Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 11: Thành chủ phủ yến tiệc**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:11:16 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 11: THÀNH CHỦ PHỦ YẾN TIỆC**

Thanh Vân Thành đêm nay rực rỡ hơn bao giờ hết. Đèn lồng đỏ treo cao dọc theo các trục đường chính dẫn về phủ Thành chủ, ánh sáng lung linh hắt xuống mặt đường đá thạch anh, tạo nên một bầu không khí xa hoa nhưng cũng đầy áp lực.

Phủ Thành chủ nằm ở trung tâm thành phố, là một quần thể kiến trúc hùng vĩ với những mái ngói cong vút như rồng bay phượng múa. Hôm nay là đại yến mừng thọ trăm tuổi của Thành chủ Mộ Dung Bá, đồng thời cũng là dịp để các thế lực lớn nhỏ trong vùng họp mặt, phân chia lại địa bàn và những suất tiến cử vào các tông môn tại Linh Hoang Giới.

Giữa dòng người ngựa xe tấp nập, áo gấm thắt đai ngọc, sự xuất hiện của hai bóng người trông vô cùng lạc lõng.

Đi đầu là một thiếu niên vận hắc y đơn giản, dáng người gầy guộc nhưng lưng thẳng như một thanh kiếm báu chưa rút khỏi bao. Khuôn mặt hắn thanh tú nhưng đôi mắt lại mang một vẻ thâm trầm, lạnh lẽo, dường như chứa đựng cả ngàn năm sương tuyết. Đi ngay sau hắn là một đại hán cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá hoa cương, vai vác một thanh trọng kiếm thô sơ, ánh mắt nhìn xung quanh đầy vẻ cảnh giác và trung thành tuyệt đối.

"Chủ tử, chúng ta thực sự phải vào đó sao?" Thạch Hùng trầm giọng hỏi, giọng nói như tiếng sấm rền nhỏ. "Đám người này, hơi thở nồng nặc mùi đạo đức giả, ta chỉ muốn đập nát vài cái đầu cho rảnh nợ."

Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Vào chứ. Kẻ thù không chỉ bị tiêu diệt bởi lưỡi kiếm, mà còn bởi sự sụp đổ của những gì chúng tự hào nhất. Hơn nữa, ta nghe nói Thành chủ Mộ Dung Bá có giữ một mảnh 'Huyết Nguyệt Ngọc', đó là thứ liên quan đến linh hồn của nàng."

Khi nhắc đến "nàng", sát khí xung quanh Diệp Phi chợt dịu lại, thay vào đó là một nỗi buồn mênh mông như biển cả. Hắn bước lên bậc thềm đá, lấy ra tấm thiệp mời đen tuyền mà hắn vừa "mượn" được từ một kẻ không biết điều trên đường.

Vị hộ vệ cửa phủ nhìn thấy tấm thiệp, rồi lại nhìn bộ y phục rẻ tiền của Diệp Phi, khinh khỉnh nói: "Vào đi, nhưng ngồi ở hàng ghế sau cùng. Đừng để làm bẩn mắt khách quý."

Diệp Phi không nói gì, bước thẳng vào trong. Với hắn, sự khinh miệt của một con kiến không đáng để hắn liếc mắt. Nhưng Thạch Hùng thì khác, gân xanh trên trán hắn nảy lên, nhưng một cái chạm tay nhẹ vào vai của Diệp Phi đã khiến hắn bình tĩnh lại.

Bên trong yến tiệc, linh khí nồng đậm. Rượu quý, linh quả được bày biện tràn trề trên các bàn tiệc làm bằng gỗ sưa.

Tại trung tâm đại sảnh, ba vị ngồi ở vị trí cao nhất chính là thủ lĩnh của Tam Đại Gia Tộc: Lâm Gia, Triệu Gia và Vương Gia. Tuy nhiên, tâm điểm của sự chú ý lại là một thanh niên trẻ tuổi ngồi bên cạnh Thành chủ Mộ Dung Bá. Hắn mặc trường bào trắng thêu chỉ vàng, khí chất cao ngạo, xung quanh dường như có một lớp linh quang nhàn nhạt bao phủ.

Đó chính là Lâm Vũ, đệ tử ngoại môn của Thiên Kiếm Tông ở Linh Hoang Giới, cũng là thiên tài kiệt xuất nhất của Lâm gia hiện nay.

"Thành chủ đại nhân, nghe nói lần này Nguyệt Tộc ở phía trên có ý định tuyển chọn tì nữ thân cận cho Thánh nữ. Đây là cơ hội nghìn năm có một cho các tiểu thư tại Thanh Vân Thành chúng ta." Lâm Vũ nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy uy áp.

Mộ Dung Bá cười ha hả, râu dài run rẩy: "Đúng vậy, Lâm hiền điểu. Chỉ có điều, yêu cầu của Nguyệt Tộc rất cao, không chỉ cần tu vi mà còn cần một 'mệnh cách' đặc biệt."

Đang lúc mọi người đàm tiếu vui vẻ, sự xuất hiện của Diệp Phi ở khu vực phía sau đã thu hút vài ánh nhìn.

"Kẻ đó… chẳng phải là Diệp Phi, tên phế vật của Diệp gia sao?" Một tiếng xì xào vang lên.

"Suỵt, nhỏ tiếng thôi. Nghe nói hắn vừa mới đại náo Tàng Bảo Các của Diệp gia, đánh trọng thương trưởng lão, hiện tại đã bị trục xuất rồi."

Lâm Vũ đang nhâm nhi rượu, nghe thấy cái tên "Diệp Phi", đôi mày kiếm hơi nhướn lên. Hắn đặt chén rượu xuống, ánh mắt xuyên qua đám đông, rơi thẳng vào người Diệp Phi. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức rất kỳ lạ từ thiếu niên hắc y kia — một luồng khí tức vừa trống rỗng, lại vừa áp đảo, giống như một hố đen có thể nuốt chửng mọi thứ.

"Diệp gia phế vật? Thú vị." Lâm Vũ khẽ lẩm bẩm.

Đúng lúc này, Lâm Kiến – nhị thiếu gia của Lâm gia, một kẻ nổi tiếng hống hách, đứng bật dậy. Hắn muốn lập công trước mặt đường huynh Lâm Vũ, liền bước tới chỗ Diệp Phi.

"Ồ, đây chẳng phải là thiếu gia bị đuổi như chó nhà có tang sao?" Lâm Kiến đứng trước bàn của Diệp Phi, vẻ mặt đầy sự giễu cợt. "Nơi này là đại yến của Thành chủ, không phải chỗ cho bọn ăn mày vào xin ăn. Khôn hồn thì quỳ xuống lạy ta ba cái, ta sẽ bảo người hầu cho ngươi một ít xương thừa."

Cả sảnh tiệc bỗng chốc im lặng. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía này. Diệp Phi vẫn thản nhiên rót một chén linh tửu, nhấp một ngụm rồi chậm rãi nói:

"Chó sủa thường không cắn. Thạch Hùng, ngươi thấy đúng không?"

Thạch Hùng đứng sau lưng Diệp Phi, cười gằn: "Chủ tử nói phải, con chó này không những sủa to mà hơi thở còn hôi rình."

"Ngươi tìm chết!" Lâm Kiến đỏ mặt tía tai. Hắn là tu giả Khai Mạch tầng bảy, ở Thanh Vân Thành này cũng được coi là một nhân vật có số má. Chưa bao giờ hắn bị sỉ nhục công khai như thế này.

Hắn vận dụng linh khí vào lòng bàn tay, một đạo kình phong màu xanh nhạt hình thành, trực tiếp vỗ xuống đầu Diệp Phi. Đây là "Thanh Phong Chưởng", huyền cấp hạ phẩm công pháp của Lâm gia.

*Ầm!*

Một tiếng động khô khốc vang lên. Nhưng điều khiến mọi người kinh hãi là, bàn tay của Lâm Kiến không thể hạ xuống. Một bàn tay to lớn, đen sạm của Thạch Hùng đã nắm chặt lấy cổ tay Lâm Kiến như gọng kìm bằng thép.

"Chủ tử ta đang uống rượu, ai cho ngươi làm loạn?"

Thạch Hùng hừ lạnh một tiếng, lực tay đột ngột tăng lên. Một tiếng *rắc* ghê người vang lên, xương cổ tay của Lâm Kiến nát bấy. Hắn hét thảm một tiếng, cơ thể bị Thạch Hùng ném bay ra ngoài, đâm sầm vào mấy chiếc bàn tiệc, rượu thịt văng tung tóe.

Sắc mặt Mộ Dung Bá trầm xuống, đập bàn đứng dậy: "Càn quấy! Kẻ nào dám gây hấn tại phủ Thành chủ?"

Diệp Phi lúc này mới từ từ đứng dậy. Hắn không nhìn Thành chủ, mà nhìn thẳng vào Lâm Vũ ở vị trí cao nhất.

"Ta đến đây không phải để gây hấn. Ta đến để đòi một thứ thuộc về ta."

Lâm Vũ đứng dậy, áo choàng trắng nhẹ nhàng bay phấp phới, khí thế của hắn dâng trào, đó là tu vi của Trúc Cơ cảnh sơ kỳ! Áp lực từ cấp độ vượt trội khiến những người xung quanh cảm thấy khó thở.

"Thứ gì thuộc về ngươi?" Lâm Vũ hỏi, giọng lạnh lùng.

"Huyết Nguyệt Ngọc." Diệp Phi bình thản đáp. "Và thông tin về mảnh linh hồn của Nguyệt Tộc Thánh nữ."

Nghe đến đây, cả đại sảnh xôn xao. Huyết Nguyệt Ngọc là bảo vật gia truyền của phủ Thành chủ, còn thông tin về Thánh nữ là bí mật của các tông môn thượng giới. Một phế vật như Diệp Phi làm sao biết được những điều này? Và tại sao hắn lại to gan đến mức dám đòi hỏi trước mặt bao nhiêu cường giả?

Mộ Dung Bá cười lạnh: "Muốn Huyết Nguyệt Ngọc? Phải xem ngươi có mệnh để cầm hay không! Lâm hiền điểu, xem ra hôm nay phải phiền ngươi ra tay giáo huấn kẻ cuồng vọng này rồi."

Lâm Vũ bước xuống từng bậc thang, mỗi bước đi như gõ vào tim gan mọi người một nhịp trống. Hắn rút ra một thanh thanh kiếm mỏng như cánh ve, thân kiếm phát ra tiếng ngân run rẩy.

"Diệp Phi, dù ta không biết ngươi có cơ duyên gì để khôi phục tu vi, nhưng ở trước mặt thiên tài của Thiên Kiếm Tông, ngươi chỉ là hạt bụi."

Diệp Phi nhếch môi. Hạt bụi? Kiếp thứ nhất, khi hắn còn là Thần Đế, ngay cả tổ tiên của Thiên Kiếm Tông cũng không đủ tư cách quỳ dưới chân hắn.

"Thạch Hùng, lùi lại." Diệp Phi ra lệnh.

Hắn vươn tay ra sau lưng, nắm lấy chuôi thanh kiếm gãy — Trấn Thiên Kiếm. Ngay khoảnh khắc tay hắn chạm vào kiếm, một luồng sát khí đen kịt từ sâu trong linh hồn hắn bùng phát. Một vi ảnh mờ nhạt hiện ra sau lưng hắn, đó là hình bóng của một vị Sát Thần đang ngồi trên ngai vàng làm bằng đầu lâu.

Đây là hơi thở của Kiếp thứ 2 — Sát Thần Điện Chủ.

Lâm Vũ cảm nhận được nguy hiểm, sắc mặt đại biến. Hắn không chần chừ, trực tiếp thi triển chiêu mạnh nhất: "Thiên Kiếm Chém — Nhất Tuyến Thiên!"

Một đạo kiếm quang trắng muốt rạch ngang hư không, mang theo ý chí không gì không phá nổi nhắm thẳng vào ngực Diệp Phi.

Diệp Phi không tránh, không né. Hắn chỉ đơn giản nâng thanh kiếm gãy lên, miệng khẽ thốt ra hai chữ:

"Luân hồi… Trảm!"

Thanh kiếm gãy không phát ra ánh sáng, nhưng một luồng sức mạnh huyền bí khiến không gian xung quanh dường như bị vặn vẹo. Kiếm quang của Lâm Vũ khi chạm vào luồng sức mạnh đó liền tan biến như băng tuyết gặp mặt trời.

*Xoẹt!*

Không ai nhìn thấy Diệp Phi ra tay như thế nào. Chỉ thấy hắn đã đứng sau lưng Lâm Vũ từ bao giờ.

Lâm Vũ đứng im như phỗng, thanh kiếm mỏng trong tay gãy vụn thành trăm mảnh. Một sợi chỉ máu nhỏ li ti xuất hiện ở cổ họng hắn, lan dần ra. Hắn trợn tròn mắt, tay ôm cổ, ú ớ không thành tiếng trước khi quỵ xuống sàn.

Kẻ được gọi là thiên tài Trúc Cơ cảnh, lại bị một thiếu niên Khai Mạch tầng tám nhất kiếm trảm bại?

Toàn bộ phủ Thành chủ lâm vào sự im lặng chết chóc. Mộ Dung Bá run rẩy chỉ tay vào Diệp Phi: "Ngươi… ngươi dám sát hại đệ tử Thiên Kiếm Tông?"

Diệp Phi quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Mộ Dung Bá: "Ông nên lo cho mạng sống của mình trước đi. Đưa Huyết Nguyệt Ngọc ra đây, hoặc ta sẽ san bằng phủ Thành chủ này."

Tiêu Lão trong Luân Hồi Châu cũng phải lên tiếng trong đầu Diệp Phi: "Tiểu tử, ngươi quá nóng vội rồi. Sát khí của kiếp thứ 2 đang ảnh hưởng đến tâm trí ngươi. Cẩn thận, có một cường giả khác đang ẩn nấp gần đây!"

Diệp Phi nhíu mày. Hắn cũng cảm nhận được. Một hơi thở trầm mặc, cổ xưa và đầy vẻ lạnh lùng đang từ hậu đường truyền đến.

Cùng lúc đó, một giọng nữ thanh cao như tiếng chuông bạc nhưng mang theo nỗi buồn mang mác vang vọng khắp đại sảnh:

"Huyết Nguyệt Ngọc vốn là vật của Nguyệt Tộc ta. Vị công tử này, nếu người biết về nó, liệu có thể cho ta biết… chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu không?"

Giọng nói ấy vừa vang lên, trái tim của Diệp Phi đột nhiên thắt lại. Một cơn đau xé lòng từ ký ức tám kiếp trước dâng trào.

Vân Hiểu Nguyệt!

Từ sau tấm rèm ngọc, một thiếu nữ bước ra. Nàng mặc y phục trắng tinh khôi như tuyết, trên trán có hình ấn vầng trăng khuyết mờ ảo. Khuôn mặt nàng hoàn mỹ đến mức khiến hơi thở của người khác phải ngừng trệ, nhưng đôi mắt nàng lại phủ một tầng sương mù, như thể đang tìm kiếm một hình bóng đã mất đi từ vạn cổ.

Nàng chính là Thánh nữ của Nguyệt Tộc, cũng chính là mảnh tàn hồn lớn nhất của người con gái mà hắn yêu thương nhất đời thứ nhất.

Ánh mắt Diệp Phi mềm mại hẳn đi, sát khí xung quanh tan biến sạch sành sanh. Hắn nhìn nàng, môi run run, muốn gọi tên nàng nhưng lại sợ sẽ đánh thức cơn ác mộng của định mệnh.

Vân Hiểu Nguyệt nhìn chằm chằm vào Diệp Phi, nàng cảm thấy một sự thân thuộc khó tả, linh hồn nàng đang run rẩy, một giọt lệ không tự chủ rơi xuống từ khóe mắt nàng.

"Chúng ta… thực sự có duyên sao?" Nàng khẽ hỏi.

"Không." Diệp Phi hít một hơi thật sâu, giọng nói chắc nịch. "Không phải là duyên, mà là nợ. Mệnh trời nợ ta một người vợ, và kiếp này, ta đến để đòi lại."

Lời tuyên bố bá đạo ấy chấn động cả sảnh đường. Giữa vòng vây của kẻ thù và sự giám sát của Thiên Đạo, Diệp Phi đã chính thức bước lên con đường nghịch mệnh, ngay trước mặt người hắn yêu.

Tuy nhiên, cuộc gặp gỡ này không chỉ có tình cảm.

*Vút!*

Một luồng khí đen từ ngoài sảnh bắn tới, trực tiếp nhắm vào lưng Vân Hiểu Nguyệt. Một tiếng cười khàn đặc vang lên:

"Nghịch Mệnh Giả và Thái Âm Chi Thể… Thật là một mồi ngon cho Thiên Đạo Minh chúng ta!"

Biến số lớn nhất đã xuất hiện. Diệp Phi ánh mắt chợt trở nên sắc lạnh, Trấn Thiên Kiếm trong tay lại bắt đầu rung động kịch liệt.

Trận yến tiệc này, bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8