Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 5: Đan dược nghịch thiên**
Chương 5: Đan dược nghịch thiên
Ánh hoàng hôn nhạt nhòa hắt qua khe cửa của căn nhà cũ nát, rọi lên gương mặt nghiêng thanh tú nhưng lạnh lùng của Diệp Phi. Sau khi tống khứ Vương quản gia và đám gia đinh như rác rưởi, sự tĩnh lặng vốn có của khu viện nhỏ đã quay trở lại. Thế nhưng, Diệp Phi hiểu rõ, sự tĩnh lặng này chính là khởi đầu cho một cơn cuồng phong dữ dội hơn.
Gia tộc họ Diệp sẽ không bỏ qua cho hắn. Thiên Đạo Minh chi nhánh Thanh Vân thành có thể cũng đã bắt đầu chú ý đến một "phế vật" vừa đột ngột thức tỉnh. Để bảo vệ chính mình, và quan trọng hơn là để bảo vệ mẫu thân, hắn cần sức mạnh – một loại sức mạnh không chỉ đủ để trấn áp những kẻ tiểu nhân, mà phải đủ để nghênh tiếp thiên kiếp bất cứ lúc nào.
Diệp Phi bước vào gian phòng phía trong. Trên chiếc giường gỗ xập xệ, Tần thị vẫn đang ngủ thiếp đi, gương mặt nhợt nhạt vì bệnh tật và suy nhược lâu ngày. Hắn khẽ nắm lấy cổ tay bà, truyền vào một tia linh lực mảnh như tơ nhện để kiểm tra.
"Kinh mạch héo rút, khí huyết ứ trệ, lại còn mang theo độc tố tích tụ từ nhiều năm ăn uống kham khổ…" Diệp Phi nhíu mày. Với tu vi Tụ Khí tầng một hiện tại, hắn có thể đánh bại đám người hầu, nhưng không thể dùng linh lực để cải tử hoàn sinh cho người thường.
"Hắc hắc, tiểu tử, bắt đầu cảm thấy bất lực rồi sao?" Tiếng cười nham hiểm của Tiêu Lão vang lên trong thức hải. Một đạo hào quang nhàn nhạt lóe lên, từ trong Luân Hồi Châu, hình bóng mờ ảo của một ông lão tóc trắng hiện ra, ngồi vắt vẻo trên vai Diệp Phi.
Diệp Phi không thèm nhìn lão, bình thản đáp: "Chỉ là một chút độc tố phàm trần. Nếu là đời thứ năm, ta chỉ cần một cái búng tay là có thể khiến vạn người cải lão hoàn đồng."
"Đời thứ năm? Ý ngươi là Vô Nhất Đan Thần – kẻ từng lấy tinh hà làm lò luyện, lấy thần ma làm dược dẫn đó sao?" Tiêu Lão tặc lưỡi. "Đừng nằm mơ nữa. Ngươi bây giờ ngay cả một cái lò luyện đan tử tế cũng không có, dược liệu thì toàn là rác rưởi của hạ giới. Để ta xem ngươi thi triển 'đan đạo nghịch thiên' bằng cách nào."
Diệp Phi không nói gì. Hắn đứng dậy, thu gom hết số bạc ít ỏi còn lại trong ngăn tủ và một ít trang sức cũ mà mẹ hắn luôn trân trọng giữ gìn. Ánh mắt hắn thoáng qua một tia kiên định.
Hắn bước ra khỏi Diệp phủ.
Đường phố Thanh Vân thành vẫn tấp nập. Diệp Phi tiến thẳng về phía "Vạn Dược Các" – dược điếm lớn nhất vùng. Khi hắn bước vào, mùi thảo dược nồng đậm sực nức cánh mũi. Gã chưởng quỹ béo múp, mắt ti hí, đang dùng bàn tính gẩy lạch cạch, thấy một thanh niên mặc y phục cũ nát bước vào liền trề môi kinh miệt:
"Cửa hàng chúng ta chỉ bán thuốc cho võ giả và quý tộc. Đi ra ngoài, cửa hiệu bốc thuốc bắc ở cuối phố mới hợp với loại dân đen như ngươi."
Diệp Phi không nói nửa lời, hắn đi thẳng tới quầy, ném xuống mấy mảnh bạc vụn và một tờ giấy đã viết sẵn vài tên dược liệu.
"Lấy cho ta: Linh Chi Tu mười năm, lá cây Kim Ngân đã héo, tàn tro của cỏ Đoạn Trường, và một tiền Chu Sa hạng thấp nhất."
Gã chưởng quỹ nhìn tờ giấy, rồi lại nhìn Diệp Phi như nhìn một kẻ điên: "Này tiểu tử, ngươi muốn tự sát sao? Đống này kết hợp lại chẳng khác nào độc dược nồng đặc nhất. Huống hồ, mấy thứ rác rưởi này bình thường chúng ta toàn vứt vào sọt bỏ đi, ngươi mua làm gì?"
"Ngươi chỉ cần lấy hàng, đừng hỏi nhiều." Giọng Diệp Phi lạnh buốt như băng, khiến gã béo bất giác run bắn người, cảm thấy như đang đứng trước một vị thần linh vừa bước ra từ huyết hải. Không hiểu sao, đôi mắt của thiếu niên kia khiến gã không dám lên tiếng phản kháng thêm.
Chưa đầy nửa canh giờ sau, Diệp Phi trở về với một túi nhỏ dược liệu mà bất kỳ đan sư nào cũng sẽ khinh bỉ.
Trở về căn phòng của mình, Diệp Phi đóng chặt cửa. Hắn nhìn quanh, trong phòng chẳng có lấy một cái đỉnh lô. Hắn thản nhiên nhặt lấy một chiếc ấm sắc thuốc bằng đất nung cũ kỹ đã sứt mẻ một miếng ở quai.
Tiêu Lão từ trong không gian Luân Hồi hiện ra, trợn mắt hốc mồm: "Ngươi… ngươi định dùng cái bình trà rách này để luyện đan? Đây là sự sỉ nhục đối với Đan Thần đấy!"
Diệp Phi ngồi xếp bằng, hai mắt nhắm nghiền. "Đan đạo tối cao không nằm ở lò tốt, mà nằm ở tâm và lực. Trong mắt người phàm, đây là dược thải, nhưng trong mắt ta, chúng là vạn linh của trời đất."
"Hợp!"
Diệp Phi quát khẽ. Hắn bắt đầu vận chuyển Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết. Linh lực trong cơ thể hắn không giống với linh lực thông thường của võ giả Tụ Khí cảnh. Nó mang một sắc tím sẫm u huyền, huyền ảo và nặng nề như thể chứa đựng cả trọng lượng của thời gian.
Một ngọn lửa nhỏ màu xanh nhạt bùng lên trên lòng bàn tay hắn. Đó là "Tâm Diễm" – ngọn lửa được đốt lên từ ý chí của linh hồn. Dù hiện tại ngọn lửa này chỉ mỏng manh như một sợi tơ, nhưng nhiệt độ tỏa ra lại khiến không khí xung quanh bắt đầu vặn xoẹo.
Diệp Phi thả Linh Chi Tu vào trong ấm đất. Dưới sự thiêu đốt của Tâm Diễm, phần rễ khô khốc bắt đầu tan chảy, tiết ra những giọt tinh hoa màu xám đục. Tiếp theo, hắn ném lá Kim Ngân héo và tàn tro cỏ Đoạn Trường vào.
Thông thường, cỏ Đoạn Trường là kịch độc, gặp hỏa sẽ hóa thành khói độc chết người. Nhưng dưới sự khống chế tinh vi đến từng li từng tí của Diệp Phi, khói độc ấy không thoát ra ngoài mà bị linh lực nén chặt lại, hòa quyện vào phần chất lỏng màu xám.
Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán Diệp Phi. Luyện đan ở cảnh giới thấp như thế này thực sự là một cực hình đối với thần hồn. Mỗi một động tác rung động của ngọn lửa đều tiêu hao một lượng lớn linh khí.
"Lục Đạo Vòng Lặp, Âm Dương Hoán Chuyển!"
Diệp Phi kết thủ ấn bằng một tay, tay kia vẫn giữ ngọn lửa. Trong ấm đất, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra: Phần độc chất đen ngòm của cỏ Đoạn Trường bỗng dưng đổi màu, từ đen chuyển sang xanh biếc, rồi lại sang vàng ròng. Theo quy luật luân hồi, cực độc sinh cực thiện, vạn vật chuyển hóa khôn lường.
Tiêu Lão đứng bên cạnh đã thôi không cười cợt. Lão nhìn chằm chằm vào tay ấn của Diệp Phi, đồng tử co rụt lại: "Đây là… Quy Luật Hoán Chuyển? Ngươi dùng cấp độ tu vi này mà dám động chạm đến quy luật vận hành của vạn vật? Ngươi không sợ bị phản phệ sao?"
"Câm miệng." Diệp Phi trầm giọng quát.
Ánh sáng tím trong phòng rực rỡ đến mức khiến những bức tường cũ kỹ rung rinh. Một mùi hương lạ kỳ bắt đầu tỏa ra – nó không thơm ngào ngạt mà mang theo hơi thở của đất trời sơ khai, của rừng già sau cơn mưa, và của sự sống mới nảy mầm.
"Kết!"
Diệp Phi dồn hết toàn bộ linh lực còn lại trong kinh mạch vào ấm đất. Một tiếng "Oanh" trầm đục vang lên, chiếc ấm bằng đất nung không chịu nổi áp lực đã nứt toác thành trăm mảnh. Nhưng kỳ diệu thay, không có một mảnh vỡ nào văng ra ngoài, tất cả đều rơi xuống mặt bàn theo một vòng tròn hoàn hảo.
Ở tâm điểm của đống đổ nát, ba viên đan dược tròn trịa, màu lục nhạt như ngọc bích, đang lơ lửng giữa không trung. Trên mặt đan dược có ba đạo vân huyền ảo uốn lượn, nhìn kỹ giống như những sợi dây nhân quả đan xen.
"Tam vân Bách Luyện Tẩy Tủy Đan!" Tiêu Lão thảng thốt kêu lên. "Dùng rác rưởi hạ giới, dùng một cái bình trà nát, lại luyện ra được đan dược mang theo đan vân? Hơn nữa lại còn là tam vân? Nếu truyền ra ngoài, những tên tự xưng là Đan Vương ở Linh Hoang Giới chắc chắn sẽ đập đầu vào tường mà chết hết."
Diệp Phi thu hồi tâm hỏa, sắc mặt trắng bệch, hơi thở dồn dập. Hắn đưa tay nắm lấy ba viên đan dược. Dù mệt mỏi đến cực độ, nhưng trong ánh mắt hắn lại lóe lên niềm vui sướng của kẻ vừa giành chiến thắng trước định mệnh.
"Dược chất dù phàm, nhưng tâm của ta là thần. Với số đan dược này, không chỉ mẫu thân được cứu, mà kinh mạch của ta cũng sẽ thực sự được 'nghịch thiên cải mệnh'."
Diệp Phi lập tức bước sang giường của Tần thị. Hắn nhẹ nhàng đỡ bà dậy, cho bà uống viên đan dược đầu tiên. Viên đan vừa vào miệng đã lập tức hóa thành một dòng suối ấm áp, len lỏi vào từng lỗ chân lông, từng sợi kinh mạch đang khô héo của bà.
Chỉ trong chốc lát, làn da nhợt nhạt của Tần thị bắt đầu ửng hồng. Những nếp nhăn do lo âu và bệnh tật dường như mờ đi. Những tạp chất màu đen, hôi hám từ trong cơ thể bà bắt đầu tiết ra qua da. Tiếng hơi thở đứt quãng dần trở nên đều đặn và mạnh mẽ.
Diệp Phi khẽ mỉm cười, đặt bà nằm xuống nghỉ ngơi. Sau đó, hắn quay lại giường của mình, cầm lấy hai viên đan dược còn lại, không chút do dự mà nuốt trọn vào bụng.
"Ầm!"
Một tiếng nổ như sấm truyền khắp cơ thể Diệp Phi.
Dược lực của Tẩy Tủy Đan cấp độ này đối với một phàm thân mà nói, giống như một con rồng lửa cuồng loạn đang lao đi trong một ống dẫn hẹp. Diệp Phi cảm thấy toàn thân đau đớn như bị hàng vạn con dao xẻo thịt, xương cốt vang lên tiếng răng rắc kinh người.
"A…" Một tiếng gầm thấp phát ra từ kẽ răng bị cắn chặt.
Cơn đau này, Diệp Phi đã từng trải qua tám kiếp. Nhưng kiếp này, nó mãnh liệt hơn bao giờ hết vì hắn đang cưỡng ép thay đổi "Thiên Mệnh Cách". Thiên đạo không cho phép hắn tu luyện, thiên đạo muốn hắn làm một phế vật. Nhưng mỗi lần dược lực va chạm vào kinh mạch, Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết lại rung lên, biến cơn đau thành sức mạnh rèn đúc.
Kinh mạch của hắn vốn đã bị phế từ lâu, nay lại bị băm vằn rồi nối lại. Dưới tác động của đan dược, chúng không còn là kinh mạch bằng xương thịt thông thường mà dần tỏa ra ánh kim quang nhàn nhạt, rộng hơn, dẻo dai hơn và chứa đựng được nhiều linh khí hơn gấp mười lần võ giả đồng cấp.
"Vạn tượng luân hồi, ngô thân bất tử!"
Diệp Phi hét lớn trong lòng. Luân Hồi Châu giữa trán hắn xoay tròn cực tốc. Một luồng linh khí từ khắp Thanh Vân thành, vốn mỏng manh không đáng kể, nay lại điên cuồng tụ hội về phía gian phòng của Diệp Phi, tạo thành một cơn lốc nhỏ màu tím sẫm.
Xương cốt rã rời rồi tái tạo, máu huyết cũ bị đào thải, một tầng tạp chất đen kịt đặc quánh bám đầy trên da Diệp Phi.
Thời gian trôi qua, màn đêm buông xuống rồi lại dần chuyển sang rạng đông.
Đột nhiên, Diệp Phi mở bừng mắt. Trong đôi đồng tử của hắn, một đóa sen tím chín cánh chợt lóe lên rồi biến mất.
Hắn tung một chưởng vào hư không.
"Bành!"
Luồng khí kình thoát ra khiến chiếc bàn gỗ mục nát nát vụn thành bụi cám. Sức mạnh này không còn là của một phế vật Tụ Khí tầng một, mà đã trực tiếp đột phá đến Tụ Khí tầng sáu!
Hơn nữa, đây không phải Tụ Khí bình thường. Mỗi một huyệt đạo trong cơ thể hắn giờ đây như một cái phễu nhỏ, không ngừng hấp thu tinh hoa trời đất.
"Tụ Khí tầng sáu…" Diệp Phi nắm chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh dồi dào chảy xuôi trong huyết quản. "Với thực lực này, kết hợp với các kỹ năng chiến đấu của các kiếp trước, ngay cả cao thủ Khai Mạch cảnh đời thường cũng không phải đối thủ của ta."
Tiêu Lão nhìn Diệp Phi với ánh mắt kinh hãi xen lẫn nể phục: "Tiểu tử ngươi đúng là một con quái vật. Ngươi thực sự đã dùng đan dược tự chế để bóp nát sự phong tỏa của thiên mệnh đối với cơ thể này."
Diệp Phi đứng dậy, thân hình hắn dường như cao hơn một chút, khí chất thoát tục hơn, không còn chút bóng dáng nào của vị thiếu gia yếu ớt ngày nào. Hắn liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh bình minh đầu tiên vừa ló rạng.
Thanh Vân thành, hôm nay chắc chắn sẽ không yên bình.
"Diệp Gia, Thiên Đạo Minh…" Diệp Phi lẩm bẩm, một nụ cười lạnh lẽo hiện trên môi. "Trò chơi chính thức bắt đầu."
Vừa lúc đó, từ bên ngoài viện truyền đến tiếng bước chân dồn dập và tiếng la hét chói tai:
"Diệp Phi! Ngươi tên súc sinh này, mau ra đây cho ta! Ngươi dám phế bỏ Vương quản gia, dám sỉ nhục uy nghiêm gia tộc, hôm nay Hình Đường gia tộc nhất định phải lột da ngươi!"
Tiếng quát tháo mang theo linh lực mạnh mẽ của kẻ đã đạt tới Tụ Khí tầng tám, chấn động đến mức làm rung chuyển cả mái ngói căn nhà cũ. Diệp Phi khẽ liếc nhìn mẹ mình, thấy bà vẫn đang ngủ ngon trong vòng bảo hộ linh lực do hắn tạo ra, bấy giờ hắn mới từ tốn bước ra cửa.
Ngoài sân, một nhóm người mặc hắc y đang vây kín lối vào. Dẫn đầu là một nam tử trung niên, sắc mặt xanh mét vì giận dữ – đó chính là Nhị trưởng lão của Diệp gia, cha của tên vương quản gia vừa bị phế.
Diệp Phi đứng ở ngưỡng cửa, thản nhiên vươn vai, ánh nắng ban mai rọi vào gương mặt hắn, tạo nên một cái bóng dài và cô độc nhưng tràn đầy sát khí.
"Sáng sớm đã đến tìm cái chết sao?" Diệp Phi hỏi, giọng điệu hững hờ như đang hỏi chuyện thời tiết.
Nhị trưởng lão gầm lên: "Tiểu tử ngạo mạn! Chết đến nơi còn dám cuồng ngôn! Người đâu, cắt đứt tứ chi nó mang về cho ta!"
Năm tên gia sĩ hắc y lập tức lao lên như hổ đói. Diệp Phi không hề lui lại, hắn nhẹ nhàng bước lên một bước. Chỉ một bước đó thôi, khí thế trên người hắn bỗng dưng bùng phát, giống như một ngọn núi lớn sụp đổ, đè ép lên tất cả mọi người.
Trong lòng hắn thầm gọi: "Cửu Chuyển tầng thứ nhất – Thức tỉnh Kiếm Ý!"
Dù trong tay không có kiếm, nhưng vào khoảnh khắc đó, cả người Diệp Phi chính là một thanh Trấn Thiên Kiếm sắc lạnh vô đối. Hắn duỗi ngón trỏ và ngón giữa ra, vung mạnh một cái vào hư không.
Một đường chỉ bạc lóe lên.
"A! Tay của ta!"
"Chân của ta!"
Năm tên hắc y nhân chưa kịp chạm vào chéo áo của Diệp Phi đã đồng loạt đổ gục, trên người họ xuất hiện những vết chém sâu tận xương, máu tuôn ra như suối. Họ thậm chí còn không nhìn thấy Diệp Phi ra tay lúc nào.
Nhị trưởng lão đứng đó, đồng tử co rút lại như hạt kim, miệng lắp bắp: "Ngươi… ngươi không phải phế vật? Ngươi giấu diếm tu vi?"
Diệp Phi từ tốn tiến về phía lão, mỗi bước đi đều như dẫm vào tim đối thủ: "Phế vật? Trông mắt các ngươi, những gì vượt quá tầm hiểu biết đều được gọi là phái vật sao? Thật tội nghiệp."
Bữa tiệc máu này, chỉ mới là bắt đầu. Diệp Phi biết, phía sau Nhị trưởng lão, phía sau Diệp Gia, còn có những kẻ săn đuổi từ thượng giới. Nhưng với Tẩy Tủy Đan trong người và sự thức tỉnh của kiếp này, hắn đã sẵn sàng nhuộm đỏ cả Thanh Vân thành để vạch ra một con đường luân hồi mới.