Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 10: Trấn Thiên Kiếm mảnh vỡ**
**CHƯƠNG 10: TRẤN THIÊN KIẾM MẢNH VỠ**
Thanh Vân Thành vào thu, khí trời se lạnh, nhưng bên trong Diệp gia, bầu không khí còn lạnh lẽo và nghẹt thở hơn gấp bội. Sau trận chiến chấn động tại diễn võ trường, cái tên Diệp Phi đã trở thành một điều cấm kỵ, một nỗi ám ảnh gieo rắc lên trái tim của từng tộc nhân.
Sáng sớm ngày thứ ba, rặng mây đỏ như máu vắt ngang đường chân trời. Diệp Phi bước ra khỏi căn phòng rách nát của mình, dáng vẻ phong trần nhưng đôi mắt lại sáng quắc như những vì tinh tú giữa đêm trường. Đi sau hắn là Thạch Hùng, gã thiếu niên tộc Man Hoang lúc này đã được Diệp Phi dùng linh lực sơ bộ tẩy tủy, bắp thịt cuồn cuộn như những khối thép nguội, khí thế hung hãn như một con mãnh thú vừa thức tỉnh.
Đích đến của họ là nơi linh thiêng và nghiêm cẩn nhất của gia tộc: Tàng Bảo Các.
Tại cổng vào, bốn gã hộ vệ vốn là những kẻ kiêu ngạo nhất Diệp gia, nay vừa thấy bóng dáng áo xám của Diệp Phi liền đồng loạt run rẩy, lùi lại vài bước, giáo dài trong tay không tự chủ được mà va vào nhau lách cách.
"Tránh ra."
Diệp Phi chỉ buông lỏng hai chữ, thanh âm không cao nhưng mang theo một loại uy áp vô hình, khiến đám hộ vệ cảm thấy như có một ngọn núi lớn đang đè nặng lên ngực. Họ nhìn nhau, rồi nhìn vào khuôn mặt lạnh lùng của Diệp Phi, cuối cùng cúi đầu, im lặng tách sang hai bên.
Bên trong đại sảnh của Tàng Bảo Các, Diệp Hoằng cùng ba vị trưởng lão đã đứng đợi sẵn. Sắc mặt kẻ nào kẻ nấy đều xanh xao, đặc biệt là Diệp Hoằng, đôi mắt gã vằn vện tia máu, hiển nhiên là cả hai đêm qua đều không thể chợp mắt.
"Diệp Phi, ngươi thực sự muốn làm đến mức tuyệt đường tuyệt lộ sao?" Diệp Hoằng nghiến răng, giọng nói khàn đặc. "Ngươi đòi nợ tài nguyên của ba năm qua, ta đã gom góp được một nửa linh thạch, số còn lại cần thời gian…"
"Ta không có thời gian để chờ ngươi." Diệp Phi cắt ngang, bước chân không dừng lại, trực tiếp tiến về phía kết giới của kho báu. "Số linh thạch còn thiếu, ta sẽ dùng ba món vật phẩm trong Tàng Bảo Các để cấn trừ. Đây là cái giá rẻ nhất mà ta dành cho mạng sống của cha con ngươi."
"Ngươi…!" Một vị trưởng lão định lên tiếng phản bác nhưng ngay lập tức bị sát khí lạnh thấu xương của Diệp Phi khóa chặt, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.
Diệp Hoằng hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay nắm chặt đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt. Gã biết, hôm nay nếu không để Diệp Phi toại nguyện, Diệp gia có lẽ sẽ thực sự nhuốm máu. Gã run rẩy lấy ra lệnh bài tông màu đồng cổ, ấn mạnh vào khe hở của cánh cửa đá khổng lồ.
*Ầm… ầm…*
Cánh cửa đá nặng nề từ từ mở ra, một luồng linh khí hỗn tạp cùng mùi gỗ đàn hương lâu đời tràn ra ngoài. Diệp Phi không liếc nhìn lấy những giá chứa đầy linh dược hạng hai hay những bộ công pháp mà đám tộc nhân coi như bảo bối. Hắn chậm rãi bước vào, mỗi bước chân đều như dẫm lên nhịp tim của những kẻ đứng ngoài.
*“Tiểu tử, cảm nhận được chưa?”* Giọng nói già nua, đầy ẩn ý của Tiêu Lão vang lên trong tâm thức Diệp Phi.
“Đệ tử cảm thấy được rồi.” Diệp Phi thầm đáp lại.
Từ lúc bước chân vào đây, trong sâu thẳm linh hồn hắn, nơi thanh kiếm gãy *Trấn Thiên* đang ngủ yên, đã bắt đầu phát ra những tiếng ngân run rẩy. Đó không phải là sự sợ hãi, mà là sự thống khổ của một mảnh linh hồn đang kêu cứu, là sự cộng hưởng của những mảnh vỡ thần binh đã từng chinh chiến vạn dặm cùng hắn ở kiếp thứ nhất.
Diệp Phi lướt qua khu vực binh khí chính điện, nơi treo những thanh bảo kiếm sáng loáng, những cây trường thương được rèn từ tinh thiết. Hắn đi thẳng về phía góc khuất nhất của Tàng Bảo Các, nơi chứa đựng những mảnh vỡ phế liệu, những vật phẩm không rõ nguồn gốc mà gia tộc lượm lặt được trong suốt trăm năm qua.
“Ngươi định lấy những đống rác này?” Diệp Hoằng đứng phía sau, không nén nổi vẻ kinh ngạc xen lẫn mỉa mai.
Diệp Phi không đáp, hắn đứng khựng lại trước một cái hòm gỗ mục nát, phủ đầy bụi bặm và mạng nhện. Bên trong hòm là một mảnh sắt đen xám, dài khoảng nửa thước, hình dạng méo mó, nhìn qua không khác gì một mảnh lưỡi cày bị rỉ sét. Nó không hề có linh khí dao động, thậm chí còn toát ra một mùi mốc meo khó chịu.
Diệp Phi run run đưa tay ra. Khi ngón tay hắn vừa chạm vào bề mặt xù xì của mảnh sắt, một luồng điện xẹt qua, không gian xung quanh dường như đông cứng lại.
*Keng—!*
Một tiếng kiếm minh vang lên tận trời xanh, nhưng lạ lùng thay, chỉ có mình Diệp Phi nghe thấy.
Ký ức của kiếp thứ nhất đột ngột ùa về như thủy triều. Trên đỉnh Thần Giới ngập trong máu và lửa, hắn — Thần Đế Luân Hồi — cầm trên tay thanh Trấn Thiên Kiếm uy chấn bát hoang, một mình đối diện với Thiên Đạo Chi Võng cùng sự phản bội của Thần Đế Vô Nhai. Lúc bấy giờ, Trấn Thiên Kiếm vì bảo vệ chủ nhân mà bị vỡ vụn thành chín mảnh, tản lạc khắp cửu trọng thiên địa.
Mảnh sắt rỉ sét trước mặt này, chính là một phần của lưỡi kiếm ấy — mảnh vỡ đại diện cho "Sát Ý" của Trấn Thiên.
“Tìm thấy ngươi rồi.” Diệp Phi lẩm bẩm, thanh âm run rẩy một cách hiếm thấy.
Hắn nắm chặt mảnh sắt. Ngay lập tức, một luồng sát khí đen kịt từ mảnh sắt bùng phát, quấn quýt lấy cánh tay Diệp Phi như những con rắn độc. Những vết rỉ sét bong tróc ra, lộ ra lớp hoa văn mờ ảo mang theo hơi thở của thái cổ, của luân hồi và của sự diệt vong.
“Cái gì? Thứ đó là gì vậy?” Diệp Hoằng kinh hoàng thét lên khi thấy một luồng áp lực khủng khiếp bộc phát từ "đống rác" ấy, làm sụp đổ toàn bộ các giá gỗ xung quanh.
“Món thứ nhất.” Diệp Phi quay người lại, ánh mắt hắn lúc này lạnh lẽo và sắc lẹm đến mức khiến Diệp Hoằng phải khuỵu chân xuống.
Hắn không dừng lại, tiếp tục dùng cảm giác linh hồn để lấy thêm một lọ mật ong của Long tộc đã kết tinh (thứ vốn bị lầm tưởng là sáp nến vô dụng) và một miếng da thú không chữ. Đó đều là những món đồ mà trình độ của tu sĩ Thanh Vân Thành không thể nhìn ra giá trị thực sự.
Nhưng Diệp Phi không quan tâm đến chúng. Hắn lập tức ra lệnh cho Thạch Hùng canh giữ bên ngoài cửa Tàng Bảo Các, còn bản thân mình thì ngồi xếp bằng ngay tại chỗ, bất chấp sự kinh ngạc của đám người Diệp gia.
“Lùi ra ngoài, ai bước vào nửa bước, chết!”
Lời vừa dứt, một vòng tròn kiếm khí vô hình bộc phát từ chân Diệp Phi, đẩy lui tất cả ra ngoài cánh cửa đá.
Bên trong không gian tĩnh mịch, Diệp Phi lấy ra chuôi kiếm gãy đi theo mình qua chín kiếp luân hồi. Hắn đặt mảnh vỡ rỉ sét bên cạnh chuôi kiếm. Hai thứ vừa chạm vào nhau, một luồng sáng xám bạc bùng lên rực rỡ, bao phủ lấy toàn bộ thân hình Diệp Phi.
*“Tiểu tử, cẩn thận! Sát ý của Trấn Thiên Kiếm quá nặng, ngươi hiện tại tu vi mới chỉ Khai Mạch cảnh, nếu không cẩn thận sẽ bị kiếm ý phản phệ, linh hồn vỡ nát!”* Tiêu Lão vội vàng cảnh báo, đồng thời huy động sức mạnh của Luân Hồi Châu để tạo ra một tầng bảo hộ màu vàng kim xung quanh tâm mạch Diệp Phi.
Diệp Phi cắn chặt răng, trán nổi đầy gân xanh. Hắn cảm thấy như có hàng vạn lưỡi dao nhỏ đang rạch nát kinh mạch của mình. Sát ý của kiếp thứ nhất quá mức cuồng bạo, nó như một con mãnh hổ bất kham, không chịu sự điều khiển của thân xác phàm trần này.
“Ta là chủ nhân của ngươi! Kiếp trước là vậy, kiếp này cũng thế!”
Diệp Phi gầm nhẹ một tiếng trong tâm thức. Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết trong người hắn bắt đầu vận chuyển điên cuồng. Linh lực từ linh hải cuồn cuộn đổ ra, bao bọc lấy mảnh vỡ và chuôi kiếm, bắt đầu quá trình nung nấu bằng lửa linh hồn.
Mảnh sắt đen bắt đầu tan chảy, hóa thành một dòng chất lỏng màu đen tuyền, chậm rãi bò lên chuôi kiếm gãy, lấp đầy một phần khuyết thiếu. Mỗi khi một giọt chất lỏng hòa vào, thân hình Diệp Phi lại rung lên bần bật, lỗ chân lông rỉ ra những giọt máu tươi.
Hình ảnh của tám kiếp trước hiện ra như những thước phim quay chậm. Kiếp thứ hai là kẻ cô độc chiến đấu giữa biển thây; kiếp thứ ba là kiếm khách nghèo khổ chỉ có một thanh kiếm làm bạn… Tất cả những nỗi đau, sự uất ức và thù hận tích tụ qua chín vạn năm luân hồi dường như tìm thấy điểm tựa, đồng loạt tuôn trào vào lưỡi kiếm.
*Oanh!*
Một cột sáng đen kịt xuyên thủng nóc của Tàng Bảo Các, lao thẳng lên tầng mây, xé tan ráng chiều, khiến cả Thanh Vân Thành kinh động. Những cao thủ mạnh nhất trong thành phố đều cảm thấy một nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn, dường như có một vị Thần đang giận dữ nhìn xuống trần gian.
Trong ánh sáng hỗn mang ấy, Diệp Phi thấy mình đang đứng giữa một hư không vô tận. Một bóng người khổng lồ, cao vạn trượng, mặc long bào màu tím, gương mặt giống hệt hắn nhưng uy nghiêm và lạnh lùng hơn bội phần, đang đưa tay về phía hắn.
*“Trấn Thiên xuất thế, nghịch mệnh luân hồi… Chặt đứt nhân quả, huyết nhuộm thần triều…”*
Khi những lời cổ xưa ấy vang lên, Diệp Phi mở bừng mắt.
Trong tay hắn, Trấn Thiên Kiếm vẫn là một thanh kiếm gãy, nhưng giờ đây phần lưỡi kiếm đã dài thêm một đoạn ngắn, ánh lên sắc đen lạnh lẽo của vực thẳm. Trên thân kiếm, một đạo phù văn luân hồi đỏ như máu từ từ ẩn hiện rồi chìm vào bên trong.
Sức mạnh từ thanh kiếm phản hồi ngược lại, trực tiếp xung phá các đạo kinh mạch đang bế tắc của Diệp Phi.
Khai Mạch tầng năm… Tầng sáu… Tầng bảy!
Cho đến khi đạt tới Khai Mạch tầng tám đỉnh phong, luồng sức mạnh ấy mới dừng lại. Một luồng khí thế cường đại từ người Diệp Phi tỏa ra, làm rung chuyển cả đại sảnh đá của Tàng Bảo Các.
Tiêu Lão nhìn thấy cảnh này, không khỏi thở phào, trong mắt lộ ra vẻ thán phục: “Tiểu tử, ngươi quả thực là một kẻ điên. Dùng sát ý của thần binh để cưỡng ép thăng cấp, thế gian này cũng chỉ có ngươi mới dám làm.”
Diệp Phi đứng dậy, lau đi vệt máu nơi khóe miệng. Hắn cầm Trấn Thiên Kiếm trong tay, cảm nhận được sự gắn kết máu thịt rõ rệt hơn bao giờ hết. Tuy đây mới chỉ là một phần chín của sức mạnh thực sự, nhưng bấy nhiêu thôi đã đủ để hắn quét ngang cả Hạ Tam Giới này.
Hắn chậm rãi bước ra khỏi Tàng Bảo Các.
Bên ngoài, Diệp Hoằng và đám trưởng lão đang đứng ngơ ngác nhìn cái lỗ thủng khổng lồ trên mái nhà, run rẩy không nói nên lời. Khi thấy Diệp Phi bước ra với thanh kiếm gãy trong tay, tất cả đều đồng loạt lùi lại, không ai dám nhìn thẳng vào đôi mắt hắn.
Diệp Phi liếc nhìn Diệp Hoằng một cái, lạnh nhạt nói: “Khoản nợ của gia tộc, từ nay xóa bỏ. Nhưng kể từ giây phút này, ta không còn là người của Diệp gia nữa. Nếu ai dám làm phiền đến ta, hoặc chạm đến người của ta…”
Hắn nhẹ nhàng vung thanh kiếm gãy.
*Xoẹt!*
Một đạo kiếm khí màu đen dài mười trượng lướt qua, không một tiếng động. Diễn võ trường bằng đá vững chắc phía xa bỗng chốc bị cắt làm đôi, vết cắt nhẵn thín như gương, để lại một rãnh sâu hoắm kéo dài hàng trăm mét.
“Thì cái diễn võ trường đó chính là kết cục của kẻ đó.”
Diệp Phi dắt theo Thạch Hùng, sải bước ra khỏi cổng lớn Diệp gia. Phía sau hắn, bóng tối đang dần phủ xuống, nhưng trong lòng hắn, con đường nghịch thiên đã bắt đầu rực cháy ánh lửa.
Mảnh vỡ đầu tiên đã có, tiếp theo… chính là mảnh linh hồn đầu tiên của nàng.
Vân Hiểu Nguyệt, chờ ta. Kiếp này, không ai có thể đưa nàng rời xa ta nữa.