Cửu Chuyển Luân Hồi: Nghịch Mệnh Thành Thần
Chương 9: Một chiêu bại địch**

Cập nhật lúc: 2026-05-10 16:09:59 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 9: MỘT CHIÊU BẠI ĐỊCH**

Hoàng hôn tại Thanh Vân Thành nhuộm một sắc đỏ bầm như máu. Gió rít qua những kẽ lá trên các dãy hành lang của Diệp phủ, mang theo cái lạnh lẽo của một mùa đông đang cận kề. Tại diễn võ trường, bầu không khí không hề tản đi sau cuộc khảo hạch, mà ngược lại, nó đông đặc đến mức khiến người ta khó thở.

Tuyên bố của Diệp Phi như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt toàn bộ tầng lớp lãnh đạo gia tộc.

"Ngươi nói cái gì?"

Đại trưởng lão Diệp Hoằng run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì cơn thịnh nộ bùng phát đến cực điểm. Lão đường đường là người nắm giữ thực quyền của Diệp gia, là cường giả Tụ Khí Cảnh tầng thứ chín, chỉ thiếu một bước là bước vào Linh Cảnh thực thụ. Vậy mà hôm nay, một đứa cháu vốn được coi là "phế vật", kẻ mà lão luôn dùng đôi mắt khinh rẻ để nhìn xuống, lại dám công khai đe dọa lão trước mặt hàng trăm đệ tử?

"Diệp Phi! Ngươi đừng tưởng may mắn khôi phục được chút tu vi thì có thể coi trời bằng vung!" Diệp Hoằng nghiến răng, giọng nói mang theo kình lực truyền khắp quảng trường. "Tài nguyên gia tộc là để bồi dưỡng nhân tài, không phải để phí phạm cho những kẻ tâm tính bất ổn, cuồng vọng vô tri như ngươi. Muốn đòi lại linh thạch? Được, vậy để ta xem ngươi có tư cách đó không!"

Ngay khi lời nói của Diệp Hoằng vừa dứt, một bóng người từ trên cao nhảy xuống, đáp mạnh lên mặt sân bằng đá xanh. "Rầm" một tiếng, phiến đá nứt toác, bụi mù mịt bay lên.

Đó là một thanh niên cao lớn, mặc gấm vóc sang trọng, khí chất sắc bén như một thanh kiếm vừa tuốt vỏ. Trên trán hắn thêu một ký hiệu lôi điện mờ ảo, đôi mắt tràn ngập vẻ kiêu ngạo khinh đời.

"Vân ca! Là Diệp Vân đại ca!"

Đám đệ tử xung quanh ồ lên, ánh mắt đầy sùng bái. Diệp Vân – con trai cả của Đại trưởng lão, kẻ được mệnh danh là thiên tài số một của Diệp gia trong vòng năm mươi năm trở lại đây. Mới mười chín tuổi, hắn đã đạt tới Tụ Khí Cảnh tầng thứ tám, thậm chí nghe đồn đã lờ mờ chạm đến bình cảnh tầng thứ chín. So với đám đệ tử ngoại môn vừa rồi, Diệp Vân ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt.

Diệp Vân phủi nhẹ chút bụi trên vai, nhếch môi cười lạnh lẽo nhìn Diệp Phi:
"Diệp Phi, phế vật thì nên biết thân biết phận làm phế vật. Vừa rồi ngươi thắng được mấy đứa tép riu, có vẻ đã làm ngươi sinh ra ảo giác mình là thiên tài rồi chăng? Ba ngày? Ngươi thậm chí sẽ không có nổi ba hơi thở để đứng vững trước mặt ta đâu."

Diệp Phi đứng đó, tà áo xám khẽ bay trong gió. Hắn nhìn Diệp Vân bằng ánh mắt mà người ta thường dành cho một con thiêu thân đang cố gắng chứng minh mình có thể dập tắt mặt trời.

"Lùi lại." Diệp Phi khẽ nói với Thạch Hùng.

Thạch Hùng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, ánh mắt man dại như dã thú nhìn chằm chằm Diệp Vân. Hắn có thể cảm nhận được sát ý từ đối thủ. Nhưng nghe lời Diệp Phi, hắn hít sâu một hơi rồi im lặng lui sang một bên, tạo ra một vòng tròn trống trải.

Trong ý thức hải, giọng nói của Tiêu Lão vang lên đầy thích thú:
"Tiểu tử, tên nhóc lôi điện này cũng có chút căn cơ, xem ra có đạt được một loại lôi thuộc tính công pháp cấp thấp nào đó. Có muốn lão phu cho mượn một chút lực lượng linh hồn để đùa giỡn với hắn không?"

"Không cần." Diệp Phi bình thản đáp lại. "Đối phó với loại tàn tro này, một ngón tay là quá đủ rồi."

Diệp Vân nghe thấy lời nói thì thào của Diệp Phi, sắc mặt hắn lập tức chuyển từ ngạo mạn sang xanh mét vì giận dữ: "Một ngón tay? Ngươi dám nhục mạ ta! Để xem sau khi ta phế bỏ tu vi của ngươi, ngươi còn mạnh miệng được không! Lôi Đình Quyền – Vạn Điện Tề Minh!"

"Xẹt xẹt!"

Linh khí lôi hệ màu tím đậm bùng phát từ cơ thể Diệp Vân, những tia điện li ti như những con rắn nhỏ quấn lấy cánh tay hắn. Hắn dậm chân, thân hình như một đạo lôi quang xẹt qua mặt đất, tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp. Đây chính là bản lĩnh giúp hắn trấn áp toàn bộ giới trẻ Thanh Vân Thành.

Cả quảng trường nín thở. Áp lực của lôi điện khiến tóc tai mọi người dựng đứng. Uy thế này, dù là cường giả cùng cấp cũng phải chọn cách lách né, không ai dám đón đỡ trực tiếp.

Tuy nhiên, Diệp Phi vẫn đứng đó. Chân không nhúc nhích, tay vẫn chấp sau lưng. Hắn khẽ thở dài, trong mắt hiện lên một vòng tròn luân hồi hư ảo.

Trong mắt Diệp Phi lúc này, mọi thứ dường như chậm lại. Hắn không nhìn vào nắm đấm đang lao tới, mà nhìn vào những dòng chảy linh khí hỗn loạn, nhìn vào những lỗ hổng trong kinh mạch của Diệp Vân do tu luyện công pháp thiếu hụt. Với kinh nghiệm của một vị Thần Đế trải qua tám kiếp luân hồi, võ học của Diệp Vân trong mắt hắn chẳng khác nào trò đùa của trẻ thơ.

"Lỗ hổng quá nhiều."

Khi nắm đấm đầy sấm sét của Diệp Vân chỉ còn cách ngực Diệp Phi gang tấc, khi Diệp Hoằng đã bắt đầu nở một nụ cười đắc thắng, thì Diệp Phi hành động.

Hắn khẽ đưa tay phải ra khỏi tà áo, ngón trỏ nhẹ nhàng vươn lên.

Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết khởi động một tia kình khí nhỏ nhất. Một hạt mầm sức mạnh từ "Luân Hồi Ấn" thứ nhất khẽ rung động.

Chỉ là một ngón tay, nhưng tại thời điểm chạm vào đỉnh nắm đấm của Diệp Vân, không gian dường như sụp đổ.

"Oành!"

Một tiếng nổ chấn động phát ra, không phải tiếng xương gãy, mà là tiếng nổ của sự xung đột quy luật sức mạnh. Toàn bộ sấm sét tím ngắt bao quanh Diệp Vân trong chớp mắt như gặp phải khắc tinh, chúng không hề bùng nổ mà lại bị nén ngược vào trong cánh tay hắn.

"Cái gì?!" Diệp Vân trợn ngược mắt, cảm giác như nắm đấm của mình vừa va vào một ngọn thần sơn thái cổ không thể lay chuyển. Đáng sợ hơn, một luồng kình khí âm hàn, trầm u như hơi thở của cái chết từ đầu ngón tay đối phương đang xuyên thủng mọi lớp phòng ngự linh khí của hắn, xông thẳng vào nội phủ.

"Răng rắc!"

Tiếng xương cốt vỡ nát vang lên rõ mồn một giữa sự im lặng chết chóc.

Diệp Phi khẽ búng tay một cái.

"Phụt!"

Một ngụm máu tươi bắn ra từ miệng Diệp Vân, toàn thân hắn bay ngược ra sau như một bao tải rách, va thẳng vào hàng ghế của các trưởng lão, làm nát vụn mấy chiếc bàn gỗ đàn hương trước khi nằm bất động trên mặt đất, hơi thở thoi thóp. Toàn bộ cánh tay phải của "thiên tài số một" lúc này rũ xuống, máu thịt lẫn lộn, hoàn toàn biến dạng.

Một chiêu. Một ngón tay.

Hạ đo ván Tụ Khí tầng thứ tám!

Sự im lặng bao trùm khắp quảng trường đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Những đệ tử vừa rồi còn hò reo cổ vũ Diệp Vân, giờ đây sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đầy sợ hãi nhìn về phía thiếu niên áo xám đang đứng sừng sững giữa sân.

Vân Hiểu Nguyệt nấp sau tấm rèm ở lầu cao, đôi bàn tay ngọc ngà siết chặt vào dải lụa. Nàng vốn là Thánh nữ Nguyệt Tộc, kiến thức rộng lớn, nhưng chưa từng thấy ai có thể dùng một ngón tay đánh bại một đối thủ vượt cấp mà nhẹ nhàng, tao nhã đến mức này.

"Hắn… hắn thật sự là Diệp Phi sao?" Nàng khẽ lẩm bẩm, trái tim trong lồng ngực đập liên hồi. Một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng lại một lần nữa cuộn trào trong linh hồn nàng.

Dưới sân, Diệp Hoằng lao xuống, ôm lấy thân thể bê bết máu của con trai. Lão run rẩy kiểm tra thương thế, sau đó gầm lên như một con thú bị thương:
"Diệp Phi! Ngươi độc ác quá! Ngươi dám phế bỏ kinh mạch của Vân nhi! Ngươi muốn tuyệt hậu của Đại trưởng lão này sao?!"

Diệp Phi thu lại ngón tay, khẽ liếc nhìn: "Tử tôn của ngươi định phế tu vi của ta, ta trả lại cho hắn đúng bấy nhiêu. Có qua có lại, Thiên đạo công bằng. Chẳng lẽ Đại trưởng lão chỉ cho phép chó nhà lão cắn người, mà không cho người khác đánh chó sao?"

"Ngươi… ngươi tìm chết!" Diệp Hoằng không kiềm chế được nữa, linh áp Tụ Khí Cảnh tầng thứ chín bùng nổ, hóa thành một áp lực khổng lồ đè xuống. Lão muốn tự tay giết chết tên tiểu tạp chủng này.

Nhưng ngay khi Diệp Hoằng vừa định ra tay, một luồng hàn ý cực hạn đột ngột phủ xuống từ hư không.

"Đủ rồi!"

Một bóng người từ trong phủ bay ra, lơ lửng trên không trung. Đó là tộc trưởng Diệp Thiên, thân sinh của Diệp Phi, người vốn dĩ đang bế quan để đột phá bình cảnh. Khuôn mặt ông nghiêm nghị, ánh mắt phức tạp nhìn về phía đứa con trai mà bấy lâu nay ông đã ngầm bỏ mặc.

"Tộc trưởng! Ngài xem hắn đã làm gì…" Diệp Hoằng rít lên qua kẽ răng.

Diệp Thiên nhìn đống đổ nát, rồi nhìn sang Diệp Phi đang thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Ông hít sâu một hơi, giọng nói đanh lại: "Quy tắc khảo hạch là thắng làm vua thua làm giặc. Diệp Vân khiêu chiến trước, thua do kém cỏi, không thể oán trách ai. Diệp Hoằng, ông là trưởng bối, định làm nhục gia môn sao?"

Diệp Hoằng cứng đờ người. Lão biết, một khi Tộc trưởng đã xuất hiện, lão không còn cơ hội giết Diệp Phi công khai nữa. Lão cúi đầu, che đi ánh mắt tràn đầy độc kế: "Tuân lệnh… Tộc trưởng."

Diệp Phi nhìn phụ thân của mình ở trên cao. Kiếp thứ nhất, cha của hắn cũng đã hy sinh để bảo vệ hắn khỏi sự truy sát của Thần Đế Vô Nhai. Kiếp này, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc ấy, một tia ấm áp nhỏ nhoi hiện lên trong lòng hắn. Nhưng rất nhanh, nó bị thay thế bởi sự kiên định.

Hắn quay sang Diệp Hoằng, giọng nói lạnh lùng truyền đi: "Lời của ta nói vẫn có hiệu lực. Ba ngày, đem toàn bộ tài nguyên thiếu nợ tới. Nếu không, ngày thứ tư, ta sẽ tự mình đi lấy. Và khi đó, thứ ta lấy sẽ không chỉ là linh thạch đâu."

Nói xong, Diệp Phi xoay người, vẫy tay gọi Thạch Hùng.

"Đi thôi."

Thạch Hùng nhìn một lượt đám đông, hừ lạnh một tiếng đầy khí thế rồi bước theo sau Diệp Phi. Bóng dáng hai người khuất dần dưới ráng chiều đỏ quạch, để lại phía sau một diễn võ trường ngổn ngang và những tâm hồn đang rung chuyển dữ dội.

Đêm đó, trong gian phòng tĩnh lặng của mình, Diệp Phi ngồi xếp bằng trên giường. Trước mặt hắn là miếng vảy lôi điện mà hắn vừa lén đoạt được từ kình khí của Diệp Vân trong trận đấu.

"Tiêu Lão, ông nói xem, khí vận của Lâm Thiên Vũ ở Thánh địa rốt cuộc mạnh đến mức nào mà có thể điều khiển cả vận mệnh của Thanh Vân Thành này?"

Tiêu Lão hiện thân từ Luân Hồi Châu, trầm ngâm một hồi rồi đáp: "Khí vận chi tử là những kẻ được Thiên Đạo bao bọc. Nhưng ngươi là Vô Mệnh Cách. Chừng nào ngươi còn đột phá Cửu Chuyển, quy luật của thế giới này càng không thể trói buộc ngươi. Trận chiến hôm nay chỉ là khai vị, tiểu tử. Những kẻ đứng sau 'Thiên Đạo Minh' sớm muộn cũng sẽ ngửi thấy mùi vị của Luân Hồi Châu trên người ngươi."

Diệp Phi nhắm mắt, Trấn Thiên Kiếm bị gãy nhẹ rung lên bên cạnh, như đang khát cầu máu của những kẻ thống trị thiên địa.

"Vậy thì để chúng đến. Kiếp này, ta sẽ dùng máu của chúng để tôi luyện thanh kiếm này thành đạo cụ duy nhất phá nát cái luân hồi mục nát này."

Bên ngoài cửa sổ, một cánh chim đưa tin bay vút lên bầu trời, mang theo thông tin về "thiên tài phế vật" đột ngột trỗi dậy của Diệp gia hướng về phía kinh đô đại lục. Vòng xoáy vận mệnh, đã chính thức xoay chuyển nhanh hơn bao giờ hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8