, so với thiên tài của các đại tông môn ở Trung Tam Giới cũng không hề kém cạnh.
Bên cạnh, Tần thị vẫn đang say ngủ. Khuôn mặt bà đầy những nếp nhăn của sự lo âu và khổ cực. Ở kiếp này, bà là người duy nhất cho hắn cảm giác về một mái ấm, một tình mẫu tử thuần khiết giữa thế gian tu tiên tàn khốc. Diệp Phi vươn tay, nhẹ nhàng vén lọn tóc bạc bên thái dương của bà, ánh mắt lạnh lẽo thường ngày bỗng chốc dịu lại.
"Mẹ, từ nay về sau, hài tử sẽ không để ai chạm đến một sợi tóc của người nữa."
Đột nhiên, từ ngoài sân truyền đến tiếng bước chân thô bạo, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của buổi sớm. Tiếng cười nói hô hố, thô lỗ vang lên cùng tiếng gậy sắt nện xuống nền đất nghe "thình thình".
"Dậy! Dậy hết cho ta! Lũ phế vật này định ngủ đến bao giờ? Đưa cơm đây!"
Diệp Phi nhíu mày, ánh mắt lập tức khôi phục vẻ thanh lãnh sắc sảo. Hắn đứng dậy, bước ra ngoài sân, khẽ khép cánh cửa buồng để tránh tiếng ồn làm mẹ tỉnh giấc.
Trước mặt hắn là hai tên gia đinh mặc áo xám của Diệp gia. Kẻ dẫn đầu tên là Lý Nhị, một tên nô tài có chút tu vi luyện thể, thường ngày vẫn dựa thế vào Vương Quản gia – tay sai của đại trưởng lão – để tác oai tác quái. Hắn ta xách theo một chiếc giỏ tre cũ nát, bốc lên mùi chua nồng nặc của thức ăn ôi thiu.
Thấy Diệp Phi bước ra, Lý Nhị không những không hành lễ mà còn nhổ một bãi nước bọt xuống đất, vẻ mặt đầy khinh khỉnh:
"Ồ, đây chẳng phải là Diệp thiếu gia lừng lẫy của chúng ta sao? Nghe nói đêm qua có mấy con chuột bò vào phòng thiếu gia, vậy mà ngài vẫn còn sống sót à? Mạng cũng lớn thật đấy!"
Diệp Phi khoanh tay trước ngực, nhìn cái giỏ tre trên mặt đất, bình thản hỏi:
"Đây là cái gì?"
"Còn hỏi sao? Cơm sáng đấy!" Lý Nhị đá nhẹ vào cái giỏ, làm mấy hạt cơm mốc vương vãi ra ngoài. "Trưởng lão có lệnh, Diệp gia dạo này tài chính eo hẹp, phế vật… à không, thiếu gia và phu nhân chỉ được hưởng đãi ngộ này thôi. Mau nhặt lên mà ăn, nếu không đến chó cũng không có mà phần đâu!"
Tên gia đinh đi cùng cười rộ lên đầy đắc ý. Bọn chúng đã quen với việc bắt nạt Diệp Phi. Một phế vật bị rút linh căn, sống dật dờ qua ngày, bọn chúng chẳng có gì phải sợ.
Trong tâm thức Diệp Phi, Tiêu Lão chặc lưỡi: "Tiểu tử, ngươi nhịn được sao? Lão phu nhìn mà cũng muốn dùng luân hồi hỏa đốt trụi mười đời tông tông bát đại nhà nó."
Diệp Phi không đáp lời Tiêu Lão. Hắn bước lên một bước, ánh mắt dừng lại ở trên thắt lưng của Lý Nhị – nơi treo một cái túi tiền nặng trịch và hai chiếc bánh bao trắng tinh vẫn còn bốc khói nghi ngút, hẳn là phần ăn của bọn chúng.
"Ta cho ngươi một cơ hội." Diệp Phi trầm giọng, giọng nói không cao nhưng mang theo một áp lực vô hình khiến tiếng cười của hai tên gia đinh khựng lại. "Để lại bánh bao sạch và số tiền ngươi vừa ăn chặn của mẫu thân ta tháng này, sau đó quỳ xuống dập đầu tạ tội. Ta sẽ để ngươi giữ lại một cánh tay."
Không khí bỗng chốc trở nên đông đặc. Lý Nhị ngẩn người ra một lúc, rồi như nghe thấy chuyện gì nực cười nhất thế gian, hắn cười ngặt nghẽo, chỉ tay vào mặt Diệp Phi:
"Mẹ kiếp! Ngươi vừa nói cái gì? Để ta quỳ xuống? Diệp Phi, ngươi điên rồi à? Ngươi tưởng ngươi vẫn là thiên tài thiên chi kiêu tử của ba năm trước sao? Giờ ngươi chỉ là một đống bùn loãng! Để ta xem, cái tay này của ngươi định làm gì ta?"
Nói đoạn, Lý Nhị tung ra một quyền, hướng thẳng mặt Diệp Phi mà đánh tới. Quyền mang theo một luồng kình phong nhỏ, dẫu sao hắn cũng có chút sức lực của kẻ luyện thể.
Tuy nhiên, trong mắt của vị Cửu Thế Luân Hồi Giả, động tác này chậm chạp và đầy sơ hở như một đứa trẻ tập đi.
Diệp Phi không lùi mà tiến. Hắn khẽ nghiêng người, nắm lấy cổ tay của Lý Nhị, ngón cái ấn mạnh vào một huyệt đạo ở khớp xương.
*Rắc!*
Một tiếng xương gãy giòn tan vang lên, kèm theo đó là tiếng hét thảm thiết xé lòng của Lý Nhị.
"Tay của ta! Aaaa!"
Diệp Phi lạnh lùng không chút biến sắc, hắn xoay người, bồi thêm một cú đá vào đầu gối đối phương. Một tiếng "rầm" vang lên, Lý Nhị đổ sụp xuống đất, đúng tư thế quỳ lạy hướng vào cửa phòng của Tần thị.
Tên gia đinh đi cùng thấy vậy, mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy rút ra một con dao găm: "Ngươi… ngươi dám đánh người của Vương Quản gia? Ngươi chán sống rồi sao?"
"Người của Vương Quản gia?" Diệp Phi quay sang, ánh mắt sắc như kiếm mang khiến tên kia ngã nhào ra sau. "Trong cái Diệp gia này, ta là chủ, các ngươi là tớ. Nô tài phạm thượng, dù giết chết tại chỗ, luật pháp của vương quốc cũng không quản nổi."
Hắn bước tới chỗ Lý Nhị đang đau đớn rên rỉ, thản nhiên đoạt lấy túi tiền trên thắt lưng hắn, sau đó nhặt hai chiếc bánh bao nóng hổi lên.
"Thiếu… thiếu gia… tha mạng! Tôi biết sai rồi, là Vương Quản gia sai tôi làm thế!" Lý Nhị lúc này mới nhận ra Diệp Phi đã thay đổi. Khí thế này, ánh mắt này, tuyệt đối không phải của một kẻ phế vật. Nó chứa đựng sự uy nghiêm của một bậc đế vương, một sát thần bước ra từ huyết hải.
"Vương Quản gia?" Diệp Phi khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo một sự tàn nhẫn khó tả. "Yên tâm, lão chó già đó, ta cũng sẽ sớm tìm đến thôi."
Nói xong, Diệp Phi dẫm mạnh chân xuống mu bàn tay còn lại của Lý Nhị, nghiền nát những đốt xương. Hắn không giết tên nô tài này ngay tại đây, vì không muốn máu bẩn làm ô uế sân nhà của mẹ mình.
"Cầm lấy cái giỏ cơm thiu này, cút về nói với Vương Quản gia: Nợ cũ nợ mới, trong vòng ba ngày, ta sẽ tính đủ."
Hai tên gia đinh như được đại xá, tên còn lại vội vàng dìu Lý Nhị dậy, bỏ lại cả gậy sắt, hớt hải chạy trốn như gặp phải ác quỷ.
Trong sân lại trở nên yên tĩnh. Diệp Phi nhìn túi tiền trong tay, đếm qua được khoảng mười mấy miếng linh thạch hạ phẩm và một ít bạc vụn. Đây vốn là tài nguyên hàng tháng mà mẹ con hắn được hưởng, nhưng suốt ba năm qua đều bị đám quản gia, nô tài cắt xén không còn một xu.
"Tiểu tử, ngươi bắt đầu có chút phong thái của kiếp thứ hai (Sát Thần) rồi đấy." Tiêu Lão trêu chọc trong đầu. "Nhưng giết mấy con tép riu này có gì thú vị? Ngươi có cảm thấy linh khí trong phủ này đang dao động không? Có vẻ như màn náo nhiệt thực sự sắp bắt đầu rồi."
Diệp Phi thu lại túi tiền, nhàn nhạt đáp: "Lão già, ta chỉ đang dọn dẹp lối đi thôi. Muốn nghịch thiên, trước hết phải dọn sạch ruồi bọ dưới chân đã."
Hắn bước vào trong phòng, lúc này Tần thị đã thức dậy bởi tiếng động bên ngoài. Bà lo lắng nhìn Diệp Phi: "Phi nhi, bên ngoài có chuyện gì thế? Mẹ nghe thấy tiếng ai hét…"
Diệp Phi nở một nụ cười ấm áp, đặt hai chiếc bánh bao nóng lên bàn: "Không có gì đâu mẹ, chỉ là mấy tên gia đinh trượt chân ngã thôi. Bọn họ biết lỗi vì đưa cơm chậm, nên đã đền bù cho chúng ta ít bánh bao và trả lại tiền thuốc men mà họ 'giữ hộ' mấy tháng nay."
Tần thị nhìn bánh bao và túi linh thạch, nước mắt bỗng trào ra: "Trời Phật phù hộ, bọn họ cuối cùng cũng hồi tâm chuyển tính sao?"
Diệp Phi nhìn mẹ, lòng thắt lại. Sự lương thiện của mẹ là điều quý giá nhất, nhưng ở thế giới này, lương thiện mà không có sức mạnh chỉ là tự chuốc lấy diệt vong.
"Vâng, bọn họ đã 'hồi tâm chuyển tính' rồi. Mẹ mau ăn đi cho nóng."
Đợi khi Tần thị ăn xong và nằm nghỉ lại, Diệp Phi bước ra sau hiên nhà. Hắn ngồi xếp bằng, lấy ra một miếng linh thạch hạ phẩm. Với hắn lúc này, linh khí là thứ quý giá nhất.
"Luân Hồi Châu, mở cho ta!"
Một luồng ánh sáng u tối từ ngực hắn tỏa ra, bao trùm lấy miếng linh thạch. Chỉ trong hơi thở, miếng linh thạch biến thành bột mịn, toàn bộ tinh hoa bị hắn hấp thụ sạch sẽ.
Cảm giác ấm áp lan tỏa khắp tứ chi. Diệp Phi cảm thấy tầng thứ nhất của Tụ Khí Cảnh đang nhanh chóng đạt đến viên mãn. Nhưng hắn không vội đột phá tầng thứ hai. Hắn bắt đầu vận dụng kiến thức của kiếp thứ tư – vốn là một trận pháp đại sư – để dùng số linh lực này phác họa những đường nét linh văn ẩn giấu trên các bức tường gỗ quanh nhà.
"Bố trí 'U Minh Sát Trận' sao? Dù chỉ là bản giản lược nhất, nhưng cũng đủ tiễn đưa một tu sĩ Tụ Khí tầng bảy tám xuống hoàng tuyền đấy." Tiêu Lão nhận xét với vẻ tán thưởng.
"Để phòng hờ thôi." Diệp Phi bình thản nói. "Lâm Thiên Vũ hay đám người Diệp gia kia không đơn giản là chỉ muốn hành hạ ta. Bọn chúng muốn thứ trong người ta."
Hắn vừa dứt lời, một luồng uy áp mạnh mẽ hơn buổi sáng đột nhiên giáng xuống đại viện.
"Diệp Phi! Nghiệt súc, cút ra đây cho ta!"
Tiếng gầm rống mang theo linh lực chấn động làm rung chuyển cả mái nhà tranh. Một lão già trung niên, vận bào sam đen, mặt dài như mặt ngựa, sừng sững đứng ở giữa cổng viện. Đó chính là Vương Quản gia, tu vi Tụ Khí tầng thứ năm, tay sai trung thành nhất của nhị trưởng lão. Sau lưng lão là mười mấy gia đinh lực lưỡng, tay cầm gậy gộc, kiếm dài, khí thế hung hăng.
Lý Nhị, lúc này tay đã được bó nẹp, đứng cạnh Vương Quản gia, rít qua kẽ răng: "Quản gia, chính là hắn! Hắn đã phế tay của tiểu nhân, còn nhục mạ ngài!"
Diệp Phi thong dong bước ra, một tay chắp sau lưng, dáng đứng hiên ngang như tùng bách giữa bão tố.
"Vương quản gia, đến sớm hơn ta tưởng."
Vương quản gia nheo mắt, nhìn thiếu niên trước mặt. Lão thấy lạ, rõ ràng tên phế vật này không có một chút linh khí dao động của kẻ mạnh, nhưng tại sao cái nhìn của hắn lại khiến một kẻ lăn lộn nhiều năm như lão cảm thấy lạnh xương sống?
"Diệp Phi, ngươi là đồ phế vật không có giáo dưỡng. Ai cho phép ngươi ra tay với hạ nhân? Lại còn dám ăn cắp tiền của phủ? Khôn hồn thì quỳ xuống, giao trả linh thạch, tự phế đi một cánh tay, ta sẽ nể tình mà không báo lên hình đường!"
Diệp Phi bật cười, tiếng cười chứa đựng sự khinh miệt tột cùng:
"Một con chó trông cửa, cũng dám đòi phế tay chủ nhân? Vương già, ngươi theo nhị trưởng lão lâu quá, nên quên mất mình mang họ gì rồi sao? Ngươi họ Vương, ta họ Diệp. Chỗ tiền đó là bổng lộc của mẹ ta, ngươi lấy quyền gì mà gọi là ăn cắp?"
"Câm miệng!" Vương quản gia tím mặt vì giận. Lão chưa bao giờ bị kẻ nào sỉ nhục như vậy trước mặt đám thuộc hạ. "Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Lên cho ta, đánh gãy tứ chi của nó, mang đi gặp nhị trưởng lão xử tội!"
Đám gia đinh gào thét lao lên. Bọn chúng nghĩ rằng với số lượng đông đảo, sẽ dễ dàng đè bẹp một kẻ phế vật.
Nhưng, thực tế luôn tàn khốc hơn tưởng tượng.
Diệp Phi nhẹ nhàng bước một bước về phía trước. Dưới chân hắn, một vòng tròn linh văn ẩn hiện chợt lóe lên màu tím sẫm.
"U Minh Bộ!"
Thân hình hắn đột nhiên nhòa đi, biến thành những tàn ảnh hư ảo giữa ban ngày. Một tên gia đinh vừa giơ gậy lên đã thấy cổ họng lạnh toát. Diệp Phi xuất hiện ngay trước mặt hắn, hai ngón tay chụm lại như lưỡi kiếm, đâm thẳng vào thanh quản của gã.
*Phốc!*
Tên gia đinh ngã gục, ôm cổ ú ớ không thành tiếng.
Tiếp theo là một màn trình diễn chết chóc. Diệp Phi di chuyển như một bóng ma trong đám đông. Mỗi lần hắn xuất hiện là một tên gia đinh lại ngã xuống với các khớp xương bị bẻ gãy một cách chính xác và tàn bạo. Hắn không dùng quá nhiều sức mạnh, hắn dùng "điểm yếu". Kiến thức về cơ thể người từ tám kiếp trước giúp hắn biết rõ chỉ cần một lực nhỏ tác động vào đâu sẽ gây ra sự đau đớn lớn nhất.
Chỉ trong mười nhịp thở, mười mấy tên gia đinh đã nằm la liệt trên mặt đất, kẻ gãy chân, người vẹo cổ, tiếng kêu khóc thảm thiết vang tận mây xanh.
Vương quản gia đứng ngây người. Lão dụi mắt, không tin vào những gì đang diễn ra. "Ảo giác? Đây chắc chắn là ảo giác!"
Diệp Phi dừng lại, trên vạt áo xanh nhạt không hề dính một hạt bụi, ánh mắt hướng về phía lão:
"Tới lượt ngươi rồi, con chó già."
Vương quản gia run rẩy, nhưng ngay lập tức lão gầm lên để xua đi nỗi sợ: "Yêu thuật! Ngươi chắc chắn đã luyện yêu thuật! Tụ Khí tầng năm của ta không phải là hạng xoàng, chết đi!"
Vương quản gia tung ra tuyệt chiêu mạnh nhất của mình – "Hắc Hổ Quyền". Linh lực tụ vào nắm đấm tạo thành một luồng khí đen nhàn nhạt, đánh thẳng vào ngực Diệp Phi.
Diệp Phi không tránh né, hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng đón lấy nắm đấm của lão.
*Ầm!*
Một làn sóng xung kích nhỏ lan tỏa. Vương quản gia trợn tròn mắt. Cú đấm đầy uy lực của lão bị Diệp Phi chặn lại một cách dễ dàng chỉ bằng lòng bàn tay. Sức mạnh Tụ Khí tầng năm của lão như đổ vào biển cả, biến mất không dấu vết.
"Lực đạo… quá yếu." Diệp Phi lạnh lùng bình phẩm.
Nói đoạn, hắn vặn ngược tay Vương quản gia. Một tiếng xương cốt gãy vỡ vang lên ghê rợn. Diệp Phi không dừng lại, hắn tung ra một loạt các cú vỗ bằng lòng bàn tay (chưởng pháp từ kiếp thứ sáu – Thần Tăng). Mỗi cú vỗ đều trúng vào một huyệt vị trọng yếu trên người Vương quản gia, phá hủy hoàn toàn kinh mạch mà lão khổ công tu luyện bao năm.
"Aaaa! Kinh mạch của ta! Tu vi của ta!" Vương quản gia đổ gục xuống, toàn thân mềm nhũn như một bãi bùn. Lão đã bị phế hoàn toàn.
Diệp Phi dẫm chân lên mặt lão, ghé sát tai nói nhỏ, giọng nói như từ cõi u minh truyền về:
"Về báo với chủ nhân của ngươi, Diệp Phi ta đã trở lại. Những gì các ngươi đã nợ ta, nợ mẹ ta, ta sẽ đòi lại bằng máu. Giờ thì, cút!"
Hắn sút mạnh một cú, cơ thể nặng nề của Vương quản gia bay thẳng ra ngoài cổng viện, đập sầm xuống đường cái. Đám gia đinh còn sót lại lồm cồm bò dậy, vội vàng khiêng lấy lão già nửa sống nửa chết mà chạy thục mạng.
Diệp Phi đứng giữa sân, bóng lưng đổ dài dưới nắng sớm. Hắn biết, trận chiến hôm nay chỉ là một màn dạo đầu nho nhỏ. Những kẻ thực sự mạnh mẽ, những kẻ thao túng vận mệnh của hắn ở đời này, sẽ sớm xuất hiện.
Hắn nhìn vào bàn tay mình, cảm nhận luồng linh lực đang rung động mạnh mẽ sau trận chiến ngắn ngủi. "Lần này, ta sẽ không để luân hồi lặp lại một lần nào nữa."
Trên bầu trời xa xăm, một đám mây đen đang lặng lẽ kéo đến phía trên Diệp phủ. Gió bắt đầu thổi mạnh, báo hiệu một cơn bão kinh thiên động địa sắp sửa ập đến Thanh Vân thành.
Diệp Phi quay người vào phòng, nhặt chiếc khăn lau đi vết máu nhỏ dính trên mu bàn tay, rồi mỉm cười nhẹ nhàng nhìn về phía gian buồng nơi Tần thị đang nằm. Với hắn, sự bình yên này dù mong manh, cũng đáng để hắn giết sạch cả thế gian để bảo vệ.
*Tiếng cười hắc hắc của Tiêu Lão vang lên lần cuối trước khi chìm vào yên lặng:*
"Khá khen cho tiểu tử ngươi, 'Trảm cẩu đoạt tôn', Hồi 1 này… diễn đạt lắm!"