Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 6: Gặp gỡ Thạch Hùng**
CHƯƠNG 6: THIẾT HUYẾT ĐẠI TƯỚNG – GẶP LẠI THẠCH HÙNG
Ánh bình minh của Thanh Vân thành chưa kịp xua tan màn sương mù dày đặc thì tin tức về việc Diệp Phi – "phế vật" trứ danh của Diệp gia – một tay phế bỏ Nhị trưởng lão đã như sóng dữ lan khắp các ngõ ngách. Tuy nhiên, tâm điểm của mọi sự chú ý ấy lúc này lại đang thong dong bước đi trên con phố Tây của thành trì, nơi nổi tiếng với cái tên đầy mùi máu và bạc bẽo: Hắc Thị.
Bên trong Luân Hồi Châu, giọng nói khàn khàn, mang theo chút mỉa mai của Tiêu Lão vang lên trong thức hải của Diệp Phi:
"Tiểu tử, ngươi vừa mới đại náo Diệp gia, không lo tìm nơi bế quan củng cố tu vi, lại mò đến cái nơi bẩn thỉu này làm gì? Lão phu tuy là linh hồn, nhưng cũng biết ngửi mùi. Cái chỗ này… nồng nặc mùi hôi thối của tham lam và cái chết."
Diệp Phi sắc mặt không đổi, ánh mắt hắn lạnh nhạt quét qua những quầy hàng bày bán đủ loại kỳ hoa dị thảo nhưng phần lớn là hàng giả, bình thản đáp:
"Muốn nghịch thiên cải mệnh, một mình ta là chưa đủ. Dưới chân thiên đạo, ta cần những lưỡi gươm trung thành nhất. Ở nơi tăm tối nhất, thường lại là nơi dễ tìm thấy những viên ngọc thô cứng nhất."
Diệp Phi bước chậm lại khi tiến gần đến khu vực giao dịch nô lệ. Đây là một quảng trường rộng lớn được vây quanh bởi những hàng rào sắt cao vút, đầy những gai nhọn rỉ sét. Tiếng xiềng xích va vào nhau loảng xoảng, tiếng roi da vung lên xé gió, cùng với tiếng gào thét u uất tạo nên một bản nhạc bi thảm của nhân thế.
Đột nhiên, bước chân của Diệp Phi khựng lại. Một luồng cảm giác kỳ lạ, như một sợi dây vô hình từ sâu trong linh hồn hắn bắt đầu rung lên bần bật. Huyết mạch trong người hắn, vốn đã trầm lắng sau cuộc chiến ở Diệp gia, nay lại sục sôi một cách bất thường.
"Cảm giác này…" Diệp Phi lẩm bẩm, đôi mắt vốn dĩ trầm lặng bỗng lóe lên một tia thần quang sắc sảo.
Ở trung tâm quảng trường, một đám đông đang vây quanh một lồng sắt khổng lồ được đúc từ Huyền Thiết đen kịt. Phía trên lồng, những phù văn sấm sét thỉnh thoảng lại lóe sáng, giật vào bên trong.
"Đánh đi! Đánh chết nó cho ta! Một con súc vật không biết nghe lời!"
Tiếng quát tháo đầy hung tợn của một tên quản sự mặc áo gấm, béo phì vang lên. Hắn cầm trong tay một chiếc roi dài lân tinh, mỗi khi quất xuống lại kéo theo một mảng da thịt của kẻ bên trong.
Trong lồng sắt, một thiếu niên to lớn như một ngọn núi nhỏ đang quỳ rạp dưới sàn. Hắn mặc độc một chiếc quần rách rưới, phần lưng rộng lớn dày đặc những vết sẹo cũ chồng lên vết sẹo mới, máu tươi chảy ròng ròng xuống mặt đất, nhưng tuyệt nhiên không một tiếng rên rỉ thoát ra từ miệng hắn.
Thiếu niên ấy có một mái tóc ngắn màu xám tro, dù bị xiềng xích nặng nề khóa chặt tứ chi, dù cơ thể đang run lên vì những luồng lôi điện hành hạ, nhưng tấm lưng ấy vẫn thẳng tắp như một ngọn thương cắm vào lòng đất, không chút khuất phục.
"Hừ, xương cốt cũng cứng lắm!" Tên quản sự tức tối, quay sang đám đông gào lên: "Vạn cân cự lực, huyết mạch không rõ, nhưng đầu óc ngu đần, không thể thuần hóa! Hôm nay ai trả một ngàn linh thạch, con súc vật này thuộc về người đó. Nếu không có ai mua, ta sẽ đem nó ra làm mồi cho lũ Huyết Lang của Hắc Thị!"
Mọi người xung quanh xì xào, đa số đều lắc đầu. Một kẻ nô lệ dù mạnh đến đâu mà không chịu nghe lời thì chỉ là mầm mống họa hại, chẳng ai muốn phí linh thạch cho một "phế vật" như vậy.
Diệp Phi đứng giữa đám đông, trái tim hắn bỗng nhiên thắt lại. Ký ức của đời thứ nhất đại hiện về như thủy triều.
Giữa chiến trường rực lửa của Thần Giới, một vị đại tướng quân khổng lồ, tay cầm cự phủ, thân trúng vạn tiễn nhưng vẫn đứng vững trước mặt hắn, gào thét đến lạc cả giọng: "Thần Đế! Người mau đi đi! Thạch Hùng dù có tan xương nát thịt, cũng phải giữ lấy con đường luân hồi cho người!"
"Thạch… Hùng…"
Diệp Phi thốt ra cái tên ấy, thanh âm nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy, nhưng trong đó chứa đựng sự chấn động tột cùng. Kiếp trước, Thạch Hùng chính là vị tướng trung thành nhất dưới trướng hắn, một kẻ vốn mang huyết mạch Man Hoang viễn cổ bị người đời ruồng bỏ, chính Diệp Phi đã mang hắn về, ban cho hắn một tương lai. Để rồi cuối cùng, hắn lại dùng mạng sống của mình để trả lại cái ơn ấy.
Không ngờ, ở kiếp thứ chín này, vòng quay luân hồi lại mang họ gặp nhau sớm như vậy, và vẫn trong hoàn cảnh thê thảm này.
"Hai ngàn linh thạch. Ta lấy."
Một giọng nói lạnh lùng, mang theo uy áp nhàn nhạt vang lên, lấn át cả tiếng ồn ào của chợ nô lệ.
Đám đông dạt ra một lối đi. Diệp Phi chầm chậm bước tới, ánh mắt không rời khỏi thiếu niên trong lồng sắt. Tên quản sự béo phì ngẩn người ra, nhìn Diệp Phi từ đầu đến chân rồi cười khẩy:
"Vị thiếu gia này, ngài không đùa chứ? Một ngàn là giá treo, nhưng kẻ này…"
"Ba ngàn." Diệp Phi không đợi hắn nói hết, bàn tay phất lên, ba ngàn viên linh thạch hạ phẩm đổ ra sàn gạch rầm rầm như một cơn mưa nhỏ, ánh linh quang làm lóa mắt tất cả những kẻ đứng quanh.
Tên quản sự sáng mắt lên, vội vàng khom lưng nhặt lấy: "Mua! Mua ngay! Ngài đúng là hào sảng! Người đâu, mở lồng!"
Cánh cửa lồng sắt mở ra với tiếng rít chói tai. Hai tên hộ vệ tiến vào, định dùng móc sắt lôi kéo thiếu niên tóc xám ra ngoài. Nhưng đúng lúc đó, thiếu niên vốn đang cúi đầu đột ngột ngẩng lên.
Một đôi mắt đỏ ngầu, đầy vẻ dã tính và sát khí ngập trời nhìn thẳng vào hai tên hộ vệ. Áp lực kinh khủng từ thân hình to lớn kia khiến chúng run rẩy, ngã nhào ra đất.
"Cút!" Một tiếng gầm đục ngầu phát ra từ cổ họng thiếu niên, như tiếng hổ gầm vang vọng trong sơn cốc.
"Con súc vật này! Dám phản kháng!" Tên quản sự thấy mất mặt, lại vung roi định đánh.
Tuy nhiên, chiếc roi chưa kịp chạm tới thiếu niên đã bị một bàn tay cứng như đá tảng túm lấy. Diệp Phi chẳng biết từ bao giờ đã đứng cạnh tên quản sự, đôi mắt hắn lúc này đen sâu hoắm như đầm lạch ngàn năm, tỏa ra hàn khí thấu xương.
"Từ bây giờ, hắn là người của ta. Ngươi chạm vào hắn một lần nữa, ta chặt tay ngươi."
Tên quản sự cảm thấy như có một con tử thần đang bóp nghẹt cổ mình, hàm răng va vào nhau lập cập, không dám hó hé một lời. Diệp Phi buông tay ra, chiếc roi da nát vụn thành tro bụi.
Diệp Phi quay sang, nhìn thẳng vào đôi mắt dã thú của thiếu niên tóc xám. Ở khoảng cách gần này, hắn có thể cảm nhận được luồng khí tức Man Hoang tuy mỏng manh nhưng vô cùng tinh khiết đang bị kìm hãm sâu trong đan điền của đối phương.
Thiếu niên nhìn Diệp Phi, trong sự hung dữ thường thấy bỗng hiện lên một vẻ ngơ ngác khó hiểu. Hắn cảm thấy người đứng trước mặt mình có một hơi thở rất đỗi thân quen, một hơi thở mà dường như hắn đã chờ đợi suốt từ trong giấc mộng sâu thẳm nhất của mình.
"Đứng lên." Diệp Phi dịu giọng nói, bàn tay vươn ra.
Thiếu niên nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào bàn tay trắng trẻo nhưng đầy sức mạnh kia. Hắn đã quá quen với việc bàn tay con người chìa ra để đánh đập, để xua đuổi, chưa bao giờ có người bảo hắn "đứng lên" một cách bình đẳng như vậy.
"Vì sao… cứu ta?" Thiếu niên khàn giọng hỏi, từng chữ nặng nề như đá rơi.
Diệp Phi mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng mang theo sự hào sảng của vị Thần Đế vạn cổ:
"Bởi vì giữa đất trời này, chỉ có ta mới biết ngươi thực sự là ai. Ngươi không phải là súc vật, ngươi không phải là nô lệ. Ngươi là Thạch Hùng, là Chiến Thần có thể đạp nát vạn dặm sơn hà!"
Hai từ "Thạch Hùng" vang lên, khiến thân hình khổng lồ của thiếu niên run bắn lên. Hắn không hiểu tại sao mình lại xúc động, nhưng nước mắt bỗng dưng tuôn rơi, hòa lẫn cùng máu và bụi bẩn trên mặt.
Thiếu niên chậm rãi đặt bàn tay thô ráp của mình vào lòng bàn tay Diệp Phi, mượn lực đứng thẳng dậy. Khi hắn đứng thẳng, cao hơn Diệp Phi hẳn một cái đầu, khí thế Man Hoang vô hình bùng phát khiến những người xung quanh phải lùi lại vì kinh hãi.
"Thạch Hùng… tuân lệnh." Hắn bập bẹ nói, dường như cái tên này vừa thức tỉnh một mảnh linh hồn ngủ yên nào đó trong hắn.
"Tốt." Diệp Phi gật đầu, đưa tay chỉ vào sợi xích trên cổ Thạch Hùng: "Tiêu Lão, nhờ ngài một tay."
Trong không gian ý thức, Tiêu Lão thở dài: "Ngươi thật biết dùng lão già này. Được rồi, dùng Luân Hồi hỏa thiêu đốt, ta sẽ giúp ngươi cắt đứt cấm chế này."
Diệp Phi đặt tay lên xiềng xích, một ngọn lửa màu xám trắng mờ ảo hiện ra. Trước sự kinh ngạc của đám đông, những sợi xích làm từ Huyền Thiết nghìn năm bỗng nhiên chảy ra như sáp nến, rồi tan biến hoàn toàn.
Khi xiềng xích rơi xuống đất, Thạch Hùng cảm thấy cả người nhẹ bẫng, một luồng sức mạnh kìm nén bấy lâu nay bùng nổ trong mạch máu. Hắn quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Phi, dập đầu một cái thật mạnh làm nứt cả sàn gạch:
"Chủ nhân! Mạng này của Thạch Hùng, từ nay về sau thuộc về ngài!"
Diệp Phi đỡ hắn dậy, ánh mắt hướng về phía chân trời, nơi những tầng mây đang cuồn cuộn đổi màu. Hắn biết, kể từ lúc hắn thu nhận lại Thạch Hùng, quỹ đạo của Thiên Đạo tại Thanh Vân thành này đã bắt đầu đi lệch.
"Đi thôi. Có một bộ công pháp đang đợi ngươi. Thế giới này nợ ngươi bao nhiêu sự sỉ nhục, ta sẽ cùng ngươi đòi lại bấy nhiêu sự kinh hãi."
Hai người, một thanh tao lạnh lùng như kiếm sĩ, một to lớn thô ráp như núi đá, lặng lẽ bước ra khỏi Hắc Thị. Phía sau họ, tên quản sự và đám đông đứng chết lặng, cảm giác như họ vừa chứng kiến một vị vua cổ đại đưa quân thần của mình trở lại thế gian.
Bước chân của Diệp Phi chưa bao giờ kiên định đến thế. Kiếp thứ chín, hành trình nghịch mệnh, mảnh ghép đầu tiên cuối cùng đã được tìm thấy.
"Thần Đế Vô Nhai, quân bài đầu tiên của ta đã lật. Ngươi đã sẵn sàng chưa?"
Bên trong Luân Hồi Châu, Tiêu Lão khẽ mỉm cười. Lần này, dường như vận mệnh thực sự sẽ có chuyện để xem rồi.
Hắc Thị vẫn ồn ào như cũ, nhưng bóng dáng hai người thanh niên khuất dần dưới nắng mai lại tỏa ra một áp lực trầm mặc, báo hiệu cho một cơn bão kinh thiên động địa sắp sửa ập đến Thanh Vân thành. Chiến thần Thạch Hùng đã thức tỉnh, và Diệp Phi, hắn sẽ không còn cô độc trên con đường rải đầy máu tươi và xương trắng để vươn tới đỉnh cao luân hồi thêm một lần nào nữa.